Nhạc nềnSakuya2

Quy Tắc Năm Mét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm tẩm cung phụ của Dinh thự Sói Bạc, chỉ có ánh sáng neon từ những tòa tháp chọc trời của Tân Babylon xa xôi hắt qua lớp kính bọc thép, vẽ nên những vệt sáng xanh lạnh lẽo trên sàn nhà trải thảm lông thú xám tro. Lâm Hạ Chi đứng bên cửa sổ, chiếc áo blouse trắng của cô khẽ lay động theo luồng gió từ hệ thống điều hòa áp lực âm. Trên má phải của cô, vết xước nhỏ do mảnh băng bạo tẩu của Tần Dạ Hàn để lại từ đêm trước đã khép miệng, nhưng vệt máu khô sẫm màu chứa mã gen Mẫu Thể tối cổ vẫn còn đó, tỏa ra một mùi hương pheromone thanh khiết, ngọt ngào đến mức kỳ lạ trong không gian khép kín.


Ở phòng ngủ chính bên cạnh, ngăn cách bởi một bức tường kính một chiều cường lực, Tần Dạ Hàn đã tỉnh dậy từ lâu. Vị Nguyên soái Sói Bạc cấp SSS sừng sững đứng bên giường, mái tóc màu bạc hoang dã rủ xuống trán, che đi đôi mắt xám tro đang rực lên những tia lửa phẫn nộ và chiếm hữu cực đoan. Lồng ngực rộng lớn bám đầy sẹo chiến trận của hắn phập phồng dữ dội, từng nhịp thở dồn dập rít qua kẽ răng. Hắn có thể nghe thấy nhịp tim điềm tĩnh của Hạ Chi ở phòng bên cạnh, một nhịp đập đều đặn, lạnh lùng, không một chút dao động sợ hãi.


Sự tỉnh táo này là một sự sỉ nhục đối với tôn nghiêm vương giả của hắn. Hắn, kẻ thống trị Quân đoàn Sói Bạc, giờ đây lại phải duy trì sự sống bằng cách bám víu vào dòng máu của một cô gái nhân loại mười chín tuổi thường dân.


"Nguyên soái, Tiến sĩ Lâm đã chuẩn bị xong phác đồ điều trị lâm thời cho ngài," Alfred bước vào phòng ngủ chính, cúi đầu nghiêm cẩn. Lão quản gia tộc sói khẽ liếc nhìn chiếc Vòng cổ khống chế sinh học cải tiến trên cổ Tần Dạ Hàn. Chiếc vòng kim loại màu đen xám ôm sát lấy phần cổ dày của hắn, những đường mạch điện tử sinh học trên bề mặt vòng khẽ nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim của Hạ Chi.


"Bảo cô ta cút vào đây," Tần Dạ Hàn khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm thấp mang theo uy áp dã tính bẩm sinh khiến không khí xung quanh đột ngột giảm xuống vài độ C.


Tại phòng thí nghiệm phụ, Lâm Hạ Chi khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn kim loại. Chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học trên sống mũi cô hiển thị rõ ràng dao động nhịp tim của Tần Dạ Hàn qua võng mạc:


[Đối tượng: Tần Dạ Hàn. Nhịp tim: 115 nhịp/phút. Chỉ số bạo tẩu dã tính: 42%. Trạng thái tâm lý: Phẫn nộ, chiếm hữu cực đoan.]


Bên cạnh cô, thiếu niên thú nhân lai sói A Sâm đang cẩn thận dùng chày titan nghiền nát những tai Nấm phát quang xanh lục trong một chiếc cối sứ vô trùng. Cậu nhóc mười lăm tuổi mang tai sói nhỏ xám xịt khẽ run lên khi nghe thấy tiếng gầm khàn của Nguyên soái vọng qua khe cửa sập.


"Tiến sĩ Lâm... ngài ấy... ngài ấy có vẻ rất giận dữ," A Sâm lí nhí nói, đôi mắt đen láu lỉnh ngập tràn sự lo lắng cho ân nhân cứu mạng của mình.


"Nỗi sợ hãi chỉ là một phản ứng hóa sinh sơ đẳng của tuyến thượng thận, A Sâm," Hạ Chi không nhìn lên, đôi tay mảnh mai của cô nhanh nhẹn sắp xếp lại các ống nghiệm chứa dịch dung hợp tế bào gốc. "Khi em hiểu rõ cơ chế hoạt động của một dã thú, em sẽ biết cách thuần hóa nó mà không cần dùng đến bạo lực."


Cô cầm lấy chiếc máy tính bảng bằng hợp kim carbon, bước qua cửa sập áp lực âm tiến vào phòng ngủ chính của Tần Dạ Hàn. Lục Anh đứng canh ở cửa phòng thí nghiệm, tay cầm khẩu súng laser cũ bám đầy dầu mỡ rèn đúc, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn theo bóng lưng của bạn mình.


Hạ Chi dừng lại ở khoảng cách đúng năm mét. Cô không tiến thêm một bước nào, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào vị Nguyên soái khổng lồ đang tỏa ra luồng sát khí ngột ngạt.


