Nhạc nềnAfternoon_Garden

Quán Trà Chữa Lành Khởi Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ nhất trong chuỗi ba tháng thử thách chiếu qua kẽ lá của rặng trúc nhỏ, rải những vệt sáng lốm đốm lên mái ngói rêu phong của Phòng trà cổ kính. Sau chiến thắng nghẹt thở trước Thầy Hiệu phó Kazuo và Trưởng ban kỷ luật Ren vào ngày hôm qua, không gian nơi đây dường như vẫn còn phảng phất hương sen thanh khiết của ấm trà quyết định. Thế nhưng, Mei thừa hiểu rằng sóng gió học đường chỉ mới bắt đầu tạm lắng. Chỉ tiêu một trăm Phiếu Đánh Giá Đạt Chuẩn từ học sinh toàn trường trong vòng ba tháng là một ngọn núi khổng lồ mà cô phải vượt qua nếu muốn bảo tồn di sản duy nhất của người bà ngoại quá cố Sayuri.


"Mei-chan! Nhìn này, tớ đã hoàn thành xong vũ khí bí mật cho chúng ta rồi đây!"


Cánh cửa lùa bằng giấy bồi bật mở với một tiếng "xoạch" giòn giã. Aoi – cô bạn thân cùng lớp kiêm họa sĩ manga cá tính – nhào vào phòng trà như một cơn lốc nhỏ. Mái tóc ngắn nhuộm màu cam nổi bật của cậu ấy rung rinh theo từng nhịp thở dồn dập, chiếc áo khoác denim cách điệu vẽ đầy những hình vẽ graffiti sặc sỡ bay phần phật. Trên tay Aoi là một xấp áp phích lớn vẽ tay bằng màu nước cực kỳ bắt mắt.


Mei khẽ mỉm cười, đẩy nhẹ chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Kinh trên sống mũi để giảm bớt tầm nhận biết tiếng lòng xuống mức Thính Tâm Cấp 1. Cô không muốn những suy nghĩ quá năng động và dồn dập của cô bạn thân làm đầu mình đau nhức ngay từ sáng sớm.


"Cậu mang gì đến thế, Aoi?" Mei nhẹ nhàng hỏi, giọng nói trầm ấm và từ tốn đặc trưng của một trà nhân.


Aoi đập mạnh xấp áp phích xuống chiếu tatami, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích tột độ. Cô nàng trải rộng một tờ giấy lớn, trên đó vẽ hình một tách trà bốc khói nghi ngút mang khuôn mặt búp trà sen dễ thương đang cười rạng rỡ, bên cạnh là dòng chữ thư pháp cách điệu cực kỳ đáng yêu: "QUÁN TRÀ CHỮA LÀNH – NƠI TRỐN ÁP LỰC CỦA BẠN".


"Tớ đã thức trắng đêm qua để vẽ đấy!" Aoi chống nạnh tự hào. "Phòng trà cổ kính này của cậu tuy yên tĩnh nhưng nằm quá khuất nẻo, học sinh bình thường chẳng ai thèm bén mảng tới vì sợ mang tiếng là 'lập dị'. Chúng ta phải lột xác nó thành một địa điểm 'sống ảo' và chữa lành tâm lý cho mùa thi cử này. Tớ sẽ lén dán những tờ áp phích này ở bảng tin hành chính, hành lang nhà thể chất và cả lối xuống căn tin nữa!"


Mei đón lấy tờ áp phích, ngón tay chạm vào lớp màu nước vẫn còn hơi ẩm. Lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Kể từ khi bà ngoại Sayuri qua đời, cô đã quen với việc chiến đấu cô độc một mình trong bóng tối để bảo vệ câu lạc bộ. Sự xuất hiện và lòng nhiệt huyết không vụ lợi của Aoi giống như một ngọn lửa ấm áp sưởi ấm căn phòng gỗ lạnh lẽo này.


"Cảm ơn cậu nhiều lắm, Aoi. Nhưng... cậu lén dán áp phích thế này, nếu bị Naoki hay Ken của ban kỷ luật bắt gặp, cậu sẽ bị trừ điểm rèn luyện đấy."


[Trời đất ơi! Mei-chan lo lắng cho mình kìa! Dễ thương quá đi mất! Vì Mei, dù có phải đối đầu với cả ban kỷ luật hắc ám của tên Ren, tớ cũng chơi tới bến! Với lại, vẽ áp phích thế này giúp tớ luyện tay nghề vẽ manga luôn, một công đôi việc quá còn gì!]


