Cuộc Chiến Nguồn Nước Và Giếng Cổ
Sương sớm mùa thu lãng đãng bao phủ lấy khuôn viên trường trung học tư thục danh giá Ouka, dệt nên một tấm màn mờ ảo che khuất những dãy nhà học chính hiện đại. Khi vạn vật còn chưa thức giấc và những tia nắng đầu ngày vẫn còn e ấp sau những rặng mây xám, không gian nơi góc sân phía tây hoàn toàn chìm trong sự tĩnh mịch thanh bình.
Mei khẽ kéo nhẹ cánh cửa lùa bằng gỗ của phòng trà cổ kính, bước ra ngoài hiên với chiếc xô gỗ nhỏ trên tay. Hơi lạnh của sương mai mơn trớn trên đôi gò má, khiến cô khẽ rùng mình. Cô đưa tay đẩy nhẹ chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình lên sống mũi, cẩn thận kiểm tra chiếc bùa bình an lá trà khô đang nằm yên vị trong túi áo đồng phục sát lồng ngực. Chiếc kính gọng tròn dày cộp này chính là lá chắn giúp cô giới hạn siêu năng lực Thính Tâm Nhãn xuống mức Thính Tâm Cấp 1, lọc bớt những tiếng rì rầm phiền toái của đám đông học sinh thượng lưu khi bước vào giờ học chính khóa.
Nhưng lúc này, khi cả ngôi trường còn vắng bóng người, Mei đã lén tháo chiếc kính ra, cất gọn vào túi. Đôi mắt thanh tú, trong vắt như hồ nước mùa thu của cô lộ ra dưới ánh sáng ban mai nhạt nhòa. Cô cần sự tập trung tuyệt đối của Thính Tâm Cấp 2 để thực hiện chuyến đi lấy nước quan trọng này.
Để pha ra những tách trà sen tinh khiết nhất phục vụ đợt đánh giá lớn sắp tới của ban giám hiệu, Mei không thể sử dụng nguồn nước máy thông thường lẫn mùi hóa chất tẩy rửa của nhà trường. Cô cần lấy Nước Giếng Cổ Sau Trường – nguồn nước ngọt mát lạnh, tinh khiết tích tụ qua hàng trăm năm dưới lòng đất, vốn là linh hồn giúp xoa dịu vị chát và làm nổi bật hậu vị ngọt thanh của những búp trà sen cổ truyền.
Mei luồn những ngón tay thon thả vào túi váy, chạm vào chiếc Chìa Khóa Dự Phòng Phòng Trà bằng đồng cổ lạnh ngắt. Đây là báu vật mà bác bảo vệ già Takeshi đã ngầm giao cho cô vì yêu mến sự lễ phép và lòng kiên trì bảo vệ phòng trà của cô gái nhỏ. Nhờ chiếc chìa khóa này, Mei có thể lén mở cổng rào rặng trúc từ sáng sớm trước khi ban kỷ luật của Ren bắt đầu ca tuần tra hành chính nghiêm ngặt.
Cô nhẹ nhàng lách người qua lối đi tắt rợp bóng mát cạnh Hồ cá koi cạnh vườn trúc. Dưới làn nước trong vắt, những chú cá koi ngũ sắc lười biếng quẫy đuôi, tạo nên những vòng sóng tròn lan tỏa nhẹ nhàng. Tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ xoa dịu tâm trí Mei, mang lại cho cô một cảm giác bình yên dễ chịu. Thế nhưng, sự bình yên ấy lập tức bị xé toạc khi cô vừa bước qua khúc quanh dẫn đến khu vực giếng cổ.
Trước mắt Mei, lối vào giếng đá cổ kính đã bị chặn đứng hoàn toàn bởi một chướng ngại vật khổng lồ.
