Nhạc nềnSakuya2

Hỗn Loạn Sau Thanh Trừng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tần Dạ Hàn đứng giữa vũng máu, bàn tay khổng lồ siết chặt lấy cằm cô, tuyên bố quyền sở hữu tối cao.


Mùi máu tanh nồng của Độc Nhãn vẫn còn lơ lửng trong không khí lạnh lẽo của văn phòng cai ngục đổ nát. Những vệt máu đỏ sẫm bắn tung tóe trên các bức tường thép rỉ sét, chậm rãi chảy xuống, hòa cùng dòng dịch phóng xạ xanh lục phát quang nhạt nhẽo rò rỉ từ đường ống trần nhà bị phá hủy. Hắc Lang Vệ đứng xếp hàng hai bên, đầu cúi rạp, nín thở trước sát khí cuồng bạo chưa kịp thu liễm của vị Nguyên soái Sói Bạc.


Bàn tay Tần Dạ Hàn bám đầy những vệt máu tươi ròng ròng, móng vuốt sói sắc lẹm chỉ cần khẽ dùng lực là có thể bóp nát xương cằm của bất kỳ nhân loại thuần chủng nào. Nhưng Lâm Hạ Chi không hề run sợ. Đôi mắt đen sâu thẳm sau tròng kính gọng mảnh của cô vẫn bình lặng như mặt hồ đóng băng, không một gợn sóng sợ hãi. Đối với một nhà di truyền học lý trí tuyệt đối như cô, sự phẫn nộ hay bản năng chiếm hữu dã thú chỉ là những phản ứng hóa sinh sơ đẳng của tuyến thượng thận—những chuỗi giải phóng hormone có thể dễ dàng bị cô lập và kiểm soát bằng ý chí.


"Buông tay ra, Nguyên soái," Hạ Chi lên tiếng, giọng nói đều đều, lạnh lùng đến đáng sợ. "Nhịp tim của anh đang ở mức 115 nhịp một phút, chỉ số bạo tẩu gen đang dao động quanh mức 45%. Việc kích động cảm xúc lúc này sẽ làm tăng tốc độ phân rã tế bào gốc Lambda mà tôi vừa tiêm vào vai anh."


Tần Dạ Hàn nhìn chằm chằm vào gương mặt điềm tĩnh của cô. Vết xước nhỏ đã khép miệng trên má phải của cô vẫn còn vương một vệt máu bạc khô nhạt—giọt máu tối cổ đã cứu mạng hắn vài phút trước. Khứu giác nhạy bén của loài sói vương giả ngửi thấy mùi hương pheromone xoa dịu thanh khiết tỏa ra từ cơ thể cô, xoa dịu các dây thần kinh đang căng như dây đàn của hắn.


Hắn chậm rãi thu hồi móng vuốt sắc nhọn, nhưng ngón tay cái thô ráp vẫn miết mạnh lên làn da mềm mại nơi cằm cô, như muốn khắc sâu dấu ấn sở hữu của mình.


"Cô nghĩ ta đang đùa sao, Lâm Hạ Chi?" Tần Dạ Hàn cúi đầu, mái tóc bạc hoang dã dính máu sượt qua trán cô, hơi thở mang theo luồng khí lạnh buốt rít qua kẽ răng. "Độc Nhãn đã chết. Từ giờ trở đi, không một ai trong căn cứ này được phép chạm vào cô. Cô là y sĩ riêng biệt của ta. Bất kỳ kẻ nào bước qua vạch giới hạn năm mét quanh cô mà không có sự cho phép của ta... sẽ có kết cục như gã cai ngục kia."


"Tôi hiểu bản năng bảo vệ nguồn sống của dã thú," Hạ Chi khẽ nghiêng đầu, thoát khỏi bàn tay hắn một cách tự nhiên mà không lộ ra vẻ chật vật. Cô đưa tay điều chỉnh lại gọng kính quét sinh học, màn hình hiển thị võng mạc lập tức phân tích chỉ số của Tần Dạ Hàn. "Nhưng anh nên nhớ, tôi là một nhà khoa học tự do, không phải tù nhân của anh. Sự hợp tác của chúng ta dựa trên nền tảng trao đổi sinh học sòng phẳng: tôi giữ cho anh tỉnh táo, và anh cung cấp cho tôi tài nguyên để nghiên cứu."