Tiếng lòng trung thành và đầy nhiệt huyết của Aoi truyền thẳng vào tâm trí Mei qua Thính Tâm Nhãn khiến cô khẽ đỏ mặt. Cô bạn thân của cô lúc nào cũng tràn đầy năng lượng tích cực như vậy.


"Không sao, không sao đâu!" Aoi xua tay cười lớn. "Bác bảo vệ Takeshi đã ngầm đồng ý cho tớ mượn thang và chỉ cho tớ những góc khuất camera giám sát rồi. Bây giờ, việc của cậu là chuẩn bị nguyên liệu thật tốt đi. Tớ đi dán áp phích đây!"


Nói rồi, cô nàng năng động ôm xấp áp phích chạy vụt đi, để lại Mei một mình trong không gian tĩnh lặng của phòng trà. Mei khẽ thở dài, bước đến bên hộc tủ gỗ long não cổ kính, lấy ra cuốn Sổ Tay Bí Quyết của bà ngoại Sayuri. Những trang giấy sờn gáy, mực tàu đã nhạt màu theo năm tháng nhưng vẫn thoang thoảng hương gỗ trầm dịu nhẹ. Cô lật đến trang ghi chép về các liệu pháp trà thảo mộc tương ứng với trạng thái tâm lý con người.


"Trà Nhân Hòa Vị (Trung Cấp)..." Mei khẽ lẩm bẩm đọc dòng chữ tiêu đề.


Theo lời dạy của bà ngoại, một trà nhân thực thụ ở cảnh giới này không chỉ đơn thuần là pha trà đúng kỹ thuật, mà phải biết cách kết hợp hoàn hảo giữa hương vị trà và các loại bánh ngọt để tạo ra sự cộng hưởng vị giác, dùng chính tách trà đó để điều hòa nhịp thở và xoa dịu tổn thương tinh thần của người uống. Đối với những học sinh đang bị đè nặng bởi áp lực thành tích học tập nghẹt thở tại trường tư thục danh giá Ouka này, một tách Trà Hoa Cúc Mật Ong ấm áp chính là liều thuốc an thần tuyệt vời nhất.


Mei lấy ra hũ đất nung chứa hoa cúc khô tự nhiên do dì Mai tặng từ tiệm hoa nhỏ gần trường, kết hợp với hũ mật ong rừng nguyên chất màu vàng óng như hổ phách do cậu Tuấn gửi từ đồi trà Shizuoka lên. Cô tỉ mỉ kiểm tra từng búp hoa cúc, đảm bảo chúng hoàn toàn khô ráo và không bị lẫn tạp chất. Mọi thứ đã sẵn sàng, lò than nhỏ giữa phòng trà cũng đã được nhóm hồng, chiếc Ấm Gang Tetsubin Cũ bắt đầu phát ra những tiếng reo êm dịu như tiếng gió thổi qua rặng thông.


Thế nhưng, suốt cả buổi sáng hôm đó, phòng trà vẫn hoàn toàn vắng lặng.


Tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên rộn rã ngoài hành lang. Tiếng bước chân của hàng trăm học sinh vội vã chạy xuống căn tin hoặc các phòng tự học vang vọng vào phòng trà. Mei ngồi quỳ trên chiếu tatami, đôi mắt đượm buồn nhìn ra khung cửa sổ lùa. Cô nghe thấy những luồng suy nghĩ rì rầm mơ hồ từ những học sinh đi ngang qua rặng trúc:


"Kỳ thi thử ngày mai khó lắm đấy..."

"Nghe nói nếu điểm trung bình dưới bẩy, chúng ta sẽ bị cắt học bổng..."

"Mệt mỏi quá, chả muốn ăn uống gì nữa..."


Không một ai dừng chân trước tấm bảng hiệu dễ thương của Aoi. Học sinh trường Ouka quá bận rộn với các con số điểm số, họ lo sợ việc dành ra năm phút uống trà là một sự lãng phí thời gian vô ích. Sự nghi ngờ ban đầu và nỗi sợ hãi thành tích đang dựng lên một bức tường lạnh lẽo ngăn cách họ với sự bình yên của phòng trà.


Đúng lúc Mei đang cảm thấy lòng mình chùng xuống, một bóng dáng quen thuộc bỗng xuất hiện ở lối đi nhỏ ngoài rặng trúc.


Đó là Minh Thư – thủ khoa khối lớp 11-B. Cô bạn đeo chiếc kính cận dày cộp, gương mặt nhợt nhạt không một chút huyết sắc, đôi quầng thâm mắt lộ rõ vẻ thiếu ngủ trầm trọng. Minh Thư ôm chặt xấp tài liệu ôn tập toán và tiếng Anh dày cộp trước ngực, bước đi lảo đảo như một cái bóng không hồn. Đôi vai cô bạn run rẩy theo từng nhịp thở dồn dập, một tay liên tục đưa lên xoa mạnh hai bên thái dương.


