Đòn Bẩy Dinh Dưỡng
Thiết bị quét gen ẩn dưới gầm bàn làm việc khẽ nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt, đếm ngược từng giây sinh tử của Lâm Hạ Chi.
[Thời gian còn lại: 71 giờ 42 phút.]
Giọng nói trầm ấm, máy móc của AI Aegis vang lên trực tiếp trong bộ truyền âm lượng tử gắn sau tai cô, kéo Hạ Chi ra khỏi dòng suy nghĩ lạnh lùng. Cô khẽ tựa lưng vào chiếc ghế xoay bằng kim loại rỉ sét, đôi ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn bọc thép. Dưới gầm bàn, luồng sóng điện từ siêu nhỏ từ con chip gián điệp của Tiêu Mộc vẫn đang âm thầm quét qua bầu không khí trong bán kính một mét, cố gắng thu thập từng hạt biểu bì, từng giọt mồ hôi hay hơi thở của cô để phân tích chuỗi DNA tối cổ.
Hạ Chi không đưa tay xuống gỡ bỏ nó. Đối với một nhà di truyền học lý trí tuyệt đối, một cái bẫy đã lộ diện không còn là mối đe dọa, mà là một công cụ đàm phán hoàn hảo. Cô sẽ để con chip đó hoạt động, nhưng dữ liệu truyền về phân viện Vạn Thần sẽ chỉ là những chuỗi mã gen ngụy tạo về một phản ứng đột biến phóng xạ hỗn loạn mà cô đã nhờ Aegis lập trình sẵn.
*RẮC... RẮC...*
Tiếng bước chân vội vã kèm theo tiếng kim loại va đập dồn dập ngoài hành lang cắt đứt sự im lặng của Lồng Kính Số 9. Cánh cửa sập từ trường bọc thép rít lên một tiếng chói tai rồi mở ra. Đội trưởng Lôi Khắc bước vào, gương mặt cương nghị của tộc sói lai giờ đây tái nhợt, đôi tai sói xám trên đầu cụp hẳn xuống, lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ.
"Tiến sĩ Lâm, có chuyện lớn rồi," Lôi Khắc siết chặt nắm tay, giọng nói khàn đặc vì lo âu. "Trạm tiếp tế không gian của liên bang vừa gửi thông báo khẩn. Theo lệnh đặc biệt từ Phân viện Nghiên cứu Gen Thần Thoại của Tiêu Mộc, toàn bộ nguồn cung cấp Dinh dưỡng dịch hoàng gia SSS dành cho Nguyên soái đã bị phong tỏa vô thời hạn. Họ cáo buộc chúng ta chứa chấp tội phạm di truyền và từ chối cung cấp năng lượng bổ trợ."
Hạ Chi khẽ nhướng mày, tròng kính gọng mảnh phản chiếu ánh sáng xanh lam nhạt từ màn hình máy tính. "Tiêu Mộc ra tay nhanh hơn tôi tưởng. Gã muốn bóp nghẹt Quân đoàn Sói Bạc bằng cách bỏ đói Tần Dạ Hàn."
"Nguyên soái... Nguyên soái bắt đầu có dấu hiệu suy kiệt," Lôi Khắc nghiến răng, cơ bắp dưới lớp giáp bảo an run lên nhẹ. "Thể trạng cấp SSS của ngài ấy tiêu hao năng lượng sinh học gấp trăm lần thú nhân thông thường để kìm hãm sự phân rã tế bào. Nếu không có dinh dưỡng dịch hoàng gia SSS bổ trợ trong vòng hai mươi bốn giờ tới, chuỗi gen thoái hóa của ngài ấy sẽ bùng phát, cưỡng ép hóa thú hoàn toàn trong trạng thái điên loạn."
"Đưa tôi đến gặp anh ta," Hạ Chi đứng dậy, kéo lại tà áo blouse trắng sờn cũ bám chút bụi cơ khí. Trên má phải của cô, vết xước nhỏ do mảnh băng bạo tẩu của Tần Dạ Hàn để lại từ đêm trước đã khép miệng hoàn hảo, chỉ còn là một vệt hồng nhạt nhòa, nhưng nó vẫn nhắc nhở cô về sự khốc liệt của dã tính cấp SSS.
