Nội Ứng Tống Phủ
Sương mù buổi hừng đông lạnh lẽo và đặc quánh như sữa bò bao phủ lấy nghĩa trang ngoại môn Thương Vân Tông. Gió núi rít qua những khe đá hẹp, mang theo mùi ẩm mốc của đất ẩm và mùi tử khí nhàn nhạt đặc trưng của bãi tha ma tích tụ trăm năm.
Lục Hoài Dạ lướt đi trong bóng tối nhập nhẹm, bước chân nhẹ như lá rụng không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Hắn vừa trở về từ căn nhà gỗ sập sệ của Lão rèn mù A Sương ở Thương Vân Trấn. Vai đeo chiếc gùi tre thô xơ, bên trong là chiếc Đục Xương Cổ Thiết rỉ sét đang được bọc kỹ bằng những lá bùa tịnh hóa oán khí thô sơ. Luồng khí tức hắc thiết vạn năm từ chiếc đục tỏa ra một sự lạnh buốt thấu xương, nhưng nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng của hắn hoàn toàn có thể chịu đựng được.
Hắn không đi thẳng về căn lều rách nát của mình, mà men theo lối mòn quen thuộc tiến về phía ngôi mộ vô danh của tổ tiên. Hắn gạt lớp cỏ dại bám đầy sương độc, lách người đi xuống mật đạo dẫn thẳng vào Thủy Tổ Phế Tích sâu dưới lòng đất nghĩa trang.
Dưới đại điện tối tăm của phế tích, Lục Hoài Dạ lấy chiếc Đục Xương Cổ Thiết và mảnh da thú cổ ghi chép mật về nguồn gốc Thương Vân Tông đặt vào một hốc đá bí mật bên cạnh tế đàn đá trắng. Hắn khẽ vuốt ve bả vai trái của mình, nơi độc cốt của tổ tiên đời thứ tư Lục Thiên Độc đã dung hợp một phần. Lớp da xám nhẹ như đá tảng dưới vai hắn thỉnh thoảng lại lóe lên những đường vân trận màu tím đen quỷ dị, tủy xương bên trong vẫn còn nóng ran như bị lửa thiêu.
Hắn đưa tay lên chạm vào chiếc Vòng cổ tóc oán niệm đeo trước ngực. Di vật của người mẹ đã khuất đang khẽ rung lên nhè nhẹ, tỏa ra luồng khí tức u uất che giấu hoàn toàn huyết khí cổ tộc tinh khiết của hắn. Tuy nhiên, trên những sợi tóc quấn chặt ấy, một vết rạn nứt nhỏ mới xuất hiện sau đợt bạo huyết cộng hưởng với phi kiếm cốt sườn của Tống Quy đêm trước vẫn chưa hề khép lại. Vết rạn nứt mỏng manh như sợi chỉ, rỉ ra một tia oán khí nhạt nhòa, báo hiệu giới hạn chịu đựng của chiếc vòng cổ bảo mệnh này đang ngày càng suy giảm.
"Ta phải nhanh chóng đoạt lại xương sườn của cha trước khi chiếc vòng cổ này hoàn toàn vỡ vụn," Lục Hoài Dạ thầm nghĩ, đôi mắt xám lạnh sâu thẳm lóe lên một tia sát ý quyết tuyệt.
Hắn nhanh chóng leo ngược lên miệng hố nghĩa trang, lẳng lặng tiến về phía căn lều phu dịch rách nát của mình.
Bên trong lều, Mạnh Hùng đang nằm co quắp trên chiếc chiếu rơm rách. Sắc mặt gã nhợt nhạt như tờ giấy, trán bết chặt mồ hôi lạnh, lồng ngực phập phồng một cách khó khăn. Vết thương gãy xương sườn do chưởng lực của Lâm Phong ba ngày trước tuy đã được Lục Hoài Dạ dùng oán lực huyết sắc tạm thời vá víu, nhưng khí lạnh sa mạc ban đêm tràn vào vẫn khiến gã đau đớn đến mức run rẩy trong cơn mê sảng.