"Đến gần đây, Lâm Hạ Chi," Tần Dạ Hàn bước lên một bước, đôi đồng tử xám tro co rút lại thành một đường thẳng sắc lẹm. Khứu giác dã thú nhạy bén của hắn lập tức bắt được mùi hương rỉ ra từ vết xước trên má cô. Đó là mùi hương ngọt ngào nhất, sạch sẽ nhất mà hắn từng ngửi thấy, một mùi hương đang điên cuồng gào thét đòi hỏi cơ thể hắn phải lao đến ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào cổ cô để thỏa mãn cơn khát pheromone.


"Tôi khuyên anh nên đứng yên tại chỗ, Nguyên soái," Hạ Chi lạnh lùng giơ chiếc máy tính bảng lên. "Tôi đã thiết lập một thỏa thuận điều trị mới bằng ký hiệu tiền sử của gia tộc họ Lâm. Kể từ hôm nay, chúng ta sẽ tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc khoảng cách 5 mét. Anh không được phép tiếp cận tôi trong phạm vi năm mét khi chưa có sự đồng ý của tôi."


Tần Dạ Hàn cười lạnh, một tiếng cười khàn khục đầy khinh miệt. "Quy tắc năm mét? Cô nghĩ mình là ai mà dám ra điều kiện với chủ nhân của căn cứ này? Ở đây, mệnh lệnh của ta là tuyệt đối!"


Hắn đột ngột phóng thích uy áp tinh thần lực dã tính cấp SSS của mình. Một luồng sóng xung kích vô hình mang theo khí lạnh cực hạn quét qua căn phòng, làm rách nát lớp thảm lông thú dưới chân và hướng thẳng về phía não bộ của Hạ Chi hòng bẻ gãy ý chí của cô.


Nhưng ngay khi luồng sóng tinh thần chạm vào Hạ Chi, một màng chắn năng lượng màu bạc vô hình tự động xuất hiện xung quanh đầu cô. Lá chắn phản chấn thôi miên bẩm sinh do mã gen Mẫu Thể tối cổ kích hoạt đã đánh bật ngược luồng uy áp dã tính trở lại, khiến Tần Dạ Hàn khẽ lùi lại nửa bước, đầu óc ong lên một tiếng đau nhói.


"Tôi không phải là thuộc hạ của anh, Tần Dạ Hàn," Hạ Chi đứng vững, giọng nói của cô vẫn giữ nguyên tông điệu lạnh lùng, dứt khoát. "Và cơ thể của anh hiện tại cũng không tuân theo mệnh lệnh của anh đâu."


Tần Dạ Hàn phẫn nộ trước sự phản kháng của cô. Bản năng chiếm hữu dã thú bị kích thích cực hạn, hắn bỏ qua cơn đau đầu, điên cuồng sải bước tiến thẳng về phía cô. Năm mét. Bốn mét rưỡi. Bốn mét—


*BÍP!!!*


Chiếc Vòng cổ khống chế sinh học cải tiến trên cổ hắn đột ngột phát ra tiếng còi cảnh báo màu đỏ chói tai. Đồng thời, hệ thống điện tử sinh học bên trong vòng cổ kích hoạt phản ứng ngắt dòng huyết thanh Lambda trong máu hắn.


*Thịch!*


Trái tim của Tần Dạ Hàn đột ngột co thắt dữ dội như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Luồng máu nóng rực đang chảy trong huyết quản bỗng chốc đông cứng lại, gây ra một cơn đau nhói kinh hoàng chạy dọc sống lưng. Gương mặt góc cạnh của vị Nguyên soái lập tức trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Sức mạnh cơ bắp dồi dào đột ngột rút đi, khiến hắn quỵ sụp một gối xuống sàn thảm lông thú ngay trước mặt cô, hai tay bám chặt lấy lồng ngực trái đang co thắt dữ dội.


"Ư... chết tiệt..." Tần Dạ Hàn gầm khè qua kẽ răng, đôi mắt xám đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào đôi giày da sạch sẽ của Hạ Chi đang đứng cách hắn đúng bốn mét.


"Anh bước qua vạch năm mét, nhịp tim của anh tăng vọt kích hoạt chế độ tự vệ sinh học của vòng cổ," Hạ Chi bước lùi lại một bước để lập lại khoảng cách năm mét. Ngay khi khoảng cách được khôi phục, vòng cổ khống chế ngừng phát tín hiệu cảnh báo, dòng huyết thanh Lambda tiếp tục lưu thông xoa dịu cơ tim của hắn. Cơn co thắt biến mất nhanh chóng, để lại Tần Dạ Hàn đang thở dốc đầy bất lực.


"Đây là đòn bẩy sinh học, Nguyên soái," Hạ Chi nhìn xuống hắn, ánh mắt không một chút thương hại. "Cơ thể anh đã bị xích lại bằng dòng máu của tôi. Nếu anh cố tình phá vỡ quy tắc năm mét để chạm vào tôi, tim anh sẽ ngừng đập trong vòng ba mươi giây. Ký vào thỏa thuận này, hoặc chấp nhận bị co thắt tim đến chết."


