Thanh Trừng Độc Nhãn
Cơ thể khổng lồ của Tần Dạ Hàn bắt đầu run rẩy dữ dội, luồng khí lạnh cực hạn đóng băng cả sàn nhà, đôi mắt đỏ ngầu dã tính dán chặt vào bóng hình nhỏ bé của cô như một kẻ điên chuẩn bị xé rách con mồi.
Sương băng từ hơi thở của vị Nguyên soái Sói Bạc phả ra lạnh buốt, nhanh chóng ngưng tụ thành những bông tuyết nhỏ li ti rơi rớt trên bả vai áo blouse trắng của Lâm Hạ Chi. Vòng cổ khống chế sinh học trên cổ hắn liên tục phát ra tiếng bíp cảnh báo màu đỏ chói tai, phóng ra những luồng điện lượng tử xanh lam giật mạnh vào đại não hắn để cưỡng chế duy trì quy tắc khoảng cách năm mét. Nhưng vô ích. Bản năng bảo vệ con mồi của dã thú vương SSS đã hoàn toàn đè bẹp cơn đau vật lý.
[Cảnh báo: Nhịp tim đối tượng Tần Dạ Hàn đạt 262 nhịp/phút. Chỉ số bạo tẩu gen: 89.4%.]
[Thời gian đếm ngược trước khi vỡ mạch máu tim: 41 giây.]
Màn hình holographic hiển thị trên tròng kính của chiếc Kính gọng mảnh quét sinh học nhấp nháy liên tục những dải màu đỏ thẫm nguy kịch. Hạ Chi đứng yên trước cự thú đang gầm rú, sống lưng cô thẳng tắp, gương mặt thanh tú không một chút dao động sợ hãi. Đối với một nhà di truyền học lý trí như cô, nỗi sợ chỉ là một chuỗi phản ứng hóa sinh sơ đẳng của tuyến thượng thận—một thứ có thể dễ dàng bị cô lập và kiểm soát bằng ý chí.
"A Sâm, giữ chặt bình nitơ lỏng dự phòng. Đừng để khí độc phóng xạ xâm nhập vào tủ đông," Hạ Chi ra lệnh bằng giọng đều đều, lạnh lùng đến đáng sợ.
"V-Vâng, Tiến sĩ!" Cậu nhóc sói lai A Sâm run rẩy nép sau bàn thí nghiệm, hai tay ôm chặt lấy bình thép, đôi tai sói cụp hẳn xuống vì uy áp SSS quá khủng khiếp.
Hạ Chi khẽ đưa ngón tay trỏ lên, quẹt nhẹ qua vết xước nhỏ trên má phải của mình. Vết sẹo do mảnh băng bạo tẩu của Tần Dạ Hàn để lại từ đêm trước tuy đã khép miệng, nhưng khi cô miết nhẹ, một giọt máu tươi màu đỏ thẫm lấp lánh ánh bạc siêu việt đột ngột rỉ ra. Đó là dòng máu chứa mã gen Mẫu Thể tối cổ—chìa khóa di truyền có thể thanh tẩy mọi sự thoái hóa sinh học của tộc thú nhân.
Cô khẽ gạt nút trên thân chiếc Dao mổ laser mini. Một tia laser màu đỏ rực rỡ, sắc lẹm phóng ra dài đúng 5cm.
"Tần Dạ Hàn, đứng yên," Hạ Chi lạnh lùng ra lệnh, giọng nói của cô mang theo một tần số sóng não đặc biệt, dứt khoát và uy nghiêm như một mệnh lệnh tối cao của Mẫu Thể đối với hộ vệ của mình.
Đôi mắt đỏ ngầu dã tính của Tần Dạ Hàn khẽ khựng lại trong một phần mười giây. Bản năng tối cổ trong huyết quản bắt buộc hắn phải khuất phục trước tiếng nói ấy. Hạ Chi bước lên một bước, phá vỡ hoàn toàn khoảng cách an toàn. Cô vung tay, lưỡi dao laser mini rạch một đường chính xác dọc theo vết thương bị trúng độc phóng xạ trên bả vai phải của hắn.
*Xoẹt!*
Máu đen hoại tử bốc mùi khét lẹt phun ra, làm tan chảy một mảng băng dưới sàn. Tần Dạ Hàn gầm lên một tiếng khàn đặc đau đớn, nhưng trước khi hắn kịp bộc phát khí lạnh để đóng băng cô, Hạ Chi đã ấn mạnh ngón tay trỏ chứa giọt máu tối cổ của mình trực tiếp vào vết cắt sâu hoắm trên vai hắn.
