Nhạc nềnAfternoon_Garden

Cứu Viện Dưới Cơn Mưa Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua những khe hở của căn phòng hóa học bỏ hoang tầng ba nghe như tiếng gào thét của một loài quái thú cổ xưa. Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào thành phố Tokyo mang theo lượng mưa khổng lồ, quật liên hồi vào lớp kính cửa sổ đã rạn nứt, tạo nên những âm thanh khô khốc, đe dọa sụp đổ bất cứ lúc nào.


Bên trong phòng, không gian tối đen như mực. Sự cố mất điện đột ngột của toàn bộ dãy nhà cũ khiến bóng tối bao trùm lên mọi ngóc ngách, ngột ngạt và lạnh lẽo. Mùi hóa chất tồn dư ẩm mốc từ những chiếc lọ thí nghiệm cũ kỹ bốc lên, hòa lẫn với không khí ẩm ướt rỉ ra từ bức tường thấm nước mưa, tạo thành một thứ áp lực vô hình bóp nghẹt lồng ngực của Mei.


Mei ngồi co rúm ở góc phòng, hai đầu gối kéo sát vào ngực. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô run rẩy ôm chặt lấy chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ – báu vật mộc mạc của người bà ngoại Sayuri quá cố mà cô vừa tìm lại được dưới gầm bàn giáo viên. Bề mặt gang của chiếc ấm lạnh ngắt, rỉ sét, nhưng lúc này lại là vật duy nhất giúp cô cảm nhận được một chút thực tại giữa cơn hoảng loạn đang dần nuốt chửng tâm trí.


Nỗi sợ không gian hẹp và bóng tối – di chứng từ tai nạn ngã xuống giếng cổ năm sáu tuổi – đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhịp tim của Mei đập dồn dập, lồng ngực cô phập phồng thở dốc, từng luồng khí lạnh tràn vào cuống họng khô rát khiến cô muốn ho khan nhưng không thể phát ra tiếng.


Trong bóng tối dày đặc, Mei vội vàng luồn tay vào túi áo đồng phục, siết chặt chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô. Hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết của những lá trà cổ thụ sấy khô tỏa ra từ túi gấm nhỏ áp sát lồng ngực, mang theo hơi ấm tâm linh của người bà quá cố, giúp cô giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng để không ngất xỉu vì quá tải tinh thần.


*Đoành! Rầm!*


Một tia chớp xanh loét xé toạc bầu trời đêm ngoài cửa sổ, chiếu rọi những chiếc bóng méo mó của đống chai lọ thí nghiệm lên bức tường loang lổ vết ố, trước khi trả lại căn phòng một bóng tối sâu thẳm. Mei khẽ rên rỉ, cô nhắm nghiền mắt, cố gắng áp dụng kỹ năng Tiêu Âm Thuật để lọc bỏ tiếng sấm sét gầm rú ngoài kia. Nhưng đầu óc cô đau nhức như búa bổ. Giữa lúc cô tưởng như mình sắp đầu hàng trước bóng tối ngột ngạt này, một luồng sóng cảm xúc mãnh liệt đột ngột dội thẳng vào tâm trí cô.


Đó là một luồng sóng hỗn loạn của sự lo lắng, hoảng sợ tột độ, nhưng lại vô cùng ấm áp và chân thành.


Kích hoạt bởi trạng thái hoảng loạn cực hạn của Haru từ xa, năng lực Thính Tâm Cấp 3 (Cộng Hưởng Cảm Xúc) của Mei đang truyền dẫn tiếng lòng của vị hội trưởng thẳng vào não bộ cô. Cô nghe thấy tiếng bước chân chạy dồn dập rẽ nước vang dội ngoài hành lang dãy nhà cũ, tiếng nước bắn tung tóe và tiếng thở dốc đầy mệt mỏi của một người đang chạy hết tốc lực.


[Mei-chan! Em đang ở đâu?! Xin em... làm ơn đừng có chuyện gì! Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã tỏ ra lạnh lùng để bảo vệ em khỏi mẹ... Nếu em xảy ra chuyện gì, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình! Trái tim anh sắp nổ tung vì lo sợ rồi! Mei-chan!!!]


