Nhạc nềnSakuya2

Trạm Cứu Trợ Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm tại Căn Cứ Ngầm Số 9 luôn mang theo vị rỉ sét ẩm ướt và mùi ozone cháy khét đặc trưng của những tầng hầm sâu hàng trăm mét dưới lòng đất. Lâm Hạ Chi đứng trước tấm gương bọc thép hoen ố trong phòng vệ sinh phụ của Dinh thự Sói Bạc, khẽ đưa những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vết xước nhỏ nhạt màu trên má phải của mình. Vết sẹo do mảnh băng bạo tẩu của Tần Dạ Hàn để lại từ đêm trước tuy đã khép miệng hoàn toàn, nhưng mỗi khi cô miết nhẹ, một cảm giác châm chích buốt giá vẫn khẽ truyền về não bộ.


Cô hạ mắt nhìn xuống đôi bàn tay mình. Trên làn da trắng bệch gần như trong suốt của cô xuất hiện vài vệt bỏng lạnh nhạt màu xanh tím—di chứng từ luồng khí băng dã tính bộc phát của Tần Dạ Hàn trong lúc cô tiến hành châm cứu tinh thần lực cho hắn đêm qua. Đối với một nhà di truyền học lý trí tuyệt đối như Lâm Hạ Chi, những thương tổn vật lý này không khác gì các số liệu sai số trong một cuộc thí nghiệm lâm sàng. Chúng là cái giá phải trả để thuần hóa một dã thú vương giả cấp SSS, một sự đánh đổi hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.


Cô khẽ điều chỉnh lại gọng kính mảnh thông minh, rồi cài chiếc Huy hiệu Quân hàm Sói Bạc lên ngực áo blouse trắng hơi sờn cũ của mình. Chiếc huy hiệu bằng hợp kim titan dập nổi hình đầu sói bạc rực rỡ tỏa ra một luồng uy áp lạnh lẽo, nặng trĩu trên ngực cô. Đây là tín vật quyền lực tối cao mà Tần Dạ Hàn đã tự tay dâng hiến cho cô trước khi rơi vào trạng thái ngủ sâu để dung hợp huyết thanh mới. Với chiếc huy hiệu này, cô không còn là một tù nhân bị giam lỏng vô danh, mà đã chính thức trở thành kẻ nắm giữ mạch sống quân sự của toàn bộ Quân đoàn Sói Bạc.


"Tiến sĩ Lâm, cô thực sự muốn đến khu mỏ phía Nam sao?" Giọng nói lo lắng của y tá Tô Mạn cắt đứt sự im lặng của hành lang bọc thép.


Tô Mạn mặc bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt, mái tóc nâu buộc đuôi ngựa gọn gàng, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài trực chiến. Cô ấy vừa hoàn thành việc làm giả hồ sơ tiêu thụ máu thí nghiệm cho Hạ Chi để che mắt tai mắt của Tập đoàn Vạn Thần, nhưng chưa kịp nghỉ ngơi thì đã nhận được báo cáo khẩn cấp từ khu mỏ phóng xạ.


"Tình trạng hoại tử phóng xạ của các công nhân thú nhân cấp F ở đó đã vượt quá tầm kiểm soát," Hạ Chi vừa đi nhanh dọc theo hành lang rỉ sét, vừa đều đều nói, tà áo blouse trắng khẽ lay động theo từng bước chân nhịp nhàng của cô. "Đốc công Kroos đang ép buộc họ lao động liên tục mười tám giờ mỗi ngày trong môi trường rò rỉ quặng nồng độ cao. Nếu tôi không can thiệp, chuỗi DNA của họ sẽ bị phân rã hoàn toàn thành những khối thịt thối rữa trong vòng bốn mươi tám giờ tới."


"Nhưng nơi đó thuộc quyền quản lý trực tiếp của Ban Quản Trị Sắt, và đốc công Kroos là một kẻ tàn bạo khét tiếng," Tô Mạn vừa chạy bước nhỏ để đuổi kịp tốc độ của Hạ Chi, vừa lo sợ nói. "Nguyên soái vẫn đang hôn mê sâu để phục hồi thể trạng, nếu cô đi một mình..."


