Cơn Bão SSS Bùng Phát
Rắc. Rắc. Rắc.
Âm thanh rạn nứt của kính cường lực vang lên khô khốc, sắc lẹm, xé toạc bầu không khí vốn đã căng như dây đàn bên trong phân khu giam giữ lâm thời của Căn Cứ Ngầm Số 9. Trên mặt kính dày mười centimet của Lồng Kính Số 9, những đường nứt hình mạng nhện lan rộng với tốc độ chóng mặt dưới áp lực từ những chiếc móng vuốt xé thép của Tần Dạ Hàn. Khí lạnh cực hạn tỏa ra từ cơ thể cự thú SSS bám chặt lấy bề mặt kính, biến những vết nứt thành những rãnh băng xanh lam u ám, phát ra tiếng kêu răng rắc rợn người.
Lâm Hạ Chi đứng yên vị ở góc phòng thí nghiệm, tấm áo blouse trắng bám bụi cơ khí khẽ lay động dưới luồng gió lạnh luồn qua những khe nứt nhỏ nhất. Đôi mắt đen sâu thẳm của nàng không một chút gợn sóng sợ hãi. Chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học đeo trên sống mũi nàng khẽ nhấp nháy, các biểu đồ tần số sóng não và nhịp tim của Tần Dạ Hàn hiển thị liên tục dưới dạng những cột sáng màu đỏ rực rỡ nhưng đang dao động một cách điên cuồng.
[Cảnh báo: Chỉ số bạo tẩu gen của đối tượng Tần Dạ Hàn đạt 85%.]
[Nhịp tim: 248 nhịp/phút. Áp lực động mạch cổ vượt ngưỡng giới hạn an toàn 180%.]
[Thời gian đếm ngược trước khi vỡ mạch máu tim: 87 giây.]
"Nhanh hơn mình tính toán mười ba giây," Hạ Chi thầm nghĩ, ngón tay trỏ của nàng khẽ chạm vào vết rạch nhỏ vẫn còn rỉ máu—nơi nàng vừa trích máu để pha chế Huyết thanh Sơ Cấp Lambda. Nỗi sợ hãi đối với nàng chỉ là một phản ứng hóa sinh sơ đẳng của tuyến thượng thận, một thứ hoàn toàn có thể bị tri thức cô lập và kiểm soát bằng lý trí tuyệt đối. Nàng không lùi bước, cũng không tìm cách trốn chạy vào mật đạo thoát hiểm của AI Aegis. Nàng biết, nếu Tần Dạ Hàn chết vì vỡ tim ngay tại đây, nàng sẽ mất đi lá chắn quân sự duy nhất để chống lại ban quản trị sắt của cai ngục Độc Nhãn.
*Ầm!!!*
Một cú nện ngàn cân bọc trong luồng năng lượng băng giá khổng lồ giáng xuống. Tấm kính cường lực cuối cùng của Lồng Kính Số 9 hoàn toàn vỡ vụn. Hàng triệu mảnh tinh thể thủy tinh sắc nhọn bắn tung tóe như một cơn mưa ánh sáng bạc, phản chiếu thứ ánh sáng xanh lam ma quái từ dịch dịch phóng xạ rò rỉ trên trần nhà.
Luồng gió lạnh buốt tràn ngập căn phòng, kéo theo mùi máu dã thú nồng nặc và mùi ozone cháy khét của lò phản ứng rác thải số 9 tầng dưới. Nhiệt độ trong phòng thí nghiệm lập tức rơi xuống độ âm, đóng băng các ống nghiệm và thiết bị phân tích thô sơ trên bàn làm việc của nàng.
Từ trong làn sương băng dày đặc, thân hình cao lớn gần hai mét của Tần Dạ Hàn bước qua đống đổ nát của lồng kính. Mái tóc màu bạc hoang dã của anh bám đầy vụn băng, đôi tai sói xám trên đỉnh đầu dựng đứng, khẽ giật mạnh theo từng nhịp thở dồn dập. Đôi mắt xám lạnh lùng thường ngày giờ đây hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu đỏ ngầu tàn bạo, mất trí dã thú. Những mạch máu đen nổi rõ trên làn da cổ, chạy dọc xuống lồng ngực vạm vỡ đang phập phồng dữ dội dưới lớp giáp quân sự rách nát.