***
Tẩm cung của Nguyên soái nằm sâu trong Dinh thự Sói Bạc, cách lồng kính của cô chưa đầy ba trăm mét, nhưng nhiệt độ bên trong căn phòng lúc này đã giảm xuống dưới độ âm. Luồng khí lạnh cực hạn rò rỉ từ cơ thể Tần Dạ Hàn đóng băng toàn bộ bệ cửa sổ bằng hợp kim titan, tạo thành những bông hoa tuyết sắc nhọn, lấp lánh ma quái dưới ánh đèn dự phòng màu đỏ thẫm.
Tần Dạ Hàn đang ngồi trên chiếc giường sắt khổng lồ, nửa thân trên để trần lộ ra những khối cơ bắp cuồn cuộn bám đầy sẹo chiến trận. Nhưng lúc này, làn da của hắn nhợt nhạt đến đáng sợ, những đường gân máu màu xanh xám nổi rõ dưới da, chạy dọc từ bả vai phải xuống tận cánh tay. Mái tóc màu bạc hoang dã vốn rực rỡ giờ đây xơ xác, rủ xuống che khuất nửa gương mặt góc cạnh.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Chiếc Vòng cổ khống chế sinh học cải tiến trên cổ hắn liên tục phát ra những tiếng còi cảnh báo màu đỏ chói mắt.
[Cảnh báo: Nhịp tim đối tượng SSS đạt 190 nhịp/phút. Áp lực động mạch cổ tăng vọt. Mức độ cạn kiệt tế bào gốc đạt 65%. Nguy cơ bạo tẩu do đói năng lượng: Cực cao.]
"Cút ra ngoài... ta đã bảo... không ai được phép bước vào đây!" Tần Dạ Hàn rống lên một tiếng gầm khàn đục, móng vuốt sói sắc nhọn involuntarily mở rộng, cào rách mặt giường sắt thành những vệt sâu hoắm, bắn ra những tia lửa điện nhỏ. Uy áp vương giả cấp SSS rách nát của hắn tràn ra, khiến hai tên cận vệ Hắc Lang Vệ đứng ở cửa lập tức quỳ sụp xuống, run rẩy không thể đứng vững.
Nhưng Lâm Hạ Chi vẫn thản nhiên bước qua vạch cửa bọc thép. Cô không hề bị uy áp của hắn làm cho chùn bước, sống lưng thẳng tắp, đôi giày da nện nhịp nhàng lên mặt sàn đóng băng. Ngay khi cô bước vào phạm vi năm mét, mùi hương pheromone xoa dịu thanh khiết—hương thơm tự nhiên từ cơ thể mang dòng máu Mẫu Thể tối cổ của cô—lan tỏa dịu nhẹ trong không khí lạnh giá.
Nhịp thở dồn dập của Tần Dạ Hàn khựng lại một nhịp. Đồng tử xám tro vốn đang đỏ ngầu dã tính của hắn co rụt lại, dán chặt vào bóng hình nhỏ bé khoác áo blouse trắng đang tiến lại gần. Bản năng dã thú gào thét đòi hỏi hắn phải lao đến ôm chặt lấy cô, hít hà mùi hương xoa dịu kia để dập tắt cơn đau thắt ngực đang hành hạ cơ thể.
"Đừng bướng bỉnh nữa, Nguyên soái," Hạ Chi dừng lại sát mép giường, đưa tay điều chỉnh lại Kính gọng mảnh quét sinh học trên mặt. Màn hình võng mạc hiển thị một biểu đồ phân rã DNA màu đỏ thẫm đang tàn phá các tế bào cơ tim của hắn. "Anh đang đói năng lượng ở cấp độ tế bào. Việc cố gắng kìm hãm hóa thú bằng ý chí thuần túy chỉ đang đẩy nhanh quá trình hoại tử di truyền của anh mà thôi."
"Lâm... Hạ... Chi..." Tần Dạ Hàn nghiến răng, luồng khí lạnh buốt rít qua kẽ răng khi hắn cố gắng kiềm chế bản năng lao vào cô. "Vạn Thần... đã cắt đứt nguồn sống của ta. Cô đến đây... để xem ta biến thành một con quái vật hoang dã sao?"
