Sự Cản Trở Của Ban Kỷ Luật
Ánh nắng của ngày thứ hai trong chuỗi thử thách ba tháng khẽ xuyên qua rặng trúc nhỏ phía sau phòng trà cổ kính, rải những vệt sáng lốm đốm như những hạt vàng vụn lên những tấm chiếu tatami thơm mùi cỏ khô. Sau sự kiện Minh Thư – thủ khoa khối 11-B – tìm được sự bình yên và ký vào lá phiếu đánh giá đạt chuẩn đầu tiên vào ngày hôm qua, bầu không khí trong phòng trà dường như đã bớt đi phần nào sự u ám, lạnh lẽo. Những tờ áp phích vẽ tay đầy màu sắc và dễ thương của cô bạn thân Aoi dán quanh hành lang trường Ouka bắt đầu thu hút sự tò mò của một vài học sinh lớp dưới.
Để chuẩn bị đón những vị khách tiếp theo tìm đến giải tỏa áp lực thi cử, Mei đã thức dậy từ rất sớm. Cô đang quỳ một mình bên góc bếp nhỏ tự chế được giấu khéo léo sau bức bình phong gỗ tuyết tùng cổ kính. Hôm nay, cô quyết định sẽ tự tay làm một mẻ bánh ngọt truyền thống để phục vụ kèm trà.
Đôi bàn tay thon thả, khéo léo của Mei nhẹ nhàng nhào nặn lớp bột nerikiri mịn màng. Áp dụng đúng những bí quyết gia truyền ghi chép trong cuốn sổ tay sờn gáy của bà ngoại Sayuri, cô không sử dụng các loại phẩm màu công nghiệp hay đường hóa học thực dụng của các cửa hàng tiện lợi. Mei tỉ mỉ nhuộm màu hồng phấn nhạt cho bột bằng vài giọt nước ép củ dền tự nhiên, tạo nên sắc hồng dịu nhẹ, thanh tao như những cánh hoa đào mùa xuân vừa hé nở dưới sương mai. Phía trong bánh, cô bọc một lớp nhân đậu đỏ ngọt bùi được sên kỹ với mật ong rừng nguyên chất của cậu Tuấn gửi từ đồi trà Shizuoka lên.
Sử dụng chiếc khuôn gỗ đào nhỏ nhắn, Mei nhẹ nhàng ấn nhẹ để tạo hình chiếc bánh ngọt Wagashi hình hoa đào tinh tế. Mùi thơm ngọt thanh của đậu đỏ, hương dịu nhẹ của mật ong hòa quyện với làn khói mỏng bốc lên từ chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ đang reo lên những tiếng êm dịu như tiếng gió thổi qua rặng thông, tạo nên một không gian thiền định vô cùng ấm áp.
"Hoàn thành rồi," Mei khẽ thở phào, đặt đĩa bánh ngọt Wagashi hoa đào hồng phấn lên chiếc khay gỗ mộc mạc. Cô khẽ mỉm cười, cảm nhận sự tĩnh lặng quý giá của phòng trà. Để tự bảo vệ bản thân khỏi sự quá tải tinh thần học đường, cô vẫn đeo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình dày cộp trên sống mũi, duy trì Luật Tàng Hình Học Đường để giữ tầm nhận biết tiếng lòng ở mức tối thiểu.
Thế nhưng, sự bình yên ấy đột ngột bị xé toạc bởi một tiếng động thô bạo.
"Xoạch!"
Cánh cửa lùa bằng giấy bồi của phòng trà bị đẩy mạnh ra ngoài một cách thô lỗ. Tiếng gỗ va đập vào thành cửa vang lên chói tai, phá tan tiếng reo êm dịu của ấm nước gang. Mei giật nảy mình, vội vàng đẩy kính lên sống mũi.
