Nhạc nềnSakuya2

Bản Vẽ Hợp Kim

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú từ tầng sâu hoắm của Căn Cứ Ngầm Số 9 vẫn còn âm vang qua các vách ngăn bằng hợp kim rỉ sét, khiến lớp cát bụi cơ khí bám trên mặt ngoài của Lồng Kính Số 9 rơi rụng lả tả. Lâm Hạ Chi đứng yên vị trong không gian vô trùng của mình, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu những vệt sáng đỏ của đèn báo động khẩn cấp đang xoay vòng bên ngoài hành lang. Cô không hề run sợ trước thứ uy áp dã tính đang tràn ngập không khí, ngược lại, ngón tay cô khẽ gõ nhịp trên cạnh bàn kim loại, một thói quen cố hữu mỗi khi bộ não thiên tài của cô đang phân tích dữ liệu phức tạp.


"Tần số âm thanh đạt hai trăm bốn mươi Hertz. Biên độ dao động tăng mười lăm phần trăm sau mỗi mười giây," Hạ Chi thầm nhẩm tính, tròng kính gọng mảnh nhấp nháy luồng dữ liệu phân tích sóng âm từ AI Aegis truyền thẳng vào võng mạc. "Cơn bạo tẩu gen cấp SSS của Nguyên soái Sói Bạc Tần Dạ Hàn đang tiến gần hơn dự kiến. Với mật độ da và cấu trúc cơ bắp của một thú nhân vương giả khi hóa thú bán phần, các loại kim tiêm y tế tiêu chuẩn của liên bang sẽ gãy vụn ngay khi chạm vào bề mặt biểu bì của anh ta."


Cô cần một công cụ đặc chủng. Một thiết bị có khả năng tạo ra áp lực nén tối thiểu một trăm năm mươi bar để phóng kim tiêm làm bằng hợp kim titan siêu cứng xuyên qua lớp da dày như thép tấm của Sói Bạc, đưa trực tiếp huyết thanh thanh tẩy Lambda vào động mạch cổ của gã dã thú đang điên loạn. Bản vẽ thiết kế của "Súng tiêm áp lực tự chế" đã được cô hoàn thiện hoàn toàn trong tâm trí, nhưng giữa bốn bức tường kính cường lực bị giám sát chặt chẽ này, cô không thể tự mình chế tạo nó.


*Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ nhẹ, nhịp nhàng bằng cán chổi rỉ sét vang lên từ góc khuất của hành lang ngoài lồng kính. Đó là ám hiệu của Lão Tề, người quét dọn già nua của căn cứ. Lão Tề có dáng người gầy gò, lưng còng rạp dưới bộ đồ bảo hộ lao công sờn cũ bám đầy bụi quặng hạt nhân màu xám xịt. Lão bước đến gần lồng kính, giả vờ cúi người lau dọn đống mảnh kính vỡ do roi điện của Độc Nhãn để lại từ cuộc đụng độ trước.


"Tiến sĩ Lâm," Lão Tề khẽ thì thầm qua khe hở của hệ thống xả áp lực âm, giọng nói khàn đục chứa đầy sự lo âu. "Tụi lính gác của Độc Nhãn đang tăng cường tuần tra ở các lối hành lang phụ. Cơn điên của Nguyên soái Sói Bạc bên dưới đang khiến cả căn cứ này phát điên. Cô có chắc là kế hoạch này sẽ hoạt động không?"


"Lão Tề, lòng biết ơn của ông đối với cha tôi là thứ duy nhất tôi tin tưởng lúc này," Hạ Chi nói, giọng cô cực nhỏ nhưng cực kỳ dứt khoát qua bộ truyền âm lượng tử. "Ông phải gửi bản vẽ này cho Lục Anh tại Vành Đai Rác Thải Số 9. Chỉ có cô ấy mới đủ trình độ để rèn đúc bộ khung áp lực này từ phế liệu titan hạm đội cũ."


