Kẻ Săn Mồi Trong Bóng Tối
Bóng tối ập xuống phòng thí nghiệm riêng biệt của Dinh thự Sói Bạc nhanh như một nhát chém. Khi hệ thống điện trung tâm bị cắt đứt hoàn toàn, những dải đèn neon xanh lam dịu nhẹ thường ngày lập tức tắt ngấm, để lại một khoảng không gian đặc quánh, nồng nặc mùi clo từ dung dịch khử trùng và mùi rêu ẩm ướt của những tai Nấm phát quang chưa kịp xử lý.
Trong bóng đêm tịch mịch, tiếng còi báo động ngoại vi từ xa vọng lại, trầm đục và nghẹt thở như tiếng nhịp tim của một kẻ đang hấp hối.
"Tiến sĩ Lâm... ngài ấy... hệ thống phòng thủ sụp đổ rồi." Giọng nói của thiếu niên sói lai A Sâm khẽ run lên trong bóng tối. Cậu nhóc mười lăm tuổi cố gắng thu nhỏ thân hình gầy gò của mình lại sau lưng Lâm Hạ Chi, đôi tai sói màu xám xịt trên đầu cụp hẳn xuống, chiếc đuôi nhỏ co rúm vì sợ hãi. Đôi bàn tay lấm lem vụn thảo dược của cậu bám chặt lấy vạt áo blouse trắng của cô như tìm kiếm một điểm tựa sinh mệnh duy nhất.
Lâm Hạ Chi không trả lời. Cô đứng yên tại chỗ, lưng thẳng tắp, không một chút dao động. Nỗi sợ hãi đối với một nhà di truyền học lý trí như cô chỉ là một phản ứng hóa sinh sơ đẳng của tuyến thượng thận—một chuỗi giải phóng adrenaline có thể dễ dàng bị cô lập và kiểm soát bằng ý chí. Cô khẽ đưa ngón tay trỏ lên, quẹt nhẹ qua vết xước nhỏ đã khép miệng trên má phải của mình. Vết sẹo do mảnh băng bạo tẩu của Tần Dạ Hàn để lại từ đêm trước tuy đã lành, nhưng cảm giác châm chích nhẹ vẫn còn đó, nhắc nhở cô về sự nguy hiểm tột cùng của những dã thú vương giả mang gen SSS.
"Im lặng, A Sâm," Hạ Chi khẽ ra lệnh, giọng nói lạnh lùng, đều đều không chút gợn sóng. "Hít thở sâu và hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống. Đừng để nhịp tim của em vượt quá chín mươi nhịp một phút. Khứu giác của kẻ thù nhạy bén hơn em tưởng."
Cô chạm nhẹ vào gọng kính bên phải. Chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học—di vật công nghệ duy nhất mà mẹ cô, Tiến sĩ Trầm Thư Dao, để lại trước khi qua đời—khẽ phát ra một tiếng bíp cực nhỏ, chỉ có cô nghe thấy thông qua bộ truyền âm lượng tử siêu nhỏ gắn sau tai. Màn hình quét võng mạc lập tức khởi động, chuyển sang chế độ nhìn đêm hồng ngoại dải rộng.
Trong tầm nhìn của Hạ Chi, thế giới tối tăm bỗng chốc biến thành một dải màu xanh lục lam nhạt. Các chỉ số môi trường và dòng năng lượng sinh học bắt đầu hiển thị:
[Trạng thái hệ thống: Ngoại tuyến. Nguồn điện dự phòng: Bị khóa bởi mã độc bên ngoài.]
[Phát hiện: 12 thực thể mang năng lượng vũ khí laser đang bao vây sân sau dinh thự. Chỉ số dã tính trung bình: Cấp B.]
[Cảnh báo: Phát hiện một luồng nhiệt độ dị thường trong phạm vi phòng thí nghiệm riêng. Khoảng cách: 7 mét. Chỉ số tương thích ngụy trang quang học: 98.7%.]
Đồng tử của Lâm Hạ Chi khẽ co rút lại. Kẻ đột kích bên ngoài chỉ là mồi nhử. Kẻ săn mồi thực sự đã ở ngay trong căn phòng này.
