Ràng Buộc Sinh Học Đầu Tiên
Năm ngón tay cứng như gọng kìm thép của Tần Dạ Hàn bám chặt lấy cổ chân mảnh mai của Lâm Hạ Chi. Dù vị Nguyên soái Sói Bạc đã hoàn toàn mất đi ý thức, cơ thể khổng lồ thu nhỏ lại dạng người nằm bất động trên sàn phòng thí nghiệm đổ nát, nhưng bản năng dã thú tối cổ trong anh vẫn khóa chặt mục tiêu. Lực nắm mạnh đến mức lớp da cổ chân của Hạ Chi bắt đầu hằn lên những vệt đỏ tấy, đau nhói.
"Hạ Chi! Cậu có sao không?" Lục Anh hốt hoảng lao tới, khẩu súng tiêm áp lực tự chế rỗng tuếch trên tay cô va vào đai lưng cơ khí phát ra tiếng kêu lách cách. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh bạn mình, dùng cả hai tay cố gắng cạy những ngón tay thép của Tần Dạ Hàn ra khỏi cổ chân Hạ Chi. Nhưng vô ích. Hệ cơ xương của một thú nhân cấp SSS khi rơi vào trạng thái khóa dã tính thụ động cứng như một khối hợp kim titan nguội lạnh.
"Đừng phí sức, Lục Anh," giọng nói của Hạ Chi vang lên, bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ. Cô không hề hoảng loạn, cũng không có bất kỳ phản xạ yếu đuối nào của một cô gái thường dân vừa suýt bị một cự thú xé rách lồng ngực. Cô khẽ nghiêng đầu, điều chỉnh lại chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học đang đeo trên sống mũi.
Trên màn hình holographic màu xanh lam nhạt hiển thị qua võng mạc của cô, các chỉ số sinh học của Tần Dạ Hàn đang nhảy múa liên tục:
[Đối tượng: Tần Dạ Hàn. Trạng thái: Hôn mê sâu sau thanh tẩy cưỡng bức.]
[Nhịp tim: 78 nhịp/phút. Ổn định lâm thời.]
[Nồng độ huyết thanh Lambda trong máu: 94%. Phản ứng đào thải ngược: Đang tích tụ.]
[Cảnh báo: Khoảng cách vật lý với nguồn gen thanh tẩy (Lâm Hạ Chi) đang là 0.2 mét. Nếu khoảng cách này vượt quá 5 mét, phản ứng đào thải ngược sẽ kích hoạt co thắt tim dã thú trong vòng 180 giây.]
"Hắn không cố ý bóp nát chân tớ đâu," Hạ Chi khẽ vuốt lại nếp áo blouse trắng bám đầy bụi kính và muội than phóng xạ. Cô đưa ngón tay trỏ lên, quẹt nhẹ vết xước nhỏ đang rỉ máu trên má phải của mình—vết sẹo do mảnh băng bạo tẩu của Tần Dạ Hàn để lại từ tập trước. Một giọt máu đỏ tươi pha lẫn những sợi ánh sáng bạc nhạt của mã gen Mẫu Thể tối cổ rỉ ra trên đầu ngón tay cô, phát sáng huyền ảo dưới ánh đèn sụt áp của Căn Cứ Ngầm Số 9.
"Tiến sĩ Lâm," giọng nói tổng hợp trầm ấm của AI Aegis vang lên trực tiếp qua bộ truyền âm lượng tử siêu nhỏ sau tai cô. "Tôi phát hiện một hạm đội bọc thép hạng trung đang tiếp cận khu vực lồng kính từ lối vào phía bắc. Kẻ dẫn đầu mang theo sóng sinh học của Alfred—quản gia lâu năm của gia tộc Sói Bạc. Ban Quản Trị Sắt của Độc Nhãn đã mất quyền kiểm soát khu vực này."
Chưa đầy hai phút sau, tiếng bước chân bọc thép dồn dập vang lên từ phía hành lang tối. Một đội chiến binh thú nhân sói lai cao lớn, mặc giáp nano đen xước sát bọc kín cơ thể—Hắc Lang Vệ—nhanh chóng phong tỏa toàn bộ lối ra vào của phòng thí nghiệm sụp đổ.
Dẫn đầu đội vệ binh là một lão nhân lịch lãm. Ông mặc bộ vest đuôi tôm cổ điển phẳng phiu bất chấp bụi bặm của khu ổ chuột cơ khí, mái tóc bạc chải chuốt gọn gàng, đôi tai sói xám vểnh lên đầy cảnh giác nhưng phong thái lại vô cùng nghiêm cẩn. Đó là Quản gia Alfred.