Bước vào phòng trà là Naoki – thành viên cốt cán của ban kỷ luật hội học sinh. Cậu ta mặc bộ đồng phục chỉnh tề nhưng chiếc băng đỏ kỷ luật đeo trên cánh tay trái trông vô cùng chướng mắt. Naoki có ngoại hình thư sinh nhưng đôi mắt sau lớp kính gọng kim loại mỏng luôn láo liên đầy săm soi, nhỏ nhen. Trên tay cậu ta là một chiếc máy ảnh kỹ thuật số nhỏ và một cuốn sổ ghi chép bọc da đen.
"Học sinh Mei," Naoki cất giọng cao vút, grunting đầy khinh miệt khi nhìn quanh phòng trà cổ kính. Cậu ta bước thẳng vào phòng mà không thèm tháo giày ngoài hiên, để lại những vệt bùn đất bẩn thỉu ngay trên mép chiếu tatami sạch sẽ. "Tôi nhận được báo cáo từ Trưởng ban kỷ luật Ren về việc câu lạc bộ trà đạo đang tự ý tổ chức hoạt động sản xuất và phân phối thực phẩm trái phép trong khuôn viên trường học."
Mei nén cơn giận khi nhìn thấy vết bẩn trên tatami cổ kính – di sản mà cô và bác lao công Sumiko đã tốn bao công sức bảo quản bằng nước vo gạo ấm. Cô đứng dậy, cúi đầu chào lịch sự:
"Chào cậu, học sinh Naoki. Đây không phải là hoạt động sản xuất trái phép. Tớ chỉ đang chuẩn bị một ít bánh ngọt Wagashi hoa đào tự làm để phục vụ kèm trà cho các học sinh đến thư giãn giải tỏa stress trước mùa thi cử căng thẳng mà thôi."
"Thư giãn giải tỏa stress?" Naoki hừ lạnh một tiếng đầy mỉa mai. Cậu ta bước tới sát bàn trà, giơ máy ảnh lên chụp một kiểu cận cảnh đĩa bánh ngọt hoa đào của Mei. "Câu lạc bộ trà đạo chỉ có duy nhất một thành viên hoạt động, ngân sách ít ỏi. Cậu lấy tiền đâu ra để mua nguyên liệu cao cấp thế này? Lại còn tự tay làm bánh ngọt để phân phối? Cậu có giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm của Sở Y tế không? Có sự phê duyệt chính thức của Ban giám hiệu nhà trường đối với các món ăn này không?"
Mei bối rối, đôi bàn tay cô khẽ siết chặt lấy vạt tạp dề hoa trà trắng. Cô biết Naoki đang cố tình bắt bẻ theo lệnh chỉ đạo của Ren để tìm kiếm sơ hở đóng cửa phòng trà. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, lấy từ trong hộc tủ ra một tờ giấy viết tay ngăn nắp:
"Tớ đã tự viết bản cam kết đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, cam đoan toàn bộ nguyên liệu đều là hữu cơ tự nhiên, sạch sẽ và được chế biến đạt chuẩn vệ sinh..."
"Bản cam kết tự viết?" Naoki giật phắt tờ giấy trên tay Mei, liếc nhìn qua rồi cười khẩy đầy khinh bỉ. Cậu ta dùng hai tay vò nát tờ giấy thành một quả bóng nhỏ rồi ném thẳng xuống nền tatami bẩn thỉu. "Nực cười! Một bản cam kết tự viết không có dấu đỏ của nhà trường, không có chữ ký của thầy Hiệu phó Kazuo thì hoàn toàn vô giá trị! Ban kỷ luật có quyền nghi ngờ các món bánh ngọt này không đảm bảo vệ sinh, có thể gây ngộ độc cho học sinh trường Ouka. Tôi ra lệnh niêm phong toàn bộ đĩa bánh ngọt này để mang về phòng thí nghiệm cũ tiêu hủy, đồng thời lập biên bản phạt cảnh cáo nghiêm trọng câu lạc bộ trà đạo vì vi phạm nội quy an toàn ẩm thực học đường!"
Nói rồi, Naoki kiêu ngạo rút chiếc bút máy ra, chuẩn bị viết biên bản phạt lên cuốn sổ kỷ luật bọc da đen.