Lục Hoài Dạ bước tới quỳ bên cạnh Mạnh Hùng. Hắn khẽ đặt bàn tay trái bám đầy vân rết độc lên ngực gã, nhẹ nhàng vận chuyển một luồng oán lực huyết sắc ấm áp truyền vào kinh mạch gã. Luồng oán lực thầm lặng này khéo léo bao bọc lấy khúc xương sườn bị gãy, tạm thời làm tê liệt các dây thần kinh cảm giác đau đớn, đồng thời ép chặt các thớ cơ xung quanh để che giấu vết nứt xương khỏi thần thức quét dò của kẻ mạnh.
"Ư..." Mạnh Hùng khẽ rên rỉ một tiếng, nhịp thở dần trở nên đều đặn và bình ổn hơn. Gã từ từ mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Lục Hoài Dạ dưới ánh sáng lờ mờ của hừng đông.
"Hoài Dạ... ngươi... ngươi đã về rồi sao?" Giọng nói của Mạnh Hùng yếu ớt như tiếng lá rụng. "Ta lo sốt vó... Dạo này Chấp Pháp Đường đang tuần tra bãi tha ma gắt gao lắm... Ta sợ bọn chúng phát hiện ra việc ngươi lén lút ra ngoài."
"Không sao, ta đã trở về an toàn." Lục Hoài Dạ trầm giọng trấn an bằng hữu. "Ngươi cứ nằm yên dưỡng thương. Vết thương xương sườn của ngươi đã được ta dùng bí thuật phong tỏa tạm thời, dù có tu sĩ Trúc Cơ quét thần thức qua cũng chỉ thấy kinh mạch bình thường. Nhưng tuyệt đối không được vận lực mạnh, nghe rõ chưa?"
Mạnh Hùng khẽ gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và biết ơn đối với thiếu niên trước mặt. Gã biết Lục Hoài Dạ mang nhiều bí mật thần bí, nhưng gã thề sẽ giữ kín miệng cho đến chết.
***
Khi mặt trời bắt đầu nhô lên khỏi vách núi Thương Vân Sơn, tỏa ra những tia sáng vàng vọt xuyên qua màn sương độc dày đặc, Lục Hoài Dạ xách chiếc gùi tre trống rỗng bước ra khỏi lều. Hắn đi về phía bãi rác Phế Cốt Khâu ở rìa nghĩa trang ngoại môn, nơi chất đống hàng vạn mảnh xương yêu thú và phế liệu rèn đúc bỏ đi của tông môn.
Đó cũng là địa điểm hẹn gặp giữa hắn và Tiểu Trúc — tỳ nữ thân cận trong phòng của thiếu chủ Tống Quy.
Tiểu Trúc là một thiếu nữ mười bảy tuổi, dáng người gầy gò mảnh mai, mặc chiếc y phục tỳ nữ màu hồng nhạt rách vai và bám đầy bụi than lò rèn. Khuôn mặt thanh tú của nàng lúc này hằn rõ những vết bầm tím sưng đỏ do bị roi của Tống Quy đánh đập dã man ngày hôm qua. Đôi mắt nàng sưng húp vì khóc, nhưng ẩn sâu trong con ngươi đen láy ấy lại là một ngọn lửa uất hận và kiên cường ngầm sẵn sàng bùng cháy.
Nàng xuất hiện dưới danh nghĩa phu dịch đi đổ tro than thải từ nội môn xuống bãi rác Phế Cốt Khâu. Khi thấy xung quanh không có lính canh tuần tra, nàng lách nhanh vào ngách đá khuất nơi Lục Hoài Dạ đang chờ sẵn.
"Lục đại ca..." Giọng Tiểu Trúc run rẩy, nàng vội vàng đặt chiếc thau đồng đầy tro than xuống đất, hai tay ôm chặt lấy bả vai gầy guộc của mình.
Lục Hoài Dạ nhìn những vết roi chằng chịt rỉ máu trên cánh tay nàng, trong lòng khẽ dâng lên một luồng oán khí lạnh lẽo. Hắn thò tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc túi vải nhỏ đựng bột hương gây mê (do hắn tự phối chế từ các loại thảo dược độc phế thải nghĩa trang) và một bó Huyết Hủ Thảo nhỏ hái trộm từ Linh Dược Viên từ trước.