Tần Dạ Hàn cười lạnh, một tiếng cười trầm thấp dội vào vách thép rỉ sét nghe rợn người. Hắn quay sang Lôi Khắc, ra lệnh: "Dọn sạch chỗ này. Thiết lập hàng rào bảo an cấp SSS xung quanh Lồng Kính Số 9. Không có lệnh của ta, ngay cả một con chuột cũng không được lọt vào phân khu nghiên cứu của Tiến sĩ Lâm."


"Rõ, thưa Nguyên soái!" Lôi Khắc cúi đầu, dứt khoát ra hiệu cho các chiến binh Hắc Lang Vệ bắt đầu thu dọn hiện trường.


***


Chưa đầy hai giờ sau cuộc thanh trừng tàn bạo, Căn Cứ Ngầm Số 9 đã hoàn toàn đổi chủ. Ban quản lý sắt của cai ngục Độc Nhãn bị xóa sổ trong một đêm, nhường chỗ cho sự tiếp quản quân sự nghiêm ngặt của Quân đoàn Sói Bạc. Nhưng sự yên bình ngắn ngủi này không kéo dài được lâu.


Hạ Chi trở lại Lồng Kính Số 9—nơi giờ đây đã được gia cố bằng ba lớp cửa sập từ trường bọc thép. Cô đứng trước bàn thí nghiệm kim loại, cẩn thận dùng tăm bông vô trùng lau sạch vết máu khô trên má phải của mình, thả nó vào ống nghiệm thủy tinh để bảo quản dưới nitơ lỏng.


"Tiến sĩ, hệ thống quét ngoại vi phát hiện một tàu con thoi mang mã hiệu của Tập đoàn Vạn Thần vừa hạ cánh xuống vành đai rác thải ngoại vi," giọng nói của AI Aegis vang lên trực tiếp trong đầu cô qua bộ truyền âm lượng tử. "Kẻ dẫn đầu là Tiêu Mộc, Trưởng phân viện Nghiên cứu Gen Thần Thoại. Gã mang theo một đội đặc nhiệm bọc thép hạng nhẹ và đang tiến thẳng về phía lồng kính của cô."


"Tiêu Mộc..." Hạ Chi khẽ gõ ngón tay trỏ lên mặt bàn kim loại, một thói quen khi cô đang phân tích các biến số nguy hiểm.


Tiêu Mộc là thiên tài nghiên cứu trẻ tuổi của Vạn Thần, kẻ luôn coi thú nhân lai là lũ quái vật thấp kém cần được lập trình lại bằng hóa chất cưỡng bức. Gã cũng là đối thủ học thuật nguy hiểm nhất, kẻ luôn dòm ngó các công trình nghiên cứu của cha cô, Giáo sư Lâm Kiến Quốc. Việc Độc Nhãn bị giết và Tần Dạ Hàn đột ngột hồi phục khỏi cơn bạo tẩu gen cấp SSS chắc chắn đã kích hoạt sự nghi ngờ tột độ của gã.


"Aegis, kích hoạt chế độ ẩn của máy chủ trung tâm. Che giấu toàn bộ dữ liệu về mã gen Mẫu Thể tối cổ," Hạ Chi lạnh lùng ra lệnh. "Nếu Tiêu Mộc muốn quét hệ thống, hãy ném cho gã một tệp dữ liệu giả lập về phản ứng đột biến ngẫu nhiên do phóng xạ lò phản ứng."


"Đã rõ, Tiến sĩ. Hệ thống tường lửa sinh học đã sẵn sàng," Aegis phản hồi.


Cánh cửa bọc thép của Lồng Kính Số 9 đột ngột rít lên một tiếng khô khốc rồi mở sập ra. Tiêu Mộc bước vào, tà áo choàng nghiên cứu màu trắng viền xanh lam của Tập đoàn Vạn Thần phẳng phiu, sạch sẽ đến mức xa xỉ giữa môi trường đầy bụi bặm và rỉ sét của căn cứ ngầm. Gã có dáng người cao ráo, mái tóc đen vuốt keo gọn gàng, gương mặt thư sinh nhưng đôi mắt sau cặp kính gọng vàng lại hực lên vẻ ngạo mạn và dò xét tột cùng.


