Nhạc nềnAfternoon_Garden

Cuộc Truy Tìm Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hành lang tầng ba của dãy nhà học cũ bỏ hoang chìm trong một bầu không khí u ám đến rợn người. Ánh sáng le lói cuối ngày bị những đám mây giông xám xịt nuốt chửng, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ hắt qua khung cửa kính bám đầy bụi bẩn và mạng nhện. Tiếng gió rít qua khe cửa lùa nghe như tiếng thở dài của thời gian. Mei bước đi nhẹ nhàng, đôi giày học sinh không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên nền gạch xám cũ kỹ. Cô khẽ đẩy nhẹ chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên sống mũi, cảm giác lành lạnh của gọng kính giúp cô giữ được chút tỉnh táo cuối cùng giữa cơn đau đầu âm ỉ.


Sau khi tháo kính ngoài hành lang để sử dụng Thính Tâm Cấp 2 và đọc được tiếng lòng đắc ý của Ken, Mei biết chắc chắn chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ – kỷ vật vô giá của bà ngoại Sayuri – đang bị giấu ở đây. Cô đứng trước cánh cửa gỗ xập xệ của căn Phòng hóa học bỏ hoang. Tấm biển cảnh báo nguy hiểm màu đỏ dán trên cửa đã phai màu, rách nát một góc, càng làm tăng thêm vẻ u tịch của nơi này. Mei hít một hơi thật sâu, nén lại nỗi sợ hãi không gian hẹp và tối tăm đang nhen nhóm trong lòng, cô khẽ đẩy cửa bước vào.


Mùi hóa chất tồn dư khó chịu xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những chiếc bàn gỗ mục nát và bụi bặm bám dày. Căn phòng rộng lớn nhưng hoang tàn, những chiếc ống nghiệm thủy tinh bám đầy bụi xám xếp ngổn ngang trên kệ. Mei lách qua những dãy bàn thí nghiệm bám đầy mạng nhện, hướng thẳng về phía bục giảng của giáo viên ở đầu phòng. Đúng như những gì cô đọc được từ tâm trí của Ken, dưới gầm chiếc bàn gỗ lớn bọc nỉ đen rách nát, bóng dáng quen thuộc của chiếc ấm gang Tetsubin đen thùi lùi đang nằm im lìm trong góc tối.


"Tìm thấy cậu rồi..."


Mei thốt lên khe khẽ, giọng cô run run vì xúc động. Cô quỳ xuống nền đất bụi bặm, vươn đôi bàn tay thon thả ra ôm lấy chiếc ấm gang nặng trịch vào lòng. Bề mặt ấm lạnh ngắt, bám đầy bụi bẩn, nhưng đối với Mei, nó là cả một bầu trời ký ức ấm áp về người bà hiền hậu, về những buổi chiều tĩnh lặng ngồi nghe tiếng nước sôi reo êm dịu như tiếng gió thổi qua rặng thông. Cảm giác nhẹ nhõm dâng lên khiến cô khẽ mỉm cười, ôm chặt lấy kỷ vật sát lồng ngực.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*Két... Rầm!*


Tiếng cửa gỗ nặng nề đột ngột bị đẩy mạnh và đóng sầm lại với một lực cực mạnh. Tiếng động chói tai vang lên giữa không gian vắng lặng khiến Mei giật bắn người. Cô hoảng hốt đứng phắt dậy, ôm chặt ấm trà chạy nhào về phía cửa.


*Cạch! Click!*


Tiếng kim loại va chạm khô khốc và sắc lẹm vang lên từ phía bên ngoài. Đó là tiếng khóa của một chiếc ổ khóa sắt rỉ sét cỡ lớn đang được bóp chặt vào khoen cửa.


"Ai đó?! Mở cửa ra! Có ai ở ngoài không?!" Mei hoảng hốt đập mạnh tay lên cánh cửa gỗ mục nát.