Từ trong túi áo blouse trắng sạch sẽ, Hạ Chi khẽ rút ra một ống đồng nhỏ bằng ngón tay út—vốn là một linh kiện rỗng cô nhặt được từ đống rác cơ khí mà Độc Nhãn đã cho người chuyển vào trước đó. Bên trong ống đồng là bản vẽ kỹ thuật chi tiết được vẽ bằng mực huỳnh quang siêu mỏng, chỉ có thể đọc được dưới tần số quét của kính sinh học. Cô khéo léo thả ống đồng qua khe xả rác áp lực âm ở góc phòng thí nghiệm.


Lão Tề nhanh tay dùng chiếc giẻ lau bẩn thỉu chộp lấy ống đồng, giấu gọn nó vào bên trong chùm chìa khóa cơ học cũ kỹ, rỉ sét treo lủng lẳng bên hông. Chùm chìa khóa khổng lồ của lão chứa hàng chục chiếc khóa cơ cổ xưa, tạo ra những tiếng va chạm lách cách tự nhiên để che giấu hoàn toàn tiếng động của ống đồng.


"Tôi sẽ đi ngay," Lão Tề khẽ gật đầu, ánh mắt già nua lóe lên sự kiên định. "Nhưng cô phải cẩn thận. Độc Nhãn đã ra lệnh cho lính canh kiểm soát nghiêm ngặt mọi thứ ra vào lồng kính của cô từ giờ trở đi."


Hạ Chi khẽ gật đầu, bóng cô đổ dài trên sàn phòng thí nghiệm khi cô quay lưng trở lại bàn làm việc, bắt đầu quy trình ly tâm mẫu máu của chính mình để chuẩn bị cho mẻ huyết thanh Lambda đầu tiên. Cô biết, mỗi bước đi của Lão Tề từ thời điểm này đều là một canh bạc sinh tử với tử thần.


***


Ngoại vi Căn Cứ Ngầm Số 9, Vành Đai Rác Thải Số 9 hiện ra dưới những cơn mưa axit rả rích, rít lên từng hồi khi chạm vào các bãi phế thải hạm đội vũ trụ khổng lồ đang rỉ sét. Neon xanh đỏ từ các quán rượu chợ đen nhấp nháy yếu ớt trong làn sương mù phóng xạ dày đặc.


Tại Kho Số 4—căn cứ bí mật của Lục Anh, tiếng búa máy nện đều đặn trên đe sắt tạo ra những tia lửa vàng rực rỡ, xua đi cái lạnh lẽo của khu ổ chuột cơ khí. Lục Anh, nữ kỹ sư cơ khí với mái tóc đỏ rực cắt ngắn cá tính, đang ngậm một chiếc kẹo mút vị dâu, đôi mắt đeo kính bảo hộ phản chiếu ánh lửa lò đúc. Cô đang mặc chiếc áo khoác da lấm lem dầu mỡ bẩn thỉu, hai tay thoăn thoắt bẻ cong một thanh hợp kim phế thải.


*Bíp. Bíp.*


Thiết bị giải mã sóng ngắn tự chế trên bàn làm việc của cô đột ngột nhấp nháy đèn cam. Một luồng dữ liệu được mã hóa bằng tần số sóng não đặc biệt truyền đến. Lục Anh khẽ nhíu mày, nhổ chiếc kẹo mút ra và nhấn nút bẻ khóa.


"Hạ Chi?" Lục Anh lẩm nhẩm khi bản vẽ kỹ thuật ba chiều của khẩu súng tiêm áp lực tự chế hiển thị trên màn hình máy tính cầm tay cũ kỹ. Đôi mắt cô sáng rực lên trước cấu trúc cơ khí tinh vi nhưng điên rồ của thiết bị. "Cậu muốn chế tạo một khẩu súng tiêm có áp lực nén lên tới một trăm năm mươi bar sao? Điên rồ thật... Nhưng đúng là phong cách của cậu."


Lục Anh quay sang một góc xưởng, lấy ra một mảnh da gấu nâu biến dị cấp A dày gần năm centimet—thứ dai cứng hơn cả thép tấm thông thường. Cô cầm một cây kim tiêm y tế tiêu chuẩn bằng inox của liên bang, dùng hết sức đâm mạnh xuống.


