Nhạc nềnAfternoon_Garden

Bánh Ngọt Hoa Đào Và Chiếc Bẫy Vị Giác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng sớm của ngày thứ hai trong chuỗi ngày đếm ngược tối hậu thư khẽ lách qua những khe hở của rặng trúc phía sau phòng trà cổ kính, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sáu tấm chiếu tatami thơm mùi tuyết tùng. Mei thức dậy từ rất sớm. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô đang thoăn thoắt nhào bột trong góc nướng bánh bí mật phía sau bức bình phong gỗ rạn men cổ. Hôm nay, cô phải dốc hết sức để chuẩn bị một mẻ Bánh Ngọt Wagashi Hoa Đào hoàn hảo nhất.


Lớp vỏ bánh màu hồng nhạt mịn màng như cánh hoa anh đào ngậm sương mai, ôm lấy phần nhân đậu đỏ sên mật ong rừng ngọt lịm bên trong. Mei tỉ mỉ dùng một chiếc thanh tre nhỏ để ép nhẹ vào khối bột, tạo hình năm cánh hoa đào tròn trịa, sống động. Mùi thơm ngọt ngào, ấm áp của bột nếp chín và mật ong bắt đầu lan tỏa khắp không gian tĩnh lặng, hòa quyện với hương trà xanh Uji thanh khiết đang được đun liu riu trên bếp lò. Cô khẽ điều chỉnh chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình trên sống mũi, thầm tự nhủ bản thân phải thật kiên cường. Thời hạn tạm hoãn niêm phong 24 giờ của Hội trưởng Haru đang trôi qua từng phút, và chiều nay, vị "Hoàng tử băng giá" ấy sẽ đích thân đến đây kiểm tra thực tế.


Đúng ba giờ chiều, tiếng bước chân đĩnh đạc và đều đặn vang lên từ hành lang gỗ bên ngoài. Cánh cửa lùa bằng giấy bồi khẽ mở, và bóng dáng cao ráo, phẳng phiu của Haru xuất hiện. Cậu vẫn khoác trên mình bộ đồng phục Hội học sinh chỉnh tề, chiếc huy hiệu bạc ròng lấp lánh trên ngực áo, gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng lạnh lùng không một chút gợn sóng. Đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua một lượt khắp căn phòng cổ kính trước khi dừng lại trên người Mei.


"Học sinh Mei," Haru cất giọng trầm ấm nhưng xa cách, thanh âm đều đều như đang đọc một bản báo cáo hành chính. "Tôi đến đây để thực hiện cuộc giám sát thực tế theo đúng cam kết ngày hôm qua. Liệu câu lạc bộ của cậu có bất kỳ tài liệu hay hoạt động nào chứng minh được giá trị tồn tại của mình trước khi lệnh niêm phong chính thức được thi hành?"


Mei khẽ cúi đầu chào đúng lễ nghi trà đạo, đôi tay thon thả dâng lên một khay gỗ nhỏ bọc vải lụa, trên đó bày một đĩa gốm trắng đựng hai chiếc bánh Wagashi hoa đào hồng nhạt và một chén trà xanh nghi ngút khói:


"Chào mừng Hội trưởng đến với phòng trà. Trước khi bắt đầu kiểm tra sổ sách, xin mời cậu thưởng thức một tách trà xanh ấm và một chút bánh ngọt để xua tan mệt mỏi sau giờ làm việc căng thẳng."


Haru khẽ nhíu mày, khoanh tay trước ngực đầy phòng thủ. Cậu lùi lại nửa bước, cố gắng duy trì khoảng cách xa cách xã giao. Nhưng ngay khi cậu bước vào phạm vi ba mét xung quanh Mei, chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình không còn đủ sức che chắn nữa. Siêu năng lực Thính Tâm Nhãn (Passive) của Mei lập tức kích hoạt, kéo cô vào luồng suy nghĩ chân thật đang gào thét điên cuồng trong đầu vị hội trưởng hoàn hảo này.


