Nhạc nềnAfternoon_Garden

Tiếng Lòng Tĩnh Lặng Dưới Hiên Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang ngoài hành lang dãy nhà học cũ như muốn xé toạc bầu không khí ẩm ướt của buổi chiều muộn. Cơn bão vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, từng đợt gió rít gào quật mạnh những hạt mưa nặng hạt vào lớp cửa kính rạn nứt của hành lang tầng ba. Thế nhưng, trong vòng tay vững chãi của Haru, Mei lại cảm nhận được một hơi ấm dịu dàng chưa từng có.


Cậu bế cô theo kiểu công chúa, bước đi dứt khoát qua những vũng nước mưa loang lổ trên nền gạch xám. Bác bảo vệ già Takeshi đi bên cạnh, tay cầm chiếc đèn pin lớn rọi luồng sáng vàng nhạt dẫn đường. Mei rúc sâu vào chiếc Áo Khoác Đồng Phục Của Haru đang khoác trên vai mình. Chiếc áo quá khổ bọc chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô, tỏa ra mùi hương gỗ tuyết tùng nhạt đặc trưng hòa lẫn với vị mằn mặn của nước mưa. Nó ấm áp đến mức khiến lồng ngực cô khẽ run lên.


Ở khoảng cách gần thế này, Thính Tâm Cấp 3 (Cộng Hưởng Cảm Xúc) của Mei hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Từng luồng suy nghĩ của Haru dội thẳng vào tâm trí cô, ồn ào và hỗn loạn đến mức khiến cô dở khóc dở cười:


[Trời đất ơi! Mình đang bế Mei-chan! Thật sự là đang bế cô ấy bằng xương bằng thịt! Người cô ấy nhỏ nhắn và nhẹ quá, lại còn thơm mùi hoa trà trắng nữa chứ! Ôi không, ngón tay cô ấy đang khẽ chạm vào cổ áo mình... Bình tĩnh nào Haru! Phải giữ khuôn mặt lạnh lùng của Hội trưởng! Không được để cô ấy thấy mình đang đỏ mặt! Nhưng mà... bả vai trái đau quá... Đau chết mất! Cánh cửa gỗ đó cứng thật! Kệ đi, bảo vệ Mei-chan là nhiệm vụ tối cao của đời mình!]


Mei khẽ liếc nhìn bả vai trái của Haru qua lớp áo sơ mi mỏng bết nước. Cô biết rõ bả vai trái của cậu đã bị bầm tím nghiêm trọng do cú húc mạnh vào cánh cửa mục nát để cứu cô lúc nãy. Nỗi xót xa dâng lên trong lòng, cô khẽ dịch chuyển người, cố gắng giảm bớt trọng lượng đè lên cánh tay trái của cậu.


"Hội trưởng... cậu thả tớ xuống được không? Tớ có thể tự đi được rồi," Mei thào thào nói, giọng cô vẫn còn hơi khản đặc vì khói mốc trong phòng hóa học.


Haru khựng lại một nhịp, đôi mắt phượng sắc sảo lạnh lùng cúi xuống nhìn cô, nhưng tiếng lòng của cậu thì lại gào thét một nẻo:


[Không! Tuyệt đối không thả! Trừ khi trời sập, không thì ta sẽ bế Mei-chan đi suốt đời! Cơ hội ngàn năm có một thế này làm sao buông tay được! Nhưng ngoài miệng phải nói sao cho ngầu đây? Phải rồi!]


"Học sinh Mei, em vừa trải qua cơn hoảng loạn tinh thần nghiêm trọng," Haru cất giọng trầm ấm, đều đều như đang đọc quy chế học đường. "Với tư cách là Hội trưởng Hội học sinh, tôi có trách nhiệm đảm bảo an toàn tuyệt đối cho học sinh của trường. Việc em tự đi bộ trong tình trạng suy nhược này là vi phạm quy trình an toàn y tế."


