Nhạc nềnSakuya2

Bản Năng Chiếm Hữu Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Mật Thất Tiền Sử đặc quánh và lạnh buốt, chỉ có ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học trên sống mũi Lâm Hạ Chi là thứ duy nhất cắt đôi khoảng không âm u. Hệ thống điện của phòng thí nghiệm lồng kính đã sập hoàn toàn sau cuộc chiến mạng lượng tử khốc liệt với Tiêu Mộc. Không khí nồng nặc mùi ozone cháy khét hòa lẫn với hương thơm thanh khiết, mát lạnh tựa như hoa rừng cổ xưa phát ra từ cơ thể cô.


Tần Dạ Hàn bước qua vạch tối, hơi thở lạnh buốt của hắn phả thẳng vào gương mặt lạnh lùng của cô.


Trong võng mạc của Hạ Chi, các dải quang phổ màu đỏ thẫm lập tức nhấp nháy dồn dập, hiển thị một loạt thông số sinh học đang dao động ở ngưỡng cực kỳ nguy hiểm.


[Đối tượng: Tần Dạ Hàn. Cấp bậc gen: SSS.]

[Nhịp tim: 220 nhịp/phút. Chỉ số bạo tẩu gen: 78%.]

[Trạng thái tâm lý: Dao động tinh thần cực kỳ bất ổn - Bản năng chiếm hữu dã thú kích hoạt cực hạn.]

[Khuyến cáo: Khoảng cách vật lý hiện tại là 0.5 mét. Đề nghị kích hoạt Quy tắc khoảng cách 5 mét để đảm bảo an toàn.]


Sói Bạc đang bạo tẩu bán phần. Mái tóc màu bạc hoang dã của hắn dựng đứng, đôi tai sói xám trên đầu giật mạnh liên tục, và những móng vuốt sắc nhọn như dao cạo khẽ rít lên khi cào vào bức tường đá bazan cổ xưa. Đôi đồng tử vốn mang màu xám tro của hắn giờ đây rực lên dải sáng xanh lam điện tử hoang dã, phản chiếu bóng hình nhỏ bé của Hạ Chi trong bóng tối.


"Ai cho phép cô chạm vào tần số ngoài?" Giọng nói của Tần Dạ Hàn trầm thấp, khàn đặc và mang theo tần số rung động cực mạnh của loài sói vương giả, khiến những mảnh đá nhỏ trên trần mật thất khẽ rơi rụng. "Cô đang cố liên lạc với ai? Lục Viêm Dương? Kẻ thống trị Tân Babylon đó đã biết về sự tồn tại của cô?"


Hạ Chi không hề lùi bước. Sống lưng cô thẳng tắp dưới tà áo blouse trắng hơi sờn cũ bám đầy bụi quặng. Vết xước nhỏ nhạt màu trên má phải của cô—di chứng từ mảnh băng bạo tẩu của hắn đêm trước—khẽ nhói lên một nhịp lạnh buốt dưới hơi thở của hắn. Đối với một nhà di truyền học lý trí tuyệt đối như cô, sự hoảng sợ chỉ là một phản ứng hóa sinh vô ích của hạch hạnh nhân. Cô khẽ điều chỉnh lại gọng kính, giọng nói đều đều, lạnh lùng đến đáng sợ:


"Tôi chỉ đang bảo vệ AI Aegis và dữ liệu nghiên cứu của cha tôi khỏi cuộc tấn công mạng của Vạn Thần. Việc anh tự ý rời khỏi khu vực cách ly và kích động cảm xúc lúc này chỉ làm tăng tốc độ phân rã tế bào gốc Lambda trong máu anh. Nhịp tim của anh đã vượt quá 220 nhịp một phút. Anh muốn tự hủy hoại mạch máu tim của mình sao, Nguyên soái?"


Nhưng dã thú đang ghen tuông không nghe vào những lý lẽ khoa học. Trực giác dã thú nhạy bén của Tần Dạ Hàn gào thét rằng có một kẻ săn mồi cấp SSS khác—Thống đốc Sư Tử Lục Viêm Dương từ Tân Babylon—đang dòm ngó nguồn sống duy nhất của hắn. Gói dữ liệu mã hóa sóng não bị rò rỉ từ trước đã biến cô thành mục tiêu săn lùng của giới tài phiệt thượng lưu liên bang. Nỗi sợ hãi mất đi cô, nỗi sợ hãi nguồn gen thanh tẩy tối cổ bị kẻ khác cướp đoạt đã hoàn toàn kích hoạt bản năng bảo vệ lãnh thổ cực đoan của hắn.