"Tôi đến đây để điều trị cho mẫu vật của mình," Hạ Chi lạnh lùng đáp, cô đưa ngón tay thon dài chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ trên cổ hắn, kiểm tra chỉ số truyền huyết thanh tự động. "Tôi sẽ không để anh chết trước khi tôi giải mã xong chuỗi gen của anh. Lôi Khắc, chuẩn bị cho tôi một đội tuần tra nhỏ và một chiếc xe bọc thép. Tôi cần ra ngoài vành đai rác thải ngoại vi."
Lôi Khắc đứng bên cạnh kinh ngạc. "Tiến sĩ Lâm, bên ngoài bão từ đang rất mạnh, và lính tuần tra của Vạn Thần đang lùng sục khắp nơi. Cô muốn ra ngoài để làm gì?"
"Tìm nguồn năng lượng thay thế," Hạ Chi quay lại, ánh mắt cô kiên định và lạnh lẽo như băng tuyết. "Trong cuốn sổ tay nghiên cứu của cha tôi có ghi chép: sâu dưới các khe nứt phóng xạ của Vành Đai Rác Thải Số 9 có một loài thực vật đột biến tên là Nấm phát quang xanh lục. Chúng hấp thụ năng lượng hạt nhân rò rỉ để tổng hợp ra một loại axit amin đặc biệt có cấu trúc phân tử tương thích 98% với dinh dưỡng dịch hoàng gia SSS. Tôi sẽ dùng Máy phân tích gen cổ cầm tay để chiết xuất nó."
"Tôi sẽ đi cùng cô!" A Sâm bước ra từ phía sau Lôi Khắc, đôi tai sói nhỏ xám xịt dựng đứng lên đầy quyết tâm. Cậu bé ôm chặt lấy bộ dụng cụ y tế tự chế, đôi mắt sáng ngập tràn lòng biết ơn. "Em quen thuộc địa hình các hang động ngoại vi, em có thể giúp Tiến sĩ hái nấm."
Hạ Chi liếc nhìn cậu thiếu niên sói lai, khẽ gật đầu. "Được, chuẩn bị Mặt nạ phòng độc hạt nhân. Chúng ta chỉ có mười hai giờ trước khi Tần Dạ Hàn hoàn toàn mất lý trí."
***
Chiếc xe vận tải bọc thép cũ kỹ của Boris lao điên cuồng giữa trận bão cát cơ khí của Vành Đai Rác Thải Số 9. Những mảnh vỡ kim loại và rác thải công nghệ bị gió lốc cuốn lên, đập rầm rầm vào lớp kính chắn gió bọc thép dày cộp. Bầu trời ngoài cửa sổ là một dải màu xám xịt, bị chia cắt bởi những luồng sét điện từ màu xanh tím rạch ngang qua các bãi phế thải hạm đội khổng lồ bỏ hoang.
Hạ Chi ngồi ở ghế phụ, tay giữ chặt chiếc Máy phân tích gen cổ cầm tay bọc trong hộp chống sốc titan. Kính quét sinh học của cô liên tục nhấp nháy do nhiễu loạn từ trường mạnh từ môi trường ngoài.
"Chúng ta sắp đến tọa độ của Lão Đao rồi, Tiến sĩ," Boris hét lớn qua tiếng động cơ gầm rú. "Gã là ông trùm thu mua phế liệu duy nhất dám bén mảng đến khu vực mỏ phóng xạ sâu để thu hoạch nấm phát quang. Nhưng lão già đó cực kỳ tham lam và gian xảo."
Căn hầm của Lão Đao nằm sâu dưới một đống đổ nát của một chiến hạm liên bang cũ. Không khí bên trong nồng nặc mùi dầu máy rỉ sét, khói thuốc lá điện tử béo ngậy và mùi ẩm mốc của nấm đột biến. Lão Đao là một người đàn ông trung niên thấp đậm, mặc chiếc áo khoác phao to sụ chứa đầy những túi nhỏ đựng linh kiện quý giá, mắt đeo một chiếc kính lúp chuyên dụng rỉ sét.