Mei đứng chôn chân tại chỗ, lòng dâng lên một cảm giác bất lực tột cùng. Nếu bị dán biên bản phạt kỷ luật ngay trong tuần đầu tiên của thử thách, toàn bộ nỗ lực thu thập một trăm phiếu khảo sát của cô sẽ đổ sông đổ biển. Uy tín của phòng trà sẽ hoàn toàn sụp đổ trong mắt học sinh toàn trường trước những lời dèm pha của ban kỷ luật.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, một bóng đen cao lớn bỗng nhiên xuất hiện ngoài cửa phòng trà, che khuất cả ánh nắng chiều rực rỡ.
"Có chuyện gì ồn ào ở đây thế?"
Một giọng nói trầm ấm, lạnh lùng và mang theo uy quyền tuyệt đối vang lên từ phía cửa lùa.
Naoki giật nảy mình, vội vàng quay đầu lại và lập tức cúi gập người chín mươi độ đầy kính cẩn. Mei cũng ngước mắt nhìn lên.
Hội trưởng hội học sinh – Haru – đang đứng đó. Cậu khoác trên mình bộ đồng phục trường Ouka phẳng phiu không một nếp nhăn, chiếc huy hiệu Hội trưởng bằng bạc ròng đeo trang trọng trên ngực áo lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Mái tóc đen rủ nhẹ trước trán che hờ đôi mắt phượng sắc sảo, lạnh lùng như băng giá. Gương mặt đẹp như tạc tượng của cậu hoàn toàn vô cảm, tỏa ra một khí chất cao quý, xa cách khiến người đối diện phải nín thở vì áp lực.
"Hội... Hội trưởng Haru!" Naoki lắp bắp, nụ cười nịnh bợ lập tức hiện lên trên gương mặt lấm lét của cậu ta. "Cậu đến đúng lúc lắm! Tôi đang thực hiện cuộc kiểm tra vệ sinh đột xuất theo lệnh của Trưởng ban kỷ luật Ren. Tôi phát hiện học sinh Mei của câu lạc bộ trà đạo tự ý làm bánh ngọt hoa đào không qua kiểm duyệt để phân phối cho học sinh, vi phạm nghiêm trọng quy chế an toàn thực phẩm. Tôi đang tiến hành lập biên bản phạt và niêm phong tang vật..."
Để nghe rõ hơn tình hình, Mei khẽ lùi lại một bước, tháo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình đặt lên khay trà. Ngay khi khoảng cách giữa cô và Haru rút ngắn xuống còn hai mét, siêu năng lực Thính Tâm Cấp 2 (Rõ Ràng) lập tức tự động kích hoạt.
Một luồng tiếng lòng gào thét u mê, hỗn loạn và đầy trẻ con của vị hoàng tử băng giá bỗng chốc bùng nổ dữ dội, truyền thẳng vào tâm trí Mei với âm lượng cực đại:
[Ôi trời đất ơi!!! Bánh ngọt Wagashi hoa đào kìa!!! Trông nó mềm mại, hồng phấn, dễ thương chưa kìa!!! Mùi mật ong thơm phức bốc lên ngọt ngào quá đi mất! Mình muốn ăn! Mình muốn ăn cả đĩa bánh đó ngay lập tức! Mei-chan tự tay nặn chiếc bánh đó sao? Đôi bàn tay nhỏ nhắn, thon thả của cô ấy đã nhào bột sao? Đáng yêu quá! Aaa, Mei mặc chiếc tạp dề hoa trà trắng trông nhỏ nhắn, thanh tú đáng yêu quá đi mất! Mình muốn ôm cả Mei lẫn đĩa bánh này chạy trốn khỏi thế giới phiền phức này quá! Ta đã phải nhịn ăn đồ ngọt suốt ba ngày nay vì chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt của gia tộc rồi, đĩa bánh này chính là thiên đường cứu rỗi linh hồn ta!]