"Ta không quan tâm đến Vạn Thần hay bất kỳ kẻ nào!" Tần Dạ Hàn gầm nhẹ, bàn tay khổng lồ bọc trong luồng khí lạnh cực hạn đột ngột vươn ra, siết chặt lấy cổ tay mảnh mai của cô. Sức mạnh của hắn lớn đến mức khiến khớp xương của cô kêu lên răng rắc, nhưng cô vẫn không hề kêu rên một tiếng. "Từ giờ trở đi, cô không được phép liên lạc với bên ngoài. Không một ai được phép nhìn thấy cô. Cô là của ta. Là của riêng Quân đoàn Sói Bạc!"


"Buông ra," Hạ Chi lạnh lùng ra lệnh, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại đầy nguy hiểm dã tính. "Anh đang vi phạm thỏa thuận điều trị."


Ngay lập tức, chiếc Vòng cổ khống chế sinh học cải tiến trên cổ Tần Dạ Hàn phát ra tiếng bíp cảnh báo màu đỏ chói mắt. Luồng điện sinh học nhẹ chạy qua hệ thần kinh khiến cơ thể khổng lồ của hắn khẽ giật mạnh, nhưng cơn điên cuồng chiếm hữu đã tạm thời lấn át cả nỗi đau thể xác. Hắn không buông cô ra, ngược lại càng siết chặt hơn, kéo mạnh cô ra khỏi Mật Thất Tiền Sử, hướng về phía lối ra của Căn Cứ Ngầm Số 9.


"Hắc Lang Vệ!" Tần Dạ Hàn rống lên qua bộ đàm liên lạc bọc thép. "Phong tỏa toàn bộ Dinh thự Sói Bạc! Thiết lập hàng rào laser cách ly tuyệt đối vòng ngoài. Cắt đứt mọi nguồn phát sóng lượng tử và thông tin liên lạc ra ngoài căn cứ. Bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận phòng thí nghiệm của Tiến sĩ Lâm trong phạm vi một km... bắn bỏ ngay lập tức!"


"Rõ, Nguyên soái!" Giọng nói nghiêm nghị của Đội trưởng Lôi Khắc vang lên qua bộ đàm, theo sau là tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm chiến binh sói lai bọc thép đang khẩn trương triển khai đội hình phong tỏa.


Lâm Hạ Chi bị đưa trở lại tẩm cung riêng biệt bên trong Dinh thự Sói Bạc. Cánh cửa hợp kim titan dày mười centimet sập xuống với một tiếng rít chói tai của hệ thống thủy lực, nhốt cô vào bên trong chiếc lồng vàng xa hoa nhưng ngột ngạt. Hệ thống thông gió của dinh thự hoạt động xè xè, nhưng không thể xua đi mùi pheromone sói ghen tuông nồng nặc đang bao phủ khắp căn phòng.


Quản gia Alfred đứng ở góc phòng, gương mặt già nua của tộc sói lai tràn đầy vẻ lo âu và bất lực. Lão khẽ liếc nhìn Nguyên soái của mình, người đang đứng thở dốc bên cạnh giường lớn bọc da thú, rồi quay sang cúi đầu nghiêm cẩn với Hạ Chi:


"Tiến sĩ Lâm, xin cô hãy thông cảm cho Nguyên soái. Việc thông tin về dòng máu thanh tẩy của cô bị rò rỉ về Tân Babylon đã khiến hệ thần kinh của ngài ấy bị chấn động mạnh. Bản năng dã thú của tộc Sói Bạc không cho phép bất kỳ kẻ nào xâm phạm vào lãnh thổ của mình, đặc biệt là khi kẻ đó là Lục Viêm Dương."


"Đây không phải là bảo vệ, Alfred," Hạ Chi lạnh lùng cởi bỏ chiếc áo choàng trắng dính bụi, để lộ chiếc áo sơ mi đen ôm sát cơ thể thanh mảnh. Cô đi đến bàn thí nghiệm dã chiến, nơi chứa các dụng cụ y tế tự chế. "Đây là sự giam cầm bệnh lý. Và nó đang đẩy nhanh quá trình tự hủy của ngài ấy."


