Nhạc nềnSakuya2

Ranh Giới Thủy Tinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rú lên từng đợt điên cuồng, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của phân khu giam giữ lâm thời. Ánh đèn khẩn cấp xoay vòng, hắt lên những bức tường thép rỉ sét của Căn Cứ Ngầm Số 9 những vệt sáng đỏ lòm như máu tươi. Dưới chân Lâm Hạ Chi, mặt đất bọc thép rung chuyển dữ dội theo từng nhịp cơ học trầm đục vang lên từ tầng sâu hoắm bên dưới lòng đất.


Đứng bên trong Lồng Kính Số 9, Hạ Chi khẽ nghiêng đầu, đưa ngón tay thanh mảnh điều chỉnh lại gọng kính gọng mảnh đang đeo trên sống mũi. Tròng kính thông minh nhấp nháy, các dòng dữ liệu sinh học màu xanh lam lướt qua võng mạc của cô với tốc độ chóng mặt.


[Cảnh báo: Chấn động địa chấn cơ học cấp độ 4 phát sinh từ Khu Biến Dị Thất Bại.]

[Nguồn năng lượng: Dao động sóng sinh học cấp SSS cực hạn. Chỉ số bạo tẩu gen của mục tiêu đạt 87%.]

[Khuyến cáo: Hệ thống thông gió của phân khu 9 có nguy cơ quá tải trong vòng 300 giây do khí độc phóng xạ rò rỉ từ lõi.]


"Thực thể cấp SSS..." Hạ Chi khẽ lẩm nhẩm, đôi mắt đen sâu thẳm không một chút gợn sóng sợ hãi. Nỗi sợ hãi đối với cô chỉ là một phản ứng hóa sinh sơ đẳng của cơ thể, một thứ hoàn toàn có thể bị tri thức cô lập và kiểm soát.


"Tiến sĩ, cửa sập an ninh phía nam đang bị cưỡng chế mở bằng mã ưu tiên của ban quản trị," giọng nói tổng hợp hơi trầm ấm của AI Aegis vang lên trực tiếp trong đầu cô thông qua bộ truyền âm lượng tử siêu nhỏ gắn sau tai. "Tôi phát hiện ba nguồn sinh mệnh nhân loại thuần chủng đang tiến về phía này. Nhịp tim của kẻ dẫn đầu rất hỗn loạn, mang theo dao động sinh lý của sự phẫn nộ và suy kiệt tế bào."


"Là Độc Nhãn," Hạ Chi khẽ vuốt lại nếp gấp trên chiếc áo blouse trắng bám bụi cơ khí của mình, lùi lại hai bước để giữ khoảng cách an toàn với mặt kính cường lực dày mười centimet. "Hắn đang hoảng loạn. Cơn chấn động của cự thú cấp SSS bên dưới đang đe dọa trực tiếp đến mạng sống và túi tiền của hắn."


*Két—ooo—*


Tiếng cửa sập thủy lực rỉ sét rít lên chói tai. Luồng không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và bụi phóng xạ từ hành lang tràn vào, khiến hệ thống lọc khí áp lực âm của lồng kính rít lên một tiếng khan đục.


Cai ngục sắt Độc Nhãn bước vào. Gã cao lớn, thô kệch dưới lớp giáp bọc thép rỉ sét loang lổ những vết dầu máy đen kịt. Một miếng da đen xám che khuất mắt trái bị hỏng của gã, để lộ con mắt còn lại đỏ ngầu những tia máu gớm ghiếc. Trên tay gã, chiếc roi điện sinh học phát lửa liên tục rít lên những tia chớp plasma màu xanh tím, gầm ghè như một con rắn độc đang đói mồi. Theo sau gã là hai tên lính gác bọc thép hạng nhẹ, tay lăm lăm súng trường laser công suất cao.


*Rầm!*


Độc Nhãn vung mạnh chiếc roi điện. Đầu roi bọc thép nện thẳng vào bề mặt Lồng Kính Số 9, tạo ra một tiếng nổ từ trường đanh gọn. Những tia lửa điện xanh tím bò loang loáng trên mặt kính cường lực, phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng không một chút biến sắc của Hạ Chi.