*Xèo xèo xèo...*
Một luồng phản ứng hóa học kỳ diệu bùng phát. Giọt máu của Hạ Chi khi tiếp xúc với tế bào sói đang phân rã lập tức phát ra những luồng ánh sáng bạc rực rỡ. Dòng năng lượng thanh tẩy di chuyển với tốc độ ánh sáng, trung hòa hoàn toàn độc tố phóng xạ nồng độ cao và cưỡng chế tái cấu trúc chuỗi DNA đang bạo tẩu của hắn.
[Cảnh báo nhịp tim giảm: 180... 120... 85 nhịp/phút. Chỉ số bạo tẩu gen rút về mức 42%.]
[Trạng thái hoại tử bả vai phải: Đã dừng lan rộng. Tế bào bắt đầu tự phục hồi.]
Tần Dạ Hàn thở dốc một hơi dài, luồng khí lạnh cực hạn xung quanh hắn lập tức tan biến. Cơ thể khổng lồ bắp thịt cuồn cuộn của vị Nguyên soái đổ sụp xuống sàn nhà đóng băng. Hắn quỳ một gối trước mặt cô, đầu gục xuống, nhưng bàn tay to lớn bám đầy móng vuốt sắc bén vẫn đột ngột vươn ra, bám chặt lấy cổ chân mảnh mai của Hạ Chi không buông.
"Cô..." Giọng hắn khàn đặc, chứa đựng sự chiếm hữu cực đoan trộn lẫn với sự suy kiệt thể xác. "Đừng hòng... rời khỏi ta..."
"Buông ra, Nguyên soái. Anh đang vi phạm quy tắc năm mét," Hạ Chi lạnh lùng cúi nhìn hắn, đôi mắt đen sâu thẳm không một chút gợn sóng ấm áp. Cô không coi hành động đỡ đạn của hắn là tình yêu, đối với cô, đó chỉ là phản xạ tự vệ sinh lý bắt buộc của một hộ vệ đối với nguồn sống duy nhất của mình.
Tần Dạ Hàn chậm rãi ngước đầu lên, đôi mắt xám tro đã khôi phục lại lý trí nhưng vẫn hực lên những tia máu đỏ phẫn nộ. Hắn nhìn chằm chằm vào vết xước rỉ máu trên má cô, rồi nhìn xuống xác chết của sát thủ Bóng Ma nằm bên cạnh.
"Lôi Khắc!" Tần Dạ Hàn đột ngột rống lên, tiếng gầm mang theo sóng âm năng lượng chấn động cả phòng thí nghiệm.
Cửa phòng thí nghiệm lập tức bị đẩy mạnh ra. Đội trưởng vệ binh Lôi Khắc cùng mười chiến binh Hắc Lang Vệ tinh nhuệ bọc giáp đen, tay lăm lăm súng trường laser công suất cao lao vào, đồng loạt quỳ một gối xuống trước vị Nguyên soái tối cao của họ.
"Có thuộc hạ! Ngài Nguyên soái, ngài đã hồi phục?" Lôi Khắc kinh ngạc nhìn vết thương đã khép miệng trên vai Tần Dạ Hàn, rồi nhìn sang Lâm Hạ Chi với ánh mắt đầy kính sợ.
"Ai đã cắt nguồn điện dự phòng của tẩm cung? Ai đã bẻ khóa hệ thống bảo an để sát thủ Vạn Thần lọt vào đây?" Giọng Tần Dạ Hàn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm dưới lòng đất, chứa đựng một sát khí kinh hoàng khiến mười chiến binh sói lai cấp S phải run rẩy cúi đầu.
Lôi Khắc cắn răng, báo cáo: "Thưa Nguyên soái, chúng tôi đã bẻ khóa nhật ký truy cập hệ thống. Mã lệnh cắt điện được phát ra từ văn phòng của cai ngục trưởng... Độc Nhãn."
"Độc Nhãn..." Tần Dạ Hàn chậm rãi đứng thẳng dậy, thân hình cao gần hai mét của hắn tỏa ra một uy áp vương giả cực hạn. Hắn quay sang nhìn Hạ Chi, bàn tay vẫn siết chặt lấy cổ chân cô thêm một giây trước khi chậm rãi buông ra. "Hắn dám dùng cô làm mồi nhử để giao dịch với giới buôn người Tân Babylon. Hắn dám chạm vào con mồi riêng biệt của ta."
"Nguyên soái, việc thanh trừng ban quản lý sắt lúc này sẽ khiến liên bang chú ý," Hạ Chi điều chỉnh lại gọng kính, đưa ra phân tích logic. "Căn cứ ngầm sẽ rơi vào trạng thái vô chính phủ lâm thời."
"Ta chính là luật pháp của căn cứ này," Tần Dạ Hàn lạnh lùng cắt ngang lời cô. Hắn vung tay ra hiệu cho Hắc Lang Vệ. "Dẫn quân bao vây văn phòng cai ngục. Ta muốn Độc Nhãn phải trả giá bằng xương tủy của hắn."