Tần Dạ Hàn nắm chặt bàn tay bám đầy sẹo chiến trận, móng vuốt sói khẽ nhô ra găm sâu vào sàn thảm. Sự chiếm hữu dã tính trong hắn gào thét đòi xé rách bản thỏa thuận kia, nhưng lý trí của một thống lĩnh quân sự bắt hắn phải thừa nhận: cô gái nhân loại trước mặt đang nắm giữ mạch sống của hắn. Hắn không thể bảo vệ tộc nhân nếu hắn chết vì phản ứng đào thải gen.


"Đưa đây..." Tần Dạ Hàn khàn giọng nói, hắn giật lấy chiếc máy tính bảng từ tay Alfred và ấn mạnh dấu vân tay sinh học của mình vào để ký kết hiệp ước điều trị.


"Hợp tác vui vẻ, Nguyên soái," Hạ Chi nhận lại máy tính bảng, khẽ gật đầu rồi quay lưng bước thẳng về phía phòng thí nghiệm lồng kính, để lại Tần Dạ Hàn đang nhìn theo bóng lưng cô với đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ và khao khát chiếm hữu điên cuồng.


***


Trong khi đó, tại một bãi phế thải cơ khí hoang dã ngoại vi vành đai rác thải số 9, cai ngục sắt Độc Nhãn đang đứng bên cạnh một lò phản ứng rác rỉ sét. Gương mặt sẹo dữ tợn của gã méo mó dưới ánh sáng nhạt của một màn hình holographic ba chiều.


Kẻ xuất hiện trên màn hình là một người đàn ông mập mạp mặc vest nhung quý tộc xa hoa, ngón tay đeo đầy nhẫn kim cương lấp lánh—Thương nhân nô lệ Baron.


"Mày đã để mất con bé đó vào tay Quân đoàn Sói Bạc sao, Độc Nhãn?" Giọng nói của Baron béo ngậy nhưng chứa đầy sự tàn nhẫn lạnh lẽo. "Tập đoàn Vạn Thần sẵn sàng trả mười triệu điểm tín dụng để có được mã gen kháng độc tuyệt đối của con bé đó. Nếu mày không mang nó về, tao sẽ rút toàn bộ nguồn tài trợ cho khu mỏ phóng xạ của mày."


"Xin ngài Baron yên tâm!" Độc Nhãn cắn răng, vết loét đen hoại tử phóng xạ trên cổ gã khẽ giật giật đầy đau đớn. "Tao đã cấu kết được với một số lính canh phản bội bên trong dinh thự Sói Bạc. Đêm nay, hệ thống an ninh ngoại vi của tẩm cung sẽ bị cắt điện hoàn toàn. Tao sẽ tự mình dẫn theo strike team đột kích bắt cóc con bé đó mang về cho ngài."


"Tốt," Baron cười lạnh. "Đừng để Nguyên soái Sói Bạc phát hiện ra. Nếu không, cả tao và mày đều sẽ bị hắn xé xác."


***


Trở lại phòng thí nghiệm lồng kính của dinh thự, Hạ Chi đang cẩn thận nhỏ từng giọt dung dịch nấm phát quang vào ống nghiệm chứa máu thanh tẩy để nuôi cấy ly tâm. A Sâm đứng bên cạnh, chăm chú quan sát từng thao tác của cô.


"Tiến sĩ Lâm, ngài thực sự nghĩ Nguyên soái sẽ tuân thủ quy tắc năm mét sao?" A Sâm khẽ hỏi.


"Hắn không có lựa chọn nào khác, A Sâm," Hạ Chi đáp, ánh mắt cô lạnh lùng phản chiếu ánh sáng xanh của dung dịch. "Bản năng dã thú có thể mạnh mẽ, nhưng quy luật sinh học là tuyệt đối."


Đột nhiên—


*Rắc rắc... bíp bíp bíp!*


Hệ thống đèn chiếu sáng thông minh trong phòng thí nghiệm đột ngột chớp tắt liên tục rồi nổ tung thành những tia lửa điện chói mắt. Toàn bộ các màn hình hiển thị holographic của máy phân tích gen sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối.


Tiếng rít trầm thấp của máy phát điện fusion tắt ngấm, để lại một bầu không khí im lặng đến rợn người.


"Tiến sĩ Lâm!" A Sâm hốt hoảng lao đến nắm lấy vạt áo blouse của cô trong bóng tối.


Kính gọng mảnh quét sinh học của Hạ Chi tự động chuyển sang chế độ nhìn đêm bằng hồng ngoại. Trên màn hình quét, một dòng chữ cảnh báo màu đỏ tươi nhấp nháy liên tục:


[Cảnh báo: Hệ thống an ninh ngoại vi của Dinh thự Sói Bạc đã bị cắt đứt nguồn điện hoàn toàn.]

[Phát hiện: 12 thực thể mang năng lượng vũ khí laser đang xâm nhập vào sân sau dinh thự.]

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!