Bác Takeshi đi bên cạnh khẽ ho một tiếng xua tan bầu không khí ngượng ngùng: "Hội trưởng Haru nói đúng đấy cháu ạ. Cứ để cậu ấy bế về phòng trà đi. Mà này... bác vừa nhận được tin từ phòng an ninh, mái ngói phía tây của Phòng trà cổ kính vừa bị sập một góc lớn do gió bão giật mạnh. Nước mưa đang dột xuống khá nghiêm trọng."


"Cái gì ạ?!" Mei hốt hoảng, cô suýt chút nữa đã nhỏm dậy khỏi vòng tay Haru. Phòng trà cổ kính là di sản duy nhất của bà ngoại Sayuri để lại, là thánh địa bình yên duy nhất của cô. Nếu chiếu tatami cổ kính bị nước mưa làm hỏng, cô sẽ vĩnh viễn mất đi không gian thiêng liêng này.


[Cái gì?! Mái phòng trà bị sập sao?! Tên bão chết tiệt này dám phá hoại chỗ hẹn hò... à không, chỗ sinh hoạt câu lạc bộ của Mei-chan! Ta sẽ bảo bố ta mua lại toàn bộ công ty khí tượng để dự báo chính xác hơn! Không được, phải về cứu phòng trà ngay!]


"Bác Takeshi, chúng ta mau đến đó thôi!" Haru dứt khoát nói, bước chân của cậu nhanh hơn, hướng thẳng về phía góc sân vườn nhỏ phía tây khuôn viên trường.


Khi cả ba người tiếp cận Phòng trà cổ kính, cảnh tượng trước mắt khiến Mei không khỏi xót xa. Một góc mái ngói phía tây đã bị gió bão thổi bay, để lộ một khoảng trống lớn. Nước mưa xối xả dột xuống, chảy thành dòng trên những phiến gỗ tuyết tùng cổ kính. May mắn thay, khu vực tatami 6 chiếu trung tâm vẫn chưa bị ướt hoàn toàn nhờ bức bình phong gỗ lớn đã được Mei dựng che chắn từ trước.


Haru nhẹ nhàng đặt Mei ngồi xuống một chiếc gối lười khô ráo ở góc phòng không bị dột. Cậu lập tức quay sang bác Takeshi: "Bác Takeshi, cháu và bác cần lợp tạm một tấm bạt chống nước lên mái ngói ngay bây giờ. Nếu không, toàn bộ chiếu tatami cổ sẽ bị hủy hoại."


"Được, bác có sẵn bạt xanh và dây thừng ở phòng bảo vệ. Để bác đi lấy ngay!" Bác Takeshi vội vã chạy đi dưới màn mưa giông trắng xóa.


Haru quay lại nhìn Mei, ánh mắt cậu dịu đi đôi chút dưới làn hơi nước mờ ảo của phòng trà: "Em cứ ngồi yên ở đây. Tôi sẽ ra ngoài giúp bác Takeshi cố định mái ngói."


Mei lo lắng nhìn bả vai trái đang run nhẹ của cậu: "Nhưng vai của cậu..."


"Không sao. Chỉ là một vết xước nhỏ," Haru lạnh lùng ngắt lời cô, rồi nhanh chóng bước ra ngoài hiên mưa.


[Aaaa! Mei-chan đang lo lắng cho mình kìa! Đau vai thế này có là gì chứ! Mình sẽ leo lên mái nhà như một siêu anh hùng để cô ấy nể phục! Nhưng mà... trời lạnh quá, nước mưa ngấm vào vai đau buốt thấu xương... Cố lên Haru, vì tương lai của câu lạc bộ trà đạo!]


Mei ngồi trong phòng, nghe tiếng bước chân rầm rập của Haru và bác Takeshi trên mái nhà gỗ cổ kính. Tiếng bạt nylon kêu phần phật trong gió bão, tiếng búa gõ lộc cộc hòa cùng tiếng mưa rơi xối xả tạo nên một bản nhạc hỗn loạn của thiên tai. Cô khẽ luồn tay vào túi áo đồng phục, chạm vào chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô. Hơi ấm dịu nhẹ từ túi gấm tỏa ra giúp cô bình tâm trở lại. Cô biết mình không thể ngồi yên nhìn họ vất vả.


