Nhạc nềnSakuya2

Bóng Sói Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng lên đạn rào rào của súng trường laser công suất cao vang lên ngay sau lưng Lão Tề, dập tắt chút hy vọng thoát thân cuối cùng của lão lao công già. Luồng ánh sáng đỏ từ kính quét của lính tuần tra quét dọc theo sống lưng còng rạp của lão, dừng lại ngay sát chiếc xe đẩy dọn dẹp rỉ sét.


Bên trong Lồng Kính Số 9, Lâm Hạ Chi đứng yên vị, đôi mắt đen sâu thẳm không một chút gợn sóng qua lớp kính cường lực dày mười centimet. Trên mặt cô, chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học khẽ nhấp nháy, truyền tải toàn bộ hình ảnh hành lang phụ thông qua camera ẩn mà AI Aegis vừa bẻ khóa thành công.


"Aegis," Hạ Chi khẽ mím môi, giọng nói cực nhỏ truyền qua bộ truyền âm lượng tử siêu nhỏ gắn sau tai. "Kích hoạt quá tải mạch điện khu vực hành lang phụ số ba. Ngay lập tức."


"Rõ, thưa Tiến sĩ Lâm. Đang chuyển hướng dòng năng lượng từ lò phản ứng rác thải số 9 để tạo xung điện từ cục bộ," giọng nói tổng hợp trầm ấm của AI Aegis vang lên trong não bộ cô.


Chỉ trong vòng một phần mười giây, hệ thống đèn báo động đỏ ở hành lang phụ đột ngột chớp tắt liên tục rồi nổ tung thành những tia lửa điện chói mắt. Tiếng còi báo động rú lên chói tai. Luồng điện áp cao đột ngột sụt giảm khiến kính bảo hộ và máy quét cầm tay của hai tên lính tuần tra bị nhiễu loạn từ trường, phát ra tiếng rít rè rè rồi tắt ngấm. Bóng tối dày đặc ập xuống hành lang phụ.


"Chết tiệt! Lại rò rỉ năng lượng từ lò phản ứng rồi!" Một tên lính gác chửi thề, loay hoay gõ mạnh vào chiếc máy quét đang mất tín hiệu.


Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lão Tề nhanh như chớp luồn tay xuống đáy thùng dung dịch tẩy rửa bốc mùi clo nồng nặc, rút ra ống đồng nhỏ chứa bộ khung titan của súng tiêm áp lực tự chế. Với sự quen thuộc đường đi lối lại suốt hai mươi năm, lão lao công già lách qua khe cửa sập áp lực âm, thả nhanh ống đồng vào khe xả rác tự động của Lồng Kính Số 9 trước khi lính tuần tra kịp khôi phục lại hệ thống chiếu sáng dự phòng.


*Cạch.*


Chiếc ống đồng rơi gọn vào khay nhận kim loại vô trùng bên trong lồng kính của Hạ Chi. Cô khẽ thở phào, nhưng gương mặt lạnh lùng vẫn không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào. Cô nhanh tay nhặt ống đồng lên, khéo léo giấu nó dưới đế máy phân tích gen cổ đại.


"Cảm ơn ông, Lão Tề," cô thầm nghĩ, mắt nhìn qua camera thấy lão lao công già đã đẩy chiếc xe không đi xa, an toàn thoát khỏi tầm nghi ngờ của hai tên lính gác đang bực dọc.


Bây giờ, chỉ còn lại cô và bóng đêm đang dần nuốt chửng Căn Cứ Ngầm Số 9.


Đêm xuống, cơn bão phóng xạ ngoài vành đai rác thải tăng mạnh đến mức kinh hoàng. Tiếng gió rít gào qua các khe hở cơ khí của hành lang ngầm nghe như tiếng khóc than của những linh hồn bị bỏ rơi. Trên các đường ống thép rỉ sét chạy dọc trần nhà, dịch dịch xanh lục—hệ quả của sự rò rỉ khí độc phóng xạ từ lò phản ứng hạt nhân tầng dưới—bắt đầu rỉ ra từng giọt, phát quang một thứ ánh sáng xanh lam ma quái, lạnh lẽo.


Hạ Chi bước đến bên bàn thí nghiệm, cẩn thận tháo chiếc ống đồng để lấy ra bộ khung titan của khẩu súng tiêm áp lực tự chế do Lục Anh rèn đúc. Lớp hợp kim titan siêu cứng vuốt cong mượt mà, lạnh buốt và nặng trĩu trong tay cô. Cô nhanh nhẹn lắp ráp buồng nén khí áp lực cao và đầu kim titan siêu cứng vào thân súng. Đôi bàn tay của nhà di truyền học 19 tuổi chuyển động chính xác như một cỗ máy lập trình sẵn, không một động tác thừa.


Sau đó, cô rút ra một ống nghiệm chứa dung môi sinh học màu xanh lam nhạt—thứ dung dịch cô đã pha chế tỉ mỉ từ nấm phát quang xanh lục nhặt được ở vườn thảo dược đột biến dưới lòng đất. Cô dùng kim châm nhỏ rạch nhẹ đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu đỏ tươi, thuần khiết nổi lên.


Ngay khi giọt máu rơi vào ống nghiệm, một phản ứng hóa sinh kỳ diệu xảy ra. Dung dịch màu xanh lam nhạt đột ngột sôi sùng sục, chuyển dần sang màu bạc lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn phòng thí nghiệm. Mã gen Mẫu Thể tối cổ trong máu cô đã kích hoạt hoàn toàn hoạt tính thanh tẩy của dung môi, tạo nên liều Huyết thanh Sơ Cấp Lambda đầu tiên.