"Tôi không đi một mình," Hạ Chi khẽ chạm vào chiếc huy hiệu đầu sói trên ngực áo, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại đầy nguy hiểm dã tính dưới tròng kính gọng mảnh. "Tôi đi cùng với ý chí của Nguyên soái Sói Bạc."


Họ đi qua những đường ống dẫn hóa chất rò rỉ rít lên từng tiếng xì xì ghê rợn, vượt qua các chốt kiểm soát an ninh của căn cứ ngầm. Nhờ chiếc Huy hiệu Quân hàm Sói Bạc lấp lánh trên ngực Hạ Chi, các chiến binh sói bọc thép của vệ binh Hắc Lang Vệ lập tức dạt sang hai bên, cúi đầu cung kính chào đón cô mà không dám đưa ra bất kỳ câu hỏi nào. Quyền lực tuyệt đối của Tần Dạ Hàn đã được chuyển giao hoàn hảo sang cơ thể mảnh mai của cô gái nhân loại mười chín tuổi này.


Khi họ bước vào Trạm Cứu Trợ Thú Nhân tại khu vực ngoại vi khu mỏ, một mùi hoại tử nồng nặc hòa lẫn với mùi máu dã thú tanh nồng và hóa chất khử trùng rẻ tiền lập tức xộc vào mũi. Trạm cứu trợ thực chất chỉ là một nhà kho phế liệu cơ khí đổ nát, rỉ sét, trần nhà dột nát để lộ những tia sáng leo lét từ những bóng đèn huỳnh quang chập chờn. Hàng chục thú nhân lai cấp F mang trạng thái Thoái hóa cơ thể nặng nề đang nằm rên rỉ trên những tấm đệm rách rưới bám đầy bụi quặng. Da lông của họ xơ xác, rụng từng mảng lớn, xuất hiện các vết loét màu đen nhạt chảy dịch mủ phát quang xanh lục ma quái—di chứng của sự hủy hoại tế bào do nhiễm độc phóng xạ hạt nhân.


Ở trung tâm nhà kho, cô y sĩ thú nhân thỏ An Nhã đang rụt rè bôi một loại thuốc mỡ thảo dược màu xám lên cánh tay bị hoại tử của một chiến binh sói lai trẻ tuổi. Nhưng ngay khi thuốc mỡ vừa chạm vào da, các mô tế bào hoại tử lập tức sủi bọt đen, khiến người chiến binh hét lên đau đớn, cơ bắp co rút dữ dội.


"Dừng lại đi, An Nhã," Hạ Chi bước tới, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của cô vang lên cắt đứt tiếng la hét trong nhà kho. "Thuốc mỡ thảo dược thông thường không thể đảo ngược sự phân rã chuỗi peptide dưới tác động của tia gamma. Cô đang đẩy nhanh quá trình hoại tử của cậu ta đấy."


An Nhã giật nảy mình, đôi tai thỏ trắng mềm mại trên đầu cụp sát vào bả vai vì sợ hãi. Khi nhìn thấy Hạ Chi và chiếc huy hiệu đầu sói trên ngực cô, cô y sĩ nhỏ bé lập tức run rẩy cúi đầu: "Tiến sĩ... Tiến sĩ Lâm! Tôi... tôi không còn loại thuốc nào khác. Các bộ lọc khí độc của trạm đã bị hỏng từ ba ngày trước, và đốc công Kroos đã tịch thu toàn bộ nguồn dinh dưỡng dịch dự phòng của chúng tôi..."


"Tôi biết," Hạ Chi không trách phạt cô ta. Cô đi đến chiếc bàn bọc thép hoen ố ở góc phòng, đặt chiếc hộp y tế cầm tay xuống và mở khóa lượng tử. "Tô Mạn, chuẩn bị ba mươi ống nghiệm chịu nhiệt và dung môi sinh học đặc chế. Chúng ta cần pha loãng Huyết thanh Sơ Cấp Lambda theo tỷ lệ một phần mười để thích ứng với thể trạng thoái hóa của thú nhân cấp F. Nếu dùng liều lượng quá cao, tim của họ sẽ nổ tung ngay lập tức vì quá tải năng lượng."


