Nhạc nềnSakuya2

Bẫy Ngầm Vành Đai Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy thị giác của Lâm Hạ Chi trước khi một cơn đau buốt nhói chạy dọc theo tủy sống, kéo cô về với thực tại. Khi mí mắt nặng trĩu hé mở, thứ đầu tiên đập vào mắt cô không phải là bầu trời đầy sao của vành đai rác thải cơ khí, mà là một vòm trần bằng thép rỉ sét, chằng chịt những đường ống dẫn hóa chất đang rò rỉ thứ dịch dịch xanh lục phát quang nhạt.


Không khí nồng nặc mùi ozone, dầu máy công nghiệp cháy khét và một thứ mùi tanh nồng đặc trưng của máu dã thú. Hạ Chi khẽ cử động ngón tay. Mặt đất dưới thân cô lạnh ngắt, cứng đờ và thô ráp. Cô đang nằm trên một tấm thép dày.


"Tỉnh rồi sao, mẫu vật số 9?"


Một giọng nói khàn đặc, thô bạo vang lên qua hệ thống loa phát thanh rè rè phía trên.


Hạ Chi không trả lời. Cô không hét lên, cũng không để lộ bất kỳ sự hoảng loạn nào trên khuôn mặt thanh tú của mình. Đối với một nhà nghiên cứu di truyền học mười chín tuổi như cô, nỗi sợ hãi chỉ là một phản ứng hóa học của tuyến thượng thận—một thứ có thể kiểm soát được bằng lý trí tuyệt đối. Cô khẽ nghiêng đầu, điều chỉnh lại chiếc kính gọng mảnh đang đeo trên sống mũi. Đây không phải là một chiếc kính thông thường, mà là Kính gọng mảnh quét sinh học—di vật duy nhất mà mẹ cô, Tiến sĩ Trầm Thư Dao, để lại trước khi qua đời.


Chạm nhẹ vào gọng kính bên phải, một màn hình hiển thị holographic màu xanh lam nhạt lập tức hiện lên trong võng mạc của cô, quét qua toàn bộ môi trường xung quanh.


[Địa điểm: Căn Cứ Ngầm Số 9 - Phân khu giam giữ lâm thời.]

[Vật thể bao quanh: Lồng Kính Số 9. Chất liệu: Hợp kim titan kết hợp kính cường lực áp lực âm dày 10cm.]

[Chỉ số môi trường: Nồng độ phóng xạ hạt nhân vượt mức an toàn 400%. Khí độc hữu cơ loại B đang rò rỉ.]

[Khuyến cáo: Nhân loại thuần chủng sẽ tử vong do suy hô hấp và phân rã tế bào trong vòng 180 giây.]


Hạ Chi khẽ nhíu mày. Lồng ngực cô hơi thắt lại, cổ họng bỏng rát như có tàn lửa thiêu đốt. Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn đó nhanh chóng dịu đi. Từ sâu trong tủy xương, một luồng hơi ấm thanh khiết tự động tuôn trào, lan tỏa khắp các mạch máu, trung hòa hoàn toàn các ion phóng xạ và độc tố đang xâm nhập vào phế quản. Màn hình quét sinh học trên kính đột ngột nhấp nháy, hiển thị một dòng cảnh báo màu bạc lấp lánh mà chỉ mình cô nhìn thấy:


[Cảnh báo: Phát hiện tác nhân ngoại lai độc hại. Kích hoạt năng lượng tự thân: Kháng độc phóng xạ tuyệt đối.]

[Trạng thái tế bào: Ổn định. Mã gen Mẫu Thể tối cổ hoạt động ở mức 15%. Kháng thể tự động trung hòa độc tố thành công.]


Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cha cô, Giáo sư Lâm Kiến Quốc, đã đúng. Mã gen thanh tẩy tối cổ mà ông âm thầm cấy ghép vào cơ thể cô trước khi bị Tập đoàn Vạn Thần ám sát chính là tấm khiên bảo mệnh tối cao của cô. Dòng máu đang chảy trong huyết quản của cô không phải là dòng máu của một nhân loại yếu ớt, mà là chìa khóa tiến hóa vĩnh cửu của cả tộc thú nhân.


"Nồng độ phóng xạ cao như vậy mà cô ta vẫn chưa chết? Giữ nhịp thở đều đặn, không có dấu hiệu co giật... Thật là một mẫu vật nhân loại thuần chủng hoàn mỹ." Giọng nói ngoài loa lại vang lên, kèm theo tiếng cười khẩy đầy tham lam của gã cai ngục sắt Độc Nhãn. "Đợi đến khi Tập đoàn Vạn Thần cử người đến giao dịch, tao sẽ giàu to. Cho đến lúc đó, cứ ngoan ngoãn nằm trong cái lồng kính đó đi, con chuột nhỏ."