Theo sau gã là bốn tên lính đặc nhiệm bọc giáp nano, tay lăm lăm máy quét gen di động đời mới nhất của Vạn Thần. Đội trưởng Lôi Khắc lập tức dẫn theo năm chiến binh Hắc Lang Vệ chặn ngay trước lối vào lồng kính, súng laser nạp sẵn đạn rít lên những tia điện cảnh báo.


"Tiêu Trưởng phân viện, đây là khu vực quân sự thuộc quyền quản lý trực tiếp của Nguyên soái Tần Dạ Hàn. Ngài không có quyền tự ý xâm nhập," Lôi Khắc lạnh lùng nói, tai sói trên đầu dựng đứng lên, phát ra uy áp của một thú nhân cấp S.


Tiêu Mộc không thèm liếc nhìn Lôi Khắc, gã khẽ đẩy gọng kính vàng, ánh mắt khóa chặt lấy Lâm Hạ Chi đang đứng bình thản phía sau lớp kính cường lực.


"Ta mang theo lệnh giám sát đặc biệt của Tập đoàn Vạn Thần và Hội đồng trưởng lão liên bang," Tiêu Mộc lên tiếng, giọng nói thanh mảnh nhưng chứa đựng sự đe dọa lạnh lẽo. "Cai ngục Độc Nhãn bị giết hại tàn bạo, và Nguyên soái Tần Dạ Hàn—kẻ đáng lẽ ra đã chết vì vỡ tim do bạo tẩu gen SSS từ đêm qua—giờ lại có thể dẫn quân đi thanh trừng ban quản lý sắt. Các ngươi nghĩ có thể che mắt được Vạn Thần sao?"


Gã ra hiệu cho thuộc hạ bước lên. "Ta đến đây để kiểm tra chỉ số sinh học của Nguyên soái, và... tịch thu toàn bộ mẫu thử nghiệm di truyền của phòng thí nghiệm này."


"Khu vực này không có mẫu thử nghiệm nào thuộc quyền sở hữu của Vạn Thần," Hạ Chi bước ra trước, tà áo blouse trắng của cô tuy bám chút bụi cơ khí nhưng phong thái lạnh lùng, thông tuệ của cô lập tức áp chế bầu không khí căng thẳng. "Độc Nhãn chết là do gã tự ý phá hoại hệ thống an toàn của căn cứ. Còn sự phục hồi của Nguyên soái... đó là một hiện tượng y học lâm sàng mà phân viện của ngài không đủ trình độ để thấu hiểu."


Đôi mắt Tiêu Mộc híp lại đầy nguy hiểm. Gã bước lên một bước, đối mặt với cô qua lớp kính cường lực rạn nứt nhẹ.


"Lâm Hạ Chi, cô chỉ là một kẻ bị bắt cóc vô danh từ vành đai rác thải. Cô nghĩ mình có thể dùng vài trò lừa bịp dược lý chợ đen để qua mặt ta sao?" Tiêu Mộc rút ra một thiết bị lưu trữ holographic, hiển thị hồ sơ bệnh án cũ của Tần Dạ Hàn. "Đây là biểu đồ phân rã DNA của Tần Dạ Hàn từ ba ngày trước. Chỉ số bạo tẩu đạt 88%, tế bào cơ tim đã bắt đầu hoại tử di truyền. Theo định luật tiến hóa cưỡng bức của liên bang, không một chất ức chế thần kinh loại B nào có thể cứu được hắn. Vậy mà hôm nay, chỉ số bạo tẩu của hắn lại giảm xuống dưới 50%."


Gã gõ mạnh ngón tay lên mặt kính cường lực, ngay sát vị trí vết nứt. "Nói cho ta biết, cô đã dùng thứ gì để thanh tẩy dòng máu của hắn? Có phải cô đã đánh cắp tài liệu tuyệt mật của cha cô trước khi ông ta chết?"


Hạ Chi khẽ cười, một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt. Cô chạm nhẹ vào Kính gọng mảnh quét sinh học của mình, màn hình võng mạc lập tức phân tích chỉ số sinh học của Tiêu Mộc.