Hàng tá chồng tạ sắt nặng trịch, những thanh đòn inox sáng loáng và các thùng gỗ chứa dụng cụ bảo hộ của Phòng tập Gym hiện đại đối diện đã được xếp chồng chéo lên nhau, tạo thành một bức tường kiên cố chặn đứng lối đi duy nhất dẫn đến giếng nước. Mùi dầu bôi trơn máy móc và mùi sắt rỉ nồng nặc bốc lên, hoàn toàn phá hỏng bầu không khí thanh tịnh của rặng trúc.
Đứng tựa lưng vào chồng tạ sắt khổng lồ kia là Ryouta – thành viên cốt cán của câu lạc bộ thể hình, tay chân đắc lực của đội trưởng Kaito. Ryouta sở hữu vóc dáng cao to vạm vỡ như một hộ pháp, bắp tay cuồn cuộn nổi rõ dưới chiếc áo ba lỗ thể thao màu đen. Khuôn mặt bặm trợn của cậu ta lộ rõ vẻ ngạo mạn khi nhìn thấy dáng người nhỏ nhắn, yếu ớt của Mei đang đứng ôm chiếc xô gỗ.
Sự tương phản ngoại hình giữa hai người lúc này thật nực cười. Một bên là nam sinh thể thao to lớn, cơ bắp cuồn cuộn đầy tính đe dọa vật lý; một bên là nữ sinh nhỏ nhắn, tết tóc hai bên, mặc bộ đồng phục Ouka hơi rộng, trông mỏng manh như một nhành hoa trà trước gió.
"Ủa, ai đây ta? Chẳng phải là cô nàng lập dị của phòng trà cổ lỗ sĩ đó sao?" Ryouta khoanh tay trước ngực đầy thách thức, giọng nói vang lên ồm ồm phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. "Sáng sớm tinh mơ ôm xô đi đâu vậy? Kiếm nước giếng về cúng cụ hả?"
Mei nén cơn giận đang nhen nhóm trong lòng, cô đứng cách Ryouta chừng hai mét, khẽ cúi đầu chào theo đúng lễ nghi lịch sự của một trà nhân: "Chào cậu, Ryouta-san. Tôi cần vào giếng cổ để lấy nước pha trà. Đây là khu vực công cộng của trường học, mong cậu có thể dịch chuyển những chồng tạ này ra một chút để tôi đi qua."
"Khu vực công cộng?" Ryouta cười phá lên đầy mỉa mai, tiếng cười thô lỗ của cậu ta khiến đàn chim sẻ trên rặng trúc giật mình bay tán loạn. "Từ hôm nay, câu lạc bộ Gym của tụi này đã được đội trưởng Kaito chỉ đạo trưng dụng góc này làm kho chứa dụng cụ ngoài trời rồi. Trà đạo rườm rà vô bổ của cậu thì cần gì nước giếng? Về lấy nước bồn cầu mà pha đi!"
Nói rồi, Ryouta cố tình vung chân, đá mạnh vào chiếc xô gỗ không của Mei. Tiếng "bộp" vang lên khô khốc, chiếc xô gỗ mộc mạc bị văng ra xa, va vào thành đá của hồ cá koi khiến phần viền gỗ bị nứt nhẹ một đường dài.
Nhìn vết nứt trên chiếc xô kỷ niệm, Mei khẽ mím chặt môi, đôi bàn tay thon thả siết chặt vào tà áo đồng phục. Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, nhưng cô hiểu rằng dùng bạo lực hay tranh cãi lớn tiếng với một kẻ cơ bắp như Ryouta lúc này hoàn toàn là một quyết định ngu ngốc. Cô cần phải bình tĩnh.
Mei hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại trong hai giây để kích hoạt hoàn toàn Thính Tâm Cấp 2 (Rõ Ràng). Khi cô mở mắt ra, phạm vi đọc tâm trí ba mét xung quanh cô đã được thiết lập. Cô chủ động bước tới hai bước, tiến vào khoảng cách cực cận với Ryouta.
