Vụ Trộm Ấm Gang Tetsubin
Ánh đèn đỏ nhấp nháy từ chiếc camera giám sát hành lang ngoài phòng trà vẫn đều đặn chớp tắt trong bóng tối của văn phòng ban kỷ luật. Trên màn hình máy tính bảng, đoạn băng ghi hình chiều hôm trước đang được tua đi tua lại ở phân cảnh Hội trưởng Haru bước ra khỏi cửa lùa phòng trà. Gương mặt vốn được mệnh danh là "Hoàng tử băng giá" của trường Ouka lúc đó lại đỏ bừng lên tận mang tai, bước chân vội vã và bối rối đến lạ kỳ.
Ken đẩy gọng kính cận mỏng, chăm chú nhìn vào biểu cảm bất thường của vị hội trưởng hoàn hảo. Cậu ta khẽ quay sang phía Ren – người đang ngồi thẳng tắp trên chiếc ghế bọc da bọc da đen, tay xoay nhẹ chiếc bút máy cao cấp với vẻ mặt âm trầm.
"Trưởng ban Ren, cậu nhìn xem," Ken chỉ ngón tay vào màn hình. "Hội trưởng Haru chưa bao giờ để lộ biểu cảm thiếu kiểm soát như thế này trước công chúng. Hơn nữa, tần suất cậu ấy lén lút ghé thăm câu lạc bộ trà đạo của học sinh Mei đang tăng lên một cách bất thường. Rõ ràng có điều gì đó mờ ám đang diễn ra ở nơi rách nát đó."
Ren khẽ nhíu mày, đôi mắt sau lớp kính gọng vuông lóe lên một tia đố kỵ lạnh lùng. Cậu ta vốn luôn căm ghét sự hoàn hảo không tì vết của Haru, kẻ luôn đứng đầu toàn trường và cướp đi mọi hào quang chính trị học đường mà cậu ta khao khát. Vụ việc câu lạc bộ trà đạo được gia hạn thử thách chính là cái cớ hoàn hảo để Ren tìm ra điểm yếu của Haru.
"Hừ, Haru... rốt cuộc cậu cũng để lộ sơ hở," Ren lạnh lùng cười nhạt, gõ nhẹ ngón tay lên cuốn sổ kỷ luật bọc da đen đặt trên bàn. "Cậu ta lấy danh nghĩa 'giám sát hành chính' để bao che cho một câu lạc bộ vô dụng chỉ có một thành viên. Tuần này là hạn chót nộp phiếu khảo sát đạt chuẩn của câu lạc bộ trà đạo. Nếu chúng ta triệt hạ được uy tín của phòng trà trước ngày nộp phiếu, Haru sẽ không còn lý do gì để thiên vị cô ta nữa."
"Ý của cậu là...?" Ken nghiêng đầu hỏi.
Ren nhìn thẳng vào Ken, ánh mắt sắc lẹm đầy tính toán: "Linh hồn của phòng trà đó là gì? Là tách trà ấm áp giúp xoa dịu học sinh đúng không? Và để pha trà, cô ta bắt buộc phải dùng chiếc ấm đun nước bằng gang cổ kính kia. Không có ấm đun nước, cô ta lấy gì để phục vụ đợt khách chiều nay? Ken, cậu biết mình phải làm gì rồi chứ? Hãy làm cho chiếc ấm đó biến mất không dấu vết."
Ken khẽ rùng mình trước kế hoạch tàn nhẫn của Ren, nhưng ngay lập tức, sự trung thành mù quáng và lời hứa hẹn về việc nâng điểm rèn luyện cuối kỳ của Ren đã dập tắt mọi sự do dự trong lòng cậu ta. Cậu ta cúi đầu nhận lệnh: "Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ xử lý việc này ngay trong giờ nghỉ trưa, khi cô ta bận rộn đi lấy nước giếng cổ."