***
Văn phòng cai ngục trưởng nằm ở khu vực trung tâm Căn Cứ Ngầm Số 9, một căn phòng bọc thép kiên cố rỉ sét, ngập tràn mùi rác thải cơ khí và khói thuốc lá điện tử rẻ tiền.
Cai ngục Độc Nhãn đang điên cuồng gõ bàn phím trên bảng điều khiển, gương mặt sẹo dữ tợn của gã mướt mải mồ hôi. Gã vừa nhận được tin sát thủ Bóng Ma đã mất tín hiệu sinh mệnh bên trong dinh thự Sói Bạc.
"Chết tiệt! Lũ ăn hại Vạn Thần!" Độc Nhãn chửi thề, mắt trái đeo miếng da đen giật liên hồi. "Kích hoạt hệ thống xích điện khống chế toàn căn cứ cho ta! Ta muốn nướng chín lũ sói lai phản loạn đó!"
*Bíp. Bíp. Bíp... RÈ RÈ!!!*
Màn hình điều khiển của gã đột ngột nhiễu loạn từ trường, hiển thị một ký hiệu tấm khiên ánh sáng màu xanh lam rực rỡ kèm theo dòng chữ cảnh báo:
[Hệ thống AI Aegis đã tiếp quản quyền quản trị tối cao. Mọi mã kích hoạt xích điện của ban quản lý sắt đã bị vô hiệu hóa vĩnh viễn.]
"Cái gì?! AI Aegis? Đó là hệ thống cũ của Lâm Kiến Quốc đã bị xóa sổ từ mười năm trước rồi mà!" Độc Nhãn kinh hoàng đập mạnh tay xuống bàn.
*RẦM!!!*
Cánh cửa thép dày mười centimet của văn phòng đột ngột bị một lực lượng khổng lồ nện mạnh từ bên ngoài, biến dạng hoàn toàn và bay thẳng vào trong, đè bẹp hai tên lính gác bọc giáp sắt đang đứng bên cạnh.
Khói bụi và tia lửa điện bắn ra tung tóe. Từ trong hành lang tối tăm, Tần Dạ Hàn chậm rãi bước vào, đôi mắt xám tro khóa chặt lấy Độc Nhãn như một kẻ săn mồi tối cao nhìn con mồi đã sập bẫy. Theo sau hắn là mười chiến binh Hắc Lang Vệ với súng laser nạp sẵn đạn, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát.
Lâm Hạ Chi thong thả bước vào sau cùng, tà áo blouse trắng của cô sạch sẽ, không nhuốm một hạt bụi bẩn của cuộc chiến, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với bầu không khí đầy máu và sắt thép xung quanh.
"T-Tần Dạ Hàn! Ngươi dám làm loạn sao? Ngươi nên nhớ vòng cổ trên cổ ngươi có thể nổ tung bất cứ lúc nào nếu liên bang ra lệnh!" Độc Nhãn lùi lại sát tường, tay gã run rẩy rút ra khẩu roi điện sinh học cao áp phát ra những tia lửa xanh rít lên chói tai.
"Vòng cổ của ta đã được Tiến sĩ Lâm cải tiến rồi," Tần Dạ Hàn cười lạnh, tiếng cười trầm thấp dội vào vách thép rỉ sét nghe rợn người. "Hơn nữa, trước khi liên bang biết chuyện, ngươi sẽ không còn cơ hội để bấm nút đâu."
"Ngươi..." Độc Nhãn nghiến răng, gã điên cuồng vung mạnh roi điện sinh học quét ngang qua không trung, tạo ra một dải năng lượng điện cao áp quét thẳng về phía lồng ngực của Tần Dạ Hàn.
Tần Dạ Hàn đứng yên tại chỗ, không thèm tránh né. Ngay khi dải điện áp sát phạm vi một mét, hắn đột ngột hóa thú bán phần. Mái tóc màu bạc hoang dã dựng đứng, đôi tai sói xám vểnh lên đầy ngạo nghễ, và mười đầu ngón tay của hắn ngưng tụ một luồng năng lượng dã tính màu xanh lam sắc lẹm.
Móng vuốt xé thép kích hoạt!
*XOẠT!!!*
Tần Dạ Hàn vung móng vuốt sói chém mạnh vào khoảng không. Luồng khí lạnh cực hạn kết hợp với sức mạnh vật lý vô địch của gen SSS dễ dàng cắt đứt đôi dây nguồn của roi điện sinh học trong một tích tắc. Những tia lửa điện tắt ngấm, khẩu roi điện trên tay Độc Nhãn chỉ còn là một đống sắt vụn rỉ sét.