"Rõ, Tiến sĩ!" Tô Mạn lập tức lấy lại phong thái chuyên nghiệp, nhanh nhẹn mở khay chứa dung dịch, bắt đầu quy trình pha trộn hóa chất bằng máy trộn di động.


Hạ Chi rút ra một ống tiêm nhỏ, khẽ rạch một đường siêu nhỏ trên đầu ngón tay trỏ của mình để lấy ra ba giọt máu thanh tẩy thuần khiết mang gen Mẫu Thể tối cổ. Việc liên tục phải trích máu điều chế huyết thanh trong môi trường thiếu khí khiến gương mặt cô hơi nhợt nhạt, biểu hiện của sự suy nhược hồng cầu nhẹ. Tuy nhiên, ánh mắt cô vẫn kiên định, lạnh lùng đến đáng sợ. Cô nhỏ ba giọt máu vào buồng phản ứng của dung môi sinh học. Dung dịch lập tức chuyển từ màu đỏ thẫm sang màu xanh lam ngọc lấp lánh phát quang nhẹ trong bóng tối của nhà kho.


Đúng lúc quy trình dung hợp dung môi sinh học chuẩn bị hoàn tất, cánh cửa sắt rỉ sét của trạm cứu trợ đột ngột bị phá vỡ bằng một cú đá cực mạnh. Tiếng rít chói tai của gậy điện sinh học vang lên dồn dập.


Đốc công mỏ phóng xạ Kroos bước vào, dẫn theo một toán lính tuần tra bọc thép tàn bạo. Kroos là một gã nhân loại thuần chủng mập mạp bẩn thỉu, mặc bộ đồ bảo hộ da dày bám đầy bụi quặng phóng xạ màu vàng, khuôn mặt xám xịt đầy mụn thịt lộ rõ vẻ tham lam và độc ác. Tay phải gã cầm một chiếc gậy điện rít lên những tia lửa xanh lam chói mắt, liên tục gõ mạnh vào các cạnh giường sắt.


"Lũ súc vật lười biếng!" Kroos rống lên, giọng nói khàn đặc đầy uy áp bạo lực. "Ai cho phép các ngươi trốn việc ở đây? Toàn bộ chỉ tiêu khai thác quặng ngày hôm nay chưa đạt một nửa! Đứng lên ngay lập tức cho ta, nếu không ta sẽ dùng roi điện nướng chín từng đứa một!"


Các thú nhân cấp F run rẩy co rúm người lại dưới gầm giường, nỗi sợ hãi roi điện của Ban Quản Trị Sắt đã ăn sâu vào xương tủy họ suốt nhiều năm bị nô dịch. Kroos cười lạnh gằn giọng, ánh mắt tham lam của gã đột ngột chuyển sang chiếc bàn thí nghiệm của Hạ Chi, nơi khay chứa Huyết thanh Sơ Cấp Lambda đang phát ra ánh sáng xanh lam ngọc vô giá.


"Ồ, đây là cái gì thế này?" Kroos liếm môi, bước tới định dùng bàn tay bẩn thỉu chộp lấy khay thuốc. "Một lũ quái vật lai thoái hóa chờ chết mà cũng xứng đáng dùng loại thuốc cao cấp này sao? Tịch thu toàn bộ cho ta! Mang về bán cho thương nhân chợ đen Tân Babylon chắc chắn sẽ được một món tiền lớn!"


"Tránh xa cái bàn đó ra năm mét, Kroos," Hạ Chi đứng chặn trước bàn thí nghiệm, giọng nói của cô đều đều, lạnh lùng không một chút gợn sóng sợ hãi trước họng súng laser của toán lính tuần tra.


Kroos khựng lại, gã nhìn cô gái nhỏ nhắn mặc áo blouse trắng trước mặt, rồi cười lớn đầy khinh bỉ: "Mày là ai? Con nhóc nhân loại thường dân bị bắt cóc từ vành đai rác thải mà dám ra lệnh cho ta sao? Ở Căn Cứ Ngầm Số 9 này, ngoại trừ Nguyên soái và cai ngục trưởng, không ai có quyền..."


Lời gã chưa dứt, Hạ Chi đã chậm rãi đưa tay lên ngực áo, tháo chiếc Huy hiệu Quân hàm Sói Bạc nặng trĩu ra và giơ thẳng trước mặt gã.