Khi Hạ Chi và A Sâm bước vào, Lão Đao đang ngồi trên một chiếc hòm sắt, tay lau chùi một lõi lọc nano cũ. Nhìn thấy chiếc áo blouse trắng của Hạ Chi, đôi mắt ti hí của gã lập tức sáng lên vẻ khôn ngoan và thực dụng.
"Ồ, đây chẳng phải là vị nữ y sĩ thiên tài đã cứu mạng Nguyên soái Sói Bạc sao?" Lão Đao cười khẩy, phả ra một luồng khói xám đục. "Cơn gió nào đưa cô đến cái xó bẩn thỉu này thế?"
"Tôi cần toàn bộ số Nấm phát quang xanh lục mà ông đang có trong kho," Hạ Chi không vòng vo, cô đặt chiếc hộp titan lên bàn sắt, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát.
Lão Đao đặt chiếc kính lúp xuống, nhếch môi lộ ra vài chiếc răng bọc vàng. "Nấm phát quang xanh lục? Cô biết đấy, dạo này Vạn Thần phong tỏa nghiêm ngặt lắm. Lính tuần tra biên cảnh lùng sục khắp các hang mỏ. Để hái được một giỏ nấm này, thuộc hạ của tôi đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống dưới luồng phóng xạ lò phản ứng."
Gã chìa ra năm ngón tay mập mạp bám đầy dầu mỡ. "Năm mươi nghìn Điểm Tín Dụng Căn Cứ. Không mặc cả. Tôi biết Quân đoàn Sói Bạc đang bị đói năng lượng, và Nguyên soái của các người sắp phát điên rồi."
"Năm mươi nghìn? Ông đang ăn cướp đấy à!" A Sâm tức giận bước lên, tai sói vểnh ngược ra sau đầy hung hãn. "Giá bình thường chỉ có mười nghìn!"
"Bình thường khác, bây giờ khác, nhóc con," Lão Đao cười béo ngậy, nhún vai đầy bất cần. "Không có nấm của tôi, Sói Bạc của các người sẽ biến thành một con cự thú điên cuồng giẫm nát cái căn cứ này. Lúc đó thì tiền bạc cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Hạ Chi khẽ đưa ngón tay trỏ lên ngăn A Sâm lại. Cô bước sát lại gần bàn sắt, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy gương mặt của Lão Đao. Kính quét sinh học của cô khẽ nhấp nháy, hiển thị các thông số sinh học trên cơ thể gã thương nhân chợ đen.
[Đối tượng: Lão Đao. Phát hiện vết loét sẫm màu dưới lớp vải áo khoác nơi cổ tay trái. Chỉ số hoại tử tế bào da do phóng xạ: Giai đoạn 2. Nhịp tim: 98 nhịp/phút. Áp lực phổi: Suy giảm nhẹ.]
"Ba mươi nghìn Điểm Tín Dụng Căn Cứ," Hạ Chi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói đều đều không một chút dao động trước sự ép giá của đối phương. "Cộng thêm một liều thuốc mỡ trung hòa phóng xạ đặc hiệu do chính tôi điều chế từ tế bào gốc thanh tẩy."
Lão Đao khựng lại, nụ cười béo ngậy trên mặt gã hơi cứng lại. "Cô nói cái gì?"
"Cổ tay trái của ông," Hạ Chi khẽ chỉ vào tay áo của gã. "Vết loét hoại tử phóng xạ giai đoạn 2 đã bắt đầu lan rộng đến hệ bạch huyết. Nếu không có liệu pháp ức chế tế bào của tôi, ông sẽ không sống quá ba tháng để tiêu hết năm mươi nghìn credits đó đâu. Tôi là y sĩ duy nhất ở căn cứ này có khả năng chữa khỏi vết hoại tử phóng xạ mà không cần phẫu thuật cắt bỏ chi."
Cô đặt chiếc thẻ Điểm Tín Dụng Căn Cứ chứa toàn bộ số tiền cô tích lũy được từ việc chữa trị chui cho thú nhân nghèo lên bàn sắt. "Ba mươi nghìn credits và mạng sống của ông. Hoặc ông giữ lại đống nấm đó và chờ chết trong đau đớn. Ông có mười giây để đưa ra quyết định di truyền học cho chính mình."