Ngay lập tức, luồng sóng âm thanh rì rầm trong đầu cô biến mất, thay vào đó là một tiếng lòng gào thét đầy đau đớn, u uất và bực dọc của Ryouta dội thẳng vào não bộ cô:
[Hừ! Đau chết đi được! Tập tạ quá đà làm cái vai trái của mình đau nhức nhối suốt ba ngày nay rồi! Mỗi lần nhấc cánh tay lên là như có hàng ngàn cây kim châm vào xương tủy vậy... Bực cả mình! Đau phát điên lên được, nhưng nếu mình rên rỉ hay xin nghỉ tập thì Kaito sẽ bảo mình là kẻ yếu đuối, không xứng đáng làm đội phó... Phải gồng lên thôi! Nhưng mà đau quá, tối qua còn không ngủ nổi một giây nào... Khốn kiếp thật!]
Mei khẽ chớp mắt. Đôi mắt trong vắt của cô chuyển hướng, chăm chú quan sát bờ vai trái của Ryouta. Quả nhiên, dù cậu ta đang cố tình khoanh tay trước ngực để che giấu, nhưng phần cơ vai trái của cậu ta thỉnh thoảng lại khẽ co rút một cách vô thức. Khớp vai hơi lệch xuống so với bên phải, và mỗi khi cậu ta thở mạnh, chân mày lại khẽ nhíu lại vì đau đớn.
Một kế hoạch nảy sinh trong đầu Mei. Ryouta không phải là kẻ xấu xa bản chất, cậu ta chỉ là một nam sinh bộc trực đang bị stress vật lý và áp lực thành tích đè nặng từ câu lạc bộ thể hình của Kaito.
Mei ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Ryouta, giọng nói của cô không còn sự rụt rè thường ngày mà trở nên vô cùng điềm tĩnh, ấm áp và chứa đựng một sức mạnh thấu cảm kỳ lạ:
"Ryouta-san, khớp vai trái của cậu đang bị chấn thương phần mềm nghiêm trọng do tập luyện quá cường độ đúng không?"
Câu nói đột ngột của Mei như một tia sét đánh thẳng vào giữa rặng trúc. Ryouta sững sờ, nụ cười mỉa mai trên môi lập tức cứng đờ. Cậu ta trợn tròn mắt nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt, gương mặt vạm vỡ thoáng chốc biến sắc từ đỏ sang trắng bệch.
"Cậu... cậu nói cái gì tầm bậy tầm bạ thế hả?!" Ryouta lắp bắp, cố tình lớn tiếng để át đi sự hoảng hốt trong lòng. "Vai của tôi khỏe như vâm! Đội phó câu lạc bộ Gym mà lại bị chấn thương sao? Đừng có dùng mấy trò bói toán lừa bịp của cậu ở đây!"
Thế nhưng, tiếng lòng của cậu ta lúc này lại hoảng loạn gào thét dữ dội hơn bao giờ hết, dội liên tục vào tai Mei:
[Cái gì thế này?! Sao cái đứa lập dị này lại biết được?! Mình đã giấu kỹ lắm rồi mà! Đến cả Kaito tập chung phòng cũng không nhận ra! Không lẽ cô ta có bùa ngải thật sao?! Trời ơi, nếu cô ta đem chuyện này đi rêu rao khắp trường thì thể diện của mình mất sạch mất! Không được, phải dọa cho cô ta sợ hãi mà câm miệng lại!]
Mei không hề nao núng trước sự hung hăng bề ngoài của cậu ta. Cô tiến thêm một bước, giọng nói dịu dàng như làn sương buổi sớm:
"Tôi không bói toán, Ryouta-san. Tôi là một trà nhân, và bà ngoại tôi từng dạy rằng người pha trà phải biết quan sát hơi thở và tư thế của người đối diện. Khớp vai của cậu đang bị căng cứng, nhịp thở đứt quãng do cơn đau hành hạ suốt ba ngày qua, đúng chứ? Cậu còn bị mất ngủ nghiêm trọng vì những cơn đau nhức vào ban đêm nữa."
