Tại vùng rừng tràm cổ ngập mặn miền Tây quanh năm sương khói, chị em Lê Vy sống mồ côi trong một ngôi đền cổ lún sâu. Lê Út, em gái Vy, mắc phải chứng nấm hóa thạch hoại tử màu tím sẫm lân quang gặm nhấm cơ thể. Mọi loại thảo dược thông thường của Vy đều vô hiệu. Một trận động đất bùn sụt lún xảy ra tại chính điện đền thờ, làm sụp đổ một mảng lớn và để lộ cổng sinh học mở ra Thế giới Rễ Rỗng rực sáng lân quang tím độc hại dưới lòng đất. Bào tử nấm từ đây bay lên khiến vết hoại tử của Út đột ngột phát tán dữ dội. Vy cùng A Páo quyết định dấn thân xuống lòng đất tìm mủ phục hồi. Họ phải vượt qua các khoang rễ tràm co thắt liên hồi theo nhịp triều dâng nguy hiểm, lách qua tàn tích tổ tiên bị nấm hóa thạch mù lòa phản ứng với tiếng tim đập. Trong làn sương nấm dày đặc, ảo ảnh tội ác của dòng họ Lê lộ ra khiến A Páo mất kiểm soát, suýt rơi vào bẫy rễ nhọn hoắt. Trận chiến tâm lý diễn ra tại sào huyệt của Trầm Hương. Vy từ chối bạo lực, cô tháo mặt nạ lọc khí, dùng sự thấu cảm sinh học để gánh chịu toàn bộ nỗi đau bị nuốt lời của Trầm Hương và tội ác hoán đổi của tổ tiên. Sự bao dung xoa dịu hệ rễ cổ đại, Trầm Hương hóa thành nhựa sống tinh khiết cứu sống Út, còn Vy vĩnh viễn hóa thân thành người bảo vệ câm lặng.