[Đối tượng: Tiêu Mộc. Nhân loại thuần chủng. Nhịp tim: 92 nhịp/phút. Chỉ số lo âu: Trung bình. Phát hiện dao động sóng não của sự đố kỵ và hoài nghi học thuật.]


"Tiêu Trưởng phân viện, ngài quá tự cao vào lý thuyết gen nhân tạo của mình rồi," Hạ Chi lạnh lùng đáp trả, giọng nói của cô mang theo sự châm biếm sắc sảo. "Ngài coi thú nhân lai là lũ quái vật thấp kém, nên ngài luôn dùng các chất hóa học cực độc để cưỡng ép dung hợp tế bào. Đó không phải là khoa học, đó là sự tàn sát sinh học thô thiển. Sự phục hồi của Nguyên soái là do phản ứng đột biến ngẫu nhiên khi cơ thể hắn tiếp xúc với bức xạ hạt nhân nồng độ cao từ lò phản ứng rò rỉ đêm qua. Hệ miễn dịch của Sói Bạc cấp SSS đã tự cấu trúc lại chuỗi DNA để thích nghi. Tôi chỉ là người hỗ trợ truyền dung dịch dinh dưỡng tiêu chuẩn để duy trì thể trạng cho hắn."


"Nói dối!" Tiêu Mộc gầm lên, sự kiêu ngạo học thuật của gã bị tổn thương nghiêm trọng trước những lời phân tích sắc bén của cô. "Đột biến ngẫu nhiên không thể tạo ra sự thanh tẩy hoàn hảo như vậy! Máy quét của ta phát hiện có một nguồn năng lượng sinh học tối cổ cực mạnh từng bùng phát tại khu vực này đêm qua."


Gã quay sang ra lệnh cho lính đặc nhiệm: "Sử dụng máy quét quang phổ Vạn Thần, lùng sục toàn bộ phòng thí nghiệm này! Tìm cho ta bất kỳ vết máu hay tế bào lạ nào!"


"Tiêu Mộc, ngươi dám!" Lôi Khắc rống lên một tiếng gầm đầy sát khí, mười đầu ngón tay của gã lập tức mọc ra móng vuốt sói sắc lẹm, năm chiến binh Hắc Lang Vệ đồng loạt lên đạn súng laser, sẵn sàng nổ súng tiêu diệt đội đặc nhiệm của Vạn Thần ngay tại chỗ.


Bầu không khí trong Lồng Kính Số 9 lập tức rơi vào trạng thái nghẹt thở. Chỉ cần một tia lửa nhỏ, một cuộc chiến đẫm máu giữa quân đội Sói Bạc và Tập đoàn Vạn Thần sẽ bùng nổ.


[Cảnh báo: Máy quét quang phổ của đối phương đang bắt đầu dò tìm tần số năng lượng của gen tối cổ trong bán kính 3 mét.] Giọng Aegis vang lên khẩn cấp.


"Aegis, phát sóng nhiễu lượng tử ngay lập tức. Sử dụng tần số phóng xạ của quặng thô dưới mỏ để làm mù cảm biến của chúng," Hạ Chi thầm ra lệnh qua sóng não.


*Bíp bíp bíp... RÈ RÈ!!!*


Chiếc máy quét cầm tay trên tay tên lính đặc nhiệm Vạn Thần đột ngột phát ra những tiếng rít chói tai, màn hình hiển thị nhiễu loạn liên tục rồi hiện lên một dải màu xanh lục của chất độc phóng xạ nồng độ cực cao.


"Báo cáo Trưởng phân viện! Máy quét bị nhiễu loạn do bức xạ ion hóa quá mạnh từ lò phản ứng rò rỉ! Không thể phân tách được các mẫu tế bào di truyền!" Tên lính vội vã lùi lại, gương mặt sau mặt nạ phòng độc lộ ra vẻ hoảng sợ.


Tiêu Mộc giật lấy chiếc máy quét, nhìn chằm chằm vào màn hình đang hiển thị chỉ số phóng xạ vượt ngưỡng an toàn. Gã nghiến răng, ánh mắt đầy nghi kỵ nhìn Lâm Hạ Chi. Cô vẫn đứng đó, điềm tĩnh và lạnh lùng, chiếc kính gọng mảnh phản chiếu ánh sáng ma quái của màn hình nhiễu loạn.