"Tiểu Trúc, đây là thứ ngươi cần." Lục Hoài Dạ hạ thấp giọng, đưa chiếc túi vải và bó độc thảo cho nàng. "Bột hương này không màu không mùi, chỉ cần rải một ít vào lò xông trầm trong phòng lính canh Tống phủ, trong vòng mười nhịp thở chúng sẽ rơi vào trạng thái ngủ say hoàn toàn mà không hề hay biết."
Hắn chỉ tay vào bó Huyết Hủ Thảo màu đỏ thẫm: "Còn đây là Huyết Hủ Thảo. Dịch độc của nó có tính axit ăn mòn cực mạnh. Đêm mai, khi Tống Quy bế quan đạt đến giai đoạn then chốt trước đại lễ, ngươi hãy lén bôi dịch độc này lên hệ thống xích sắt hắc thiết bảo vệ mật thất Tống Phủ ngoại môn. Nó sẽ âm thầm ăn mòn cấm chế trận pháp lôi điện bảo vệ mà không hề kích hoạt chuông cảnh báo lôi đình của tông môn."
Tiểu Trúc nhận lấy độc thảo và túi bột hương, ngón tay nàng run rẩy dữ dội nhưng ánh mắt lại vô cùng quyết tuyệt: "Được... Ta sẽ làm được. Tống Quy gã là một con quái vật tàn bạo! Gã không coi gia nhân chúng ta là con người... Gã đã đánh chết hai tỳ nữ tuần trước chỉ vì họ làm mẻ một góc chén trà... Ta muốn gã phải chết!"
"Ngươi phải cẩn thận. Hành sự vào đêm mai, sau khi bôi độc dịch xong hãy lập tức rời khỏi phủ bằng cửa ngách phía tây, ta sẽ chờ sẵn ở đó để đón ngươi." Lục Hoài Dạ dặn dò tỉ mỉ, đôi mắt xám lạnh quét qua sơ đồ bố phòng Tống phủ mà Tiểu Trúc vừa vẽ bằng than đen trên một mảnh vải thô.
"Ta nhớ rõ rồi... Đa tạ Lục đại ca cứu mạng." Tiểu Trúc khẽ cúi đầu, vội vàng giấu độc thảo vào trong gùi đựng tro than rồi bưng thau đồng nhanh chóng bước ra ngoài, hòa vào sương mù hừng đông.
***
Lục Hoài Dạ quay trở lại căn lều rách nát của mình tại bãi tha ma. Hắn ngồi xếp bằng trên chiếu rơm, nhắm mắt điều hòa nhịp thở. Kinh mạch bàn tay trái của hắn vẫn còn hơi tê dại do oán niệm thú tính cắn trả trong đợt khổ luyện Cốt Nhục Phân Ly Thuật đêm qua. Hắn phải tranh thủ từng giây để tịnh hóa luồng khí tức hỗn loạn này.
Bỗng nhiên, tai của hắn khẽ giật giật.
*Rầm... Rầm... Rầm...*
Từ phía lối vào nghĩa trang ngoại môn, những tiếng bước chân dồn dập, nặng nề nện xuống đất đá vang lên phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. Đi kèm với đó là tiếng roi da quất vào không trung kêu *Vút... Vút...* rùng rợn và tiếng quát tháo điên cuồng của lính canh Chấp Pháp Đường.
"Lục soát cho ta! Lật tung từng căn lều phu dịch lên! Kẻ nào dám cản đường, trực tiếp đánh gãy chân ném vào lò rèn cốt!"
Đó là giọng nói khàn đặc đầy mỡ của ngoại môn chấp sự Triệu Đoạt.
Lục Hoài Dạ khẽ biến sắc. Triệu Đoạt dẫn đầu toán chấp pháp vệ đang tiến hành cuộc lục soát nghĩa trang đột xuất. Gã đang điên tiết và nghi ngờ tột độ sau cái chết liên tục của Lâm Phong ở bãi tha ma và Hắc Hổ dưới mỏ quặng Hắc Cốt Động.
Trong khoảnh khắc ngặt nghèo, Lục Hoài Dạ vung tay trái, một luồng oán lực huyết sắc quét qua gầm giường rơm. Hắn nhanh chóng thu hồi chiếc Cổ Cốt La Bàn và các trận kỳ huyết vân giấu dưới gối, dùng một chưởng lực thầm lặng đẩy chúng xuyên qua khe nứt đất rơi xuống mật đạo Thủy Tổ Phế Tích dưới lòng đất.