Mei đứng sững sờ tại chỗ, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng trước sự tương phản cực độ giữa vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm nghị của Haru và tiếng lòng gào thét nhõng nhẽo đầy trẻ con của cậu. Gương mặt hoàn mỹ của vị hội trưởng vẫn lạnh như băng, nhưng trong đầu cậu thì đang gào khóc thèm ăn đồ ngọt đến mức điên cuồng.
Haru chậm rãi bước vào phòng trà. Cậu khẽ liếc nhìn vệt bùn đất Naoki để lại trên chiếu tatami, đôi lông mày phượng khẽ nhíu lại đầy khó chịu.
Tiếng lòng Haru tiếp tục gầm rú đầy phẫn nộ:
[Tên Naoki đáng ghét kia!!! Ai cho phép cậu lớn tiếng dọa dẫm Mei-chan của ta chứ?! Dám gọi đĩa bánh ngọt ngào như thiên đường kia là 'tang vật' sao? Lại còn dám đi cả giày bẩn dẫm lên chiếu tatami sạch sẽ của Mei-chan nữa! Ta sẽ bắt cậu phải chạy một trăm vòng quanh sân vận động dưới trời nắng nóng cho biết tay! Dám làm Mei-chan lo lắng, ta sẽ trừ sạch điểm rèn luyện thi đua của cậu!]
Tuy nhiên, ngoài mặt, Haru vẫn giữ giọng điệu trầm ấm, xa cách đầy công tâm:
"Học sinh Naoki, cậu nói là tự ý phân phối ẩm thực trái phép?"
"Đúng vậy, Hội trưởng!" Naoki đắc ý chỉ tay vào đĩa bánh. "Cô ta không có bất kỳ giấy tờ phê duyệt nào của Ban giám hiệu cả!"
Mei lo lắng định lên tiếng giải thích, nhưng Haru đã giơ một tay lên ngăn cô lại. Cậu quay sang nhìn Naoki bằng ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, khiến thành viên ban kỷ luật rùng mình lạnh sống lưng.
"Cậu nhầm rồi, Naoki," Haru lạnh lùng cất giọng, thanh âm đều đều như đang đọc một văn bản hành chính đã được chuẩn bị sẵn. "Câu lạc bộ trà đạo không hề phân phối thương mại ẩm thực. Theo điều lệ 14, chương 3 về quy chế hoạt động của các câu lạc bộ văn hóa truyền thống trường Ouka, các câu lạc bộ ẩm thực và trà đạo được phép tự chế biến và thử nghiệm các món ăn truyền thống dưới danh nghĩa 'mẫu thử nghiên cứu học thuật phục vụ văn hóa'. Hoạt động này hoàn toàn hợp pháp và nằm trong danh mục thử nghiệm đã được Văn phòng Hội học sinh phê duyệt từ đầu kỳ học."
Naoki bàng hoàng, chiếc bút máy trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất: "Hội... Hội trưởng? Dự án thử nghiệm văn hóa? Nhưng Trưởng ban kỷ luật Ren nói..."
"Ren quản lý kỷ luật hành vi học sinh, còn tôi quản lý toàn bộ quy chế hoạt động và phân bổ tài nguyên câu lạc bộ," Haru cắt lời một cách dứt khoát, không cho Naoki bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Giọng nói của cậu lạnh lùng nhưng đanh thép đầy uy quyền. "Quyết định phê duyệt dự án thử nghiệm văn hóa ẩm thực của câu lạc bộ trà đạo có chữ ký của tôi và dấu đỏ của Văn phòng Hội học sinh. Cậu có muốn lên văn phòng để kiểm tra lại hồ sơ lưu trữ không?"
Tiếng lòng Haru lúc này lại đang nhảy múa ăn mừng đầy tự luyến:
[Hahaha! Kẽ hở quy chế này mình đã tốn cả đêm qua rà soát để chuẩn bị làm lá chắn cho Mei-chan đấy! Mình quả là một thiên tài! Ren ơi là Ren, âm mưu dùng Naoki để bắt lỗi Mei-chan của cậu đã bị ta đè bẹp hoàn toàn rồi nhé! Bây giờ thì mau cút đi để ta được ở riêng với Mei-chan và ăn bánh ngọt nào!]