Lòng bàn tay Lão Đao rịn ra mồ hôi lạnh. Gã nhìn chằm chằm vào cô gái mười chín tuổi trước mặt—người không hề mang uy áp dã thú nhưng lại tỏa ra một sự thông tuệ và lạnh lùng thấu xương, như thể gã chỉ là một mẫu vật thí nghiệm đã được cô đọc vị hoàn toàn từ trong ra ngoài.
"Mười... chín... tám..." Hạ Chi bắt đầu đếm ngược, ngón tay cô khẽ chạm vào hộp titan chứa dao mổ laser phòng thân.
"Được rồi! Chết tiệt! Giao dịch thành công!" Lão Đao vội vã giật lấy chiếc thẻ tín dụng và lọ thuốc mỡ màu xanh lam nhạt mà Hạ Chi vừa rút ra từ túi blouse. Gã quay sang hét lớn với thuộc hạ: "Mang toàn bộ kho nấm phát quang trong hòm đông lạnh ra đây cho Tiến sĩ!"
***
Trở lại Lồng Kính Số 9, thời gian đếm ngược trên con chip gián điệp của Tiêu Mộc dưới gầm bàn chỉ còn lại 68 giờ.
"Aegis, kích hoạt vòng lặp hình ảnh giả lập trên hệ thống camera giám sát của lồng kính," Hạ Chi vừa đeo găng tay vô trùng vừa ra lệnh sắc bén. "Thiết lập hiển thị hình ảnh tôi đang tiến hành các thí nghiệm phân tích phế liệu kim loại thông thường. Tuyệt đối không để con chip quét của Tiêu Mộc phát hiện ra sự hiện diện của nấm phát quang và Máy phân tích gen cổ."
"Đã rõ, Tiến sĩ. Vòng lặp holographic đã được kích hoạt hoàn hảo. Tiêu Mộc sẽ chỉ nhìn thấy những gì gã muốn thấy," Aegis phản hồi.
Căn phòng thí nghiệm lồng kính chìm vào một bầu không khí khoa học đầy căng thẳng. A Sâm cẩn thận dùng kẹp titan gắp từng cây Nấm phát quang xanh lục đặt vào buồng phản ứng thủy tinh của Máy phân tích gen cổ cầm tay. Những cây nấm phát ra ánh sáng xanh lục lam nhạt, rực rỡ và ma quái dưới áp lực chân không.
Hạ Chi đứng trước máy phân tích, ngón tay cô lướt nhanh như ảo ảnh trên màn hình điều khiển ảo dệt bằng ánh sáng laser. Cô nhỏ một giọt máu chứa gen Mẫu Thể tối cổ của mình từ vết chích nhỏ ở đầu ngón tay vào khe quét sinh học để khởi động lõi năng lượng sinh học cổ đại của thiết bị.
*UÙ... UÙ...*
Chiếc máy phân tích cổ đại phát ra một tiếng rít trầm ấm, luồng năng lượng màu lam nhạt cuộn trào bên trong buồng phản ứng, bắt đầu bẻ gãy các liên kết protein của nấm đột biến để trích xuất hoạt chất kháng độc phóng xạ và các chuỗi axit amin mật độ cao.
"A Sâm, chuẩn bị dung môi sinh học Lambda," Hạ Chi tập trung cao độ, đôi mắt cô phản chiếu những biểu đồ chuỗi DNA đang liên tục được tái cấu trúc trên màn hình. "Chúng ta cần pha loãng hoạt chất nấm với tỷ lệ 1:10 để tránh gây sốc nhiệt cho tế bào sói của Tần Dạ Hàn. Thể trạng của anh ta hiện tại đang cực kỳ nhạy cảm."
"Vâng, Tiến sĩ! Em đang tiến hành pha trộn dung dịch nền," A Sâm nhanh nhẹn thao tác, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng đôi tay của cậu thiếu niên sói lai cực kỳ vững chãi.
*CẢNH BÁO: Phát hiện sai lệch nhiệt độ 0.2 độ C trong buồng ly tâm. Nguy cơ biến tính chuỗi axit amin.* Tiếng chuông cảnh báo của máy phân tích vang lên.
