Khắc Chế Tiếng Ồn Bằng Trà Thảo Mộc
Bóng dáng to lớn, vạm vỡ của Kaito đổ dài trên lối đi lát đá xanh, bước chân dứt khoát và nặng nề của cậu ta hướng thẳng về phía giếng cổ. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa chiếu lên làn da bánh mật khỏe khoắn và mái tóc vuốt ngược hầm hố của gã đội trưởng câu lạc bộ thể hình. Sự xuất hiện của Kaito như mang theo một luồng áp lực vật lý cực lớn, khiến bầu không khí tĩnh mịch của rặng trúc sau trường Ouka lập tức bị nén chặt đến nghẹt thở.
"Có chuyện gì thế này, Ryouta?" Kaito khoanh hai cánh tay hộ pháp trước ngực, giọng nói ồm ồm đầy uy quyền vang lên. Đôi mắt sắc bén của cậu ta lướt qua chiếc xô gỗ đang đung đưa sát mép hồ cá koi, rồi dừng lại trên dáng người nhỏ nhắn của Mei. "Sao cậu lại cầm cái xô của cô nàng lập dị này? Định ném xuống hồ à?"
Ryouta khẽ giật mình, khớp vai trái chợt nhói lên một cơn đau dữ dội khiến cậu ta suýt nữa đánh rơi chiếc xô gỗ. Cậu ta cố gắng gồng mình, nở một nụ cười gượng gạo để giữ thể diện trước mặt vị đội trưởng tôn sùng sức mạnh của mình: "À... không có gì đâu, Kaito! Chỉ là... cô nàng này muốn lấy nước giếng cổ, nhưng tớ bảo khu này câu lạc bộ Gym của mình đã chiếm dụng làm kho chứa tạ rồi. Cô ta cứ lải nhải mấy chuyện bói toán nhảm nhí..."
[Đau quá... khốn kiếp thật! Kaito đừng có nhìn vào vai trái của mình... Mình không muốn bị coi là kẻ phế vật! Phải ném cái xô này đi để chứng tỏ mình vẫn ổn!]
Tiếng lòng hoảng loạn và đau đớn của Ryouta dội thẳng vào tâm trí Mei qua siêu năng lực Thính Tâm Cấp 2 đang hoạt động cực kỳ nhạy bén khi cô tháo bỏ kính cận. Mei nhìn vết nứt nhẹ chạy dọc thân xô gỗ – kỷ vật mộc mạc của người bà quá cố – lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Nhưng cô hiểu, nếu lúc này cô hoảng loạn hay dùng vũ lực, chiếc xô sẽ vĩnh viễn bị hủy hoại, và lối đi dẫn đến nguồn Nước Giếng Cổ Sau Trường cũng sẽ bị chặn đứng mãi mãi.
Mei khẽ đẩy nhẹ gọng kính tưởng tượng trên sống mũi theo thói quen, dù cô đã cất chiếc kính gọng tròn vào túi áo. Đôi mắt trong vắt như hồ nước mùa thu của cô nhìn thẳng vào Kaito, thần thái tỏa ra sự điềm tĩnh và kiên định của một trà nhân thực thụ:
"Kaito-san, câu lạc bộ Gym của các cậu muốn chiếm dụng mặt bằng này để lắp máy chạy bộ, và các cậu đang cố tình dùng ô nhiễm tiếng ồn để ép tôi phải tự động dọn đi, đúng chứ?"
Kaito nhướng mày, khẽ cười khẩy đầy ngạo mạn: "Biết thế thì tốt. Sức mạnh thể chất là tối thượng ở ngôi trường này. Trà đạo rườm rà, lề mề của cậu chẳng mang lại chút lợi ích thực tế nào cả. Nhường đất cho tụi này xây phòng tập tạ hiện đại là quyết định sáng suốt nhất rồi."
"Vậy nếu tôi chứng minh được trà đạo của tôi có giá trị thực tế lớn hơn tất cả những chiếc máy chạy bộ đắt tiền của các cậu thì sao?" Mei bước lên một bước, giọng nói dịu dàng nhưng đanh thép vang lên giữa tiếng xào xạc của rặng trúc.
Kaito khựng lại, dường như không tin vào tai mình: "Cậu nói cái gì? Chứng minh bằng cách nào?"
"Tôi đưa ra một lời thách thức." Mei nhìn vào chiếc xô gỗ trên tay Ryouta, rồi nhìn sang Kaito. "Hãy đến phòng trà cổ kính của tôi. Tôi sẽ pha một tách trà thảo mộc đặc biệt. Nếu tách trà đó không thể làm các cậu tâm phục khẩu phục, không thể xoa dịu cơn đau nhức cơ bắp và mang lại sự thư thái tức thì cho thể chất của các cậu, tôi sẽ tự tay ký vào đơn bàn giao mặt bằng phòng trà cho câu lạc bộ Gym ngay lập tức. Nhưng ngược lại..."