"Chỉ số tương thích đạt chín mươi chín phần trăm," Hạ Chi nhìn vào màn hình Máy phân tích gen cổ cầm tay, khẽ lẩm nhẩm. "Nhưng liều lượng này chỉ đủ để ức chế lâm thời. Nếu không có một khế ước sinh học sâu hơn, cơ thể Sói Bạc sẽ nhanh chóng đào thải nó."


*Ầm!!!*


Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ phân khu giam giữ lâm thời. Trần thép của Lồng Kính Số 9 rung lắc dữ dội, bụi cát cơ khí rơi xuống rào rào. Nhiệt độ trong phòng thí nghiệm đột ngột giảm mạnh xuống dưới độ âm. Lớp hơi nước trong không khí nhanh chóng ngưng tụ thành những tinh thể băng bám chặt lấy bề mặt ngoài của lớp kính cường lực dày mười centimet.


"Cảnh báo! Cảnh báo!" Giọng nói của AI Aegis vang lên dồn dập trong đầu Hạ Chi. "Thực thể cấp SSS đã vượt qua hàng rào khống chế của hầm ngầm phía nam. Chỉ số bạo tẩu gen vượt ngưỡng tám mươi phần trăm. Đang tiến thẳng về phía Lồng Kính Số 9 với tốc độ cực hạn!"


Hạ Chi nhanh chóng đeo chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học lên mắt. Qua màn hình quét võng mạc, cô nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang lao nhanh qua hành lang tối tăm bám đầy băng giá.


Đó là Tần Dạ Hàn - Nguyên soái Sói Bạc.


Anh xuất hiện với thể hình cao lớn gần hai mét, bờ vai rộng vạm vỡ bọc trong lớp giáp quân sự rách nát loang lổ vết máu và sương băng. Mái tóc màu bạc hoang dã bay ngược ra sau, để lộ gương mặt góc cạnh sắc sảo nhưng đang co rúm lại vì đau đớn tột cùng. Đôi tai sói xám dựng đứng trên đỉnh đầu khẽ giật mạnh, và từ sau lưng anh, một luồng khí lạnh cực hạn tỏa ra cuồn cuộn, đóng băng mọi bề mặt kim loại mà anh đi qua.


[Cảnh báo: Phát hiện đối tượng Tần Dạ Hàn - Thú nhân lai Sói Bạc - Cấp SSS.]

[Trạng thái: Mất trí dã thú. Chỉ số phân rã tế bào: 82%. Nhịp tim: 240 nhịp/phút.]

[Nguy cơ: Hệ thần kinh đang bị tàn phá nặng nề bởi độc tố phóng xạ rò rỉ. Ngưỡng tử vong do vỡ tim còn 120 giây.]


"Anh ta đang điên loạn vì phóng xạ," Hạ Chi lạnh lùng phân tích, ngón tay cô lướt nhanh trên bảng điều khiển để kích hoạt hệ thống khóa áp lực âm của Lồng Kính Số 9. "Hệ thần kinh của anh ta đang gào thét đòi hỏi một kháng thể thanh tẩy để tự cứu mạng."


Tần Dạ Hàn dừng lại trước Lồng Kính Số 9. Đôi mắt xám lạnh lùng thường ngày giờ đây đã mất đi đồng tử nhân loại, hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi một màu máu điên cuồng, tàn bạo. Anh thở dốc, từng luồng hơi trắng xóa thoát ra từ khuôn miệng để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn.


Khi khứu giác dã thú cực kỳ nhạy bén của anh ngửi thấy mùi hương pheromone thanh khiết tỏa ra từ cơ thể Hạ Chi qua khe xả áp lực âm, cự thú Sói Bạc đột ngột khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của anh khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé của cô gái mặc áo blouse trắng đang đứng ung dung phía sau lớp kính cường lực.


Sự thèm khát bản năng đối với dòng máu tối cổ của cô trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kích thích hệ thần kinh đang điên loạn của anh bùng phát.


*Gào!!!*


Tần Dạ Hàn ngửa cổ gầm lên một tiếng vang dội xé rách không gian. Tiếng gầm mang sóng âm năng lượng cực mạnh quét qua hành lang, làm nổ tung toàn bộ các bóng đèn neon còn sót lại và đánh tan sóng âm tần làm dịu dã thú mà AI Aegis đang cố phát ra. Hệ thống điện của Lồng Kính Số 9 bị quá tải dòng điện ngược dòng, sụt giảm ngay lập tức ba mươi phần trăm năng lượng dự phòng.


"Hệ thống làm dịu thất bại. Kính cường lực đang bị đóng băng bề mặt, giảm khả năng chịu lực vật lý xuống bốn mươi phần trăm!" Aegis cảnh báo.


Hạ Chi không hề lùi bước. Cô đứng yên, tay nắm chặt khẩu súng tiêm áp lực tự chế đã được nạp đầy huyết thanh Lambda bạc lấp lánh sau lưng. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Tần Dạ Hàn, quan sát từng chuyển động cơ mặt và nhịp thở dồn dập của anh thông qua kính quét sinh học.


"Hai mươi giây nữa, tim anh ta sẽ vỡ nếu không được tiêm huyết thanh," cô thầm tính toán, lý trí lạnh lùng lấn át mọi nỗi sợ hãi bản năng trước dã thú khổng lồ.


Đột ngột, Tần Dạ Hàn bộc phát sức mạnh dã tính cực hạn. Anh lao thẳng về phía lồng kính của cô với móng vuốt xé thép sắc lẹm ngưng tụ luồng khí lạnh xanh lam rực rỡ, nện mạnh xuống mặt kính cường lực đang rạn nứt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!