"Con chuột nhân loại thuần chủng kia!" Độc Nhãn gầm lên, giọng nói khàn đặc vang vọng qua hệ thống loa intercom của lồng kính. "Mày có biết tao đã tốn bao nhiêu điểm tín dụng để mua mày từ vành đai rác thải không? Tao cần mày chế tạo ra huyết thanh ức chế gen tối cổ ngay lập tức! Giới tài phiệt ở Tân Babylon đang trả giá cao ngất ngưỡng cho bất kỳ thứ gì có thể kìm hãm cơn điên của lũ quái vật thú nhân. Nếu mày không làm được, tao sẽ lột sạch lớp da trắng trẻo của mày và bán mày vào khu nô lệ của Baron ngay trong ngày hôm nay!"


Hạ Chi đứng im lặng giữa phòng thí nghiệm lồng kính. Dưới ánh đèn đỏ lòm của hệ thống báo động, bóng cô đổ dài trên mặt đất bọc thép. Cô không hề run rẩy, thậm chí hai tay vẫn đút hờ trong túi áo blouse trắng sạch sẽ.


"Cai ngục Độc Nhãn," Hạ Chi lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, truyền qua loa phản hồi của lồng kính. "Thay vì lo lắng về việc bán tôi cho Baron, tôi nghĩ ông nên dành chút thời gian còn lại để chuẩn bị quan tài cho chính mình."


Độc Nhãn sững người, con mắt duy nhất của gã co rút lại đầy giận dữ: "Mày nói cái quái gì thế hả? Con ranh!"


"Tôi đang chẩn đoán y khoa cho ông," Hạ Chi khẽ gõ nhẹ ngón tay lên gọng kính mảnh. Tròng kính quét sinh học lập tức phóng ra một tia quét hồng ngoại vô hình, phân tích sâu vào cấu trúc tế bào của gã cai ngục qua lớp giáp sắt rỉ sét.


[Mục tiêu: Nhân loại thuần chủng - Độc Nhãn.]

[Chỉ số sinh học: Nhịp tim 115 bpm. Nồng độ độc tố phóng xạ trong máu vượt ngưỡng 350%.]

[Tổn thương thực thể: Hoại tử tế bào biểu bì quanh đốt sống cổ thứ ba. Phổi tích tụ 45% bụi quặng hạt nhân.]

[Kết luận: Hoại tử phóng xạ giai đoạn 2 (Radiation Necrosis - Stage 2). Thời gian sinh tồn dự kiến: 120 ngày.]


"Nhịp tim của ông đang ở mức một trăm mười lăm lần một phút, chứng tỏ hệ tim mạch đang bị quá tải nghiêm trọng dưới áp lực của độc tố," Hạ Chi thản nhiên đọc van van các chỉ số hiển thị trên võng mạc của mình. "Các vết hắc ban hoại tử đã lan đến đốt sống cổ thứ ba của ông rồi đúng không? Mỗi đêm, khi bão từ ngoài vành đai rác thải tăng mạnh, tủy xương của ông lại buốt nhói như có hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm. Phổi của ông đang phân rã tế bào do hít phải bụi quặng phóng xạ không qua bộ lọc tiêu chuẩn. Ông chỉ còn tối đa một trăm hai mươi ngày để thở thôi, Độc Nhãn."


Gương mặt sẹo dữ tợn của Độc Nhãn đột ngột chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch. Gã vô thức đưa bàn tay hộ giáp thô bạo lên che lấy vùng cổ dưới lớp giáp sắt rỉ sét—nơi gã luôn cố giấu đi những vết loét đen ngòm đang rỉ dịch vàng bốc mùi hôi thối.


"Mày... làm sao mày biết được chuyện này?" Độc Nhãn lắp bắp, sự tàn bạo trong giọng nói bỗng chốc bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi bản năng trước cái chết đang cận kề. "Lũ bác sĩ chợ đen ở vành đai rác đều nói đó chỉ là dị ứng da thông thường!"