Không có tiếng trả lời bằng lời nói. Nhưng ngay lập tức, khi cô áp sát tai vào cửa và tập trung tinh thần, luồng suy nghĩ đắc ý, nham hiểm của Ken ngoài hành lang dội thẳng vào tâm trí cô mồn một:


[Hahaha! Kẹt trong đó đi nhé, đồ lập dị quê mùa! Để xem không có cái ấm này và bị nhốt cả đêm ở đây thì cô làm thế nào nộp phiếu khảo sát đạt chuẩn cho ban giám hiệu chiều nay! Dãy nhà cũ này sắp cúp điện vì bão lớn rồi, có gào rách họng cũng không ai nghe thấy đâu. Trưởng ban Ren quả là thiên tài, đòn này không chỉ dẹp tiệm cái phòng trà rách nát của cô, mà còn khiến Hội trưởng Haru phải nếm mùi thất bại vì dám bao che cho cô!]


Tiếng bước chân của Ken xa dần, tiếng cười thầm đầy ác ý của cậu ta tắt hẳn ngoài hành lang. Mei đứng chôn chân tại chỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Căn phòng hóa học vốn đã âm u giờ đây bắt đầu chìm vào bóng tối hoàn toàn khi những hạt mưa giông đầu tiên quật mạnh vào cửa sổ kính rạn nứt.


*Đoành!*


Một tiếng sấm sét nổ vang trời đất ngoài kia, ánh chớp xanh loét lóe lên qua khung cửa sổ vỡ, chiếu rọi những chiếc bóng kỳ dị của những chai lọ hóa chất lên tường trước khi trả lại căn phòng một màu đen tối tăm, ngột ngạt.


Nỗi sợ hãi tột độ từ ký ức thuở nhỏ khi bị ngã xuống giếng cổ u tối năm sáu tuổi bất ngờ ập về như một cơn thủy triều, bóp nghẹt lấy hơi thở của Mei. Đầu óc cô bắt đầu quay cuồng, nhịp tim đập loạn xạ liên hồi. Trong bóng tối dày đặc không một ánh đèn, không gian xung quanh như đang co hẹp lại, ép chặt lấy cô từ mọi phía. Mei run rẩy lùi lại, ôm chặt chiếc ấm gang Tetsubin vào lòng như tìm kiếm một điểm tựa duy nhất. Cô luồn tay vào túi áo đồng phục, siết chặt chiếc Bùa Bình An Lá Trà Khô do bà ngoại tự tay làm, cố gắng hít thở sâu để áp dụng kỹ năng Tiêu Âm Thuật nhằm lọc bỏ những suy nghĩ hoảng loạn đang bủa vây não bộ, nhưng vô ích. Cơn đau đầu bão táp do quá tải tinh thần bắt đầu hành hạ cô dữ dội.


***


Cùng lúc đó, tại dãy nhà học chính hiện đại, cơn bão nhiệt đới đổ bộ khiến trời đất tối sầm như ban đêm. Tiếng mưa rơi tầm tã như trút nước đập liên hồi vào những tấm kính chịu lực của Văn phòng Hội học sinh sang trọng nhưng lạnh lẽo.


Bên trong văn phòng, bầu không khí trang nghiêm và căng thẳng không kém ngoài trời. Hội trưởng Haru đang ngồi ở vị trí trung tâm của chiếc bàn họp lớn bọc da, gương mặt đẹp như tạc tượng của cậu vẫn lạnh lùng, vô cảm như một vị "Hoàng tử băng giá" bất biến trước mọi giông bão. Cậu đang chủ trì cuộc họp hành chính quan trọng với các thành viên cốt cán của hội học sinh và ban kỷ luật. Đứng cạnh cậu là Ren, người đang thuyết trình về dự án tối ưu hóa mặt bằng trường học với nụ cười đắc ý kín đáo.