Alfred nhìn lướt qua đống đổ nát, dừng lại ở Tần Dạ Hàn đang nằm bất tỉnh dưới đất, rồi cuối cùng khóa chặt ánh mắt vào Lâm Hạ Chi và giọt máu bạc nhạt trên má cô. Đôi đồng tử xám của lão quản gia co rút lại trong một tích tắc. Ông không ra lệnh tấn công. Ngược lại, Alfred tiến lên một bước, đặt tay lên ngực và cúi rạp người chào cô theo nghi lễ cao nhất của gia tộc Sói Bạc.
"Kính chào Tiến sĩ Lâm Hạ Chi. Tôi là Alfred, quản gia dinh thự riêng của Nguyên soái Tần Dạ Hàn. Sự hiện diện của cô tại nơi tồi tàn này là một phép màu đối với tộc Sói Bạc. Chúng tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất vì cô đã cứu mạng Nguyên soái khỏi cơn bạo tẩu vỡ tim."
Lục Anh cảnh giác nâng súng laser cũ lên che chắn trước mặt Hạ Chi, nhưng Hạ Chi khẽ gạt tay cô bạn ra. Cô nhìn thẳng vào Alfred, lạnh lùng nói: "Biết ơn? Bằng cách để Nguyên soái của các ông xích cổ chân tôi thế này sao?"
Alfred khẽ mỉm cười lịch sự, nhưng trong mắt ông lộ rõ sự kinh ngạc khi thấy Tần Dạ Hàn khóa chặt cổ chân cô. "Xin Tiến sĩ lượng thứ. Bản năng dã thú của Nguyên soái sau khi dung hợp huyết dịch thanh tẩy của cô đã tự động thiết lập trạng thái 'Cộng sinh sinh học'. Cơ thể ngài ấy hiện tại... không thể tồn tại nếu thiếu đi hơi ấm và pheromone của cô. Tôi khẩn khoản cầu xin cô đi cùng chúng tôi về Dinh thự Sói Bạc để tiếp tục liệu trình điều trị."
"Tôi là một tù nhân nghiên cứu của căn cứ ngầm này," Hạ Chi gõ nhẹ ngón tay lên thân súng tiêm rỗng, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt lạnh lẽo. "Độc Nhãn sẽ không để các ông mang báu vật của gã đi dễ dàng thế đâu."
"Cai ngục Độc Nhãn?" Alfred khẽ nghiêng đầu, giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ lịch lãm nhưng lạnh thấu xương. "Gã đã nhận được một bài học thích đáng từ hạm đội của chúng tôi. Hiện tại, Căn Cứ Ngầm Số 9 này... tạm thời thuộc quyền giám sát của Quân đoàn Sói Bạc. Xin Tiến sĩ lên xe. Sự an toàn và mọi thiết bị nghiên cứu cô cần sẽ được đáp ứng tối đa tại dinh thự."
Hạ Chi im lặng tính toán. Ở lại cái lồng kính sụp đổ này chỉ có con đường chết khi bão phóng xạ hạt nhân đang rò rỉ ngày càng nặng. Dinh thự Sói Bạc là một pháo đài titan kiên cố, có phòng nghiên cứu sinh học riêng tư xa hoa với đầy đủ dược liệu cao cấp. Đó là cơ hội duy nhất để cô nhân bản tế bào gốc tối cổ của mình mà không cần phải liên tục trích máu tự hủy hoại thể trạng.
"Được," Hạ Chi dứt khoát đồng ý. "Nhưng Lục Anh và Lão Tề phải đi cùng tôi. Họ là trợ lý của tôi."
"Yêu cầu của cô là mệnh lệnh đối với chúng tôi," Alfred cúi đầu. Ông bước tới, lấy ra một thiết bị giải mã sóng não cầm tay, khéo léo truyền một dòng điện sinh học nhẹ vào cổ tay Tần Dạ Hàn để làm giãn hệ cơ xương của anh ta một cách an toàn.
Bàn tay thép của Tần Dạ Hàn từ từ nới lỏng khỏi cổ chân Hạ Chi. Ngay khi mất đi sự tiếp xúc vật lý trực tiếp, nhịp tim của vị Nguyên soái đang hôn mê đột ngột tăng vọt lên 110 nhịp/phút, chân mày anh nhíu chặt lại đầy đau đớn. Alfred vội vã ra hiệu cho hai Hắc Lang Vệ khiêng anh lên cáng cứu thương bọc thép cách ly.