Sự thấu cảm sâu sắc trong từng lời nói của Mei chạm thẳng vào nỗi đau thầm kín mà Ryouta đang phải gồng mình chịu đựng. Tiếng lòng của cậu ta bỗng chốc chùng xuống, mang theo một nỗi tủi thân và mệt mỏi rã rời của một đứa trẻ cố tỏ ra mạnh mẽ:
[Đúng vậy... đau lắm... đau đến phát khóc lên được... Đêm nào cũng nằm trằn trọc vì khớp vai như bị xé rách... Nhưng mình không thể nói với ai cả... Ai cũng nghĩ mình là kẻ mạnh mẽ...]
"Nếu cậu cứ tiếp tục gồng mình tập tạ nặng để chứng tỏ bản thân với Kaito," Mei tiếp tục, ánh mắt cô tràn đầy sự chân thành. "Khớp vai của cậu sẽ bị rách bao hoạt dịch vĩnh viễn. Lúc đó, cậu sẽ không bao giờ có thể nâng tạ được nữa. Trà đạo của tôi có thể vô bổ trong mắt cậu, nhưng tôi có công thức phối trà thảo mộc từ bạc hà, hoa cúc và cam thảo cổ truyền. Nó có thể giúp giãn cơ, giảm đau và mang lại cho cậu một giấc ngủ ngon để phục hồi thể trạng nhanh chóng."
Nghe đến đây, Ryouta hoàn toàn bị rúng động. Sự phòng thủ kiêu ngạo trong lòng cậu ta như một tòa lâu đài cát bị sóng biển cuốn trôi. Cậu ta nhìn Mei bằng ánh mắt phức tạp – vừa kinh ngạc, vừa nể phục, lại có chút biết ơn thầm kín.
Thế nhưng, đúng lúc sự căng thẳng tưởng chừng như sắp được hóa giải, lòng tự trọng của một nam sinh thể thao lại trỗi dậy trong Ryouta. Cậu ta sợ hãi việc mình bị khuất phục quá dễ dàng trước một nữ sinh yếu ớt sẽ làm trò cười cho thiên hạ.
Để che giấu sự bối rối và yếu mềm của mình, Ryouta bất ngờ cúi xuống, thô bạo nhấc bổng chiếc xô gỗ của Mei lên bằng cánh tay phải khỏe mạnh còn lại. Cậu ta đưa chiếc xô lên cao, hướng thẳng về phía mặt hồ cá koi cạnh vườn trúc, gương mặt lộ rõ vẻ hung hăng phòng thủ cuối cùng:
"Im miệng đi! Tôi không cần thứ trà thảo mộc nhảm nhí của cậu! Đừng tưởng nói vài câu thần bí là tôi sẽ nhường đường! Hôm nay tôi sẽ ném cái xô này xuống hồ cá, để xem cậu lấy nước bằng niềm tin gì!"
"Ryouta! Dừng tay lại!" Mei hốt hoảng kêu lên, cô bước tới định ngăn cản nhưng vóc dáng nhỏ bé của cô hoàn toàn bất lực trước cánh tay sải dài của cậu ta.
Chiếc xô gỗ khẽ đung đưa trên không trung sát mép nước hồ cá koi, chỉ cần Ryouta buông tay, báu vật lấy nước duy nhất của Mei sẽ vĩnh viễn bị phá hỏng. Đúng lúc bầu không khí đối đầu vật lý đạt đến đỉnh điểm nghẹt thở, từ phía lối đi lát đá của dãy nhà học chính phía xa, bóng dáng cao ráo, hầm hố của đội trưởng Kaito đang sải bước tiến lại gần, mang theo một áp lực đè nặng vô hình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!