Cô vừa dứt lời, Tần Dạ Hàn đột ngột quỵ sụp xuống cạnh mép giường. Cơ thể cao gần hai mét của hắn run rẩy dữ dội, những luồng khí lạnh cực hạn bốc ra từ lỗ chân lông nhanh chóng đóng băng cả thảm lông thú dưới chân hắn. Làn da của hắn đỏ rực lên như lửa đốt, nhưng hơi thở phát ra lại mang theo những tinh thể băng giá.


Cơn sốt đào thải gen của Tần Dạ Hàn đã chính thức bùng phát.


Kính quét sinh học của Hạ Chi nhấp nháy dồn dập những dải màu đỏ nguy kịch:


[Cảnh báo: Đối tượng Tần Dạ Hàn bùng phát phản ứng đào thải gen SSS.]

[Nhiệt độ cơ thể: 41.5 độ C (Đang tăng nhanh). Nhịp tim: 240 nhịp/phút. Nguy cơ vỡ tim trong 90 giây.]

[Nguyên nhân: Thiếu hụt pheromone xoa dịu và chất xúc tác thanh tẩy trong máu kết hợp áp lực tâm lý cực hạn.]


"Nguyên soái!" Alfred hoảng hốt định lao đến, tay rút ra một ống tiêm chứa dinh dưỡng dịch hoàng gia SSS tiêu chuẩn. "Để tôi truyền dinh dưỡng dịch cho ngài!"


"Dừng lại, Alfred!" Hạ Chi hét lên, giọng nói mang theo uy áp vương giả lạnh lùng khiến lão quản gia phải khựng lại. "Cơ thể hắn đang bài xích hoàn toàn các hóa chất nhân tạo. Nếu ông tiêm thứ đó vào, phản ứng đào thải sẽ lập tức làm đông đặc máu trong tim hắn!"


Để chứng minh lời cô nói, Tần Dạ Hàn gầm lên một tiếng đau đớn, hắn vung tay gạt phăng ống tiêm trên tay Alfred khiến nó vỡ tan tành trên sàn kim loại. Đôi mắt đỏ ngầu dã tính của hắn khóa chặt lấy Hạ Chi, hắn bò rạp dưới đất như một con dã thú bị thương, điên cuồng lao về phía cô.


"Ta muốn cô... máu của cô... mùi hương của cô..." Tần Dạ Hàn lầm bầm, hơi thở nóng rực nồng nặc mùi dã tính phả vào chân cô. Bàn tay bọc móng vuốt của hắn vươn ra, định chộp lấy cổ chân cô để kéo cô vào lòng.


"Đứng yên, Tần Dạ Hàn!" Hạ Chi đứng im tại chỗ, không hề lùi lại nửa bước. Tay phải cô nhanh như chớp rút từ trong túi áo ra khẩu Súng tiêm áp lực tự chế bọc hợp kim titan siêu cứng, hướng thẳng vào động mạch cổ của hắn. "Một bước nữa, tôi sẽ bắn liều Huyết thanh Lambda đậm đặc này vào cổ anh. Nó sẽ cưỡng chế dập tắt dã tính của anh, nhưng cũng sẽ khiến toàn bộ cơ bắp của anh bị liệt hoàn toàn trong vòng 48 giờ. Anh muốn thử không?"


Tần Dạ Hàn khựng lại. Bản năng dã thú nhạy bén của một kẻ săn mồi cấp SSS cảm nhận được mối đe dọa sinh học thực sự từ khẩu súng tiêm trên tay cô. Hắn gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu giằng xé giữa sự điên cuồng và lý trí yếu ớt còn sót lại. Hắn quỳ sụp trước mặt cô, lồng ngực vạm vỡ phập phồng dữ dội, chỉ cách họng súng tiêm chưa đầy mười centimet.


"Lùi lại năm mét. Đây là quy tắc," Hạ Chi lạnh lùng nói, ngón tay trỏ của cô đặt trên cò súng tiêm không một chút run rẩy.