"Xin Tiến sĩ đi sát bên cạnh ngài ấy," Alfred nhắc nhở, mồ hôi lạnh khẽ rịn ra trên trán ông. "Nếu khoảng cách vượt quá năm mét, nhịp tim của Nguyên soái sẽ vỡ tung ngay lập tức."
Hạ Chi bước đi bên cạnh cáng thương, chiếc áo blouse trắng của cô bay nhẹ trong luồng gió lạnh của hành lang căn cứ ngầm. Cô nhìn dã thú vương giả đang nằm bất tỉnh bên cạnh—kẻ từng là chủ nhân giam giữ cô, giờ đây lại đang phụ thuộc vào từng nhịp thở của cô để tồn tại.
Chiếc xe vận tải bọc thép hạng nặng của Quân đoàn Sói Bạc gầm rú, lao vút qua những con đường rỉ sét của vành đai rác thải cơ khí, hướng thẳng về phía khu biệt thự titan kiên cố nằm ở trung tâm căn cứ—Dinh thự Sói Bạc.
***
Dinh thự Sói Bạc hiện ra như một pháo đài công nghệ cao khổng lồ, biệt lập hoàn toàn với sự bẩn thỉu và nghèo khổ của khu ổ chuột ngoại vi. Những bức tường bằng hợp kim titan dày bọc thép chống đạn laser, hệ thống tháp canh tự động liên tục quét các tia hồng ngoại đỏ rực vào bóng tối của vành đai rác.
Hạ Chi bước xuống xe, đi thẳng theo cáng thương của Tần Dạ Hàn vào tẩm cung Nguyên soái. Nơi đây xa hoa một cách ngột ngạt. Sàn nhà trải thảm lông thú dày màu xám tro, những cột trụ bằng kim loại đánh bóng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của hệ thống đèn thông minh. Alfred đã nhanh chóng sắp xếp một tẩm cung phụ sang trọng cho cô ngay sát phòng ngủ của Nguyên soái, ngăn cách bởi một bức tường kính một chiều cường lực.
"Tiến sĩ Lâm, đây là phòng nghiên cứu riêng tư của cô," Alfred mở cửa một căn phòng rộng lớn tích hợp đầy đủ các thiết bị phân tích gen đời mới và các khay chứa dinh dưỡng dịch hoàng gia SSS. "Mọi nhu cầu của cô sẽ được đáp ứng. Nhưng xin hãy nhớ, cô không được phép rời khỏi phạm vi năm mét xung quanh Nguyên soái."
"Tôi hiểu rõ cơ chế sinh học của huyết thanh do chính tôi chế tạo hơn ông, Alfred," Hạ Chi lạnh lùng đáp, cô không thèm nhìn đến sự xa hoa của căn phòng mà bắt đầu khởi động máy quét sinh học để kiểm tra các mẫu thảo dược có sẵn.
Ba giờ sau, trong tẩm cung Nguyên soái rộng lớn, Tần Dạ Hàn từ từ mở mắt.
Đôi đồng tử xám tro lạnh lùng của anh lấy lại tiêu cự trong chớp mắt. Bản năng cảnh giác của một thống lĩnh tối cao khiến anh lập tức ngồi bật dậy trên chiếc giường lớn dệt bằng sợi carbon bảo vệ. Cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo choàng đen căng cứng, luồng khí lạnh cực hạn vô thức tỏa ra xung quanh làm đóng băng một góc chiếc bàn trà bằng kính bên cạnh.
"Nguyên soái! Ngài đã tỉnh!" Alfred đứng túc trực bên cạnh khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tần Dạ Hàn không trả lời quản gia. Anh cúi xuống nhìn bàn tay mình, cảm nhận luồng năng lượng dồi dào, ổn định chưa từng có đang chảy trong huyết quản. Cơn đau hoại tử tế bào thường trực do lỗi gen thoái hóa đã hoàn toàn biến mất. Anh đã lấy lại sự tỉnh táo hoàn toàn, không còn một chút dã tính điên cuồng nào của cơn bạo tẩu đêm qua.
Nhưng ngay sau đó, khứu giác nhạy bén của loài sói lai cấp SSS khiến anh ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, mát lạnh như hoa rừng cổ xưa đang phảng phất trong phòng. Mùi hương đó... xuất phát từ cô gái đang đứng sau bức tường kính cường lực phụ bên cạnh.
Tần Dạ Hàn quay đầu lại, ánh mắt xám lạnh lùng khóa chặt vào Lâm Hạ Chi. Cô đang đứng gõ ngón tay nhịp nhàng lên bàn làm việc, má phải vẫn còn vệt xước nhỏ rỉ máu đã khô, đeo chiếc kính gọng mảnh quét sinh học đầy tri thức.