Cô chỉ tay về phía đống tạ sắt đang chặn lối giếng cổ: "Các cậu phải dọn dẹp toàn bộ chướng ngại vật ở đây, trả lại lối đi sạch sẽ cho tôi lấy nước, và chấm dứt hoàn toàn việc quấy rối tiếng ồn sát vách phòng trà."
[Ha! Cô nàng này điên rồi sao? Một tách trà nhạt nhẽo mà đòi so sánh với hiệu quả của việc tập luyện thể hình? Thách thức này thú vị đấy. Để xem cô ta làm trò gì, dù sao thì mặt bằng phòng trà cũng chắc chắn thuộc về mình rồi!]
Nghe thấy tiếng lòng đầy tự tin và ngạo mạn của Kaito, Mei khẽ mỉm cười nhạt. Cô biết mình đang đánh một canh bạc lớn, tiêu hao mẻ bạc hà khô quý giá và tốn nhiều công sức, nhưng đây là cơ hội duy nhất để cô hóa giải mâu thuẫn tận gốc.
Kaito gật đầu, ra hiệu cho Ryouta đặt chiếc xô gỗ xuống: "Được! Một lời đã định. Ryouta, mang cái xô nứt của cô ta theo. Chúng ta sang phòng trà xem 'phép thuật' của trà nhân học đường ra sao!"
***
Nửa tiếng sau, tại Phòng trà cổ kính trường Ouka.
Bầu không khí bên trong căn phòng gỗ 6 chiếu tatami vẫn thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng ấm áp, nhưng lúc này lại bị bao trùm bởi sự căng thẳng tột độ. Kaito và Ryouta bước vào phòng với vóc dáng to lớn, cơ bắp cuồn cuộn khiến không gian nhỏ hẹp trở nên vô cùng chật chội. Hai nam sinh thể thao ngồi xếp bằng trên chiếu tatami một cách ngượng ngùng, ánh mắt đầy vẻ dò xét và thiếu kiên nhẫn.
Ngay sát vách phòng trà, tiếng nhạc bass mạnh mẽ và tiếng gầm rú tập tạ từ phòng Gym đối diện vẫn dội lại liên tục, làm rung chuyển nhẹ những chén trà sứ mỏng trên khay gỗ.
Mei không vội pha trà. Cô lặng lẽ bước đến góc phòng, dùng đôi tay thon thả di chuyển ba bức bình phong gỗ tuyết tùng cổ kính bọc vải lụa dày. Áp dụng kỹ năng Khắc Chế Tiếng Ồn đã được rèn luyện tỉ mỉ, Mei sắp xếp ba bức bình phong theo các góc chéo 45 độ xung quanh bàn trà, tạo thành một trường âm thanh triệt tiêu tiếng ồn đặc biệt. Cô treo thêm một chuông gió tre nhỏ ở khung cửa sổ lùa.
Kỳ diệu thay, ngay khi bức bình phong cuối cùng được đặt vào vị trí, những tiếng bass dồn dập và tiếng kim loại va chạm chói tai từ phòng tập Gym đối diện bỗng chốc bị triệt tiêu, chỉ còn lại một âm thanh trầm đục, rất nhỏ như tiếng sấm xa ngoài chân trời. Tiếng chuông gió tre khẽ vang lên những âm thanh lách cách thanh tao, mang lại một cảm giác tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy căn phòng.
Kaito và Ryouta đồng loạt trợn mắt kinh ngạc.
[Cái gì thế này? Sao tự nhiên phòng này lại im phăng phắc như vậy? Tiếng nhạc của phòng Gym bên mình cực kỳ lớn cơ mà? Mấy bức bình phong gỗ cũ kỹ này có phép thuật gì sao?]
Mei bình thản quỳ xuống trước bàn trà, thắp một ngọn nến thơm thảo mộc dịu nhẹ tỏa ra hương hoa oải hương nhàn nhạt. Cô đặt chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ lên lò than nhỏ. Tiếng nước sôi bắt đầu reo lên êm dịu, nhịp nhàng như tiếng gió thổi qua rặng thông, hòa quyện với tiếng chuông gió tre tạo nên một bản hòa tấu thiền định hoàn hảo.
"Bây giờ, tôi xin phép được pha trà." Mei nhẹ nhàng nói, áp dụng triết lý Nhất Kỳ Nhất Hội (Ichigo Ichie), dốc toàn bộ tâm ý phục vụ hai vị khách đặc biệt.