Tiếng bước chân nặng nề xa dần. Hạ Chi ngồi dậy, phủi sạch bụi cơ khí bám trên chiếc áo blouse trắng sờn cũ của mình. Cô vuốt lại mái tóc đen buộc gọn sau gáy, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra uy áp lạnh lùng của một nhà khoa học đang phân tích mẫu vật thí nghiệm.


Trốn chạy vật lý bằng cách phá vỡ lớp kính cường lực dày 10cm này là bất khả thi đối với thể trạng của một người thường như cô. Cô cần tri thức, cần quyền kiểm soát hệ thống thông tin của căn cứ ngầm này.


Hạ Chi quỳ xuống góc tối của Lồng Kính Số 9, nơi có một cổng kết nối bảo trì rỉ sét nằm ẩn dưới bảng điều khiển áp lực âm. Cô tháo một chiếc khuy bấm kim loại trên cổ tay áo blouse—thực chất là một đầu chuyển đổi dữ liệu sinh học siêu nhỏ do cô tự chế tạo tại khu ổ chuột. Cô cắm khuy bấm vào cổng kết nối, đồng thời chạm ngón tay vào tròng kính quét sinh học để thiết lập đường truyền lượng tử.


"Aegis, thức tỉnh đi." Cô thì thầm, giọng nói vô cùng nhỏ nhẹ nhưng kiên định.


Mạch điện tử rỉ sét bên trong cổng kết nối đột ngột lóe lên một tia lửa điện màu xanh lam. Trên tròng kính của cô, các dòng mã lệnh cổ xưa bắt đầu chạy dọc với tốc độ chóng mặt. Một biểu tượng holographic hình tấm khiên ánh sáng màu xanh lam hiện ra, tích hợp hình ảnh bộ não số hóa đang chuyển động nhẹ nhàng.


[Khởi động hệ thống thành công. Xin chào, Tiến sĩ Lâm Hạ Chi. Trí tuệ nhân tạo trợ lý Aegis hân hạnh được tiếp tục phục vụ cô.]


Giọng nói của Aegis vang lên trực tiếp trong sóng não của cô, mang theo một chút tần số ấm áp quen thuộc mà cha cô đã lập trình từ mười năm trước.


"Aegis, báo cáo tình trạng hệ thống của Căn Cứ Ngầm Số 9 và tìm lối thoát hiểm ẩn." Hạ Chi ra lệnh bằng sóng não.


[Đang bẻ khóa cơ sở dữ liệu nội bộ... Thành công. Căn Cứ Ngầm Số 9 hiện đang dưới quyền kiểm soát của Ban Quản Trị Sắt do cai ngục Độc Nhãn đứng đầu. Nơi này được xây dựng để giam giữ và bóc lột các thú nhân lai mang gen thoái hóa lỗi. Phát hiện một hệ thống mật đạo thoát hiểm cổ xưa do lực lượng kháng chiến cũ để lại, lối vào nằm bên dưới phòng máy chủ trung tâm của căn cứ.]


"Có thể bẻ khóa cửa Lồng Kính Số 9 từ xa không?"


[Không thể bẻ khóa bằng phương pháp số hóa thông thường, thưa Tiến sĩ. Hệ thống khóa cửa sử dụng cơ chế khóa cơ học thủy lực bọc thép bọc ngoài lớp từ trường sinh học cấp cao. Tuy nhiên, tôi phát hiện một dòng dữ liệu bất thường đang di chuyển về phía phân khu này.]


Aegis đột ngột đổi tông giọng sang tần số cảnh báo màu đỏ.


[Cảnh báo nguy hiểm cực hạn! Phát hiện một thực thể mang năng lượng sinh học cấp SSS đang di chuyển nhanh qua các hành lang bảo an. Chỉ số bạo tẩu gen của đối tượng vượt ngưỡng 85%. Hệ thống phòng thủ của căn cứ đang bị xé nát vỡ vụn.]


Hạ Chi đứng bật dậy. Cô nhìn ra ngoài lớp kính cường lực của Lồng Kính Số 9.


Từ sâu trong hành lang tối tăm của căn cứ ngầm, một luồng khí lạnh cực hạn đột ngột tràn tới, khiến những giọt nước đọng trên các đường ống thép lập tức đóng băng thành những chiếc gai nhọn hoắt. Mặt đất dưới chân cô bắt đầu rung chuyển dữ dội, tiếng kim loại bị xé rách rít lên chói tai dọc theo các bức tường bọc thép.


Hệ thống báo động đỏ của toàn bộ Căn Cứ Ngầm Số 9 đột ngột quét qua, nhuộm đỏ toàn bộ không gian rỉ sét bằng thứ ánh sáng đỏ rực đầy chết chóc. Tiếng còi báo động rú lên điên cuồng, báo hiệu một thực thể tàn bạo, một dã thú vương giả mất trí đang tiến sát đến lồng kính của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!