Ánh sáng huỳnh quang chập chờn chiếu vào chiếc huy hiệu đầu sói bằng titan, tỏa ra một luồng uy áp quân sự lạnh lẽo đến rợn người. Toán lính tuần tra bọc thép phía sau Kroos lập tức khựng lại, gương mặt của chúng dưới lớp mặt nạ phòng độc biến sắc tột độ. Chúng đồng loạt hạ vũ khí xuống, run rẩy cúi đầu trước biểu tượng tối cao của Nguyên soái Tần Dạ Hàn.


Kroos cứng đờ người, nụ cười béo ngậy trên mặt gã đông cứng lại. Gã lắp bắp nhìn chiếc huy hiệu: "Cái... cái này... Quân hàm Sói Bạc? Tại sao nó lại ở trong tay mày?"


"Toàn bộ Quân đoàn Sói Bạc hiện đang tuân theo mệnh lệnh của tôi theo ủy quyền trực tiếp của Nguyên soái," Hạ Chi lạnh lùng bước tới một bước, ép Kroos phải lùi lại. "Kroos, hành vi tịch thu dược liệu điều trị của tôi được khép vào tội phản nghịch chống lại Quân đoàn. Anh muốn đối mặt với vệ binh Hắc Lang Vệ ngay tại đây sao?"


Kroos nghiến răng, sự tham lam và phẫn nộ giằng xé trong lòng gã. Gã nhìn quanh, nhận ra toán lính tuần tra của mình đã hoàn toàn bị chiếc huy hiệu áp chế. Tuy nhiên, sự tàn bạo bẩm sinh khiến gã không dễ dàng bỏ cuộc. Gã siết chặt gậy điện, định dùng luồng điện cao áp để đe dọa cô từ xa:


"Hừ, dù mày có huy hiệu của Nguyên soái, nhưng luật pháp của liên bang quy định công nhân mỏ thuộc quyền cai quản của Ban Quản Trị Sắt! Mày không có quyền ngăn cản ta thu hồi công cụ lao động!"


Hạ Chi khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại đầy nguy hiểm dã tính dưới tròng kính gọng mảnh. Cô không hề hoảng sợ, ngược lại tiến lên một bước dài, đứng sát ranh giới của gậy điện. Cô đưa mắt nhìn thẳng vào cổ tay trái của Kroos, nơi đang đeo một chiếc vòng da cũ kỹ bám đầy bụi quặng.


"Kroos, anh đang cố che giấu vết hoại tử phóng xạ giai đoạn 2 trên cổ tay trái của mình đúng không?" Giọng nói đều đều của Hạ Chi vang lên như tiếng phán xét của một tử thần số hóa.


Kroos giật nảy mình, vội vàng rụt tay trái ra sau lưng, gương mặt xám xịt của gã lập tức chuyển sang màu trắng bệch: "Mày... mày nói bậy bạ gì đó!"


"Kính quét sinh học của tôi đã phân tích cấu trúc tế bào của anh từ ba phút trước," Hạ Chi điều chỉnh nhẹ gọng kính bên phải, hiển thị các thông số sinh học màu đỏ nhấp nháy trong võng mạc cô. "Nhịp tim của anh là 110 nhịp/phút, áp lực động mạch cổ tăng vọt do độc tố phóng xạ đã xâm nhập vào hệ tuần hoàn qua vết thương hở ở tay trái từ cuộc sập mỏ tuần trước. Vết loét đen đã lan rộng đến khớp xương quay. Nếu không được thanh lọc tế bào gốc trong vòng mười hai giờ tới, cánh tay trái của anh sẽ bị hoại tử hoàn toàn, buộc phải cắt bỏ cưỡng bức."


Kroos run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã. Những gì cô nói chính xác đến từng chi tiết mà gã đã cố tình che giấu suốt một tuần qua để tránh bị ban quản trị sa thải.