[ÁAAAA!!! MEI ĐANG MẶC TẠP DỀ HOA TRÀ TRẮNG KÌA!!! Ôi thần linh ơi, trông cô ấy nhỏ nhắn, dịu dàng như một bé thỏ con vậy! Cái kính gọng tròn kia tuy che mất nửa khuôn mặt nhưng lại làm nổi bật cái má hồng hồng đang phồng lên vì căng thẳng kìa! Đáng yêu quá, dễ thương đến mức tim mình muốn nổ tung mất thôi! Khoảng cách này... gần quá! Mình ngửi thấy mùi hương đào ngọt lịm từ người cô ấy rồi! Chờ đã, đĩa bánh ngọt kia... là bánh Wagashi hoa đào tự tay cô ấy làm sao?! Ôi những cánh hoa hồng nhạt mềm mại, múp míp kia đang vẫy gọi mình kìa! Cả tuần nay mình phải ăn kiêng theo chế độ nghiêm ngặt của gia tộc, thèm ngọt đến mức sắp bốc hỏa rồi! Làm ơn đi, Mei ơi, hãy ép tôi ăn đi! Tôi sắp không nhịn được nữa rồi! Phải giữ hình tượng lạnh lùng... phải lạnh lùng...]


Mei phải cắn chặt môi trong để không bật cười thành tiếng trước tiếng lòng nhõng nhẽo, gào thét thảm thiết của Haru. Gương mặt cậu bên ngoài vẫn lạnh như tiền, đôi mắt phượng hờ hững nhìn đĩa bánh như thể đó là một vật thể lạ cần nghiên cứu. Mei khéo léo áp dụng kỹ năng Thuần Hóa Vị Giác, đẩy đĩa bánh lại gần cậu hơn một chút, giọng nói dịu dàng vô cùng thuyết phục:


"Bánh ngọt hoa đào này được làm hoàn toàn từ mật ong tự nhiên, không sử dụng đường hóa học, rất phù hợp với những người đang trong chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt. Xin Hội trưởng hãy dùng thử để em có thêm ý kiến đóng góp."


Nghe đến hai chữ "ăn kiêng", đôi mắt Haru khẽ giật nảy một cái. Cậu khẽ hắng giọng, chậm rãi ngồi xuống tấm chiếu tatami, cố gắng giữ cho lưng thẳng tắp và động tác thật quý phái. Cậu cầm chiếc dĩa tre nhỏ lên, cắt một góc bánh Wagashi mềm mại đưa vào miệng.


Bên ngoài, Haru khẽ nhắm mắt, nhai chậm rãi với vẻ mặt vô cảm đầy nghiêm túc. Nhưng trong đầu cậu, một cơn địa chấn u mê ngọt ngào đã hoàn toàn bùng nổ dữ dội:


[TRỜI ĐẤT ƠI!!! NGON QUÁ ĐI MẤT!!! Vỏ bánh dẻo mịn, thơm mùi gạo nếp mới, còn phần nhân đậu đỏ thì ngọt thanh, béo ngậy vị mật ong tự nhiên! Đây chắc chắn là chiếc bánh ngon nhất thế giới mà mình từng được ăn! Mei là một thiên tài! Cô ấy không chỉ đáng yêu mà còn khéo tay thế này, sau này ai lấy được cô ấy chắc chắn là người hạnh phúc nhất vũ trụ! Áaaa, mình muốn ăn hết cả đĩa! Mình muốn ôm Mei chạy mười vòng quanh sân trường vì quá hạnh phúc! Làm sao cô ấy biết mình đang ăn kiêng chứ? Chẳng lẽ đây là thần giao cách cảm của tình yêu sao?! Chắc chắn là vậy rồi!]


Mei bối rối đỏ mặt trước suy nghĩ tự luyến đầy cuồng nhiệt của Haru. Cô vội vàng rót một tách trà xanh ấm đặt cạnh tay cậu để đánh lạc hướng. Haru đón lấy chén trà, khẽ nhấp một ngụm để cân bằng vị ngọt. Gương mặt cậu dịu đi đôi chút, giọng nói trầm lạnh vang lên:


"Chất lượng bánh ngọt... tạm chấp nhận được. Hương vị trà xanh cũng khá thanh khiết. Tuy nhiên, về mặt hành chính..."


"RẦM!!!"