"Lũ bác sĩ phẫu thuật chợ đen đó chỉ muốn vắt kiệt điểm tín dụng của ông trước khi ông thối rữa ra thôi," Hạ Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo của một nhà khoa học đang nhìn một mẫu vật thí nghiệm sắp hỏng. "Chỉ có tôi, người sở hữu mã gen thanh tẩy và tri thức di truyền học tối cổ, mới có thể điều chế ra dung dịch trung hòa độc tố phóng xạ trong tế bào của ông. Nhưng hiện tại... ông lại đang dùng roi điện để đe dọa vị cứu tinh duy nhất của mình."


Độc Nhãn nghiến răng ken két, con mắt đỏ ngầu lóe lên tia sáng hung bạo tàn tạ: "Mày nghĩ mày nắm thóp được tao sao? Tao là cai ngục của cái căn cứ này! Tao chỉ cần ngắt hệ thống lọc khí áp lực âm của cái lồng kính này, mày sẽ chết ngạt trong vòng ba phút! Đưa công thức thuốc ức chế ra đây, nếu không tao sẽ cho mày nếm mùi vị của khí độc phóng xạ!"


Gã giận dữ bước tới bảng điều khiển trung tâm gắn bên ngoài lồng kính, định nhập mã cưỡng chế ngắt điện hệ thống lọc khí.


"Đừng thử thách giới hạn của tôi, Độc Nhãn," Hạ Chi lạnh lùng cắt ngang. Cô khẽ chạm ngón tay vào chiếc khuy bấm kim loại trên cổ tay áo blouse—thiết bị kết nối ẩn với AI Aegis. "Aegis, chuẩn bị kích hoạt quy trình xả ngược."


[Rõ, thưa Tiến sĩ. Đang bẻ khóa quyền điều hành hệ thống thông gió của Ban Quản Trị Sắt. Đã chiếm quyền kiểm soát 45% van xả áp lực âm.]


*Hưu—*


Một âm thanh rít gió trầm đục đột ngột vang lên từ các họng thông gió phía trên đầu Độc Nhãn và hai tên lính gác. Những cánh quạt thép khổng lồ quay ngược chiều, bắt đầu hút ngược khí gas phóng xạ hóa lỏng phát quang xanh lục từ các đường ống dẫn thải sâu dưới lòng đất lên thẳng buồng kiểm soát bên ngoài lồng kính.


[Cảnh báo: Phát hiện rò rỉ khí độc phóng xạ loại B tại khu vực hành lang ngoài Lồng Kính Số 9. Thời gian kích hoạt xả ngược hoàn toàn: 10 giây.]


"Cái gì thế này?" Tên lính gác bên trái hoảng hốt nhìn màn hình cảm biến trên tay áo giáp liên tục nhấp nháy đèn vàng cảnh báo nồng độ độc tố tăng vọt.


"Con ranh này đã hack vào hệ thống thông gió!" Độc Nhãn gầm lên. Gã vội vàng đưa chiếc roi điện sinh học lên, định nhập mã kích hoạt khẩn cấp để cưỡng chế đóng các van xả khí độc.


"Aegis, gây nhiễu điện từ cục bộ," Hạ Chi ra lệnh bằng sóng não.


Một luồng sóng xung kích từ trường siêu ngắn phát ra từ khuy bấm trên cổ tay cô, truyền thẳng vào không khí. Chiếc roi điện trên tay Độc Nhãn đột ngột rít lên một tiếng *xoẹt* chói tai, những tia lửa điện xanh tím bùng phát dữ dội rồi tắt lịm. Bộ vi xử lý bên trong chuôi roi bị quá tải nhiệt, bốc lên một làn khói khét lẹt. Độc Nhãn rú lên đau đớn, vội vàng buông tay để chiếc roi điện rỉ sét rơi xuống sàn thép phát ra tiếng động khô khốc.