Khi Minh Thư bước vào phạm vi ba mét xung quanh phòng trà, siêu năng lực Thính Tâm Nhãn của Mei lập tức tự động kích hoạt. Một luồng tiếng lòng gào thét u uất, hỗn loạn và đầy hoảng loạn dồn dập truyền thẳng vào tâm trí Mei:


[Đau đầu quá... Đầu mình như muốn nổ tung ra vậy... Công thức tích phân này là thế nào nhỉ? Tại sao mình lại không nhớ nổi? Ngày mai là thi thử rồi... Nếu lần này mình tụt xuống hạng hai, mẹ sẽ thất vọng lắm... Bà ấy sẽ lại nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng đó... Mình không được phép thất bại... Mình phải học, phải học tiếp... Nhưng đau đầu quá, mình không thở nổi nữa rồi...]


Mei khẽ rùng mình trước luồng năng lượng tiêu cực quá mạnh mẽ từ tâm trí Minh Thư. Cô thấu hiểu sâu sắc nỗi đau đớn và áp lực nghẹt thở mà vị thủ khoa này đang phải gánh vác. Không một chút do dự, Mei dứt khoát tháo chiếc Kính Gọng Tròn Tàng Hình đặt lên khay trà, đứng dậy bước nhanh ra cửa sổ lùa, nhẹ nhàng gọi tên cô bạn lớp bên:


"Minh Thư."


Minh Thư giật nảy mình, xấp tài liệu trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô bạn ngơ ngác nhìn quanh, đôi mắt mệt mỏi dừng lại trên gương mặt thanh tú, dịu dàng của Mei đang lấp ló sau khung cửa sổ phòng trà gỗ.


"Học sinh... Mei?" Minh Thư khàn giọng hỏi, đôi môi khô khốc nứt nẻ. "Cậu gọi tớ có chuyện gì không? Tớ... tớ đang vội lên thư viện ôn bài, ngày mai có kỳ thi thử rất quan trọng..."


"Tớ biết ngày mai cậu có kỳ thi thử," Mei cất giọng dịu dàng, từng lời nói như một dòng nước mát xoa dịu bầu không khí căng thẳng. "Nhưng hiện tại, sắc mặt của cậu rất tồi tệ. Cơn đau đầu của cậu đang khiến cậu không thể tập trung ghi nhớ bất kỳ công thức nào nữa, đúng không?"


Minh Thư sững sờ, đôi mắt trợn tròn nhìn Mei đầy kinh ngạc: "Sao... sao cậu biết tớ đang bị đau đầu dữ dội?"


"Vì tớ là một trà nhân," Mei mỉm cười nhẹ nhàng, khéo léo che giấu siêu năng lực đọc tâm của mình. "Đôi mắt của một trà nhân có thể nhìn thấy sự mệt mỏi tích tụ trên đôi vai của khách nhân. Minh Thư, cậu có dám dành ra đúng năm phút không? Chỉ năm phút thôi."


Minh Thư lập tức lắc đầu từ chối, giọng nói mang theo sự hoảng loạn của một người đang chạy đua với thời gian: "Không được! Năm phút đối với tớ lúc này là cả một kho báu! Tớ không có thời gian để chơi đồ hàng trà đạo hay ngồi thiền đâu! Tớ phải học..."


"Năm phút uống một tách trà ấm có thể giúp cậu lấy lại sự tập trung của hai tiếng tự học vật vã với cơn đau đầu," Mei cắt lời một cách kiên định nhưng đầy thuyết phục. Cô nhìn thẳng vào mắt Minh Thư, ánh mắt trong sáng và bao dung của cô chứa đựng một sức mạnh trấn tĩnh kỳ lạ. "Nếu sau năm phút thưởng trà, cơn đau đầu của cậu không giảm bớt và cậu không thấy tỉnh táo hơn, tớ sẽ tự tay xách nước giếng cổ giúp cậu lên thư viện và không bao giờ làm phiền cậu nữa. Cậu có dám cá cược với tớ không?"


Đứng trước sự kiên định đầy ấm áp của Mei, Minh Thư khựng lại.


[Đầu mình đau quá... Thực sự không thể nhét thêm chữ nào vào não nữa rồi... Chỉ năm phút thôi sao? Cô ấy trông thật tự tin... Có lẽ mình nên thử... Một ngụm nước ấm lúc này chắc cũng tốt...]