"Tiến sĩ! Mẻ thuốc đầu tiên bị kết tủa rồi!" A Sâm hoảng hốt nhìn ống nghiệm chuyển sang màu xám đục.
"Bình tĩnh, hủy mẻ đó đi. Thiết lập lại bộ điều nhiệt từ trường ở mức 36.5 độ C—bằng đúng nhiệt độ cơ thể người," Hạ Chi không hề biến sắc, cô lạnh lùng ra lệnh, thao tác tay vẫn chuẩn xác đến từng micro-lít. Cô biết sai số là cái giá phải trả trong điều kiện phòng thí nghiệm dã chiến thiếu thốn này, nhưng cô không cho phép mình phạm sai lầm lần thứ hai.
Sau mười tám giờ nghiên cứu và điều chế liên tục không nghỉ, mẻ dung dịch cuối cùng đã hoàn tất. Trong ống nghiệm thủy tinh chịu áp lực cao lúc này là một luồng chất lỏng màu xanh lam ngọc lấp lấp lánh, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ và một mùi hương thanh khiết, mát lạnh như sương sớm sâm lâm cổ xưa.
Đây không chỉ là dinh dưỡng dịch thay thế—đây là một kiệt tác di truyền học kết hợp giữa công nghệ tiền sử và dòng máu thanh tẩy tối cổ của cô.
***
Hạ Chi mang theo ống tiêm chứa dung dịch mới trở lại Dinh thự Sói Bạc khi thời hạn hai mươi bốn giờ chỉ còn đúng mười lăm phút.
Tần Dạ Hàn lúc này đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cơ thể khổng lồ của hắn co giật liên tục trên giường sắt, luồng khí lạnh cực hạn đóng băng cả sàn nhà hành lang ngoại vi. Chiếc vòng cổ khống chế sinh học rít lên những tiếng bíp liên tục, nhịp tim của hắn đã vượt ngưỡng 210 nhịp/phút, sát ranh giới vỡ mạch máu tim.
"Tránh ra," Hạ Chi bước tới, lạnh lùng gạt Lôi Khắc đang lo lắng sang một bên. Cô bước qua ranh giới năm mét, leo lên giường và quỳ bên cạnh cơ thể đang run rẩy của vị Nguyên soái Sói Bạc.
Cảm nhận được hơi ấm và mùi hương xoa dịu quen thuộc, Tần Dạ Hàn đột ngột mở mắt. Đôi mắt xám tro của hắn giờ đây đã bị bao phủ bởi một dải màu đỏ ngầu dã tính, hắn rống lên một tiếng gầm khàn đục, bàn tay khổng lồ bám đầy móng vuốt sắc nhọn lao đến siết chặt lấy cổ tay cô, đè cô xuống mặt đệm đóng băng.
"Hạ... Chi..." Hơi thở của hắn nóng rực nhưng mang theo luồng băng giá rít qua tai cô. "Ta... sắp... mất kiểm soát... Cô... chạy đi..."
"Tôi đã nói, tôi là người quyết định anh sống hay chết, Tần Dạ Hàn," Hạ Chi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn từ khoảng cách chưa đầy mười centimet, gương mặt cô điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô không hề dùng lực để giãy giụa, mà chậm rãi đưa bàn tay còn lại lên, áp lòng bàn tay mềm mại của mình lên lồng ngực đang đập điên cuồng của hắn.
Năng lượng thanh tẩy từ lòng bàn tay cô truyền qua da thịt, lập tức xoa dịu các dây thần kinh đang căng cứng của hắn. Tần Dạ Hàn khựng lại, móng vuốt trên cổ tay cô khẽ buông lỏng.
Tận dụng khoảnh khắc đó, Hạ Chi đưa súng tiêm áp lực tự chế áp sát vào động mạch cổ của hắn, dứt khoát bóp cò.
*XOẸT!!!*
Luồng dung dịch màu xanh lam ngọc lấp lánh được bắn trực tiếp vào động mạch cổ dưới áp lực nén 150 bar.