"Gào..."
Tần Dạ Hàn gầm lên một tiếng trầm đục từ sâu trong cuống họng. Tiếng gầm mang theo sóng âm năng lượng cực mạnh khiến màng nhĩ của Hạ Chi đau nhói, toàn bộ bụi cát cơ khí trên sàn nhà bị thổi bùng lên. Anh khóa chặt mục tiêu vào bóng dáng nhỏ bé của nàng. Bản năng săn mồi của loài sói bạc cấp SSS, kết hợp với sự điên loạn do độc tố phóng xạ tàn phá hệ thần kinh, thúc đẩy anh lao thẳng về phía nàng. Những chiếc móng vuốt xé thép dài ra, sắc lẹm, ngưng tụ luồng khí lạnh xanh lam rực rỡ hướng thẳng về phía cổ họng nàng.
Tốc độ của anh quá nhanh, tạo ra một tàn ảnh xám bạc trong không gian khép kín. Hạ Chi cố gắng lùi lại phía sau, nhưng gót giày của nàng đã chạm vào vách tường thép lạnh buốt của phòng thí nghiệm. Đường lui hoàn toàn bị phong tỏa. Khoảng cách giữa móng vuốt của Tần Dạ Hàn và làn da cổ mảnh mai của nàng chỉ còn chưa đầy mười centimet. Luồng khí lạnh từ móng vuốt anh đã khiến những sợi tóc tơ sau gáy nàng đông cứng lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hạ Chi không hề hoảng loạn. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ ý chí để điều hòa nhịp thở nhịp nhàng. Nàng chủ động kích hoạt tuyến nội tiết tự nhiên trong cơ thể, kích thích mã gen Mẫu Thể tối cổ đang ẩn giấu sâu trong tế bào gốc.
Năng lượng tự nhiên từ dòng máu của nàng trỗi dậy, giải phóng một lượng lớn pheromone đặc thù qua lỗ chân lông.
Ngay lập tức, một làn hương thơm thanh khiết, mát lạnh như hoa rừng cổ xưa lan tỏa dịu nhẹ xung quanh cơ thể nàng trong phạm vi ba mét. Mùi hương ấy không bị lấn át bởi mùi ozone khét lẹt hay mùi máu dã thú, ngược lại, nó nhanh chóng trung hòa toàn bộ luồng khí lạnh đang bao phủ xung quanh.
*Khựng lại.*
Móng vuốt của Tần Dạ Hàn đột ngột dừng lại cách cổ họng Hạ Chi đúng hai centimet.
Đồng tử đỏ ngầu, điên loạn của anh co rút mạnh mẽ rồi giãn ra. Mùi hương pheromone tối cổ của Mẫu Thể thâm nhập vào khứu giác nhạy bén của loài sói, truyền thẳng lên hệ thần kinh đang bạo tẩu của anh một mệnh lệnh sinh học tuyệt đối: *Bảo vệ. Không được làm tổn thương.*
Cơ thể khổng lồ của vị Nguyên soái Sói Bạc run lên bần bật. Anh gầm lên một tiếng đau đớn, đầy giằng xé giữa bản năng săn mồi cuồng bạo của dã thú và sự quy phục sinh học tự nhiên đối với hơi ấm của Mẫu Thể. Những chiếc móng vuốt sắc nhọn run rẩy dữ dội giữa không trung, cố gắng cưỡng lại mệnh lệnh tàn bạo trong não bộ đang bị độc tố phóng xạ tàn phá.
"Tần Dạ Hàn, đứng yên," Hạ Chi mở mắt, giọng nói của nàng lạnh lùng, điềm tĩnh đến đáng sợ, không có lấy một tia run rẩy. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của dã thú vương giả trước mặt, khoảng cách gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực, dồn dập của anh phả vào mặt mình.
Chiếc kính quét sinh học trên mắt nàng hiển thị một thông số mới:
[Phát hiện phản ứng pheromone xoa dịu: Chỉ số bạo tẩu của đối tượng giảm xuống 79%.]
[Nhịp tim: 220 nhịp/phút. Cơn co thắt cơ tim tạm thời bị trì hoãn.]
[Khuyến cáo: Hiệu quả xoa dịu thụ động chỉ kéo dài tối đa 30 giây trước khi cơn bạo tẩu gen bùng phát trở lại do độc tố phóng xạ quá mạnh.]