*Rầm!*


Cánh cửa văn phòng hội học sinh đột ngột bị đẩy mạnh ra một cách thô bạo. Aoi – cô bạn thân cùng lớp của Mei – xông vào trong tình trạng sũng nước mưa, mái tóc ngắn màu cam bết lại, đôi giày sneaker năng động phát ra những tiếng kêu lép nhép đầy vội vã. Cô thở không ra hơi, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt tột độ.


"Hội trưởng Haru! Mei mất tích rồi!" Aoi hét lớn, bỏ qua mọi quy tắc lễ nghi của văn phòng.


Ren lập tức nhíu mày, cất giọng lạnh lùng đầy hạch sách: "Học sinh Aoi, đây là cuộc họp hành chính cấp cao của hội học sinh. Cậu không có quyền tự ý xông vào làm loạn. Còn về học sinh Mei, cô ta tự ý trốn học hay đi đâu là việc cá nhân, liên quan gì đến hội học sinh?"


"Không phải!" Aoi cắt lời Ren, giọng run lên vì lo sợ. "Mei không bao giờ trốn học! Chiếc ấm đun nước Tetsubin của câu lạc bộ trà đạo bị trộm mất ngay trước giờ đón khách. Tớ phát hiện Mei đã một mình đi tìm nó ở dãy nhà học cũ bỏ hoang từ hơn một tiếng trước và đến giờ vẫn chưa về! Điện thoại của cậu ấy không liên lạc được, ngoài kia trời đang mưa bão lớn thế này..."


*Cạch.*


Chiếc bút máy cao cấp khắc gia huy dòng họ trên tay Haru đột ngột rơi xuống bàn, lăn dài trước khi rơi xuống nền đất phẳng phiu.


Gương mặt băng giá, hoàn hảo không tì vết của vị hội trưởng lập tức biến sắc, nứt vỡ hoàn toàn. Đôi mắt phượng sắc sảo co rút lại trước sự kinh hoàng tột độ.


[Cái gì?! Mei-chan đi tìm ấm trà ở dãy nhà cũ bỏ hoang?! Một mình?! Giữa cơn bão lớn này sao?! Không thể nào... Nơi đó u tối, hoang phế và ngột ngạt lắm... Cô ấy sợ bóng tối và không gian hẹp đến mức chỉ cần ở trong đó mười phút là sẽ ngất xỉu! Khốn kiếp! Tại sao mình lại không chú ý đến cô ấy sớm hơn! Tại sao mình lại để cô ấy phải đối mặt với nguy hiểm một mình!]


Tiếng lòng của Haru đột ngột bùng nổ dữ dội, gào thét điên cuồng trong tâm trí cậu với một sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng mà không một ai trong căn phòng họp có thể nghe thấy. Sự u mê, lo lắng và xót xa dành cho Mei bộc phát mạnh mẽ đến mức phá vỡ hoàn toàn mọi rào cản phòng thủ tinh thần của cậu.


Ở phía bên kia dãy nhà cũ, Mei đang ngồi co rúp trong góc phòng hóa học u tối bỗng nhiên khựng lại.


Một luồng sóng năng lượng tinh thần khổng lồ, mang theo thứ cảm xúc mãnh liệt, ấm áp và hoảng loạn tột độ đột ngột dội thẳng vào não bộ cô. Khoảng cách địa lý giữa hai dãy nhà dường như bị xóa nhòa hoàn toàn khi cảm xúc của Haru đạt đến ngưỡng cực hạn, kích hoạt mạnh mẽ năng lực **Thính Tâm Cấp 3 (Cộng Hưởng Cảm Xúc)** của Mei.


Tiếng lòng của Haru vang vọng bên tai cô rõ mồn một, không còn là những tiếng rì rầm mơ hồ nữa, mà là tiếng gào thét khóc lóc đầy trẻ con nhưng chứa đựng sự yêu thương vô bờ bến:


[Mei-chan! Em đang ở đâu?! Xin em đừng có chuyện gì! Anh xin lỗi... anh xin lỗi vì đã tỏ ra lạnh lùng để bảo vệ em... Anh mắng cả cái thế giới này mất nếu em bị thương! Trái tim anh đang đau đớn như bị xé rách ra đây này! Chờ anh... làm ơn hãy chờ anh, anh sẽ đến cứu em ngay lập tức! Mặc kệ cái cuộc họp chết tiệt này! Mặc kệ quy tắc của gia tộc! Em là cả thế giới của anh, anh không thể sống thiếu em được! Mei-chan!!!]