Cô không quay đầu, cũng không có bất kỳ chuyển động cơ thể đột ngột nào để tránh đánh động mục tiêu. Thông qua hình ảnh phản chiếu mờ nhạt trên mặt kính của tủ đông lạnh mẫu cấy phía trước, cô nhìn thấy một luồng méo mó quang học cực nhỏ đang di chuyển không tiếng động dọc theo bức tường phía đông. Kẻ đó dường như hoàn toàn hòa mình vào bóng tối, không phát ra tiếng thở, không có bước chân, thậm chí cả mùi cơ thể cũng bị triệt tiêu hoàn toàn dưới lớp áo choàng ngụy trang công nghệ cao của Tập đoàn Vạn Thần.
Sát thủ Bóng Ma.
"Aegis, bẻ khóa hệ thống thông gió phụ, chuẩn bị giải phóng khí nitơ lỏng từ bình chứa số 3," Hạ Chi ra lệnh ngầm bằng sóng não thông qua bộ đàm liên lạc gắn sâu trong tai.
"Rõ, Tiến sĩ Lâm," giọng nói cơ khí lạnh lẽo của AI trợ lý Aegis vang lên. "Hệ thống thông gió phụ sẽ khởi động trong vòng ba giây. Tuy nhiên, việc giải phóng nitơ lỏng trong không gian kín sẽ làm giảm nhiệt độ phòng xuống âm bốn mươi độ C trong vòng mười giây, đe dọa đến hệ hô hấp của nhân loại thuần chủng."
"Thực hiện đi. Cơ thể tôi tự có khả năng kháng độc sinh học tự thân để điều hòa," Hạ Chi lạnh lùng đáp.
Cô khẽ luồn tay vào túi áo blouse, ngón tay mảnh mai nắm chặt lấy cán kim loại của khẩu Dao mổ laser mini. Lưỡi dao laser năng lượng cao dài 5cm đã được nạp đầy pin sạc nhanh, sẵn sàng phóng ra chỉ bằng một cú gạt nút cơ học. Đây là vũ khí tự vệ cận chiến duy nhất của cô lúc này.
Bóng Ma di chuyển ngày càng gần. Luồng nhiệt dị thường hiển thị trên kính quét sinh học của cô đã rút ngắn khoảng cách xuống còn năm mét.
Bốn mét rưỡi.
Bốn mét.
Kẻ sát thủ tàng hình đột ngột dừng lại. Từ khoảng không vô hình, một họng súng bắn kim độc siêu nhỏ bằng hợp kim titan từ từ nhô ra, nhắm thẳng vào động mạch cổ của Lâm Hạ Chi. Đầu kim tiêm phát ra một luồng hào quang xanh lục lam nhạt cực kỳ nguy hiểm—đó là chất độc phóng xạ nồng độ cao do phân viện nghiên cứu Vạn Thần điều chế riêng biệt để phân rã chuỗi DNA của mục tiêu ngay lập tức.
*Vút!*
Một tiếng xé gió cực nhỏ vang lên. Mũi kim độc phóng ra với tốc độ vượt tường âm thanh, lao thẳng về phía lồng ngực của Hạ Chi.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một tiếng gầm phẫn nộ, khàn đặc mang theo uy áp dã tính kinh hoàng đột ngột bùng phát từ tẩm cung chính bên cạnh.
Đó là Tần Dạ Hàn.
Trực giác dã thú nhạy bén của vị Nguyên soái Sói Bạc cấp SSS đã bị kích hoạt cực hạn ngay khi hắn ngửi thấy mùi sát khí lạ thường trong phạm vi tẩm cung của mình. Đối với một kẻ mang huyết mạch sói vương giả, Lâm Hạ Chi không chỉ là một cố vấn gen—cô là "Mẫu Thể", là nguồn sống duy nhất đã cứu mạng hắn khỏi cơn bạo tẩu vỡ tim, là con mồi độc quyền mà hắn đã đóng dấu chiếm hữu bằng khế ước sinh mệnh.
Bất kỳ kẻ nào dám chạm vào cô đều phải chết.