"Chỉ có ba mươi giây," Hạ Chi thầm tính toán. Nàng khẽ di chuyển ngón tay ra sau lưng, nơi khẩu súng tiêm áp lực tự chế bọc trong ống đồng vẫn đang được nàng giấu kín. Nàng cần kéo dài thời gian để Lục Anh mang súng tiêm hoàn chỉnh đến, nhưng Tần Dạ Hàn đã bắt đầu có dấu hiệu kháng cự lại mùi hương.
Cơn đau thắt từ trái tim đang bị phân rã tế bào khiến Tần Dạ Hàn gầm rú dữ dội hơn. Anh quỳ sụp một chân xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, móng vuốt cào mạnh vào lớp sàn thép tạo ra những vệt lửa nhỏ xẹt qua bóng tối. Khí lạnh từ người anh bộc phát thành những luồng gió lốc xoáy tròn, thổi bay các tài liệu thí nghiệm và làm nứt vỡ các bóng đèn hồng ngoại trên trần.
"Đau... đầu..." Một giọng nói khàn đặc, đứt quãng thoát ra từ khuôn miệng đầy răng nanh của anh. Đó là chút ý chí nhân loại cuối cùng đang cố gắng giành giật lại quyền kiểm soát cơ thể từ tay dã thú điên loạn. Anh nhìn Hạ Chi, ánh mắt đỏ ngầu chứa đựng sự cầu cứu vô vọng xen lẫn sự chiếm hữu cực đoan. Anh muốn vồ lấy nàng, ôm chặt lấy nguồn hương thơm thanh khiết kia để dập tắt cơn đau đang xé rách lồng ngực mình, nhưng quy tắc khoảng cách năm mét vô hình mà nàng thiết lập trong tâm trí anh vẫn đang tạo ra một rào cản vô hình.
"Đừng... nhìn... tôi..." Tần Dạ Hàn gầm nhẹ, luồng khí lạnh quanh người anh đột ngột ngưng tụ thành những mũi băng sắc nhọn bay vút về phía Hạ Chi.
Nàng đứng yên, không hề né tránh. Một mũi băng sượt qua má nàng, để lại một vệt xước nhỏ rỉ ra một giọt máu đỏ tươi rực rỡ. Ngay khi giọt máu tối cổ xuất hiện, mùi hương thanh tẩy bùng phát mạnh mẽ hơn gấp bội. Tần Dạ Hàn như bị điện giật, anh lao đến, dùng cả thân hình khổng lồ chắn trước mặt nàng, móng vuốt gạt phăng toàn bộ những mũi băng còn lại do chính mình tạo ra.
Anh thở dốc, quỳ sụp dưới chân nàng, đầu dựa sát vào gối nàng, khát khao hít hà mùi hương xoa dịu từ vệt xước trên má cô, nhưng tuyệt đối không dám chạm móng vuốt vào người nàng.
*Rầm!!!*
Cánh cửa sập bảo an ở phía cuối hành lang tối tăm đột ngột bị phá vỡ bằng một cú đạp mạnh mẽ.
"Hạ Chi! Tránh ra!"
Giọng nói lanh lảnh, đầy lo lắng của Lục Anh vang dội khắp hành lang. Nữ kỹ sư cơ khí với mái tóc đỏ rực rực rỡ xuất hiện, mặc chiếc áo khoác da lấm lem dầu mỡ, trên trán vẫn đeo chiếc kính bảo hộ bám đầy bụi than rèn. Theo sau cô là Lão Tề, lão lao công già nua đang thở hổn hển, tay ôm chặt một chiếc hộp công cụ cơ khí dập nổi hình đầu sói.
Trong tay Lục Anh, khẩu Súng tiêm áp lực tự chế bằng hợp kim titan siêu cứng phát ra những tia lửa điện xanh lam nhạt từ buồng nén khí áp lực cao vừa được lắp ráp hoàn chỉnh.
"Tôi mang súng tiêm đến rồi!" Lục Anh hét lớn, nâng khẩu súng tiêm nặng trĩu lên, hướng thẳng về phía bóng lưng khổng lồ của Tần Dạ Hàn đang quỳ dưới chân Hạ Chi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!