Mei đứng dậy, bước đến bên bàn trà gỗ tuyết tùng. Cô nhìn chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ bám đầy bụi bẩn vừa tìm lại được từ phòng hóa học cũ. Đôi bàn tay thon thả của cô tỉ mỉ dùng khăn vải lanh lau sạch lớp bụi mốc bên ngoài thân ấm, để lộ lớp gang đen bóng, nặng trịch cổ kính. Cô lấy một ít than củi sồi tự nhiên xếp vào lò than nhỏ giữa phòng, dùng diêm nhóm lửa.


Ngọn lửa đỏ hồng khẽ bùng lên, mang theo hơi ấm xua tan cái lạnh lẽo, ẩm ướt của căn phòng dột nát. Mei đổ nguồn Nước Giếng Cổ Sau Trường tinh khiết vào ấm Tetsubin rồi đặt lên lò than. Cô muốn chuẩn bị một ấm Trà Hoa Cúc Mật Ong nóng hổi để sưởi ấm cho hai người ngay khi họ hoàn thành công việc.


Khoảng ba mươi phút sau, tiếng bước chân trên mái nhà dừng lại. Haru và bác Takeshi từ ngoài hiên bước vào phòng trà, cả hai đều ướt sũng từ đầu đến chân. Mái tóc đen của Haru rủ nhẹ trước trán, những giọt nước mưa thi nhau lăn dài trên khuôn mặt đẹp như tạc tượng của cậu, chảy xuống chiếc cổ thanh tú và bờ vai đang run lên bần bật vì lạnh.


"Mái ngói tạm thời đã được che bạt an toàn rồi cháu ạ," Bác Takeshi thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. "Bác phải về phòng trực để kiểm tra hệ thống điện của dãy nhà chính đây. Hai đứa cứ ở đây trú bão nhé, nhớ giữ ấm đấy."


"Cháu cảm ơn bác Takeshi nhiều lắm ạ," Mei cúi đầu chào cung kính.


Khi bác Takeshi rời đi, căn phòng trà cổ kính chỉ còn lại Mei và Haru. Tiếng mưa rơi ngoài hiên lúc này đã giảm bớt độ dữ dội, chuyển thành những tiếng lộp bộp đều đặn trên tấm bạt nylon mới lợp.


Haru đứng lặng yên bên cửa lùa, cơ thể cậu khẽ run lên từng đợt dưới lớp áo sơ mi bết nước. Cậu cố gắng đứng thẳng lưng để duy trì phong thái nghiêm nghị của một Hội trưởng, nhưng tiếng lòng của cậu thì đã sụp đổ hoàn toàn:


[Lạnh quá... Lạnh phát điên lên được! Răng mình sắp đánh lập cập vào nhau rồi! Mei-chan đang nhìn kìa, không được run! Phải giữ hình tượng Hoàng tử băng giá! Nhưng mà vai trái đau buốt quá, nước mưa ngấm vào vết bầm buốt dã man... Mình muốn khóc quá...]


Mei xót xa nhìn vị hội trưởng kiêu ngạo đang cố gồng mình chịu đựng. Cô bước đến gần cậu, nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay lạnh ngắt của Haru, kéo cậu ngồi xuống tấm chiếu tatami khô ráo bên cạnh lò than.


"Hội trưởng, cậu ngồi xuống đây đi. Lò than ấm lắm," Mei dịu dàng nói, cô dùng chiếc khăn khô sạch lau nhẹ mái tóc đang ướt sũng của cậu.


Haru giật mình trước cái chạm tay đột ngột của Mei. Cậu ngoan ngoãn ngồi xuống, để mặc cô lau tóc cho mình. Khoảng cách quá gần khiến cậu có thể ngửi thấy hương trà sen thanh khiết tỏa ra từ cơ thể cô. Đôi mắt phượng sắc sảo khẽ nheo lại, khuôn mặt lạnh lùng của cậu bỗng chốc đỏ bừng lên dưới ánh lửa hồng của lò than.