Không màng đến Quy tắc khoảng cách 5 mét đã ký kết, Tần Dạ Hàn điên cuồng lao ra khỏi phòng ngủ chính.
*BÍP BÍP BÍP!!!*
Chiếc Vòng cổ khống chế sinh học cải tiến trên cổ hắn lập tức phát ra tiếng còi cảnh báo màu đỏ rực trong bóng tối. Khi khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn cưỡng bức vượt qua vạch giới hạn năm mét, dòng điện sinh học áp lực cao từ vòng cổ phóng ra, giật mạnh vào hệ thần kinh của hắn. Trái tim của Tần Dạ Hàn co thắt dữ dội như bị ngàn mũi kim đâm xuyên qua, máu nóng tràn lên cuống họng.
"Hự..." Tần Dạ Hàn khàn giọng rên rỉ, nhưng đôi mắt xám tro của hắn đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ ngầu dã tính. Ý chí sinh tồn và bản năng bảo vệ con mồi của một cự thú cấp SSS đã hoàn toàn đè bẹp cơn đau đớn thể xác do vòng cổ gây ra.
Hắn không dừng lại. Hắn đạp mạnh chân xuống sàn bêtông, mượn lực phóng thẳng thân hình khổng lồ cao gần hai mét của mình về phía trước như một tia chớp bạc giữa đêm tối.
*ẦM!!!*
Tần Dạ Hàn lao đến chắn ngay trước mặt Lâm Hạ Chi đúng vào tích tắc mũi kim độc phóng tới.
*Phập!*
Mũi kim độc phóng xạ bằng hợp kim titan cắm lút vào bả vai phải của hắn—ngay trên vết sẹo hoại tử gen cũ chưa hoàn toàn lành lặn từ trận chiến trước. Chất độc phóng xạ nồng độ cao lập tức được bơm thẳng vào huyết quản của vị Nguyên soái.
"Tần Dạ Hàn!" Hạ Chi khẽ gọi, lần đầu tiên giọng nói của cô có một chút dao động nhỏ khi chứng kiến tấm lưng khổng lồ của hắn che chắn hoàn toàn tầm nhìn của cô.
Tần Dạ Hàn không hề quay đầu lại. Hắn gầm lên một tiếng đầy đau đớn và giận dữ, âm thanh mang theo sóng âm năng lượng cực mạnh làm rung chuyển toàn bộ các ống nghiệm thủy tinh trong phòng thí nghiệm.
"Cút... cút ngay cho ta!" Hắn khàn giọng gầm thét, móng vuốt sói bằng kim loại sắc lẹm đột ngột nhô ra từ mười đầu ngón tay, tỏa ra một luồng khí lạnh cực hạn đóng băng cả sàn nhà.
Bằng Trực giác dã thú nhạy bén, Tần Dạ Hàn không cần nhìn bằng mắt thường vẫn định vị chính xác vị trí của kẻ sát thủ tàng hình. Hắn vung mạnh cánh tay bắp thịt cuồn cuộn, móng vuốt sói xé rách không khí, chém thẳng vào khoảng không méo mó phía trước.
*XOẠT!!!*
Lớp áo choàng ngụy trang quang học của Bóng Ma bị móng vuốt xé thép của Tần Dạ Hàn cắt rách làm đôi, để lộ ra một thân hình gầy gò mặc đồ bó sát màu đen của sát thủ Vạn Thần. Kẻ sát thủ kinh hoàng nhìn vết cào sâu hoắm trên ngực mình đang rỉ máu đen, gã cố gắng lùi lại để kích hoạt thiết bị tẩu thoát quang học.
Nhưng Hạ Chi đã không cho gã cơ hội đó.
"A Sâm, ném bình nitơ lỏng sang hướng đông bắc!" Cô ra lệnh dứt khoát.
A Sâm dù sợ hãi nhưng phản xạ trung thành đã giúp cậu nhóc nhấc bổng bình chứa nitơ lỏng nhỏ trên bàn, dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía kẻ sát thủ.
