Nhạc nềnSakuya2

Mũi Tiêm Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lục Anh nâng khẩu súng tiêm nặng trĩu lên, hướng thẳng về phía bóng lưng khổng lồ của Tần Dạ Hàn đang quỳ dưới chân Hạ Chi.


Trong không gian đổ nát của Lồng Kính Số 9, bầu không khí lạnh buốt đến mức từng hơi thở của Lâm Hạ Chi đều ngưng tụ thành những làn sương trắng xóa. Những mảnh kính cường lực vỡ nát rải rác dưới sàn nhà phản chiếu thứ ánh sáng xanh lam ma quái, rực rỡ từ luồng khí độc phóng xạ đang rò rỉ từ lò phản ứng rác thải số 9 ở tầng dưới. Mùi ozone khét lẹt quyện với mùi máu dã thú nồng nặc tạo nên một hỗn hợp nghẹt thở, đè nặng lên lồng ngực yếu ớt của một nhân loại thuần chủng.


"Hạ Chi! Đón lấy!" Tiếng hét của Lục Anh xé toạc tiếng gầm rú của gió lốc băng giá. Nữ kỹ sư cơ khí dùng hết sức lực quăng mạnh khẩu súng tiêm áp lực tự chế về phía cô.


Khẩu súng tiêm bằng hợp kim titan siêu cứng vẽ một đường vòng cung xám bạc giữa không trung, lao thẳng về phía góc tường nơi Hạ Chi đang bị dồn vào đường cùng. Với phản xạ nhanh nhạy của một nhà khoa học luôn coi mọi chuyển động vật lý là một phương trình cần giải, Hạ Chi đưa tay ra đón lấy. Kim loại lạnh ngắt của thân súng chạm vào lòng bàn tay cô, mang theo sức nặng của sự sống và cái chết.


[Cảnh báo: Thời gian hiệu lực của pheromone xoa dịu còn lại: 12 giây.]

[Nhịp tim đối tượng SSS: 252 nhịp/phút. Áp lực động mạch cổ tăng vọt lên 195%. Nguy cơ vỡ tim cực cao.]


Dòng chữ cảnh báo màu đỏ tươi nhấp nháy liên tục trên tròng kính của chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học đeo trên mặt cô. Hạ Chi không có thời gian để do dự. Cô biết, chỉ cần chậm trễ một giây, Tần Dạ Hàn sẽ nổ tung mạch máu mà chết, và cô sẽ mất đi lá chắn duy nhất trước sự tàn bạo của cai ngục Độc Nhãn.


Nhiệm vụ đầu tiên: chuẩn bị Huyết thanh Sơ Cấp Lambda.


Cơ thể cô không có sức mạnh cơ bắp của thú nhân, nhưng đôi bàn tay của một tiến sĩ di truyền học 19 tuổi lại sở hữu sự chính xác tuyệt đối mà không một cỗ máy nào có thể sánh kịp. Hạ Chi không màng đến vết xước nhỏ đang rỉ máu trên má phải—vết xẹo do mảnh băng của Tần Dạ Hàn để lại, nơi những giọt máu mang mã gen Mẫu Thể tối cổ đang phát ra thứ ánh sáng bạc nhạt huyền ảo. Cô dùng ngón tay trỏ tay trái ấn mạnh vào lưỡi dao mổ laser mini dắt ở túi áo blouse.


*Xoẹt.*


Một đường cắt gọn gàng, dứt khoát. Dòng máu đỏ tươi pha lẫn ánh bạc rỉ ra, nhanh chóng được cô nhỏ trực tiếp vào buồng phản ứng thủy tinh của khẩu súng tiêm áp lực, nơi chứa sẵn dung môi sinh học do cô tự tổng hợp. Quy trình "Trích xuất gen siêu tốc" được kích hoạt. Đôi bàn tay cô chuyển động nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh mờ nhạt trong bóng tối. Lắc đều, thiết lập áp lực khí nén ở mức 150 bar, khóa chốt an toàn.


Toàn bộ quá trình diễn ra trong đúng 8 giây.


Khi giọt dung dịch cuối cùng dung hợp, huyết thanh Lambda lập tức chuyển sang màu xanh lam ngọc lấp lánh, phát ra luồng năng lượng thanh tẩy dịu nhẹ. Nhưng ngay lúc đó, thời gian trì hoãn của pheromone xoa dịu đã hết.


Tần Dạ Hàn đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt xám lạnh lùng hoàn toàn bị sắc đỏ tàn bạo nuốt chửng. Bản năng dã thú bạo tẩu cấp SSS lại một lần nữa chiếm quyền kiểm soát não bộ của vị Nguyên soái Sói Bạc. Khí lạnh cực hạn bùng phát từ cơ thể hắn, đóng băng tức thì những giọt nước thải hóa chất trên trần nhà thành những mũi băng sắc nhọn.


"Gào..."


Một tiếng gầm xé toạc màng nhĩ vang lên. Tần Dạ Hàn lao thẳng về phía Hạ Chi với tốc độ vượt tường âm thanh, tạo ra một luồng gió lốc cuốn theo hàng ngàn mảnh kính vỡ. Móng vuốt xé thép của hắn ngưng tụ năng lượng băng giá xanh lam, hướng thẳng vào lồng ngực cô.