Sự kiêu ngạo của một vị Nguyên soái vương giả, người nắm giữ sinh sát của hàng vạn thú nhân, khiến Tần Dạ Hàn cảm thấy một sự sỉ nhục ngầm. Anh, một thực thể mạnh nhất Căn Cứ Ngầm Số 9, lại vừa bị khuất phục và cứu mạng bởi một cô gái nhân loại thường dân yếu ớt không có một chút võ lực.
"Ai cho phép cô bước vào tẩm cung của ta?" Giọng nói của Tần Dạ Hàn trầm thấp, khàn khục nhưng mang theo uy áp vương giả cực hạn khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.
Anh bước xuống giường, thân hình cao gần hai mét sừng sững như một ngọn núi băng di động tiến về phía cô. Anh muốn khẳng định lại vị thế chủ nhân của mình, muốn ép buộc cô gái này phải quỳ phục trước sức mạnh quân sự của anh.
"Đứng yên đó, Tần Dạ Hàn," Hạ Chi không hề nhìn lên, ngón tay cô vẫn lướt nhanh trên màn hình phân tích gen. "Tôi khuyên anh không nên bước quá nhanh."
"Nhân loại yếu ớt, cô nghĩ mình đang ra lệnh cho ai?" Tần Dạ Hàn cười lạnh, anh tiến lên thêm hai bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại chưa đầy ba mét. Anh định giơ bàn tay thô ráp bám đầy sẹo lên để bóp lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với sự phẫn nộ của mình.
Nhưng ngay khi anh vừa vận lực cơ bắp để khẳng định uy thế—
*Thịch!*
Một cơn đau nhói kinh hoàng đột ngột dội thẳng vào lồng ngực trái của Tần Dạ Hàn. Trái tim anh co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Luồng năng lượng dã tính ổn định trong huyết quản bỗng chốc trở nên hỗn loạn, va đập điên cuồng vào các thành mạch máu.
"Ư..." Tần Dạ Hàn rên rỉ một tiếng đau đớn, gương mặt góc cạnh lập tức trở nên tái nhợt. Sức mạnh vô địch ở đôi chân đột ngột rút đi, khiến vị Nguyên soái kiêu ngạo quỵ sụp một gối xuống sàn thảm lông thú ngay trước mặt Hạ Chi.
[Cảnh báo: Chỉ số đào thải ngược của đối tượng SSS đạt 65%. Nhịp tim tăng vọt lên 160 nhịp/phút. Nguy cơ co thắt cơ tim toàn phần.]
Tiếng bíp cảnh báo màu đỏ chói tai vang lên từ chiếc Vòng cổ khống chế sinh học cải tiến trên cổ anh, nhấp nháy đồng bộ với màn hình kính quét của Hạ Chi.
Hạ Chi từ từ dừng thao tác trên máy phân tích. Cô quay người lại, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng cúi xuống nhìn vị Nguyên soái đang quỳ sụp dưới chân mình. Khoảng cách giữa cô và anh lúc này là đúng hai mét—ranh giới sinh tồn của anh.
"Tôi đã cảnh báo anh rồi," Hạ Chi nói, giọng nói của cô điềm tĩnh đến mức tàn nhẫn. "Anh cố gắng vận dụng uy áp dã tính để áp chế tôi, điều đó làm tăng nhịp tim và kích hoạt phản ứng đào thải của huyết thanh Lambda. Máu của tôi chứa mã gen thanh tẩy tối cổ, một khi đã dung hợp vào người anh, nó sẽ thiết lập trạng thái 'Cộng sinh sinh học' vĩnh viễn."
Tần Dạ Hàn ngước đầu lên, đôi mắt xám tro hằn lên những tia máu đỏ rực vì đau đớn và phẫn nộ. Anh nắm chặt nắm tay, móng vuốt sói khẽ nhô ra cào rách lớp thảm dưới sàn. "Cô... cô đã đầu độc ta?"
"Đầu độc?" Hạ Chi khẽ nhếch môi, cô tiến lên một bước nhỏ, đứng sát bên cạnh anh. Ngay khi khoảng cách rút ngắn lại, mùi hương xoa dịu tự nhiên từ cơ thể cô tỏa ra, kết hợp với nhịp tim ổn định của cô truyền qua khế ước đồng bộ, lập tức làm dịu cơn co thắt trong lồng ngực Tần Dạ Hàn. Nhịp tim của anh từ từ hạ xuống mức 90 nhịp/phút, cơn đau nhói biến mất nhanh chóng như khi nó xuất hiện.