"Tắt điện chính của cái lồng kính đó đi! Ngay lập tức!" Độc Nhãn ôm bàn tay bị bỏng từ trường, điên cuồng gào thét với tên lính gác còn lại.


Tên lính gác vội vã lao đến cầu dao tổng bọc thép bên cạnh tường, dùng báng súng laser đập vỡ lớp kính bảo vệ và kéo mạnh cần gạt xuống.


*Cạch!*


Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng đỏ lòm của phân khu giam giữ vụt tắt, đẩy không gian vào một bóng tối tịch mịch, chỉ còn lại ánh sáng xanh lục ma quái phát ra từ những đường ống dẫn hóa chất rò rỉ. Độc Nhãn thở hổn hển trong bóng tối, tin chắc rằng hệ thống lọc khí của lồng kính đã ngừng hoạt động và Hạ Chi sẽ phải đầu hàng.


Nhưng chưa đầy một giây sau, một tiếng rít tần số cao vang lên từ phía sau Lồng Kính Số 9. Hệ thống đèn huỳnh quang vô trùng màu trắng xanh bên trong lồng kính đột ngột bật sáng trở lại, tỏa ra luồng ánh sáng sạch sẽ, cách biệt hoàn toàn với bóng tối ẩm ướt bên ngoài. Hệ thống lọc khí áp lực âm vẫn hoạt động êm ái, thổi ra những luồng khí sạch vô trùng bảo vệ cô gái trẻ bên trong.


[Thông báo: Nguồn điện chính bị ngắt. Kích hoạt hệ thống năng lượng dự phòng hạt nhân phụ của Lồng Kính Số 9 qua giao thức Aegis. Trạng thái lọc khí: 100%.]


Hạ Chi đứng dưới nguồn ánh sáng trắng xanh tinh khiết, chiếc áo blouse của cô sạch sẽ không một vết bẩn, đôi mắt đen nhìn thẳng vào Độc Nhãn đang run rẩy trong bóng tối bên ngoài lớp kính cường lực rạn nứt nhẹ. Sự tương phản giữa một bên là nhà khoa học lý trí, sạch sẽ và một bên là gã cai ngục tàn bạo đang thối rữa trong vũng bùn phóng xạ hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết.


"Ông thấy đấy, Độc Nhãn," Hạ Chi khẽ thở dài, giọng nói của cô điềm tĩnh đến mức đáng sợ. "Tôi đã để lộ một phần khả năng kiểm soát hệ thống của AI Aegis chỉ để chứng minh cho ông thấy một sự thật: Ở cái Căn Cứ Ngầm Số 9 rỉ sét này, ông có thể nắm giữ xích sắt và roi điện, nhưng tôi mới là người quyết định ông được thở bằng dưỡng khí sạch hay khí độc phóng xạ."


Độc Nhãn quỳ sụp một chân xuống sàn thép, bàn tay bọc sắt run rẩy bám chặt lấy cạnh bàn điều khiển hỏng. Gã nhìn cô gái mười mười chín tuổi đứng bên trong lồng kính như nhìn một thực thể đáng sợ đến từ nền văn minh tối cổ. Tri thức di truyền học và khả năng kiểm soát công nghệ của cô đã hoàn toàn bẻ gãy mọi uy thế bạo lực mà gã gầy dựng suốt mười năm qua.


"Mày... mày muốn cái gì?" Độc Nhãn khàn giọng hỏi, con mắt duy nhất ngập tràn sự thỏa hiệp nhục nhã.


"Ba điều kiện," Hạ Chi giơ lên ba ngón tay thanh mảnh, trắng ngần dưới ánh đèn vô trùng.


"Thứ nhất, Lồng Kính Số 9 này từ nay là vùng bất khả xâm phạm của tôi. Không có sự đồng ý của tôi, bất kỳ ai—kể cả ông—bước qua ranh giới năm mét xung quanh lồng kính này đều sẽ phải hít khí độc phóng xạ xả ngược."