"A!" Độc Nhãn kinh hoàng hét lên, gã ngã quỵ xuống đất, cố gắng bò về phía bảng điều khiển phụ. "Đừng giết ta! Tần Dạ Hàn, ta có tiền! Baron của thương hội giới thượng lưu đã hứa sẽ cho ta một triệu điểm tín dụng và quyền định cư tại Đô thành Tân Babylon nếu ta giao nộp con bé nhân loại đó! Ta sẽ chia cho ngươi một nửa! Ba phần tư! Tất cả là của ngươi!"
"Tiền tài của nhân loại thuần chủng không có giá trị đối với tộc sói ta," Tần Dạ Hàn bước đến, giẫm mạnh chiếc ủng bọc thép nặng nề lên ngực Độc Nhãn, khiến xương sườn của gã rạn nứt phát ra tiếng rắc giòn giã. Hắn cúi đầu nhìn gã cai ngục tàn bạo, đôi mắt đỏ ngầu dã tính hừng hực sát khí. "Ngươi đã sai khi phản bội đồng bào thú nhân. Và ngươi càng sai hơn khi dám có ý định bán đi Mẫu Thể của ta."
"Mẫu Thể... cô ta chỉ là một con nhóc thường dân!" Độc Nhãn gào lên trong đau đớn, máu tươi trào ra từ khóe miệng gã.
Tần Dạ Hàn bộc phát Gầm thét uy áp vương giả. Tiếng gầm sóng âm cực mạnh nổ tung ngay trong không gian khép kín của văn phòng, làm rung chuyển toàn bộ các tấm thép bọc tường, khiến đại não của Độc Nhãn bị chấn thương nghiêm trọng, tai và mắt gã chảy ra hai dòng máu tươi.
Hắn không để Độc Nhãn kịp van xin thêm một lời nào. Hắn vung mạnh móng vuốt xé thép, tàn nhẫn xé rách lớp giáp sắt thô kệch trên người Độc Nhãn, trực tiếp xé xác gã cai ngục tàn bạo làm đôi ngay trước mặt Lâm Hạ Chi.
Máu tươi và dịch hoại tử bắn tung tóe lên những bức tường thép rỉ sét, nhuộm đỏ cả một góc văn phòng. Độc Nhãn—kẻ cai trị tàn bạo của Căn Cứ Ngầm Số 9—đã bị xóa sổ hoàn toàn trong chớp mắt.
Mười chiến binh Hắc Lang Vệ đứng xung quanh đồng loạt cúi đầu quỳ phục trước sức mạnh hủy diệt của vị Nguyên soái tối cao của họ. Sự sụp đổ hoàn toàn của ban quản trị sắt chính thức bắt đầu, căn cứ ngầm rơi vào trạng thái vô chính phủ lâm thời dưới quyền kiểm soát tuyệt đối của quân đội Sói Bạc.
Hạ Chi đứng yên tại chỗ, chiếc kính gọng mảnh của cô phản chiếu ánh máu đỏ rực. Cô không hề chớp mắt, cũng không thể hiện bất kỳ sự sợ hãi hay ghê tởm nào trước cảnh tượng bạo lực tàn bạo ấy. Đối với cô, cái chết của Độc Nhãn chỉ là một phản ứng nhân quả hợp lý—một mẫu vật thí nghiệm lỗi thời đã tự hủy hoại mình khi cố gắng chạm vào giới hạn của kẻ mạnh hơn.
Tần Dạ Hàn chậm rãi quay người lại. Thân hình khổng lồ bắp thịt cuồn cuộn của hắn đứng giữa vũng máu đỏ thẫm, mái tóc bạc hoang dã dính đầy những vệt máu tươi ròng ròng. Hắn bước từng bước nặng nề về phía Hạ Chi, móng vuốt sói vẫn còn rỉ máu rợn người.
Hắn dừng lại ngay trước ranh giới năm mét, đôi mắt đỏ ngầu dã tính dán chặt vào gương mặt điềm tĩnh của cô. Hắn đưa bàn tay bám đầy máu lên, khẽ vuốt nhẹ dọc theo vết xước nhỏ trên má phải của cô, ép cô phải ngước nhìn thẳng vào đôi mắt chiếm hữu cực đoan của mình.
"Lâm Hạ Chi," giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, chứa đựng một sự độc tài không thể lay chuyển. "Từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ được rời khỏi tầm mắt của ta. Cô là của ta, duy nhất của ta."
Ánh mắt đối đầu giữa hai người khóa chặt lấy nhau giữa văn phòng cai ngục ngập tràn mùi máu và sắt thép rỉ sét, chính thức mở ra một thế cục giam lỏng gián tiếp và xích xiềng tình cảm chiếm hữu cực đoan không thể tháo gỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!