Những giọt nước mắt nóng hổi bất giác tràn ra khỏi khóe mắt Mei, lăn dài trên đôi má nhợt nhạt của cô dưới lớp kính gọng tròn. Giữa bóng tối lạnh lẽo và nghẹt thở của căn phòng hóa học bỏ hoang, tiếng lòng gào thét u mê, lo lắng đến điên cuồng của vị hội trưởng kiêu ngạo lại trở thành thứ âm thanh ấm áp nhất, xua tan đi nỗi sợ hãi bóng tối đang bủa vây lấy tâm hồn cô. Cô ôm chặt chiếc ấm Tetsubin vào lòng, khẽ thì thầm trong nước mắt: "Haru... cậu... tiếng lòng của cậu thực sự quá ồn ào rồi..."


Trong văn phòng hội học sinh, Haru đứng phắt dậy làm chiếc ghế bọc da phía sau đổ sầm xuống đất, tạo nên một tiếng động lớn vang dội. Cậu không màng đến xấp tài liệu quan trọng đang bay tứ tung trên sàn, cũng chẳng thèm liếc nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của Ren và các thành viên khác.


"Hội trưởng Haru? Cậu đi đâu thế? Cuộc họp vẫn chưa kết thúc..." Ren vội vàng lên tiếng ngăn cản.


"Tránh ra!"


Haru gầm lên một tiếng lạnh lùng, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây chứa đựng một sát khí đáng sợ khiến Ren lập tức câm lặng, run rẩy lùi lại. Cậu dứt khoát giật phăng chiếc băng đỏ hội trưởng trên cánh tay ném xuống bàn, rũ bỏ hoàn toàn chiếc mặt nạ hoàn hảo của một người thừa kế gương mẫu.


Cậu lao ra khỏi văn phòng như một cơn gió lốc, bỏ lại sau lưng sự ngơ ngác của cả căn phòng họp.


Haru chạy điên cuồng dọc theo những hành lang dài của dãy nhà chính. Đôi chân dài sải những bước dứt khoát, vượt qua những nhóm học sinh đang đứng trú mưa. Cậu lao thẳng ra cổng phụ, đối mặt với cơn mưa bão tầm tã ngoài trời mà không hề do dự lấy một giây.


*Ào ào ào!*


Nước mưa lạnh buốt lập tức trút xuống, làm ướt sũng mái tóc đen và bộ đồng phục phẳng phiu của cậu. Chiếc huy hiệu hội trưởng bằng bạc ròng lấp lánh trên ngực áo giờ đây nhòe nhoẹt nước mưa. Nhưng Haru không quan tâm. Cậu chạy băng qua sân trường ngập nước, hướng thẳng về phía dãy nhà học cũ bỏ hoang âm u phía xa.


[Mei-chan! Hãy đợi anh! Anh đang đến đây! Làm ơn... xin ông trời đừng để cô ấy gặp chuyện gì... Con nguyện đánh đổi tất cả danh dự, tài sản và quyền thừa kế của gia tộc này, chỉ xin cho cô ấy được bình an vô sự! Mei-chan!!!]


Tiếng lòng khóc lóc cầu nguyện đầy đau đớn và u mê của Haru tiếp tục vang vọng mãnh liệt trong tâm trí Mei, hòa cùng tiếng sấm sét nổ vang trời đất ngoài kia. Dưới làn mưa giông xối xả, vị hoàng tử băng giá hoàn hảo đang chạy điên cuồng trong tuyệt vọng, rũ bỏ mọi quy tắc để tìm kiếm cô gái vô hình của đời mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!