Cánh cửa lùa bằng giấy bồi của phòng trà đột ngột bị đẩy mạnh ra bằng một lực thô bạo, đập vào vách gỗ phát ra tiếng động chói tai. Sự tĩnh lặng thanh tịnh của phòng trà lập tức bị xé toạc.


Kaito – Đội trưởng câu lạc bộ Gym – hiên ngang bước vào. Cậu ta có vóc dáng vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn dưới chiếc áo ba lỗ thể thao bó sát màu đen, làn da bánh mật khỏe khoắn và mái tóc vuốt ngược đầy hầm hố. Nhưng điều kinh khủng nhất là Kaito ngang nhiên dẫm cả đôi giày thể thao bám đầy bụi bẩn và mồ hôi từ phòng tập thẳng lên những tấm chiếu tatami cổ kính sạch sẽ của phòng trà.


"Học sinh Mei!" Kaito oang oang cất giọng thô lỗ, khoanh hai cánh tay to lớn trước ngực đầy thách thức. "Hết thời hạn 24 giờ tạm hoãn rồi đúng không? Hôm nay câu lạc bộ Gym của tôi mang người đến để dọn dẹp cái phòng trà rách nát này để lấy chỗ lắp máy chạy bộ mới. Cậu khôn hồn thì tự thu dọn đồ đạc đi!"


Mei bàng hoàng nhìn những vệt bùn đất đen sì in rõ mồn một trên tấm chiếu tatami cổ kính do bà ngoại Sayuri để lại. Trái tim cô thắt lại vì xót xa và tức giận. Cô đứng bật dậy, đôi tay run rẩy chỉ vào đôi giày của Kaito:


"Học sinh Kaito! Cậu... cậu dám đi cả giày bẩn bước lên tatami sao?! Đây là không gian trà đạo thiêng liêng, xin cậu hãy tôn trọng quy tắc và bước ra ngoài ngay lập tức!"


"Quy tắc cái khỉ gì chứ?" Kaito hừ lạnh đầy khinh miệt, tiến lên một bước khiến những tấm gỗ sàn bên dưới tatami kêu răng rắc. "Cái môn trà đạo rườm rà, vô bổ của cậu chỉ làm lãng phí thời gian và mặt bằng của trường học. Thời đại này ai còn ngồi uống nước lá nóng trong cái xó xập xệ này nữa? Sức khỏe thể chất, cơ bắp mới là thứ học sinh trường Ouka cần! Mau dọn đi để chúng tôi xây phòng tập tạ hiện đại!"


Mei cố gắng giữ bình tĩnh, dùng những lý lẽ văn hóa cổ truyền để giải thích:


"Phòng trà này là di sản văn hóa lâu đời của trường, là nơi giúp học sinh giải tỏa stress sau giờ học..."


"Tôi không quan tâm đến mấy thứ lý thuyết suông đó!" Kaito thô bạo ngắt lời cô. "Số liệu thực tế là câu lạc bộ Gym của tôi có hơn năm mươi thành viên hoạt động mỗi ngày, còn cái phòng trà này chỉ có một mình cậu lủi thủi! Ban hậu cần đã phê duyệt ngân sách xây dựng rồi, cậu không có quyền lên tiếng ở đây!"


Trước sự thô lỗ và lấn lướt của Kaito, Mei rơi vào thế bị động hoàn toàn. Đúng lúc cô đang cảm thấy bất lực nhất, một bóng đen cao ráo đột ngột đứng dậy, bước lên chắn ngay trước mặt cô.


Haru đứng thẳng lưng, che chắn hoàn toàn cho Mei phía sau vóc dáng cao lớn của mình. Đôi mắt phượng của vị Hội trưởng nheo lại, tỏa ra một luồng hàn khí buốt giá khiến Kaito cũng phải khựng lại một nhịp. Huy hiệu bạc ròng trên ngực áo Haru lấp lánh dưới ánh nắng chiều, như một biểu tượng của quyền lực tuyệt đối.


"Học sinh Kaito," Haru cất giọng lạnh lùng, âm lượng không lớn nhưng chứa đựng sự uy nghiêm đáng sợ của người đứng đầu Hội học sinh. "Ai cho phép cậu tự ý xông vào phòng câu lạc bộ khác khi chưa có sự đồng ý của chủ nhiệm? Và ai cho phép cậu dẫm giày bẩn lên chiếu tatami truyền thống?"