Tần Dạ Hàn trợn trừng mắt, cơ thể hắn căng cứng lên như một cánh cung, những đường gân máu màu xanh xám trên người hắn đột ngột phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ. Hắn gầm lên một tiếng vang dội xuyên qua trần thép của dinh thự, một tiếng gầm không phải vì đau đớn, mà là sự giải phóng năng lượng khổng lồ.
Luồng khí lạnh cực hạn xung quanh căn phòng đột ngột bị hút ngược vào trong cơ thể hắn. Lớp băng giá trên bệ cửa sổ tan chảy tức thì dưới một nguồn nhiệt lượng sinh học mạnh mẽ mới được sinh ra.
[Nhịp tim đối tượng SSS: 180... 150... 110... 80 nhịp/phút. Ổn định hoàn toàn.] Tiếng còi cảnh báo trên vòng cổ khống chế tắt ngấm, chuyển sang một dải màu xanh lục dịu nhẹ.
Nhưng sự thay đổi không dừng lại ở đó.
Kính gọng mảnh quét sinh học của Hạ Chi đột ngột hiển thị một loạt các cảnh báo di truyền học chưa từng có:
[Cảnh báo: Phát hiện phản ứng tiến hóa tiềm ẩn trong tế bào Sói Bạc cấp SSS.]
[Chuỗi DNA thoái hóa di truyền đang bị cưỡng ép tái cấu trúc bởi hoạt chất nấm phát quang và gen Mẫu Thể.]
[Mức độ tương thích gen giữa đối tượng và Lâm Hạ Chi tăng vọt: 32%... 45%... 55%.]
[Trạng thái: Thức tỉnh một phần huyết mạch Sói Tuyết cổ đại.]
Tần Dạ Hàn ngã sụp xuống bên cạnh cô, mái tóc bạc hoang dã của hắn giờ đây tỏa ra một hào quang ánh bạc mượt mà, không còn một chút xơ xác. Khi hắn chậm rãi mở mắt ra, đôi đồng tử của hắn không còn là màu xám tro lạnh lẽo thông thường, mà đã chuyển sang một màu xanh lam điện tử rực rỡ, sâu thẳm và đầy uy áp vương giả hoàn mỹ.
Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình, cảm nhận nguồn sức mạnh dồi dào, ấm áp và ổn định chưa từng có đang cuộn trào trong từng thớ cơ bắp. Cơn đau hoại tử tế bào hành hạ hắn suốt mười năm qua đã biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một sự tiến hóa vượt bậc.
Hắn quay đầu lại nhìn Hạ Chi, ánh mắt xanh lam rực rỡ dán chặt vào gương mặt điềm tĩnh của cô gái mười chín tuổi đang đứng dậy lau vết máu nhỏ trên súng tiêm. Sự kiêu ngạo vương giả của hắn hoàn toàn bị bẻ gãy, thay vào đó là một sự sùng bái và ham muốn chiếm hữu linh hồn cực đoan đang bùng phát từ sâu trong bản năng dã thú.
"Cô... đã làm gì cơ thể ta, Lâm Hạ Chi?" Tần Dạ Hàn đứng dậy, thân hình cao lớn của hắn sừng sững bao trùm lấy bóng hình cô, nhưng lần này, hắn chậm rãi quỳ một gối xuống trước mặt cô, bàn tay khổng lồ nâng niu lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên trán mình như một lời thề quy phục vô điều kiện.
"Tôi chỉ đang thực hiện một đòn bẩy dinh dưỡng để giữ mạng cho anh, Nguyên soái," Hạ Chi lạnh lùng rút tay lại, cô quay lưng bước đi, tà áo blouse trắng khẽ lay động trong luồng gió ấm áp mới sinh. "Nhưng có vẻ như... chúng ta vừa kích hoạt một thứ vượt quá tầm kiểm soát của liên bang rồi."
Bên ngoài cửa sổ bọc thép, bầu trời đêm của Căn Cứ Ngầm Số 9 đột ngột vang lên những tiếng sấm rền từ những hạm đội lạ đang tiến gần biên giới Bức Tường Sét, báo hiệu sự hồi phục quá nhanh của Sói Bạc đã bắt đầu thu hút sự chú ý của những dã thú vương giả khác ngoài căn cứ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!