[Trời ơi! Mei-chan đang lau tóc cho mình! Cô ấy dịu dàng quá, đôi bàn tay cô ấy ấm áp vô cùng! Trái tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi! Có phải mình đang mơ không? Nếu đây là mơ thì xin đừng bao giờ đánh thức tôi dậy!]


"Cậu cởi áo sơ mi ướt ra đi, tớ sẽ dùng chiếc áo khoác đồng phục này đắp cho cậu," Mei nói, cô khẽ chạm tay vào bả vai trái của cậu.


"Không cần," Haru dứt khoát quay mặt đi, giọng lạnh lùng xa cách. "Tôi là nam giới, thể trạng rất tốt. Em mới là người cần giữ ấm."


[Không được cởi! Tuyệt đối không được cởi! Trên vai mình có vết bầm tím ghê người do húc cửa lúc nãy, nếu Mei-chan nhìn thấy cô ấy sẽ lo lắng và tự trách bản thân mất! Mình không muốn cô ấy phải buồn! Với lại... cởi áo trước mặt Mei-chan ngượng chết đi được!]


Mei nghe thấy tiếng lòng đầy lo lắng và ngượng ngùng của cậu, lòng cô mềm đi như nước. Cô không ép cậu cởi áo nữa, chỉ nhẹ nhàng kéo chiếc áo khoác đồng phục dày dặn của cậu – chiếc áo cô vẫn đang khoác trên vai – phủ lên tấm lưng rộng lớn nhưng đang run rẩy của Haru, bọc chặt lấy cả hai người ngồi sát cạnh nhau bên lò than hồng.


Đúng lúc này, chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ đặt trên lò than phát ra tiếng reo êm dịu, nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua rặng thông xanh mướt. Tiếng reo thiền định ấy vang lên trong không gian tĩnh lặng, át đi tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài hiên và lọc bỏ hoàn toàn những tạp âm ồn ào của thế giới học đường ngoài kia. Mei khẽ nhắm mắt, áp dụng kỹ năng Tiêu Âm Thuật để tập trung tinh thần vào nhịp thở sâu.


Cô tráng sạch hai chén sứ mỏng bằng nước sôi, lấy một ít hoa cúc khô tự nhiên từ tiệm hoa của dì Mai và mật ong rừng nguyên chất của cậu Tuấn cho vào ấm gốm Shino cổ. Áp dụng kỹ thuật Ủ Trà Ba Giai Đoạn, Mei rót nước sôi từ ấm Tetsubin vào ấm gốm theo ba lượt ngắt quãng chính xác để đánh thức hương thơm và định hình vị ngọt thanh của trà.


Một làn hơi nước mỏng bốc lên mang theo hương thơm thanh khiết, ngọt ngào của hoa cúc hòa quyện với vị ấm áp của mật ong rừng, lan tỏa khắp không gian phòng trà nhỏ hẹp. Hương trà thảo mộc có tác dụng xoa dịu thần kinh cực tốt, lập tức làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo hậu bão.


Mei dâng chén trà nóng hổi bằng cả hai tay đúng nghi thức Nhất Kỳ Nhất Hội (Ichigo Ichie), mỉm cười dịu dàng: "Hội trưởng, cậu uống chén Trà Hoa Cúc Mật Ong này đi cho ấm người. Trà này giúp giảm đau đầu và mệt mỏi tốt lắm."


Haru đón lấy chén trà bằng cả hai tay. Hơi ấm từ chén sứ truyền qua lòng bàn tay lạnh ngắt của cậu, mang theo một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu khẽ đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ.


Vị ngọt thanh dịu của mật ong rừng hòa quyện cùng hương thơm ấm áp, dễ chịu của hoa cúc khô lan tỏa khắp khoang miệng, trôi xuống cuống họng ấm nóng, lập tức làm dịu đi cơn đau nhức nhối ở bả vai trái và cơn cảm lạnh đang rình rập cơ thể cậu. Haru khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi vai đang căng cứng của cậu dần buông lỏng.


Mei chăm chú quan sát biểu cảm khuôn mặt cậu. Cô tập trung lắng nghe, và lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh siêu năng lực đọc tâm trí, cô chứng kiến một hiện tượng kỳ diệu.