Nghe thấy tiếng lòng đã lung lay của Minh Thư, Mei khẽ mỉm cười, nghiêng người né lối đi: "Xin mời cậu vào phòng, nhớ tháo giày ngoài hiên nhé."


Minh Thư ngập ngừng cởi đôi giày sneaker sờn đế, ôm xấp tài liệu bước vào không gian tatami của phòng trà. Ngay khi đặt chân lên những tấm chiếu tatami khô ráo, mùi thơm dịu nhẹ của gỗ tuyết tùng và hương trà trầm mộc mạc bao bọc lấy cô bạn, lập tức đẩy lùi mùi mực in hóa chất và không khí ngột ngạt của những phòng học đóng kín cửa điều hòa. Minh Thư khẽ thở phào một tiếng nhẹ nhõm mà chính cô cũng không tự nhận ra.


Mei dẫn Minh Thư ngồi xếp bằng trước bàn trà gỗ mộc mạc. Cô bắt đầu thực hiện các thao tác pha chế Trà Hoa Cúc Mật Ong với phong thái điềm tĩnh tuyệt đối của một Trà Nhân Hòa Vị.


Cô nhẹ nhàng dùng muỗng tre lấy những bông hoa cúc khô vàng óng từ hũ đất nung, thả vào chiếc Ấm Trà Gốm Shino Cổ. Những vết nứt vàng lấp lánh trên thân ấm dưới ánh nắng chiều như một tác phẩm nghệ thuật kiên cường. Mei áp nhẹ lòng bàn tay vào thân ấm Tetsubin bằng gang để cảm nhận nhiệt độ nước đun sôi đạt chuẩn tám mươi độ C – nhiệt độ lý tưởng để đánh thức hương hoa cúc mà không làm mất đi các dưỡng chất tự nhiên.


Cô rót nước nóng từ ấm gang vào ấm gốm Shino. Dòng nước ấm áp cuộn tròn, làm những bông hoa cúc khô từ từ nở bung rực rỡ như những bông hoa hướng dương nhỏ xíu trong làn nước trong vắt. Mei đậy nắp ấm lại, để hơi nóng tự điều hòa trong vòng hai phút.


Trong lúc đợi trà ngấm, Mei dùng muỗng gỗ múc một lượng mật ong rừng nguyên chất từ hũ thủy tinh, nhẹ nhàng thả vào chiếc chén gốm Raku cổ kính của Minh Thư. Mật ong vàng óng chảy thành dòng mượt mà, tỏa ra hương thơm ngọt ngào, ấm áp của núi rừng hoang dã.


Mei nâng chiếc ấm gốm Shino cổ, nhẹ nhàng rót dòng nước trà màu vàng hổ phách trong vắt vào chén gốm Raku. Sự kết hợp giữa màu vàng óng của nước trà hoa cúc và mật ong rừng tạo nên một màu sắc ấm áp như ánh nắng hoàng hôn dịu nhẹ. Làn khói trắng mỏng mang theo hương thơm thanh mát của hoa cúc hòa quyện với vị ngọt ngào của mật ong tỏa ra nghi ngút, nhanh chóng lấp đầy khứu giác mệt mỏi của Minh Thư.


"Trà Hoa Cúc Mật Ong của cậu đây," Mei dâng chén trà bằng cả hai tay đúng nghi thức Nhất Kỳ Nhất Hội. "Xin mời cậu thưởng trà khi còn ấm."


Minh Thư đón lấy chén gốm Raku. Hơi ấm từ lòng chén gốm truyền qua mười đầu ngón tay đang lạnh ngắt vì lo lắng của cô bạn, mang lại một cảm giác an toàn dễ chịu. Minh Thư đưa chén trà lên sát mũi, hít một hơi thật sâu.


Hương thơm thanh khiết, ngọt ngào của hoa cúc và mật ong lập tức xộc thẳng vào đại não, giống như một bàn tay vô hình dịu dàng xoa bóp những dây thần kinh đang căng cứng bấy lâu của cô bạn. Minh Thư khẽ nhắm mắt, nhấp một ngụm trà ấm.


Vị ngọt thanh, dịu nhẹ của mật ong rừng chạm vào đầu lưỡi, ngay sau đó là vị chát nhẹ và hương thơm thanh mát của hoa cúc lan tỏa khắp khoang miệng, đọng lại một vị ngọt hậu sâu sắc nơi cuống họng. Ngụm trà ấm áp trôi xuống dạ dày, mang theo một luồng sinh khí ấm áp lan tỏa ra khắp các chi, làm dịu đi cơn đau đầu bão táp đang hành hạ cô bạn suốt ba ngày qua.