Tiếng lòng của Haru gào thét u mê, khóc lóc đầy trẻ con nhưng lại chứa đựng một sự chở che kiên định vô bờ bến. Nó ồn ào, nhức nhối, nhưng đối với Mei lúc này, đó là thứ âm thanh cứu rỗi ấm áp nhất xua tan đi cái lạnh lẽo của căn phòng hóa học bỏ hoang.


"Hội trưởng..." Mei thào thào gọi, đôi môi nhợt nhạt khẽ mấp máy.


*Bịch! Bịch! Bịch!*


Tiếng bước chân chạy dồn dập đã tiếp cận hành lang tầng ba. Ánh đèn pin quét qua khe cửa gỗ mục nát của căn phòng hóa học, mang theo một tia sáng hy vọng xé rách bóng tối.


"Mei! Học sinh Mei! Em có ở trong đó không?!" Giọng nói của Haru vang lên ngoài cửa, không còn vẻ điềm tĩnh, xa cách thường ngày của một vị "Hoàng tử băng giá" hoàn hảo, mà run rẩy, khản đặc và ngập tràn sự hoảng loạn.


Mei dùng hết sức lực còn lại, đập nhẹ chiếc ấm Tetsubin xuống nền đất tạo ra tiếng động: "Hội... Hội trưởng... tớ ở đây..."


"Mei!"


Haru lao đến bên cánh cửa, tay nắm lấy tay nắm cửa gỗ xập xệ nhưng nó đã bị khóa chặt từ bên ngoài bằng chiếc ổ khóa sắt rỉ sét cỡ lớn của Ken. Cậu điên cuồng xoay tay nắm, kéo mạnh cánh cửa nhưng vô ích. Chiếc khóa sắt lạnh lùng chặn đứng mọi nỗ lực của cậu.


[Khốn kiếp! Kẻ nào dám khóa cửa nhốt cô ấy trong căn phòng tối tăm này! Mei-chan sợ bóng tối lắm... Cô ấy chắc chắn đang khóc... Mình phải phá cánh cửa chết tiệt này ngay lập tức! Mặc kệ quy chế trường, mặc kệ tất cả!]


Haru lùi lại một bước, không hề do dự, cậu dùng bả vai húc mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng va chạm vật lý khô khốc vang lên giữa tiếng sấm sét gầm rú của cơn bão. Cánh cửa gỗ dày rên rỉ dưới lực tác động mạnh mẽ nhưng ổ khóa sắt rỉ sét vẫn bám chặt lấy khoen cửa. Haru bị dội ngược lại, bả vai trái đau nhức nhối, đồng phục của cậu ướt sũng nước mưa dán chặt vào người, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây đỏ ngầu vì giận dữ và lo lắng.


[Đau quá... vai mình như sắp gãy ra rồi... Nhưng không bằng một phần mười nỗi sợ hãi của Mei lúc này! Mei-chan, xin em hãy đợi anh thêm một chút! Anh sẽ phá vỡ mọi thứ để đưa em ra ngoài!]


"Hội trưởng, đừng húc nữa... cậu sẽ bị thương đấy!" Mei ở bên trong nghe thấy tiếng lòng đau đớn của cậu, nước mắt cô trào ra dưới lớp kính cận bám đầy hơi ẩm. Cô không muốn cậu phải chịu tổn thương vì mình.


Đúng lúc bầu không khí kịch tính đạt đến đỉnh điểm, một tiếng bước chân nặng nề khác chạy dồn dập rẽ nước vang lên từ phía cầu thang. Bác bảo vệ già Takeshi xuất hiện, tay cầm theo chiếc đèn pin lớn và một chiếc kìm cộng lực bằng thép nặng trịch.


"Hội trưởng Haru! Tôi tìm thấy kìm cộng lực rồi!" Bác Takeshi thở hổn hển, gương mặt phúc hậu lộ rõ vẻ lo lắng. "Mất điện toàn bộ dãy nhà cũ, tôi không thể tìm thấy chìa khóa vạn năng ở phòng quản lý hành chính, buộc phải dùng biện pháp khẩn cấp này thôi!"


"Đưa cho cháu! Mau lên!" Haru giật phăng chiếc kìm cộng lực từ tay bác Takeshi bằng đôi bàn tay đang run rẩy vì lạnh và kiệt sức.