Đồng thời, siêu năng lực đọc tâm trí của Mei vang lên tiếng gầm rú phẫn nộ tột độ của Haru từ khoảng cách chưa đầy hai mét:


[TÊN CƠ BẮP NGỐC NGHẾCH ĐÁNG CHẾT NÀY!!! Dám dẫm đôi giày thối tha bẩn thỉu lên tấm chiếu tatami sạch sẽ của Mei sao?! Dám xông vào phá hỏng buổi hẹn hò thưởng trà lãng mạn của ta và Mei sao?! Ta thề sẽ bắt cậu và toàn bộ thành viên câu lạc bộ Gym phải chạy 100 vòng quanh sân vận động dưới trời nắng nóng! Ta sẽ cắt toàn bộ ngân sách mua đai nâng tạ của các người! Dám bắt nạt Mei của ta trước mặt ta sao? Gan của cậu to bằng trời rồi!]


Kaito bị khí chất băng giá của Haru làm cho hơi bối rối, nhưng cậu ta vẫn cố lấy lại vẻ cứng rắn nhờ sự ủng hộ ngầm từ ban hậu cần thực dụng:


"Hội trưởng Haru! Cậu không thể thiên vị cái câu lạc bộ trà đạo vô dụng này mãi được! Dự án xây phòng Gym mới đã được phê duyệt mặt bằng rồi, tôi chỉ đang thực hiện đúng tiến độ thôi!"


"Dự án được phê duyệt mặt bằng, nhưng quyết định giải thể và thu hồi phòng trà chỉ có hiệu lực khi có chữ ký phê duyệt cuối cùng của tôi dưới danh nghĩa Hội trưởng," Haru lạnh lùng phản bác, lập luận sắc bén không để lộ một kẽ hở pháp lý nào. "Hiện tại, câu lạc bộ trà đạo đang trong thời gian 24 giờ thử thách hành chính để tôi đánh giá giá trị văn hóa. Mọi hành vi tự ý xâm nhập, phá hoại tài sản của câu lạc bộ khác trước khi có quyết định chính thức đều bị khép vào lỗi vi phạm kỷ luật nghiêm trọng cấp độ hai. Cậu muốn nhận biên bản cảnh cáo ngay lập tức sao?"


Kaito cứng họng trước những điều khoản quy chế đanh thép của Haru. Cậu ta tức giận siết chặt hai nắm tay cơ bắp, nhưng không dám công khai chống đối lại quyền lực tối cao của vị Hội trưởng danh giá.


Nhận thấy bầu không khí đang căng thẳng tột độ và có nguy cơ dẫn đến va chạm vật lý, Mei quyết định chủ động can thiệp để hóa giải xung đột. Cô hiểu rằng Kaito là kẻ bộc trực, nóng nảy nhưng dễ bị tác động nếu được xoa dịu đúng cách. Mei nhẹ nhàng bước ra từ sau lưng Haru, dâng một tách trà nhạt màu xanh ngọc bích còn ấm áp lên trước mặt Kaito bằng cả hai tay:


"Học sinh Kaito, em biết cậu rất tâm huyết với phong trào thể thao của trường. Tập luyện cường độ cao chắc chắn khiến cơ bắp của cậu và các thành viên rất mệt mỏi và dễ bị căng thẳng. Đây là tách trà xanh thanh nhiệt đặc biệt, có tác dụng giãn cơ và làm dịu nhịp tim rất tốt. Xin mời cậu uống thử một ngụm để hạ hỏa, rồi chúng ta cùng thảo luận phương án giải quyết hòa bình."


Kaito sững sờ nhìn tách trà xanh trong vắt tỏa hương thơm dịu nhẹ trước mặt. Phong thái điềm tĩnh, nhẹ nhàng và sự ân cần không chút oán giận của Mei đối lập hoàn toàn với sự thô lỗ của cậu ta ban nãy, khiến Kaito nhất thời rơi vào trạng thái bối rối, nhuệ khí hung hăng ban đầu bị giảm đi đáng kể. Cậu ta ngập ngừng nhìn tách trà, rồi lại nhìn gương mặt thanh tú ẩn sau cặp kính cận dày của Mei.