*Rắc!*


Cây kim tiêm gãy làm đôi ngay lập tức, đầu kim cong vẹo thảm hại trước khi kịp xuyên qua lớp biểu bì da gấu. Lục Anh khẽ tặc lưỡi, nhận ra sự tính toán của Hạ Chi là hoàn toàn chính xác. Da của một thú vương cấp SSS như Tần Dạ Hàn khi bạo tẩu còn có mật độ tế bào dày đặc và cứng hơn da gấu nâu gấp mười lần. Kim tiêm thông thường hoàn toàn là phế thải trước mặt anh ta.


"Được rồi, để chế tạo cái quái vật áp lực này, mình cần hợp kim titan phế thải chất lượng cao từ động cơ hạm đội cũ," Lục Anh lầm bầm, lật tìm trong hòm tiền tiết kiệm của mình. Cô thở dài khi nhìn thấy số Điểm Tín Dụng Căn Cứ ít ỏi còn lại. Để có được mảnh titan tốt từ lão trùm buôn phế liệu Lão Đao, cô phải tiêu hao gần như toàn bộ số điểm tích lũy suốt nửa năm qua.


Nhưng vì Hạ Chi, cô không hề do dự.


Hai giờ sau, dưới sức nóng kinh hoàng của lò đúc áp lực cao bọc thép, Lục Anh bắt đầu rèn đúc bộ khung của súng tiêm áp lực tự chế. Từng thớ titan đỏ rực được nén chặt dưới búa thủy lực, tạo hình thành một báng súng cơ học thon gọn nhưng chắc chắn, tích hợp buồng nén khí siêu nhỏ có khả năng giải phóng lực đẩy lò xo cực đại trong vòng một phần mười giây.


***


Trong khi đó, tại phân khu kiểm soát an ninh của Căn Cứ Ngầm Số 9, bầu không khí đã trở nên căng thẳng đến mức nghẹt thở. Cơn bão phóng xạ ngoài vành đai rác thải tăng mạnh đã làm rò rỉ một lượng khí độc nhẹ vào các hành lang ngầm, khiến hệ thống đèn báo động liên tục kêu bíp bíp màu vàng cảnh báo.


Lão Tề đẩy chiếc xe dọn dẹp rỉ sét đi qua các chốt kiểm soát để trở về phân khu giam giữ Lồng Kính Số 9. Bên dưới đáy chiếc thùng chứa dung dịch tẩy rửa bốc mùi clo nồng nặc, lão đã giấu kín bộ linh kiện rỗng của súng tiêm—bao gồm buồng áp lực và đầu kim titan siêu cứng mà Lục Anh vừa chế tạo xong.


"Đứng lại!"


Một tiếng quát lạnh lùng vang lên từ phía sau. Hai tên lính tuần tra bọc thép hạng nhẹ thuộc Ban Quản Trị Sắt bước ra từ bóng tối của hành lang. Chúng lăm lăm khẩu súng trường laser công suất cao, tròng kính bảo hộ quét qua chiếc xe đẩy của Lão Tề với luồng ánh sáng đỏ rực.


"Lão già, trong thùng kia chứa cái gì?" Tên lính gác bên trái gằn giọng, bước tới dùng báng súng gõ mạnh vào thành thùng xe đẩy làm bằng sắt rỉ.


Lão Tề run rẩy cúi đầu, cố tình làm ra vẻ sợ hãi của một lão lao công già yếu: "Thưa... thưa quan binh, chỉ là dung dịch tẩy rửa và một ít linh kiện lọc khí hỏng tôi nhặt từ bãi rác để về sửa lại cái quạt thông gió ở phòng lao công thôi ạ."


"Lục soát!" Tên lính gác lạnh lùng ra lệnh.


Tên lính bên phải bước lên, rút ra một chiếc máy quét kim loại cầm tay đời mới của liên bang, bắt đầu rà soát từ trên xuống dưới chiếc xe đẩy.