"Lâm Hạ Chi, cô giỏi lắm," Tiêu Mộc khẽ đẩy kính gọng vàng, giọng gã rít qua kẽ răng. "Cô dùng phóng xạ để che giấu dấu vết. Nhưng cô nên nhớ, Tập đoàn Vạn Thần kiểm soát toàn bộ chuỗi cung ứng dinh dưỡng dịch của căn cứ này. Nếu không có sự phê duyệt của ta, Quân đoàn Sói Bạc của các ngươi sẽ sớm chết đói và bạo tẩu vì thiếu năng lượng bổ trợ. Ta sẽ tước giấy phép nghiên cứu của cô và báo cáo chuyện này lên Hội đồng liên bang."


*RẮC!!!*


Cánh cửa bọc thép phía sau Tiêu Mộc đột ngột bị đóng băng hoàn toàn bởi một luồng khí lạnh cực hạn, nứt vỡ ra thành hàng trăm mảnh vụn băng giá bay tứ tung.


Tần Dạ Hàn bước vào, thân hình cao lớn vạm vỡ của hắn tỏa ra một uy áp vương SSS kinh hoàng làm đông cứng cả không khí xung quanh. Hắn không mặc quân phục, chỉ khoác một chiếc áo choàng lông thú màu xám đen bám đầy tuyết lạnh, bộc lộ lồng ngực rộng lớn đầy cơ bắp và vết thương vai phải đã khép miệng hoàn hảo.


"Tiêu Mộc, ngươi muốn tước giấy phép của ai trên lãnh thổ của ta?" Giọng Tần Dạ Hàn trầm thấp như tiếng sấm rền dưới lòng đất, đôi mắt xám tro hực lên sát khí khóa chặt lấy gã thiên tài Vạn Thần.


Tiêu Mộc khẽ khựng lại trước uy áp khủng khiếp của vị Nguyên soái Sói Bạc. Gã biết, dù gã mang theo lệnh của liên bang, nhưng trong không gian khép kín sâu dưới lòng đất này, Tần Dạ Hàn hoàn toàn có thể xé xác gã trước khi hạm đội liên bang kịp can thiệp.


"Nguyên soái Tần," Tiêu Mộc lấy lại vẻ lịch thiệp giả tạo, khẽ cúi đầu. "Ta chỉ đang thực hiện quy trình kiểm tra an ninh tiêu chuẩn của tập đoàn. Nếu ngài đã hồi phục, đó là tin mừng cho liên bang. Nhưng sự nghi ngờ về nguồn gốc năng lượng thanh tẩy của ngài vẫn sẽ được báo cáo đầy đủ về Tân Babylon."


Gã quay sang nhìn Hạ Chi một lần cuối, ánh mắt tràn ngập sự đố kỵ và căm phẫn học thuật. "Lâm Hạ Chi, cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu. Ta sẽ chống mắt lên xem cô giữ mạng cho gã sói hoang này được bao lâu khi nguồn cung cấp dinh dưỡng bị cắt đứt."


"Rút quân!" Tiêu Mộc vung tay, dẫn theo đội đặc nhiệm nhanh chóng rời khỏi Lồng Kính Số 9.


Tần Dạ Hàn định đuổi theo để tiêu diệt hoàn toàn mối đe dọa, nhưng Hạ Chi đã lên tiếng ngăn cản: "Đừng đuổi theo, Nguyên soái. Tiêu Mộc chỉ là một con tốt thí của Vạn Thần. Giết gã lúc này sẽ kích hoạt lệnh oanh tạc hạt nhân của liên bang xuống căn cứ ngầm ngay lập tức. Chúng ta cần thời gian để ổn định lực lượng."


Tần Dạ Hàn dừng bước, hắn quay lại nhìn cô, đôi mắt xám tro vẫn còn hực lên những tia máu đỏ ghen tuông lãnh thổ. Hắn bước thẳng vào trong lồng kính, phá vỡ hoàn toàn quy tắc năm mét, dồn cô sát vào cạnh bàn thí nghiệm kim loại lạnh ngắt.