***
Chiều hôm đó, bầu trời Tokyo đột ngột chuyển mây xám xịt, báo hiệu một cơn bông bão lớn sắp đổ bộ vào thành phố. Những luồng gió lạnh thổi qua rặng trúc nhỏ phía sau phòng trà cổ kính, làm những cánh cửa lùa bằng giấy bồi khẽ rung lên lách cách.
Mei bước vào phòng trà, trên tay xách chiếc xô gỗ cổ kính vẫn còn thơm mùi nhựa thông tự nhiên và băng dính chống nước – vết tích của sự cố rò rỉ nước hôm trước đã được cô sửa chữa tạm thời nhờ sự giúp đỡ của bác Takeshi. Cô đặt chiếc xô nước giếng cổ trong vắt xuống cạnh bếp lò than nhỏ đặt giữa phòng trà, định bụng sẽ nhóm lửa đun nước chuẩn bị đón những học sinh bị stress đến thưởng trà chiều.
Thế nhưng, ngay khi nhìn vào bếp lò, Mei hoàn toàn sững sờ.
Bếp lò trống không.
Chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ – báu vật tinh thần vô giá mà người bà ngoại Sayuri quá cố đã truyền lại cho cô – đã biến mất không một dấu vết.
Lồng ngực Mei thắt lại, một cảm giác bàng hoàng và đau xót tột cùng dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Chiếc ấm gang nặng trịch ấy không chỉ đơn thuần là một trà cụ đun nước thông thường. Nó là kỷ vật mộc mạc chứa đựng tình yêu thương của ông bà ngoại, là thứ duy nhất phát ra tiếng reo êm dịu như tiếng gió thổi qua rặng thông giúp cô lọc bỏ những tạp âm tiếng lòng hỗn loạn của đám đông xung quanh để giữ vững tâm cảnh bình thản.
"Không thể nào... Mình vừa mới đi lấy nước có mười phút thôi mà..." Mei run rẩy quỳ xuống cạnh bếp lò, đôi bàn tay thon thả lục tìm khắp các hộc tủ gỗ xung quanh trong tuyệt vọng. Nhưng tất cả những gì cô tìm thấy chỉ là khoảng không lạnh lẽo và bụi bặm.
Đúng lúc bầu không khí lo âu đang bao trùm lấy Mei, một tiếng bước chân đĩnh đạc và tiếng lạch cạch của chiếc kẹp tài liệu vang lên từ phía hành lang gỗ bên ngoài. Cánh cửa lùa khẽ mở, và bóng dáng nghiêm nghị của Ken xuất hiện. Cậu ta đeo chiếc băng đỏ của ban kỷ luật trên cánh tay, tay cầm cuốn sổ ghi chép, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý đầy mỉa mai.
"Chào học sinh Mei," Ken cất giọng đều đều, giả vờ hỏi thăm với thái độ vô cùng trịch thượng. "Tôi đi tuần tra hành chính ngang qua đây. Nghe nói chiều nay câu lạc bộ trà đạo có đợt đón khách lớn để thu thập những lá phiếu khảo sát đạt chuẩn cuối cùng. Chuẩn bị đến đâu rồi? Sao tôi lại thấy bếp lò lạnh ngắt thế kia?"
Mei khẽ cắn môi, cô lập tức đẩy nhẹ chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên sống mũi để cố gắng giữ bình tĩnh. Nhìn thấy nụ cười giả tạo đằng sau lớp kính của Ken, bản năng nhạy bén của cô mách bảo rằng kẻ đứng trước mặt chắc chắn có liên quan trực tiếp đến sự biến mất của ấm trà.