Tuy nhiên, sự kiêu ngạo của một đội trưởng thể thao không cho phép Kaito thỏa hiệp quá dễ dàng. Cậu ta gạt mạnh tay, từ chối nhận chén trà của Mei, khiến vài giọt nước trà ấm bắn ra ngoài, dẫm mạnh chân xuống nền tatami bẩn thỉu.


"Hừ! Đừng có dùng cái trò trà nước nhảm nhí này để mua chuộc tôi!" Kaito đập mạnh bàn tay hộ pháp xuống chiếc kệ gỗ cổ kính bên cạnh, phát ra tiếng động lớn đầy đe dọa. "Tôi nói cho cậu biết, hôm nay có Hội trưởng bảo vệ nên tôi tạm lui. Nhưng nếu đến ngày mai cậu không tự động ký vào đơn bàn giao mặt bằng và dọn đi, tôi sẽ dẫn cả đội tuyển thể hình đến đây dọn dẹp bằng vũ lực đấy! Lúc đó thì đừng có trách tôi thô bạo!"


Nói rồi, Kaito hậm hực quay lưng, dẫm những bước chân bẩn thỉu đầy bùn đất bước ra khỏi phòng trà, đóng sầm cửa lại trong sự tức giận.


Căn phòng trà cổ kính trở lại sự im lặng, nhưng bầu không khí lúc này đã bị bao phủ bởi một áp lực nặng nề và u ám. Mei nhìn những vết chân bẩn thỉu bám đầy bùn đất trên những tấm chiếu tatami cổ kính – kỷ vật thiêng liêng của người bà quá cố Sayuri – mà lòng đau nhói. Những vết xước bẩn thỉu ấy như một vết thương hiện hữu rõ rệt, hủy hoại hoàn toàn vẻ thẩm mỹ thanh tịnh vốn có của không gian thiền trà.


Haru quay lại nhìn Mei, đôi mắt phượng của cậu không còn vẻ lạnh lùng như trước mà tràn ngập sự xót xa thầm kín. Nhưng khi cậu nhìn thấy những vết bùn đất trên tatami, tiếng lòng của cậu lại một lần nữa bùng nổ dữ dội trong sự phẫn nộ và lo lắng tột độ dành cho cô:


[TÊN KHỐN KAITO KIA!!! Hắn dám đe dọa dùng vũ lực với Mei của mình sao?! Dám làm hỏng những tấm chiếu tatami quý giá của cô ấy sao?! Nhìn Mei buồn bã thế kia, trái tim mình như bị bóp nát ra vậy! Ngày mai hắn còn định mang người đến quấy rối nữa! Mình phải làm sao đây? Đúng rồi! Mình sẽ cử người ngầm theo dõi bảo vệ phòng trà! Mình sẽ dùng quyền lực Hội trưởng để đình chỉ hoạt động của phòng Gym sát vách nếu họ dám gây ồn ào! Mei ơi, đừng buồn mà, có tôi ở đây bảo vệ cô rồi! Cô cứ yên tâm nướng bánh ngọt hoa đào đi nhé!]


Mei khẽ cúi đầu, cố gắng che giấu nụ cười ấm áp xen lẫn bối rối trước tiếng lòng gào thét bảo bọc đầy si tình của vị Hội trưởng kiêu ngạo. Cô nhẹ nhàng lấy chiếc khăn vải lanh Chakin trắng ra, bắt đầu quỳ xuống lau dọn những vết bùn đất trên tatami một cách tỉ mỉ.


Cuộc chiến giành đất với câu lạc bộ Gym của Kaito đã chính thức khơi mào đầy kịch tính, và mối đe dọa quấy rối bằng tiếng ồn ào cực mạnh sát vách phòng trà vào ngày mai đang cận kề hơn bao giờ hết. Nhưng trong lòng Mei lúc này, sự tĩnh lặng của trà đạo và sự thấu hiểu thầm lặng từ tiếng lòng của Haru đã nhen nhóm lên một ý chí kiên cường để đối đầu với giông bão học đường sắp tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!