Hạ Chi nhanh như chớp gạt nút trên thân Dao mổ laser mini. Một tia laser màu đỏ rực rỡ, sắc lẹm phóng ra dài 5cm. Cô vung tay chém đứt vòi van của bình nitơ lỏng ngay khi nó bay sát qua người Bóng Ma.
*BÙM!!!*
Dung dịch nitơ lỏng âm một trăm chín mươi độ C lập tức phun trào diện rộng, đóng băng tức thời toàn bộ không khí xung quanh kẻ sát thủ trong vòng một phần mười giây. Thân hình của Bóng Ma bị bao phủ bởi một lớp băng tuyết trắng xóa, đông cứng hoàn toàn hệ thần kinh vận động của gã.
"Chết đi!" Tần Dạ Hàn gầm lên. Hắn lao tới, dùng bàn tay khổng lồ bóp chặt lấy cổ họng của kẻ sát thủ đã bị đóng băng, dùng lực bóp nát hoàn toàn khí quản của gã trong một tiếng rắc rợn người.
Thân hình của sát thủ Bóng Ma ngã sụp xuống sàn nhà như một khối đá vụn, không còn một tiếng thở. Kẻ săn mồi trong bóng tối của Vạn Thần đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Tuy nhiên, chiến thắng ấy lập tức bị dập tắt bởi một cuộc khủng hoảng mới kinh hoàng hơn.
*Uỵch!*
Tần Dạ Hàn đột ngột quỳ sụp cả hai gối xuống sàn nhà đóng băng. Khẩu súng tiêm áp lực rỗng tuếch rơi khỏi tay hắn, vang lên tiếng kim loại va chạm khô khốc.
Chất độc phóng xạ từ mũi kim độc đã bắt đầu phát huy tác dụng tàn phá tột cùng. Nó thâm nhập thẳng vào vết thương hoại tử gen cũ trên vai hắn, kích hoạt một phản ứng đào thải ngược di truyền cực kỳ khủng khiếp. Những mạch máu đen xịt bắt đầu nổi rõ từ bả vai phải, lan nhanh như những con rết bò dọc theo cổ và lên đến tận gò má của vị Nguyên soái.
"Hự... a..." Tần Dạ Hàn ôm chặt lấy bả vai phải, cơ thể khổng lồ run lên bần bật. Hơi thở của hắn nóng rực, phả ra những luồng sương băng giá nhạt. Đôi mắt xám tro của hắn đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi một màu máu điên cuồng, đồng tử sói co rút lại thành một đường chỉ mỏng dính đầy sát khí.
Lồng ngực của hắn phập phồng điên cuồng, nhịp tim hiển thị trên kính quét sinh học của Hạ Chi lập tức nhảy vọt lên một con số kinh hoàng:
[Cảnh báo đỏ: Nhịp tim đối tượng Tần Dạ Hàn đạt 260 nhịp/phút. Chỉ số bạo tẩu gen SSS: 89%.]
[Tình trạng hoại tử tế bào bả vai phải: Đang lan rộng với tốc độ 2cm/giây.]
[Cảnh báo: Cơn bạo tẩu gen cấp SSS lần hai chuẩn bị kích hoạt hoàn toàn trong vòng 45 giây. Nguy cơ tự hủy cấu trúc tế bào và vỡ tim cực cao.]
Luồng khí lạnh cực hạn từ cơ thể Tần Dạ Hàn bộc phát ra xung quanh ngày một dày đặc, khiến toàn bộ mặt sàn phòng thí nghiệm bị bao phủ bởi một lớp băng dày rạn nứt. Những tiếng gầm rú dã tính, mất hoàn toàn lý trí bắt đầu gầm vang trong cổ họng hắn, đe dọa giẫm nát mọi thứ xung quanh.
Lâm Hạ Chi đứng trước mặt gã cự thú đang chuẩn bị điên loạn, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng đỏ ngầu từ đôi mắt hắn. Cô biết, nếu không dập tắt cơn bạo tẩu này ngay lập tức, không chỉ Tần Dạ Hàn sẽ chết vì vỡ tim, mà cả cô và A Sâm cũng sẽ bị đóng băng thành tro bụi dưới luồng năng lượng SSS bạo tẩu của hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!