"Và anh nên biết," Hạ Chi hạ giọng thấp xuống, mang theo một tần số rung động lạnh lẽo áp chế tâm lý cực hạn. "Tôi đã chế tạo sẵn một loại độc chất di truyền dạng khí cực độc từ nấm phát quang xanh lục. Nó đang bay lơ lửng trong không khí của trạm cứu trợ này. Đối với các thú nhân mang gen biến dị, nó vô hại. Nhưng đối với một nhân loại thuần chủng đang bị hoại tử phóng xạ giai đoạn 2 như anh... chỉ cần hít phải một ngụm nhỏ, chất độc sẽ lập tức kích hoạt phản ứng đông máu tức thì qua vết thương hở ở tay anh, bóp nghẹt nhịp tim của anh trong vòng ba mươi giây."


Cô khẽ đưa ngón tay trỏ bọc trong vệt bỏng lạnh nhạt màu lên, làm động tác búng nhẹ vào không khí trước mặt gã.


"Mày... mày đầu độc ta?" Kroos hét lên một tiếng kinh hoàng, gậy điện trên tay gã suýt chút nữa rơi xuống đất. Gã vội vàng ôm chặt lấy cổ tay trái của mình, lùi lại liên tiếp năm bước cho đến khi lưng đập mạnh vào cánh cửa sắt rỉ sét.


"Tôi không đầu độc anh, Kroos. Tôi chỉ đang đưa ra một phân tích khoa học di truyền học," Hạ Chi lạnh lùng cài lại chiếc Huy hiệu Quân hàm Sói Bạc lên ngực áo blouse của mình. "Bây giờ, mang theo lũ lính tuần tra của anh cút khỏi đây trước khi tôi quyết định kích hoạt phản ứng hóa học của chất độc. Và nhớ kỹ, toàn bộ thú nhân ở trạm cứu trợ này từ nay thuộc quyền bảo hộ y tế độc quyền của tôi. Bất kỳ ai dám ép buộc họ lao động khi chưa có sự cho phép của tôi... sẽ được ghi tên vào danh sách thử nghiệm độc dược di truyền tiếp theo."


"Cút! Mau cút cho ta!" Kroos hoảng sợ tột độ, không còn một chút kiêu ngạo tàn bạo nào của một đốc công mỏ. Gã ôm chặt lấy cánh tay trái đang nhói đau, điên cuồng đẩy cửa chạy trốn ra ngoài hành lang tối tăm, toán lính tuần tra cũng vội vã chạy theo gã như một lũ chuột vỡ tổ.


Sự im lặng bao trùm khắp Trạm Cứu Trợ Thú Nhân. Hàng chục thú nhân lai cấp F kinh ngạc nhìn bóng lưng nhỏ bé của Lâm Hạ Chi. Họ chưa từng thấy bất kỳ một người thường nào, đặc biệt là một cô gái nhân loại mười chín tuổi yếu ớt, có thể dùng một chiếc huy hiệu và vài câu nói lạnh lùng để đẩy lui gã đốc công tàn bạo Kroos mà họ hằng khiếp sợ.


"Tiến sĩ Lâm... cô thực sự đã đầu độc gã sao?" Tô Mạn khẽ nuốt nước bọt, tò mò hỏi khi đang bưng khay Huyết thanh Lambda loãng lại gần cô.


"Không," Hạ Chi lạnh lùng đáp, ngón tay cô lướt nhanh trên các ống nghiệm để kiểm tra độ đồng đều của dung dịch. "Chất độc nấm phát quang chỉ hoạt động tối ưu trong môi trường axit mạnh của đầm lầy, trong không khí nhà kho này nó hoàn toàn vô hại. Đó chỉ là một đòn bẩy tâm lý dựa trên sự thiếu hiểu biết về di truyền học của gã. Nỗi sợ hãi cái chết tự thân gã đã là một loại độc dược mạnh nhất rồi."


Cô quay sang An Nhã và các thú nhân đang nằm trên giường:


"An Nhã, hỗ trợ tôi thiết lập hệ thống điện cực nhẹ từ máy quét cầm tay. Chúng ta sẽ tiến hành Quy trình thanh lọc phóng xạ tế bào ngay bây giờ. Thời gian dung hợp của huyết thanh chỉ còn hiệu lực trong bốn mươi phút."


"V-Vâng, Tiến sĩ!" An Nhã vội vàng lau nước mắt, nhanh nhẹn chạy đi chuẩn bị các dây cáp dẫn điện sinh học.