Cô mở chiếc hộp gỗ sơn mài, lấy ra những búp trà xanh Uji loại thường kết hợp với bạc hà khô và cam thảo sấy theo tỷ lệ vàng được ghi chép trong Sổ Tay Bí Quyết Của Bà Ngoại Sayuri. Đây là công thức Phối Trà Thảo Mộc Chữa Lành đặc trị nhức mỏi cơ bắp và điều hòa nhịp thở.
Mei áp nhẹ lòng bàn tay vào thân ấm gang Tetsubin. Kỹ năng Cảm Nhiệt Bằng Tay giúp cô nhận biết chính xác nhiệt độ nước bên trong đã đạt chuẩn 80 độ C lý tưởng cho trà thảo mộc mà không cần dùng nhiệt kế. Cô nhẹ nhàng rót nước sôi vào ấm gốm Shino cổ theo kỹ thuật Ủ Trà Ba Giai Đoạn: lượt nước thứ nhất để đánh thức lá trà, lượt nước thứ hai để chiết xuất hương thơm mát lạnh của bạc hà, và lượt nước thứ ba để định hình vị ngọt thanh của cam thảo.
Một làn hơi nước mỏng bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh mát, sảng khoái của bạc hà hòa quyện với vị ngọt dịu của cam thảo lan tỏa khắp không gian phòng trà tatami. Chỉ riêng việc hít hà mùi hương này cũng đã khiến lồng ngực của Kaito và Ryouta khẽ giãn ra, nhịp thở trở nên chậm rãi và sâu hơn.
Mei nâng chén trà bằng cả hai tay, kính cẩn dâng lên trước mặt Kaito và Ryouta: "Mời các cậu thưởng thức."
Ryouta nhìn chén trà màu xanh ngọc bích trong vắt, không nhịn được cơn thèm khát của cơ thể đang mệt mỏi, liền đưa tay đón lấy. Khớp vai trái đau nhức khiến tay cậu ta khẽ run rẩy, nhưng ngay khi ngụm trà ấm nóng trôi xuống cổ họng, Ryouta sững sờ.
Vị chát nhẹ của trà xanh lập tức bị vị ngọt thanh tao của cam thảo xua tan, nhường chỗ cho một luồng hơi ấm mát lạnh của bạc hà xộc thẳng lên đại não, rồi lan tỏa dọc theo sống lưng xuống đến tận các thớ cơ đang căng cứng ở bả vai trái.
[Ôi trời ơi... cái gì thế này?! Cơn đau vai trái nhức nhối suốt ba ngày qua... tự nhiên dịu hẳn đi! Cảm giác như có một bàn tay ấm áp đang xoa bóp, gỡ bỏ từng nút thắt cơ bắp của mình vậy... Người mình nhẹ bẫng, dễ chịu quá... Mình muốn ngủ một giấc thật ngon...]
Nhìn thấy biểu cảm thư thái, đôi mắt lim dim đầy hạnh phúc của Ryouta, Kaito không khỏi tò mò. Cậu ta vốn là kẻ bốc đồng nhưng thẳng tính, liền nhấc chén trà của mình lên, uống cạn một ngụm lớn.
Sự bùng nổ hương vị thanh mát lập tức chiếm trọn vị giác của gã đội trưởng Gym kiêu ngạo. Kaito uống cạn chén trà thảo mộc, sững sờ trước hương vị thanh mát và cảm giác cơ bắp toàn thân lập tức được giãn ra. Luồng khí ấm áp từ cam thảo và bạc hà chạy dọc khắp các kinh mạch, giải tỏa hoàn toàn sự căng thẳng, mỏi mệt của những buổi tập tạ nặng nề cường độ cao. Gương mặt bặm trợn, hung hăng của cậu ta giãn ra, đôi vai vạm vỡ hạ xuống đầy thư thái.
[Trời đất ơi! Cơn nhức mỏi cơ đùi và lưng sau bài tập Squat hôm qua biến mất sạch sẽ rồi! Cảm giác sảng khoái này... còn hơn cả việc ngâm mình trong bồn nước nóng sau khi tập! Cô nàng này thực sự đã pha cái gì vào trà thế này?! Mình... mình không thể ghét cái hương vị này được! Trà đạo thực sự có hiệu quả phục hồi thể chất đỉnh cao thế này sao?!]
Mei lặng lẽ quan sát biểu cảm kinh ngạc tột độ trong tiếng lòng gào thét u mê của Kaito, khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng. Cô biết, mình đã chiến thắng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!