"Thứ hai, ông phải cung cấp cho tôi tất cả các thiết bị y tế cũ, máy phân tích gen hỏng và hóa chất thô mà lũ săn rác thu thập được từ vành đai rác thải ngoài kia. Tôi cần chúng để tự lắp ráp phòng thí nghiệm riêng."


"Thứ ba, mỗi tuần tôi sẽ cung cấp cho ông một liều dung dịch ức chế phóng xạ loãng để duy trì mạng sống cho ông và những tên lính gác của ông. Đổi lại, ông phải công nhận quyền tự trị tuyệt đối của tôi tại phân khu này."


Độc Nhãn cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Gã là cai ngục sắt tàn bạo, kẻ khét tiếng bóc lột hàng ngàn thú nhân lai ở khu mỏ sâu, vậy mà giờ đây gã lại phải quỳ gối thỏa hiệp với một cô gái nhân loại thường dân bị bắt cóc. Nhưng nỗi sợ hãi cái chết hoại tử phóng xạ đang gặm nhấm tủy xương từng đêm đã bóp nghẹt lòng tự tôn cuối cùng của gã.


"Được... tao đồng ý!" Độc Nhãn gầm lên một tiếng đầy bất lực qua kẽ răng. "Mày muốn rác cơ khí, tao sẽ cho người ném vào đây hằng ngày. Nhưng nếu mày dám lừa tao, tao thề sẽ dùng pháo hạt nhân thổi bay cái lồng kính này cùng với mày!"


Gã cai ngục sắt lồm cồm bò dậy, nhặt chiếc roi điện đã bị cháy sém dưới đất lên. Gã quay lưng lại, định ra lệnh cho hai tên lính gác đang run rẩy rút lui khỏi hành lang.


Nhưng ngay khi bước đến ngưỡng cửa sập, Độc Nhãn đột ngột dừng bước. Gã khẽ ngoảnh cái đầu thô kệch lại, con mắt duy nhất lóe lên một tia cười cợt đầy ác ý và tàn nhẫn, như thể gã vừa tìm lại được chút thế chủ động cuối cùng để đâm vào lòng tự tin của cô.


"Ngoan ngoãn mà chế thuốc đi, con ranh thông minh," Độc Nhãn cười khẩy, giọng nói khàn đặc mang theo hơi thở rỉ sét của căn cứ ngầm. "Nhưng tao cảnh cáo mày, đêm nay bão phóng xạ ngoài vành đai rác thải sẽ đạt đỉnh cực đại. 'Quái vật Sói Bạc' ở tầng sâu nhất dưới lòng đất đang bộc phát cơn bạo tẩu gen cấp SSS đến giới hạn cuối cùng. Khi gã phát điên, gã sẽ xé nát mọi xiềng xích bọc thép để tìm kiếm nguồn sống. Đến lúc đó, cái lồng kính cường lực mỏng manh này của mày... sẽ là mồ chôn của mày. Không ai cứu được mày đâu!"


*Rầm!*


Cánh cửa sập bọc thép nặng nề đóng sập lại, cắt đứt bóng tối hành lang và tiếng cười khàn đục của gã cai ngục.


Lồng Kính Số 9 trở lại sự tĩnh lặng vô trùng. Lâm Hạ Chi đứng im lặng dưới ánh đèn trắng xanh, đôi mắt cô khẽ nheo lại khi nhìn những vết rạn nứt li ti trên bề mặt kính cường lực—nơi chiếc roi điện của Độc Nhãn vừa nện vào.


"Quái vật Sói Bạc... bạo tẩu cấp SSS sao?" cô khẽ lẩm nhẩm, ngón tay lướt nhẹ trên vết rạn nứt lạnh ngắt của lớp thủy tinh.


*Hú—ooo—*


Từ sâu thẳm dưới lòng đất, một tiếng gầm rú dã thú hoang dại, lạnh lẽo và đầy đau đớn đột ngột vang lên, xuyên qua hàng trăm mét đá bọc thép, khiến toàn bộ Lồng Kính Số 9 rung lên bần bật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!