Minh Thư sững sờ. Cô bạn mở to mắt, nhìn chằm chằm vào chén trà vàng óng trong tay đầy kinh ngạc.


[Trời đất ơi... Cái gì thế này? Cơn đau nhức nhối ở thái dương... nó đang giảm dần sao? Người mình nhẹ bẫng đi... Cảm giác ngột ngạt, khó thở trong lồng ngực cũng biến mất rồi... Tách trà này có phép thuật gì thế này?!]


Tiếng lòng kinh ngạc và nhẹ nhõm vỡ òa của Minh Thư truyền đến khiến Mei khẽ mỉm cười dịu dàng. Cô đẩy đĩa bánh ngọt nhỏ về phía Minh Thư: "Cậu ăn thử một chút bánh Wagashi hoa đào này xem, vị ngọt của bánh sẽ giúp cân bằng vị chát nhẹ của trà đấy."


Minh Thư ngoan ngoãn đặt xấp tài liệu xuống bàn – điều mà cô bạn chưa từng làm trong suốt một tuần qua – lóng ngóng dùng tăm tre xắn một miếng bánh nhỏ đưa vào miệng. Vị ngọt thanh tao của nhân đậu đỏ sên mật ong hòa quyện hoàn hảo với ngụm trà hoa cúc thứ hai, tạo nên một bản hòa tấu vị giác tuyệt vời giúp tinh thần cô bạn lập tức trở nên tỉnh táo, minh mẫn lạ thường.


Một giọt nước mắt ấm nóng bất ngờ lăn dài trên má Minh Thư, rơi thẳng vào chén trà Raku. Cô bạn vội vã đưa tay lau đi, giọng nghẹn ngào:


"Tớ... tớ xin lỗi... Chỉ là... đã lâu lắm rồi tớ mới được ngồi yên lặng và hít thở thoải mái thế này. Suốt một tháng qua, ngày nào tớ cũng phải uống ba viên thuốc giảm đau để cố nhồi nhét kiến thức... Tớ lo sợ nếu mình tụt hạng, bố mẹ sẽ... tớ thực sự mệt mỏi lắm rồi..."


Mei nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay đang run rẩy của Minh Thư, dùng sự thấu cảm chân thành của một trà nhân để an ủi cô bạn:


"Cậu đã làm rất tốt rồi, Minh Thư. Học tập là một hành trình dài, nếu cậu không chăm sóc bản thân mình trước, bộ não của cậu sẽ biểu tình. Tách trà này không có phép thuật gì cả, nó chỉ giúp cậu dừng lại để lắng nghe cơ thể mình mà thôi."


Minh Thư nhìn Mei với ánh mắt đầy biết ơn và nể phục sâu sắc. Cô bạn dứt khoát cầm chiếc bút bi may mắn có gắn hình cỏ bốn lá của mình lên, kéo tờ Phiếu Đánh Giá Đạt Chuẩn đặt trên bàn trà về phía mình.


"Học sinh Mei, tớ đã thua cuộc cá cược này một cách tâm phục khẩu phục," Minh Thư mỉm cười rạng rỡ, sắc hồng hào đã trở lại trên đôi má nhợt nhạt. Cô bạn nhanh chóng điền đầy đủ thông tin và ký tên vào lá phiếu đánh giá đạt chuẩn đầu tiên. "Tách trà của cậu thực sự là một kiệt tác chữa lành. Tớ nhất định sẽ viết một bài chia sẻ thật chi tiết trên diễn đàn học sinh lớp 11 và bảo các bạn học cùng bàn đến đây trải nghiệm."


Mei đón lấy lá phiếu đánh giá đạt chuẩn đầu tiên có chữ ký của thủ khoa Minh Thư. Nhìn nét chữ cứng cáp, rõ ràng trên giấy, lòng cô dâng lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Lá phiếu thứ nhất đã được thu thập thành công nhờ chính nghệ thuật trà đạo chân thành của cô.


Thế nhưng, ngay khi Minh Thư vừa ôm tài liệu bước ra khỏi phòng trà với nụ cười nhẹ nhõm, Mei bất ngờ rùng mình khi nghe thấy một tiếng lòng lạnh lùng, đầy tính toán vang lên ngoài hành lang gỗ cách đó không xa:


[Hừ, 'Quán trà chữa lành' sao? Lại là chiêu trò mị dân của học sinh Mei để che giấu hoạt động câu lạc bộ lười biếng. Để xem cô thu thập đủ một trăm phiếu thế nào khi ban kỷ luật tiến hành cuộc thanh tra đột xuất vào ngày mai...]

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!