Luồng tiếng lòng gào thét u mê, hỗn loạn và nhõng nhẽo thường ngày của Haru bắt đầu nhỏ dần, nhỏ dần... rồi hoàn toàn biến mất. Tâm trí của cậu lúc này không còn những luồng suy nghĩ lo sợ kỳ vọng gia tộc, không còn những tiếng hét hoảng loạn đỏ mặt, mà chỉ còn là một khoảng lặng ấm áp, bình yên tuyệt đối.


Đó chính là Điểm Tĩnh Lặng Của Tiếng Lòng.


Mei sững sờ. Cô nhận ra rằng khi Haru thưởng thức tách trà do chính tay cô pha chế với tất cả sự chân thành, tâm trí cậu đạt đến trạng thái thiền định hoàn toàn trống rỗng, không còn tạp niệm hay áp lực. Và sự tĩnh lặng trong tâm hồn cậu cũng xoa dịu hoàn toàn siêu năng lực đọc tâm trí đang quá tải của cô, mang lại cho cô một sự bình yên sâu sắc mà cô hằng khao khát.


Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng mưa rơi đều đặn ngoài hiên và tiếng reo êm dịu của ấm Tetsubin, Haru khẽ chớp mắt. Cơn buồn ngủ dữ dội do chứng mất ngủ kinh niên kéo dài và sự mệt mỏi cực độ sau cuộc giải cứu dưới bão ập đến nuốt chửng lấy cậu. Dưới hơi ấm của lò than và tác dụng xoa dịu của trà hoa cúc mật ong, vị hội trưởng hoàn hảo dần không thể giữ vững phong thái nghiêm nghị được nữa.


Đầu Haru khẽ nghiêng sang một bên, mái tóc đen rủ nhẹ chạm vào gò má Mei, rồi nhẹ nhàng tựa hẳn vào bả vai nhỏ nhắn của cô. Cậu nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên đều đặn và sâu lắng, ngủ thiếp đi một cách ngon giấc và bình yên nhất bên cạnh cô.


Mei khựng lại, cô nín thở để không làm xao động giấc ngủ của cậu. Cô khẽ nghiêng đầu, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt ngủ say thanh bình của Haru ở khoảng cách cực gần.


Khi rũ bỏ chiếc mặt nạ "Hoàng tử băng giá" lạnh lùng và không còn những tiếng lòng gào thét u mê ồn ào, gương mặt cậu trông thật hiền lành, có chút trẻ con và vô cùng đáng yêu dưới ánh lửa hồng ấm áp của lò than. Hàng lông mi dài khẽ rủ xuống, đôi môi mỏng hơi mím lại, bả vai trái thỉnh thoảng khẽ giật nhẹ vì đau nhưng cậu vẫn ngủ rất sâu – giấc ngủ ngon nhất mà cậu có được sau chuỗi ngày thức đêm làm việc quá tải.


Mei cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Haru truyền qua lớp áo đồng phục, cảm nhận nhịp đập trái tim bình yên của cậu sát cạnh bên mình. Một luồng cảm xúc ngọt ngào, ấm áp tột cùng đột ngột dâng lên trong lồng ngực cô, khiến khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng.


Lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra mình không còn ghét bỏ siêu năng lực đọc tâm trí phiền toái này nữa. Bởi vì chính nhờ nó, cô mới có thể thấu hiểu được nỗi cô đơn đằng sau vẻ hoàn hảo của cậu, và cũng chính nhờ nó, cô mới nhận ra mình đã hoàn toàn yêu cả vẻ ngoài lạnh lùng lẫn nội tâm đáng yêu, nhõng nhẽo của vị hội trưởng kiêu ngạo này mất rồi.


Ngoài hiên, cơn mưa bão tàn phá ngoài kia vẫn tiếp tục gào rít, nhưng bên trong phòng trà nhỏ hẹp lát chiếu tatami ấm áp, thế giới của hai người dường như đã chìm vào một khoảng lặng tĩnh lặng, ngọt ngào và bình yên vĩnh cửu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!