Hắn liếc nhìn Mạnh Hùng đang run rẩy nằm trên chiếu. Vết thương xương sườn của Mạnh Hùng đã được phong tỏa, nhưng sắc mặt nhợt nhạt của gã vẫn rất dễ bị nghi ngờ.
Lục Hoài Dạ dứt khoát đưa ngón tay trỏ lên miệng cắn rách, nặn ra vài giọt máu tươi đỏ thẫm rồi bôi lên một mảnh vải thô cũ rách, nhét vội dưới gầm giường của mình. Hắn vừa kịp thu tay lại và ngồi xếp bằng xuống đất thì cánh cửa lều gỗ mục nát đã bị một cú đá cực mạnh đánh văng ra ngoài.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ nát vụn thành nhiều mảnh. Triệu Đoạt béo phị bước vào, khuôn mặt rỗ chằng chịt vết sẹo ngang ngược đầy sát khí. Eo gã dắt chiếc roi da dài bám đầy vết máu khô rợn người, tỏa ra mùi tanh nồng của huyết sắt độc tố. Theo sau gã là bốn tên chấp pháp vệ mặc giáp da đen của Chấp Pháp Đường ngoại môn, tay cầm trường đao sáng loáng.
"Triệu... Triệu chấp sự đại nhân..." Mạnh Hùng cố gượng dậy, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi dập đầu dưới đất.
Triệu Đoạt không thèm nhìn Mạnh Hùng, đôi mắt híp đầy mỡ của gã quét qua căn lều chật hẹp, rách nát rồi dừng lại trên người Lục Hoài Dạ đang ngồi im lặng, cúi đầu cung kính.
"Lục Hoài Dạ! Lũ rác rưởi dọn xác các ngươi dạo này gan to bằng trời rồi đúng không?" Triệu Đoạt gầm lên, tiếng hét mang theo uy áp linh lực Trúc Cơ Sơ Kỳ khiến căn lều rung lên bần bật. "Lâm Phong bị chết bất thường ở bãi tha ma, Hắc Hổ lại bạo tạc kinh mạch chết thảm dưới mỏ sâu! Cả hai vụ đều xảy ra xung quanh khu vực quản lý của ngươi! Nói! Có phải ngươi lén lút thông đồng với chợ đen tu tiên để trộm cắp phế cốt thú, rồi mưu hại đầu mục tông môn không?"
"Báo cáo chấp sự đại nhân... tiểu nhân không dám..." Lục Hoài Dạ giả vờ run rẩy, giọng nói khúm núm cúi đầu thật thấp để che giấu ánh mắt xám lạnh hoàn toàn không có một tia sợ hãi. "Tiểu nhân chỉ là một phế vật phế mạch dọn xác hèn mọn... trói gà không chặt... sao dám mưu hại các vị đầu mục tôn quý..."
"Hừ! Ngươi nói ngươi không dám?" Triệu Đoạt cười lạnh đầy tàn nhẫn. Gã phất tay ra lệnh cho đám lính canh: "Lục soát! Lật tung mọi ngóc ngách của căn lều rác rưởi này lên cho ta! Tìm xem có phế cốt thú hay tang vật chợ đen nào giấu ở đây không!"
Bốn tên chấp pháp vệ lao vào như lũ sói đói. Chúng vung đao chém nát chiếc bàn gỗ thô duy nhất, lật tung hũ nước sinh hoạt làm nước bẩn chảy tràn lan trên nền đất bùn. Chúng dùng chân đạp nát chiếc gùi tre trống rỗng của Lục Hoài Dạ đeo sau lưng.
Mạnh Hùng thấy chiếc gùi tre bị đạp nát, lo sợ chiếc đục sắt rỉ sét bị phát hiện (gã chưa biết main đã giấu đục dưới lòng đất), vội vàng bò tới ôm lấy chân một tên lính canh khóc lóc:
"Đại nhân bớt giận... Hoài Dạ thực sự chỉ dọn xác... Hằng ngày hắn đều nộp đủ phế cốt... Xin các vị đại nhân khai ân..."