Hạ Chi bước đến bên giường của người chiến binh sói lai trẻ tuổi lúc nãy. Gương mặt cậu bé nhợt nhạt, bả vai phải bị hoại tử phóng xạ lộ ra cả xương trắng bám đầy quặng đen. Cô nhẹ nhàng gắn các cực điện sinh học nhẹ lên hai bên thái dương và bả vai của cậu, rồi nạp ống Huyết thanh Sơ Cấp Lambda loãng vào khẩu súng tiêm áp lực bọc titan.


"Sẽ rất đau đớn," Hạ Chi nhìn thẳng vào đôi mắt sói xám đang run rẩy của cậu bé, giọng nói đều đều không chút giả tạo. "Dòng điện sinh học sẽ cưỡng chế đẩy các hạt bụi phóng xạ ra ngoài qua lỗ chân lông, trong khi tế bào gốc Lambda sẽ tái cấu trúc lại chuỗi DNA của em. Em phải chịu đựng được nếu muốn sống sót để nhìn thấy bầu trời xanh."


"Tôi... tôi chịu được! Xin Tiến sĩ hãy cứu tôi!" Cậu bé nghiến chặt răng, hai tay siết chặt lấy thành giường sắt rỉ sét.


*CẠCH.*


Hạ Chi đặt họng súng tiêm áp lực sát vào động mạch cổ của cậu, bóp cò cơ học. Buồng nén khí áp lực cao rít lên một tiếng chói tai, bắn kim tiêm bằng lực lò xo cực đại xuyên qua lớp da sói thô ráp, đưa trực tiếp huyết thanh thanh tẩy loãng vào hệ tuần hoàn. Đồng thời, cô kích hoạt dòng điện sinh học nhẹ từ máy quét cầm tay.


*RẮC... RẮC...*


Cơ thể người chiến binh sói lai lập tức giật mạnh liên tục, các mạch máu trên cổ nổi rõ lên phát ra ánh sáng xanh lam nhạt của huyết thanh Lambda đang lan tỏa dữ dội. Cậu bé hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa. Nhưng chỉ ba giây sau, một hiện tượng kỳ diệu xảy ra trước sự chứng kiến kinh ngạc của toàn bộ nhà kho.


Từ các lỗ chân lông trên bả vai bị hoại tử của cậu bé, hàng triệu hạt bụi phóng xạ màu xanh lục li ti bắt đầu bị đẩy ngược ra ngoài, bốc hơi thành những làn khói đen nhạt bốc mùi hôi thối của hóa chất. Vết loét hoại tử màu đen kịt nhanh chóng co rút lại, các mô tế bào mới màu hồng nhạt bắt đầu sinh trưởng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, bao phủ lấy vết xương trắng hở.


[Hệ thống quét: Quy trình thanh lọc phóng xạ tế bào hoàn thành 100%.]

[Chỉ số lỗi gen đối tượng: Giảm từ 75% xuống 35% (Ổn định lâm thời).]

[Trạng thái thể chất: Đã vượt qua nguy cơ hoại tử, đang phục hồi tế bào gốc.]


Cậu bé sói lai thở dốc, từ từ mở mắt ra. Đôi mắt sói vốn mờ đục của cậu giờ đây lấy lại sự tinh anh, cậu kinh ngạc nhìn cánh tay phải đã có thể cử động nhẹ nhàng mà không còn cảm giác đau đớn xé thịt.


"Tôi... tôi sống rồi! Cánh tay của tôi không cần phải cắt bỏ nữa!" Cậu bé bật khóc nức nở vì vui sướng, lập tức lết người xuống giường, quỳ rạp hai gối trước mặt Hạ Chi. "Cảm ơn Tiến sĩ Lâm! Cảm ơn Thần minh cứu thế!"


"Nằm yên trên giường để ổn định nhịp tim," Hạ Chi lạnh lùng đẩy cậu bé trở lại đệm bọc da, mặt không đổi sắc tiếp tục nạp liều huyết thanh tiếp theo vào súng tiêm. "Tôi không phải là thần minh. Tôi chỉ là một nhà khoa học di truyền học thực hiện đúng phác đồ điều trị. Người tiếp theo."