Mei dở khóc dở cười lắng nghe tiếng lòng tự đắc đầy trẻ con của vị hội trưởng kiêu ngạo. Cô khẽ cúi đầu chào để che giấu nụ cười đang nở trên môi.
Naoki mặt cắt không còn giọt máu. Cậu ta biết mình hoàn toàn thất thế trước lập luận pháp lý sắc bén và uy quyền tối cao của Hội trưởng. Cậu ta vội vàng cúi đầu, lắp bắp xin lỗi:
"Tôi... tôi hiểu rồi, Hội trưởng Haru. Hóa ra đây là dự án thử nghiệm văn hóa đã được phê duyệt. Tôi xin lỗi vì sự thiếu sót thông tin này. Tôi sẽ báo cáo lại sự việc cho Trưởng ban Ren..."
"Cậu có thể lui ra," Haru lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt không thèm liếc nhìn Naoki lấy một lần.
Naoki hậm hực thu dọn sổ sách, cúi chào Haru rồi nhanh chóng lùi ra ngoài phòng trà, không quên liếc nhìn Mei với ánh mắt đầy hậm hực và hứa hẹn sẽ báo cáo lại toàn bộ sự việc cho Ren để có cuộc thanh tra gắt gao hơn vào tuần tới.
Khi cánh cửa lùa bằng giấy bồi khép lại, không gian phòng trà cổ kính chỉ còn lại Mei và Haru. Tiếng nước sôi reo êm dịu từ chiếc ấm Tetsubin cũ lại vang lên, xua đi bầu không khí căng thẳng vừa rồi.
Haru đứng lặng im giữa phòng trà, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt hoàn mỹ vẫn lạnh lùng không một chút gợn sóng. Cậu chậm rãi quay sang nhìn Mei, cất giọng đều đều xa cách:
"Học sinh Mei, mặc dù đây là dự án thử nghiệm văn hóa đã được phê duyệt, nhưng để đảm bảo tính khách quan và an toàn tuyệt đối cho học sinh toàn trường, tôi – dưới danh nghĩa Hội trưởng – cần phải trực tiếp kiểm tra chất lượng mẫu thử ẩm thực của câu lạc bộ cậu."
Mei khẽ mỉm cười, đôi mắt trong veo không đeo kính nhìn thẳng vào đôi mắt phượng của cậu. Cô nhẹ nhàng dùng kẹp tre gắp một chiếc bánh ngọt Wagashi hoa đào hồng phấn đặt lên một chiếc đĩa gốm nhỏ, dâng bằng cả hai tay đúng nghi thức Nhất Kỳ Nhất Hội:
"Xin mời Hội trưởng Haru kiểm tra mẫu thử ẩm thực của câu lạc bộ tớ."
Haru đón lấy chiếc đĩa gốm nhỏ. Khi ngón tay thon dài của cậu vô tình chạm nhẹ vào ngón tay mềm mại của Mei, một luồng điện ấm áp dường như chạy dọc qua cơ thể hai người.
Tiếng lòng Haru bỗng chốc gào thét u mê đầy hoảng loạn và ngọt ngào tột độ:
[Aaaa!!! Tay cô ấy ấm quá!!! Mình vừa chạm vào tay Mei-chan rồi!!! Tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi, đập nhanh quá, nhanh quá đi mất! Mei-chan không đeo kính trông xinh đẹp rạng rỡ như một nữ thần hoa đào vậy! Đôi mắt cô ấy trong veo quá, làm mình không dám nhìn thẳng vào luôn! Chiếc bánh hoa đào này... trông thật mềm mại, thơm mùi mật ong ngọt ngào... Mình hạnh phúc quá, hạnh phúc đến mức muốn khóc lên được!]