Cậu dùng hết sức lực cơ bắp bộc phát từ tình yêu và sự lo lắng tột độ, đưa gọng kìm thép sắc lẹm ngậm chặt lấy gông khóa của chiếc ổ khóa sắt rỉ sét. Haru siết chặt hai cán kìm, gân xanh nổi đầy trên cánh tay thon dài, khuôn mặt đẹp như tạc tượng của cậu vặn vẹo vì dồn lực.


*Cạch! Rắc!*


Một tiếng kim loại gãy giòn giã vang lên dứt khoát. Chiếc ổ khóa sắt rỉ sét của Ken bị cắt đứt hoàn toàn, rơi xuống nền gạch xám phát ra tiếng động khô khốc. Haru lập tức vứt chiếc kìm cộng lực xuống đất, dùng chân đạp mạnh cánh cửa gỗ mở tung ra.


*Rầm!*


Cánh cửa lùa bằng gỗ mục nát đổ sập sang một bên. Haru lao vào căn phòng hóa học u tối, ánh đèn pin từ tay bác Takeshi hắt vào từ phía sau, chiếu rọi bóng dáng nhỏ nhắn của Mei đang quỳ dưới đất, ôm chặt chiếc ấm Tetsubin trong góc phòng.


Nhìn thấy Mei run rẩy, gương mặt nhợt nhạt bám đầy bụi bẩn và nước mắt, Haru hoàn toàn mất đi mọi sự kiềm chế. Cậu trượt dài trên nền đất bụi bặm, lao đến ôm chầm lấy cô vào lòng.


*Vút!*


Cái ôm của Haru siết chặt đến mức nghẹt thở, như thể cậu muốn khảm cô vào cơ thể mình để đảm bảo cô thực sự an toàn. Mei giật mình, chiếc ấm Tetsubin rơi xuống chiếu phát ra tiếng kêu đục ngầu, nhưng ngay lập tức, cô bị bao bọc bởi một hơi ấm quen thuộc và mãnh liệt.


Mùi hương gỗ tuyết tùng nhạt đặc trưng từ cơ thể Haru, hòa quyện với mùi nước mưa lạnh buốt xua tan hoàn toàn thứ mùi hóa chất độc hại và không khí ẩm mốc của căn phòng tối. Haru cởi phăng chiếc Áo Khoác Đồng Phục ấm áp của mình – chiếc áo vẫn còn giữ được nhiệt độ cơ thể cậu – nhẹ nhàng đắp lên đôi vai đang run rẩy vì lạnh của Mei, bọc chặt cô lại như một báu vật vô giá cần được bảo vệ khỏi giông bão ngoài kia.


"May quá... em không sao..." Giọng nói của Haru run lên bần bật bên tai Mei, hơi thở nóng hổi của cậu phả vào cổ cô ấm áp.


Mei hoàn toàn đứng hình. Cô áp chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào vòm ngực rộng lớn, ướt sũng nước mưa của Haru. Dưới lớp áo sơ mi mỏng manh bết nước, cô có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập nhanh liên hồi, dồn dập như tiếng trống trận của cậu.


Nhưng điều khiến trái tim Mei rung động dữ dội nhất, chính là luồng tiếng lòng gào thét u mê đầy nhẹ nhõm của vị hoàng tử băng giá đang dội thẳng vào tâm trí cô:


[May quá... cô ấy không sao... tim mình suýt ngừng đập rồi... Cảm ơn trời đất vì Mei-chan vẫn bình an vô sự! Người cô ấy nhỏ bé và mềm mại quá... Mình muốn ôm cô ấy thế này mãi mãi... Mình sẽ không bao giờ buông tay ra nữa đâu! Mei-chan của mình... anh yêu em phát điên lên được mất thôi!]


Tiếng lòng khóc lóc đầy trẻ con nhưng ngọt ngào tột độ của Haru vang lên mồn một khiến Mei khẽ mỉm cười dịu dàng giữa những giọt nước mắt còn chưa kịp khô. Cô siết chặt lấy vạt áo sơ mi ướt sũng của cậu, cảm nhận sự bình yên tuyệt đối giữa cơn mưa bão đang gào rú ngoài kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!