"Hạ Chi! Tránh ra!" Lục Anh hét lên trong tuyệt vọng, cố gắng nâng khẩu súng laser quân sự cũ lên bắn kiềm chế. Nhưng uy áp tinh thần lực của sói bạc cấp SSS quá khủng khiếp, luồng sóng âm từ tiếng gầm của hắn làm chệch hướng phát bắn của Lục Anh, khiến tia laser chỉ có thể ghim vào bức tường thép bên cạnh, tạo ra một tiếng nổ chói tai.


Hạ Chi không chạy. Trốn chạy trước một dã thú vương giả có tốc độ siêu thanh là một hành vi ngu xuẩn nhất của người thường. Cô đứng yên sát tường thép, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt vào quỹ đạo lao tới của hắn. Chiếc kính quét sinh học hiển thị một chấm xanh nhấp nháy trên cổ hắn:


[Mục tiêu: Động mạch cổ trái. Khoảng cách tiếp cận tối ưu: 3cm dưới mang tai. Vùng mù khứu giác: bên trái do ảnh hưởng của vết thương hoại tử vai.]


Hắn lao đến như một ngọn núi băng đổ sập. Trong khoảnh khắc móng vuốt của hắn chỉ còn cách mặt cô vài milimet, Hạ Chi khẽ nghiêng người sang bên trái—bước vào vùng mù thị giác và khứu giác của hắn. Đó không phải là võ thuật, mà là sự tính toán quỹ đạo vật lý hoàn mỹ.


*Bụp.*


Bàn tay cô, lạnh lùng và chính xác như một gọng kìm thép, ấn mạnh đầu súng tiêm áp lực sát vào động mạch cổ của Tần Dạ Hàn. Cô bóp cò.


*Xì...*


Tiếng khí nén áp lực cao rít lên khô khốc. Chiếc kim tiêm bằng hợp kim titan siêu cứng xuyên qua lớp da sói cứng như thép tấm dưới mang tai hắn, ghim sâu vào động mạch cổ. Buồng nén khí 150 bar giải phóng toàn bộ Huyết thanh Sơ Cấp Lambda đậm đặc trực tiếp vào dòng máu đang bạo tẩu của hắn.


"Thanh tẩy huyết dịch tốc hành" được kích hoạt.


Một luồng ánh sáng xanh lam ngọc rực rỡ từ vết tiêm nhanh chóng lan tỏa qua các mạch máu nổi rõ trên cổ Tần Dạ Hàn, chạy dọc xuống lồng ngực và lan ra toàn thân hắn. Tiếng gầm rú điên cuồng của hắn đột ngột nghẹn lại trong cổ họng.


Một giây.


Luồng năng lượng băng giá xung quanh cơ thể khổng lồ của hắn bắt đầu tan chảy, biến thành những làn hơi nước bốc lên nghi ngút.


Hai giây.


Đôi mắt đỏ ngầu của Tần Dạ Hàn co rút mạnh mẽ, sắc đỏ tàn bạo nhanh chóng bị đẩy lui, trả lại màu xám tro lạnh lùng, sâu thẳm. Những chiếc móng vuốt xé thép dài ra bắt đầu thu ngắn lại.


Ba giây.


Cơn bạo tẩu gen cấp SSS hoàn toàn bị dập tắt cưỡng ép. Sức mạnh cơ bắp dồi dào đột ngột rút đi khiến cơ thể cao gần hai mét của vị Nguyên soái Sói Bạc mất đi trọng tâm.


*Bịch.*


Tần Dạ Hàn ngã sụp xuống sàn phòng thí nghiệm đổ nát, cơ thể khổng lồ bán hóa thú nhanh chóng thu nhỏ lại dạng người. Mái tóc màu bạc hoang dã của anh xõa xuống gương mặt tái nhợt, hơi thở dồn dập nhưng đã lấy lại được nhịp điệu ổn định của nhân loại. Khí lạnh cực hạn biến mất, chỉ còn lại làn da lạnh ngắt bám đầy mồ hôi lạnh.


Hạ Chi thở dốc, lùi lại một bước. Gương mặt cô trở nên nhợt nhạt vô cùng do mất đi một lượng máu đáng kể để điều chế huyết thanh, cơ thể cô lung lay như sắp ngã vì kiệt sức nhẹ. Cô cúi xuống nhìn "mẫu vật" dưới chân mình, định quay lưng bước đi để kiểm tra thiết bị phân tích gen cổ đại.


Nhưng ngay khi cô vừa nhấc chân lên, một bàn tay to lớn, thô ráp bám đầy sẹo chiến trận đột ngột phóng ra từ đống đổ nát.


*Cạch.*


Năm ngón tay cứng như gọng kìm của Tần Dạ Hàn bám chặt lấy cổ chân mảnh mai của Hạ Chi. Lực nắm của anh mạnh đến mức khiến cô đau nhói, nhưng không hề có ý định làm tổn thương cô. Dù đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê do tác dụng phụ của việc thanh tẩy cưỡng bức, đôi mắt xám tro của anh vẫn hé mở, dán chặt vào bóng dáng cô với một bản năng chiếm hữu cực đoan, không một chút buông lơi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!