"Không... ta không thể..." Tần Dạ Hàn rên rỉ, cơn đau co thắt tim khiến cơ mặt hắn co rúm lại. "Rời xa cô... tim ta như bị xé rách... ta cần cô..."


Hạ Chi nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn. Cô hiểu rằng đây không chỉ là sự cứng đầu vật lý, mà là phản ứng nghiện pheromone cực nặng do khế ước sinh mệnh cộng sinh gây ra. Nếu cô không ra tay cứu chữa ngay lập tức, tim của Nguyên soái Sói Bạc thực sự sẽ vỡ tung vì áp lực máu quá tải.


Cô khẽ thở dài một tiếng cực nhỏ, hạ súng tiêm xuống và cất vào túi áo. Cô quay sang Alfred:


"Alfred, ra ngoài và đóng cửa lại. Chuẩn bị sẵn dung dịch phục hồi hồng cầu cho tôi."


"Vâng... vâng, Tiến sĩ! Trông cậy vào cô!" Alfred vội vã cúi đầu rồi rút lui, cánh cửa titan sập xuống, để lại không gian riêng biệt chỉ có cô và dã thú đang điên loạn.


Hạ Chi ngồi xuống chiếc ghế bọc da cạnh giường, lạnh lùng rút từ trong hộp y tế ra bộ kim châm cứu đặc chế tích hợp dòng điện sinh học nhẹ—công cụ do chính cô cải tiến từ thiết bị của Lương Gia Hào. Cô nhìn Tần Dạ Hàn đang quỳ dưới chân mình, giọng nói dịu đi một chút nhưng vẫn giữ nguyên sự chuyên nghiệp của một nhà khoa học:


"Nằm yên trên giường. Tôi sẽ dùng Phương pháp châm cứu tinh thần lực để giải tỏa áp lực cho hệ thần kinh của anh. Nếu anh dám cử động hay có hành vi tấn công vật lý... tôi sẽ kích hoạt vòng cổ khống chế ở mức tối đa."


Tần Dạ Hàn nhìn cô với ánh mắt đầy khát khao, hắn chậm rãi bò lên giường, cơ thể khổng lồ run rẩy nằm sấp xuống theo chỉ dẫn của cô. Hơi thở của hắn vẫn dồn dập, đóng băng cả một góc gối da.


Hạ Chi tiến lại gần, đứng sát bên mép giường. Khoảng cách giữa hai người giờ đây là không mét. Cô hít thở sâu, chủ động điều hòa nhịp thở để Phóng thích hương thơm xoa dịu từ các tuyến pheromone tự nhiên của cơ thể. Một làn sương mờ nhạt mang hương thơm thanh khiết của hoa rừng cổ xưa lập tức lan tỏa dịu nhẹ xung quanh cơ thể cô, xoa dịu hệ thần kinh dã thú đang căng như dây đàn của Tần Dạ Hàn.


Hắn khẽ rên rỉ một tiếng đầy thỏa mãn, nhắm mắt lại để tận hưởng mùi hương mát lạnh đang làm dịu cơn sốt thiêu đốt trong huyết quản.


Hạ Chi không lãng phí thời gian. Đôi bàn tay thon dài, mát lạnh của cô nhẹ nhàng chạm vào phần gáy dày đầy cơ bắp của hắn. Tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến cơ thể Tần Dạ Hàn khẽ run lên một nhịp vì kích thích, nhưng hắn vẫn nằm yên dưới sự chỉ huy của cô.


Cô châm những mũi kim bạc siêu nhỏ vào các huyệt đạo thần kinh dọc theo cột sống và sau gáy của hắn. Mỗi mũi kim cắm xuống, một luồng ánh sáng bạc lấp lánh của năng lượng thanh tẩy từ ngón tay cô lại lan tỏa dọc theo các mạch thần kinh, trung hòa các độc tố phóng xạ đang tàn phá tế bào sói.


[Hệ thống quét: Đang tiến hành châm cứu tinh thần lực.]

[Nhịp tim đối tượng: 180... 150... 110 nhịp/phút (Đang giảm dần về mức an toàn).]

[Chỉ số bạo tẩu gen: 55% (Đang ổn định).]