"Tôi vừa cứu mạng anh khỏi cái chết do vỡ tim, Nguyên soái," Hạ Chi cúi người xuống, đôi mắt đen sâu thẳm của cô nhìn thẳng vào đôi mắt xám của anh ở khoảng cách cực gần. "Huyết thanh Lambda là liều thuốc duy nhất giúp anh duy trì lý trí nhân loại. Nhưng cái giá sinh học của nó là anh đã bị nghiện pheromone và dòng máu của tôi. Rời xa tôi quá năm mét, tim anh sẽ tự động co thắt đến chết. Bất kỳ hành vi bạo lực nào anh nhắm vào tôi cũng sẽ kích hoạt phản ứng đào thải ngược qua vòng cổ khống chế."
Tần Dạ Hàn bặm chặt môi đến mức rỉ máu. Sự kiêu ngạo vương giả của anh bị bẻ gãy hoàn toàn bởi sự phụ thuộc sinh học nhục nhã này. Anh muốn xích chân cô lại, muốn giam cầm cô trong hầm ngục tối tăm nhất để cô chỉ có thể phục vụ một mình anh. Nhưng ngay khi ý nghĩ lo âu và chiếm hữu cực đoan đó trỗi dậy, nhịp tim của anh lại bắt đầu dao động, kích hoạt tiếng bíp cảnh báo của chiếc vòng cổ.
"Alfred," Tần Dạ Hàn gầm khè qua kẽ răng, giọng nói đầy bất lực và phẫn nộ. "Mang xích titan đến đây... xích cô ta lại bên cạnh giường của ta."
"Tôi khuyên anh không nên làm thế, Nguyên soái," Hạ Chi đứng thẳng người dậy, gõ nhẹ ngón tay lên gọng kính mảnh. "Nếu anh xích chân tôi, phản ứng lo âu của cơ thể tôi sẽ kích hoạt vòng cổ khống chế sinh học của anh tự động tiêm chất ức chế loại B vào động mạch cổ của anh. Chất ức chế đó sẽ làm liệt cơ toàn thân anh trong vòng ba giây. Anh muốn thử không?"
Alfred đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cuộc đối chất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy. Lão quản gia thông thái tộc sói lập tức bước lên, cúi đầu khuyên ngăn: "Nguyên soái, xin ngài bớt giận. Liệu pháp trị liệu của Tiến sĩ Lâm yêu cầu sự ổn định tinh thần tuyệt đối. Việc cưỡng bức vật lý chỉ làm tổn hại đến sức khỏe của ngài."
Tần Dạ Hàn nhắm chặt mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Sau một lúc giằng xé nội tâm khốc liệt, anh từ từ đứng dậy, thân hình cao lớn sừng sững tỏa ra luồng khí lạnh ngột ngạt. Anh nhìn chằm chằm vào Hạ Chi, ánh mắt tràn ngập sự chiếm hữu bệnh lý nhưng bất lực.
"Được... cô giỏi lắm, Lâm Hạ Chi," Tần Dạ Hàn khàn giọng nói. "Ta chấp nhận sự hiện diện của cô trong tẩm cung này. Nhưng cô nên nhớ, cô vẫn là báu vật bị giam lỏng của Quân đoàn Sói Bạc. Bất kỳ ý định trốn chạy nào của cô ra ngoài vành đai rác thải... ta sẽ dùng cả quân đoàn để san phẳng nơi đó."
"Giam lỏng?" Hạ Chi khẽ mỉm cười, cô quay lưng lại bước về phía phòng nghiên cứu của mình. "Để xem ai mới là kẻ bị giam cầm thực sự trong mối quan hệ cộng sinh này, Nguyên soái."
Hạ Chi bước vào phòng ngủ phụ xa hoa dệt bằng chỉ tơ sinh học màu bạc cổ xưa dành riêng cho cô. Cô nhìn qua khung cửa kính bọc thép phản chiếu ánh đèn neon lạnh lẽo của Tân Babylon từ xa, rồi cúi xuống nhìn cổ chân vẫn còn vệt đỏ tấy do lực nắm của Tần Dạ Hàn.
Lâm Hạ Chi biết, chiếc lồng kính rỉ sét số 9 đã biến mất, nhưng chiếc lồng vàng xa hoa này... mới là khởi đầu cho một trò chơi giam cầm và chiếm hữu nghẹt thở hơn giữa cô và những dã thú vương giả mạnh nhất tinh hệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!