"Cút ra, lũ lợn thiến hèn mọn!" Triệu Đoạt điên tiết vung chân đá mạnh vào lồng ngực Mạnh Hùng.
*Bốp!*
Cú đá mang theo một phần linh lực Trúc Cơ thô bạo dội thẳng vào lồng ngực Mạnh Hùng. Thân hình hộ pháp của gã bay vút ra ngoài, đập mạnh vào cột gỗ dựng lều rồi ngã gục xuống vũng nước bẩn ngoài sân. Vết thương xương sườn bị gãy của gã bị chấn động nứt lại, máu tươi trào ra khóe miệng, khiến gã đau đớn đến mức ngất lịm đi.
Lục Hoài Dạ chứng kiến bằng hữu bị đánh trọng thương ngay trước mắt, hai bàn tay giấu trong ống tay áo vải gai thô khẽ siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Một luồng sát ý huyết sắc cực hạn bùng phát dữ dội trong thức hải của hắn, suýt chút nữa khiến hắn mất khống chế bộc phát Hoang Cổ Luyện Thể để đập nát đầu Triệu Đoạt ngay tại chỗ.
Nhưng hắn phải nhẫn. Đại lễ ngoại môn chưa bắt đầu, hắn chưa đoạt lại được xương sườn của cha. Nếu ra tay lúc này, hắn sẽ bị hộ tông đại trận lôi điện của chưởng môn Tống Vân Hải lập tức nghiền nát thành tro bụi.
Lục Hoài Dạ âm thầm bóp chặt chiếc Vòng cổ tóc oán niệm đeo trên cổ. Luồng oán niệm u uất từ vòng cổ tỏa ra một luồng khí lạnh làm dịu đi sát ý đang bùng cháy trong đầu hắn.
Cùng lúc đó, Triệu Đoạt bước tới trước mặt Lục Hoài Dạ. Gã vận chuyển thần thức Trúc Cơ Sơ Kỳ mạnh mẽ, phóng ra một luồng áp lực tinh thần vô hình quét thẳng qua người hắn từ đầu đến chân hòng dò xét huyết mạch và tu vi ẩn giấu.
*Ong...*
Thần thức quét qua người Lục Hoài Dạ. Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ hắn bất ngờ rung lên bần bật dưới áp lực tinh thần Trúc Cơ. Vết rạn nứt nhỏ trên vòng cổ đột ngột nứt toác thêm một đoạn dài, phát ra tiếng kêu răng rắc vô thanh trong thức hải của hắn. Một cơn đau nhức nhối dội thẳng vào thần hồn Lục Hoài Dạ, khiến lồng ngực hắn rỉ ra một vệt máu tươi nhạt dưới lớp áo gai thô.
Tuy nhiên, oán niệm bảo vệ sâu sắc của người mẹ ẩn trong vòng cổ đã thành công bẻ cong hoàn toàn hướng quét thần thức của Triệu Đoạt. Thần thức của gã chỉ cảm nhận được một đan điền vỡ nát hoàn toàn, trống rỗng không có một tia linh lực truyền thống, và hệ thống kinh mạch phế thải chằng chịt vết rách nứt của một phế vật dọn xác bình thường.
Triệu Đoạt thu hồi thần thức, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Đúng là một phế vật phế mạch rác rưởi! Thần thức của ta quét qua không tìm thấy một sợi linh khí nào. Kẻ như ngươi làm sao có khả năng mưu hại được Lâm Phong và Hắc Hổ."
Gã chán nản định quay người bước ra ngoài lều. Nhưng đúng lúc đó, một tên chấp pháp vệ đang dùng đao bới đống rơm rách dưới gầm giường của Lục Hoài Dạ bỗng kêu lên:
"Chấp sự đại nhân! Mau nhìn xem đây là cái gì!"
Triệu Đoạt khựng lại, quay đầu nhìn về phía gầm giường rơm. Tên lính canh dùng mũi đao khều ra một mảnh vải thô cũ rách dính đầy những vệt máu màu đỏ thẫm đã khô khô bết chặt.
Triệu Đoạt bước tới, cúi người nhặt mảnh vải dính máu lên. Ánh mắt gã híp lại đầy tàn nhẫn và nghi ngờ, dán chặt vào vệt máu thẫm trên mảnh vải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!