"Cô... cô sẽ không bỏ rơi ta để đi đến Tân Babylon với Lục Viêm Dương chứ?" Giọng nói của Tần Dạ Hàn khàn đặc, không còn vẻ độc đoán của một Nguyên soái, mà mang theo sự tổn thương và khát vọng được thấu cảm sâu sắc của một đứa trẻ bị bỏ rơi. "Hắn có hạm đội khổng lồ, hắn có sự xa hoa của đô thành nổi... nhưng hắn không thể bảo vệ cô bằng cả sinh mạng như ta."


Hạ Chi xoay nhẹ mũi kim bạc cuối cùng sau gáy hắn, dòng điện sinh học nhẹ kích hoạt phản ứng xoa dịu tối đa. Cô nhìn bóng lưng bám đầy vết sẹo chiến trận của hắn, thấu hiểu sâu sắc nỗi đau tâm lý của những kẻ bị liên bang coi là 'quái vật lai' chỉ dùng để chiến tranh.


"Tôi không thuộc về ai cả, Tần Dạ Hàn," cô lạnh lùng đáp, ngón tay khẽ vuốt qua làn da gáy của hắn để rút kim. "Tôi cứu anh vì anh là mẫu vật có giá trị nhất của tôi, và tôi cần Quân đoàn Sói Bạc làm lá chắn bảo vệ nghiên cứu của mình. Lục Viêm Dương hay bất kỳ ai khác đối với tôi đều chỉ là những biến số cần được phân tích. Hãy nhớ lấy điều đó."


Khi mũi kim cuối cùng được rút ra, cơn sốt đào thải của Tần Dạ Hàn đã hoàn toàn biến mất. Thể chất dồi dào của hắn được phục hồi, đôi mắt xám tro lấy lại sự tinh anh vương giả nhưng sâu thẳm bên trong là sự phục tùng và dâng hiến linh hồn tự nguyện đối với cô gái nhỏ bé trước mặt.


Hắn chậm rãi ngồi dậy, xoay người đối diện với cô. Khoảng cách giữa hai người lúc này cực gần, hơi thở của hắn phả nhẹ vào tà áo blouse trắng của cô.


"Bây giờ, hãy lùi lại 5 mét," Hạ Chi lùi lại một bước, giọng nói khôi phục vẻ nghiêm nghị thường nhật. "Quy tắc khoảng cách phải được thực thi để tránh phản ứng lờn thuốc."


Tần Dạ Hàn nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy chiếm hữu nhưng đã được thuần hóa bởi lý trí. Hắn không lùi lại ngay lập tức, ngược lại chậm rãi quỳ một gối xuống sàn kim loại lạnh ngắt trước mặt cô.


Hắn đưa tay lên cổ áo quân phục của mình, tự tay tháo chiếc Huy hiệu Quân hàm Sói Bạc—biểu tượng bằng hợp kim dập nổi hình đầu sói bạc rực rỡ, tín vật đại diện cho quyền lực quân sự tối cao của hắn đối với toàn bộ Quân đoàn Sói Bạc.


Hắn vươn người tới trước, giữ khoảng cách tôn trọng nhưng đầy kiên định, nhẹ nhàng cài chiếc huy hiệu nặng trĩu lên ngực áo blouse trắng bám bụi của Lâm Hạ Chi.


"Ta tuân thủ quy tắc của cô, Tiến sĩ," Tần Dạ Hàn ngước nhìn cô, đôi mắt xám tro rực lên dải sáng xanh lam đầy trung thành và chiếm hữu cực đoan. "Nhưng chiếc huy hiệu này từ nay thuộc về cô. Nó đại diện cho ý chí của ta. Toàn bộ vệ binh Hắc Lang Vệ và Quân đoàn Sói Bạc từ nay chỉ tuân theo mệnh lệnh của một mình cô. Bất kỳ kẻ nào dám dòm ngó cô... đều phải bước qua xác của toàn bộ tộc sói chúng ta."


Lâm Hạ Chi nhìn xuống chiếc huy hiệu đầu sói bạc đang tỏa ra ánh kim loại lạnh lẽo trên ngực mình, ngón tay cô khẽ chạm vào bề mặt sắc sảo của nó. Cô biết, chiếc lồng vàng này đã trao cho cô một thanh kiếm sắc bén nhất, sẵn sàng chém đứt mọi âm mưu từ Tân Babylon.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!