"Cô đang bảo vệ gã nhân loại đó sao, Hạ Chi?" Hắn cúi đầu, bàn tay to lớn bóp chặt lấy eo cô, kéo sát cơ thể mảnh mai của cô vào lồng ngực vững chãi của mình, hơi thở mang theo luồng khí lạnh buốt phả lên cổ cô. "Ta đã nói cô là của ta. Không một ai được phép nhìn cô với ánh mắt đó."


"Tôi đang bảo vệ mạng sống của anh và các chiến binh của anh, Nguyên soái," Hạ Chi không hề lùi bước, cô đưa tay đẩy nhẹ lồng ngực hắn để duy trì khoảng cách tối thiểu, gương mặt thanh tú vẫn giữ vẻ lạnh lùng lý trí. "Tiêu Mộc đã sao chép được một phần dữ liệu quét sinh học của lồng kính trước khi bị Aegis gây nhiễu. Gã sẽ dùng nó làm bằng chứng để phong tỏa nguồn cung cấp dinh dưỡng dịch hoàng gia SSS của anh. Chúng ta sắp đối mặt với một cuộc khủng hoảng năng lượng thực sự."


Tần Dạ Hàn khẽ khựng lại, hắn buông lỏng lực tay ở eo cô nhưng vẫn đứng sát bên cô, ánh mắt tràn ngập sự chiếm hữu độc đoán. "Ta không quan tâm đến dinh dưỡng dịch của liên bang. Chỉ cần có cô bên cạnh, ta sẽ không bao giờ bạo tẩu."


"Nhưng các chiến binh sói lai cấp thấp của anh thì có," Hạ Chi lạnh lùng gạt tay hắn ra, cô quay lại bàn làm việc để kiểm tra lại các thiết bị quét. "Tôi cần tìm một nguồn nguyên liệu thay thế để tự chế tạo dinh dưỡng dịch cho quân đoàn của anh trước khi sự phong tỏa của Vạn Thần bắt đầu."


Cô ngồi xuống chiếc ghế xoay kim loại, đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ rỉ sét để khởi động lại máy phân tích gen cầm tay. Nhưng ngay khi ngón tay cô chạm vào mép dưới của mặt bàn bọc thép, chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học trên mặt cô đột ngột phát ra một tiếng bíp cảnh báo màu đỏ chói mắt.


[Phát hiện thiết bị gián điệp sinh học siêu nhỏ đang hoạt động.]

[Vị trí: Mặt dưới bàn làm việc của Tiến sĩ Lâm.]

[Chức năng: Quét và truyền trực tiếp dữ liệu DNA ngoại vi trong bán kính 1 mét về phân viện Vạn Thần.]

[Thời gian hoàn tất truyền tải dữ liệu gen tối cổ của Lâm Hạ Chi: 72 giờ.]


Hạ Chi khẽ khựng ngón tay lại. Cô không cúi xuống nhìn, gương mặt thanh tú không lộ ra một chút hoảng loạn hay lo sợ nào trước ống kính camera ẩn. Cô biết, Tiêu Mộc đã âm thầm gắn thiết bị quét gen này dưới bàn làm việc của cô trong lúc gã bước lại gần đối chất qua mặt kính.


Đó là một lời đe dọa không lời, một quả bom hẹn giờ sinh học đe dọa sẽ lột trần hoàn toàn bí mật về mã gen Mẫu Thể tối cổ của cô trong vòng ba ngày tới.


Nếu cô tiêu hủy thiết bị ngay lập tức, Tiêu Mộc sẽ chắc chắn rằng cô đang che giấu một bí mật vĩ đại và sẽ phát động cuộc truy quét quân sự quy mô lớn. Nhưng nếu cô để yên, dòng máu tối cổ của cô sẽ bị phơi bày hoàn toàn trước toàn bộ giới thượng lưu liên bang.


Hạ Chi khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại đầy nguy hiểm dã tính. Cô chậm rãi rút tay lại, tiếp tục gõ bàn phím như không có chuyện gì xảy ra, bắt đầu vạch ra một kế hoạch phản công sinh học tàn nhẫn trong đầu.


"Trò chơi học thuật này... để xem ai mới là kẻ bị lột trần trước, Tiêu Mộc."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!