*Tít. Tít. Tít—*


Tiếng còi của máy quét đột ngột réo vang dồn dập khi đầu dò hồng ngoại lướt qua khu vực đáy thùng dung dịch tẩy rửa—nơi bộ khung titan của súng tiêm đang được giấu kín. Ánh mắt tên lính gác lập tức trở nên sắc lẹm, gã đặt tay lên báng súng laser, sẵn sàng bóp cò.


"Có vật thể kim loại mật độ cao dưới đáy thùng! Lão già, mày dám buôn lậu vũ khí vào khu vực giam giữ sao?" Tên lính gác quát lớn, họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào trán Lão Tề.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Lão Tề. Nhưng với kinh nghiệm gác cổng và sinh tồn suốt hai mươi năm tại căn cứ ngầm rỉ sét này, lão biết mình không thể hoảng loạn. Lão vô thức đưa tay vào túi áo bảo hộ, nắm chặt lấy một chai dầu bôi trơn rỉ sét cũ kỹ bám đầy bụi kim loại.


*Cạch.*


Lão Tề cố tình trượt chân, ngã nhào về phía chiếc xe đẩy. Chai dầu bôi trơn trong tay lão văng ra, đập mạnh vào đầu dò của chiếc máy quét kim loại cầm tay, khiến lớp dầu máy đen ngòm, bẩn thỉu và chứa đầy tạp chất từ tính bám chặt lấy bề mặt cảm biến hồng ngoại của thiết bị.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Chiếc máy quét cầm tay của tên lính gác đột ngột phát ra tiếng kêu rè rè, màn hình hiển thị bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi lớp dầu từ tính bẩn thỉu.


"Chết tiệt! Cái máy quét bị hỏng rồi!" Tên lính gác giận dữ chửi thề, dùng găng tay bọc thép lau chùi lớp dầu bẩn nhưng chỉ khiến cảm biến bị mờ thêm.


"Thưa quan binh... tôi... tôi vô ý quá! Để tôi lau cho ạ!" Lão Tề lồm cồm bò dậy, vội vàng lấy chiếc giẻ lau bẩn thỉu bám đầy bụi sắt của mình lau chùi chiếc máy quét, thực chất là cố tình bôi thêm tạp chất từ trường để làm mờ hoàn toàn cảm biến hồng ngoại của thiết bị.


"Tránh ra! Lão già bẩn thỉu!" Tên lính gác phẫn nộ đá mạnh vào hông Lão Tề, khiến lão ngã nhào ra sàn thép lạnh ngắt. Gã nhìn chiếc xe đẩy chứa đầy nước clo bốc mùi nồng nặc và đống linh kiện rỉ sét vô giá trị, đầy khinh bỉ nói: "Toàn là rác rưởi phế thải. Cút ngay trước khi tao bắn nát cái đầu hói của mày!"


Lão Tề cắn răng chịu đựng cơn đau nhói ở hông, lồm cồm bò dậy đẩy chiếc xe dọn dẹp đi thật nhanh về phía hành lang dẫn đến Lồng Kính Số 9. Lão biết mình đã tạm thời lách qua được cửa tử, nhưng chiếc máy quét bị hỏng của tên lính gác chắc chắn sẽ khiến đội tuần tra tăng cường rà soát các nhà kho phế liệu ngoại vi trong vài giờ tới.


Bên trong Lồng Kính Số 9, Lâm Hạ Chi đứng trước màn hình giám sát ẩn của Aegis, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nghẹt thở vừa diễn ra qua camera hành lang. Đôi mắt cô khẽ nheo lại, lộ ra một tia sắc lạnh đầy tính toán.


Bộ khung súng tiêm đã được chuyển đi an toàn, nhưng Lão Tề hiện đã nằm trong danh sách nghi ngờ của đội tuần tra. Thời gian của cô không còn nhiều nữa. Cơn bão phóng xạ ngoài kia đang gào thét dữ dội hơn, và tiếng gầm rú của Sói Bạc Tần Dạ Hàn từ tầng sâu hoắm bên dưới đang bắt đầu dồn dập hơn, báo hiệu một đêm kinh hoàng nhất của Căn Cứ Ngầm Số 9 sắp sửa bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!