Haru cố gắng kiềm chế cơ mặt đang có xu hướng đỏ bừng của mình. Cậu khẽ ho nhẹ một tiếng để lấy lại vẻ nghiêm nghị, từ tốn dùng tăm tre xắn một miếng bánh ngọt hoa đào đưa vào miệng.
Ngay khi vị ngọt thanh tao của nhân đậu đỏ sên mật ong hòa quyện với lớp vỏ nerikiri mịn màng tan chảy trên đầu lưỡi, đôi mắt phượng của Haru khẽ mở to. Cảm giác sảng khoái, ngọt ngào ngập tràn vị giác đánh gục hoàn toàn mọi sự phòng thủ lạnh lùng cuối cùng của cậu.
Tiếng lòng Haru khóc lóc vì quá hạnh phúc vang dội trong đầu Mei:
[Trời đất ơi!!! Ngon quá đi mất!!! Vị ngọt thanh khiết này... mùi mật ong rừng thơm dịu này... Nó hoàn toàn xua tan mọi mệt mỏi, áp lực tích tụ suốt ba ngày nay của mình! Mei-chan quả là một thiên tài làm bánh ngọt! Chiếc bánh này ngon gấp trăm lần những món đồ ngọt xa xỉ đắt tiền ở khu Ginza! Mình muốn ăn thêm, muốn ăn cả đời bánh do Mei-chan làm!]
Tuy nhiên, ngoài mặt, Haru vẫn khẽ đặt chén trà xuống, gật đầu nhận xét bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc, cứng nhắc:
"Chất lượng bánh ngọt đạt tiêu chuẩn thử nghiệm văn hóa. Tuy nhiên, để đảm bảo tính liên tục của quá trình kiểm tra, tôi cần phải tịch thu thêm một mẫu thử nữa mang về Văn phòng Hội học sinh để tiến hành phân tích sâu hơn."
Nói rồi, dưới ánh mắt dở khóc dở cười của Mei, vị hội trưởng hoàn hảo lạnh lùng đã nhanh tay lấy một chiếc khăn giấy lụa sạch sẽ, cẩn thận gói một chiếc bánh ngọt Wagashi hoa đào hồng phấn còn lại trên đĩa, rồi lén lút đút nhanh vào túi quần đồng phục phẳng phiu của mình.
Tiếng lòng Haru lúc này đang gào thét khóc lóc đầy nhẹ nhõm, hạnh phúc và u mê tột độ:
[Hahaha!!! Mình có bánh mang về phòng hội trưởng ăn vụng rồi!!! Mei-chan vạn tuế!!! Chiếc bánh hoa đào dễ thương này sẽ là của riêng mình! Mình sẽ lén khóa chặt cửa văn phòng lại rồi thưởng thức nó thật chậm rãi! Ôi trời ơi, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời mình! Mei-chan khéo tay quá, đáng yêu quá, mình yêu cô ấy chết mất thôi!]
Haru khẽ cúi đầu chào Mei đầy lịch sự, cố gắng giữ vững bước đi đĩnh đạc, lạnh lùng của mình khi bước ra khỏi phòng trà cổ kính: "Chào cậu, học sinh Mei. Cố gắng duy trì chất lượng vệ sinh cho tốt."
Cánh cửa lùa khép lại. Mei đứng một mình trong phòng trà, nhìn đĩa bánh ngọt đã vơi đi hai chiếc, lòng ngập tràn một cảm giác ấm áp, ngọt ngào khó tả. Tiếng lòng gào thét u mê đầy trẻ con của vị hoàng tử băng giá vẫn còn vang vọng nhẹ nhàng trong tâm trí cô, xua tan hoàn toàn những lo âu về sự cản trở của ban kỷ luật.
Thế nhưng, ngoài hành lang gỗ xa xôi, bóng đen của Trưởng ban kỷ luật Ren vẫn đang âm thầm quan sát mọi động thái bất thường của Haru liên quan đến phòng trà cổ kính với ánh mắt đầy nghi ngờ, chuẩn bị cho một cuộc thanh tra gắt gao hơn nhắm vào nguồn nước giếng cổ vào tuần tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!