Suốt bốn giờ liên tục sau đó, Lâm Hạ Chi cùng Tô Mạn và An Nhã không ngừng nghỉ thực hiện quy trình thanh lọc cho hơn ba mươi thú nhân cấp F bị nhiễm độc nặng nhất tại trạm cứu trợ. Thao tác tay của cô nhanh nhẹn, chính xác như một cỗ máy số hóa hoàn mỹ, không một động tác thừa, không một chút do dự trước những vết thương hoại tử thối rữa kinh tởm nhất. Sự lạnh lùng lý trí của cô giờ đây lại trở thành lá chắn vững chắc nhất che chở cho những sinh mệnh bị liên bang bỏ rơi.


Khi liều huyết thanh Lambda loãng cuối cùng được tiêm xong, toàn bộ nhà kho đổ nát của trạm cứu trợ đã không còn tiếng rên rỉ đau đớn. Thay vào đó là bầu không khí trong lành hơn, mùi hoại tử đã bị xua tan hoàn toàn bởi làn hương thơm thanh khiết tỏa ra từ cơ thể Hạ Chi trong quá trình điều trị liên tục.


Hơn ba mươi thú nhân lai cấp F, từ những chiến binh sói lai cận vệ đến những công nhân mỏ già nua gầy gò mang Thoái hóa cơ thể, tất cả đã được cứu sống kỳ diệu. Họ đứng dậy khỏi những tấm đệm rách rưới, vết hoại tử trên da thịt đã được khôi phục hoàn toàn thành làn da khỏe mạnh.


Họ nhìn cô gái nhỏ bé mặc áo blouse trắng dính đầy bụi quặng đang đứng lau mồ hôi bên bàn thí nghiệm dã chiến. Chiếc Huy hiệu Quân hàm Sói Bạc trên ngực cô dường như đang tỏa ra ánh sáng cứu thế vĩ đại.


Không ai bảo ai, toàn bộ hơn ba mươi thú nhân lai đồng loạt tiến lên phía trước. Tiếng đầu gối va chạm mạnh xuống sàn kim loại lạnh ngắt vang lên đồng loạt, tạo thành một âm thanh rền vang đầy uy nghiêm.


Họ quỳ rạp dưới chân Lâm Hạ Chi, đầu cúi sát đất trước mặt cô trong tư thế sùng bái tối cao của tộc thú nhân lai dành cho đấng sáng tạo.


"Chúng tôi, những kẻ bị liên bang ruồng bỏ, thề chết trung thành với Tiến sĩ Lâm!" Người chiến binh sói lai trẻ tuổi được cứu sống đầu tiên dõng dạc hét lên, đôi mắt sói rực lên ngọn lửa trung thành cuồng nhiệt. "Từ nay trở đi, mạng sống của chúng tôi thuộc về cô! Dù là lệnh của liên bang hay bất kỳ thế lực nào... chỉ cần cô ra lệnh, chúng tôi sẵn sàng lấy thân mình làm lá chắn, thề chết để bảo vệ cô vĩnh viễn!"


"Thề chết bảo vệ Tiến sĩ Lâm! Thề chết bảo vệ Mẫu Thể!" Tiếng hét đồng thanh của hơn ba mươi thú nhân vang dội khắp nhà kho đổ nát, xuyên qua những bức tường rỉ sét của Căn Cứ Ngầm Số 9, tạo thành một làn sóng trung thành cuồng nhiệt chưa từng có.


Lâm Hạ Chi đứng yên trước đám đông đang quỳ phục dưới chân mình. Tà áo blouse trắng khẽ lay động, ngón tay cô chạm nhẹ vào chiếc Huy hiệu Quân hàm Sói Bạc trên ngực. Gương mặt thanh tú của cô vẫn lạnh lùng, lý trí tuyệt đối dưới tròng kính gọng mảnh, không một chút dao động trước những lời thề sống chết đầy cảm xúc.


Tuy nhiên, trong võng mạc của cô, các dòng số liệu phân tích của AI Aegis đang liên tục cập nhật, vạch ra một bản đồ thế lực hoàn toàn mới sâu dưới lòng đất căn cứ ngầm rỉ sét này. Một lực lượng kháng chiến trung thành tuyệt đối, được xích lại bằng ơn cứu mạng di truyền học, đã chính thức được gieo mầm dưới chân cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!