Cô lặng lẽ bước lại gần Ken, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp lại trong phạm vi ba mét. Mei lén đưa tay tháo chiếc kính cận gọng dày bọc trong túi áo, giả vờ như đang lau bụi trên mắt kính, vô tình kích hoạt hoàn toàn siêu năng lực Thính Tâm Cấp 2 (Rõ Ràng). Ngay lập tức, luồng suy nghĩ chân thật, đắc ý của Ken dội thẳng vào tâm trí cô mồn một không sót một chữ:
[Hahaha! Nhìn vẻ mặt hoảng loạn của cô ta kìa! Đáng đời lắm! Đồ lập dị quê mùa mà cũng đòi đấu với ban kỷ luật của tụi này sao? Mất cái ấm đun nước cổ lỗ sĩ đó thì xem chiều nay cô lấy gì pha trà cho đám học sinh uống. Cứ tìm kiếm vô vọng đi! Có nằm mơ cô cũng không ngờ được mình đã giấu kỹ chiếc ấm gang đen thùi lùi đó dưới gầm bàn giáo viên ở phòng hóa học cũ bỏ hoang trên tầng ba dãy nhà cũ rồi! Nơi đó u tối, bụi bặm lại đầy hóa chất độc hại, bình thường chẳng có ai dám bén mảng tới. Để xem chiều nay cô nộp phiếu khảo sát trắng thế nào trước ban giám hiệu! Trưởng ban Ren quả là thiên tài, đòn này chắc chắn sẽ khiến cả cô ta lẫn Hội trưởng Haru phải nếm mùi thất bại thảm hại!]
Tiếng lòng ồn ào và đầy nham hiểm của Ken vang lên khiến Mei lạnh toát cả người. Cô siết chặt chiếc kính gọng tròn trong tay, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ đang chực trào dâng. Siêu năng lực đọc tâm trí một lần nữa đã vạch trần hoàn toàn âm mưu hèn hạ của ban kỷ luật.
Mei ngước mắt nhìn thẳng vào Ken, đôi mắt thanh tú trong vắt không còn lớp kính che phủ lộ rõ vẻ kiên định, đanh thép khiến Ken khẽ giật mình lùi lại một bước đầy cảnh giác.
"Cảm ơn sự quan tâm của ban kỷ luật, học sinh Ken," Mei cất giọng điềm tĩnh nhưng lạnh lùng, áp dụng kỹ năng Giao Tiếp Tối Thiểu để kết thúc cuộc thoại. "Chúng tôi vẫn đang chuẩn bị rất tốt. Xin lỗi, tôi có việc phải ra ngoài một lát."
Nói rồi, cô đeo lại chiếc kính gọng tròn, dứt khoát bước lướt qua người Ken trước sự ngỡ ngàng của cậu ta.
Mei biết rất rõ cô không thể báo cáo việc này cho thầy giám thị Kuroda hay ban giám hiệu ngay lúc này. Cô hoàn toàn không có bất kỳ bằng chứng vật lý nào chứng minh Ken đã trộm ấm trà, và việc tiết lộ siêu năng lực đọc tâm trí là điều tuyệt đối cấm kỵ. Nếu cô làm ầm lên không có chứng cứ, Ren sẽ lập tức dùng luật vu khống để đình chỉ hoạt động của phòng trà ngay lập tức.
Cách duy nhất là cô phải tự mình đến Phòng hóa học bỏ hoang ở dãy nhà cũ để lấy lại chiếc ấm gang Tetsubin trước khi giờ đón khách bắt đầu.
Mei bước nhanh ra khỏi phòng trà, hướng thẳng về phía dãy nhà học cũ bỏ hoang nằm cô độc ở góc phía đông khuôn viên trường. Bầu trời lúc này đã tối sầm lại, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống, đập vào những tán lá trúc xào xạc.
Cô một mình bước đi trên hành lang vắng lặng, âm u của dãy nhà cũ, tiếng bước chân cô độc vang lên đều đặn trên nền gạch bám đầy bụi bặm. Mei hoàn toàn tập trung vào việc tìm lại kỷ vật của bà ngoại, lòng dâng lên quyết tâm kiên cường vượt qua nỗi sợ hãi không gian tối tăm.
Thế nhưng, Mei hoàn toàn không hề hay biết rằng, ở góc tối của cầu thang phía sau, bóng dáng của Ken đang lén lút bám theo cô từng bước một. Trên tay cậu ta là một chiếc ổ khóa sắt rỉ sét cỡ lớn, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên môi dưới ánh sáng mờ nhạt của hành lang cũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!