Lão Rèn Mù Ở Thương Vân Trấn
Sương mù lạnh giá bao phủ bãi tha ma ngoại môn Thương Vân Tông dần dày đặc hơn khi đêm về khuya. Lục Hoài Dạ lẳng lặng bước ra khỏi căn lều rách nát, tay trái giữ chặt lồng ngực đang rỉ ra từng vệt máu đen thẫm. Cơn bạo huyết do cộng hưởng với thanh Phi kiếm cốt sườn của Tống Quy vừa rồi đã tàn phá kinh mạch của hắn một cách thảm hại. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi dâng lên tận cổ họng, nhưng đôi mắt xám lạnh của hắn vẫn không hề dao động, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng vạn năm.
Hắn khẽ liếc nhìn Mạnh Hùng đang ngủ mê mệt trên chiếu rơm. Oán lực huyết sắc mà hắn truyền vào lồng ngực Mạnh Hùng vẫn đang hoạt động ổn định, tạm thời bảo vệ khúc xương sườn bị gãy của gã không bị hỏa độc từ roi da tiếp tục ăn mòn. Lục Hoài Dạ khẽ kéo lại tấm chăn rách cho bằng hữu, rồi lẳng lặng vén màn lều bước ra ngoài.
Hắn phải đi. Thời gian bế quan của Tống Quy sắp kết thúc, đại lễ ngoại môn chỉ còn ba ngày nữa là diễn ra. Nếu hắn không tìm được cách tháo dỡ thanh kiếm cốt sườn kia mà vẫn giữ nguyên linh tính của xương cha, mọi nỗ lực ẩn nhẫn suốt mười năm qua sẽ đổ sông đổ bể.
Lục Hoài Dạ vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật, ép chặt huyết mạch cổ tộc vào sâu trong tủy xương, đồng thời điều chỉnh nhịp thở hòa vào tiếng gió rít của nghĩa trang. Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ hắn khẽ tỏa ra một luồng khí tức u ám, bao bọc lấy nhục thân gầy gò của hắn, che giấu hoàn toàn dao động linh lực trước các đợt quét thần thức thưa thớt của tuần tra Chấp Pháp Đường. Hắn lướt đi nhanh chóng và không tiếng động qua những ngôi mộ hoang, men theo con đường mòn hiểm trở dẫn xuống chân núi Thương Vân Sơn.
***
Thương Vân Trấn nằm khuất dưới chân núi, là một thị trấn sầm uất nhưng đầy rẫy hiểm họa, nơi giao thương hỗn tạp giữa phàm nhân và tu sĩ cấp thấp. Đêm muộn, những ngọn đèn dầu rải rác dọc theo các con hẻm nhỏ hắt ra ánh sáng vàng vọt quỷ dị.
Tại một góc tối hẻo lánh phía sau lâu các lộng lẫy của Vạn Bảo Lâu chi nhánh Thương Vân Trấn, một thân ảnh gầy gò đang đứng tựa vào bức tường đá rêu phong. Gã mặc một chiếc trường bào bằng lụa màu lục đậm rộng thùng thình, ngón tay đeo đầy những chiếc nhẫn vàng giả phát ra tiếng lách cách nhè nhẹ khi gã chơi đùa với chiếc Bàn Tính Đồng Khống Linh trên tay. Đó chính là Trịnh Tam, kẻ trung gian sừng sỏ của chợ đen Thương Vân Trấn.
Nghe thấy tiếng bước chân nhẹ như lá rụng sát bên mình, Trịnh Tam giật nảy mình, chiếc bàn tính đồng suýt chút nữa rơi xuống đất. Gã quay đầu lại, đôi mắt hí lanh lợi híp chặt khi nhìn thấy thiếu niên mặc áo vải gai thô xám tro, khuôn mặt nhợt nhạt bám đầy bụi than nghĩa trang.
"Lục Hoài Dạ? Ngươi... sao ngươi lại ra nông nỗi này?" Trịnh Tam hạ thấp giọng, kinh hãi nhìn vệt máu khô thẫm trước ngực áo của hắn. "Mùi tử khí và oán độc trên người ngươi nồng nặc đến mức dọa người đấy! Ta đã bảo ngươi dạo này Chấp Pháp Đường đang tuần tra gắt gao sau cái chết của Lâm Phong, sao ngươi còn dám mò xuống đây?"
"Ta cần gặp Lão rèn mù," Lục Hoài Dạ không vòng vo, giọng nói khàn khàn nhưng lạnh lùng dứt khoát.
Trịnh Tam khẽ biến sắc, ria mép dài của gã run lên: "Ngươi điên rồi sao? Lão già mù A Sương đó là một kẻ điên! Lão từng bị Thần Binh Các phế mắt và trục xuất vì kỹ nghệ rèn đúc tà môn. Tính khí lão quái dị tột cùng, ai đến gần cũng bị lão dùng búa sắt đuổi đi. Ngươi tìm lão làm gì?"
"Ta cần một thứ công cụ đặc thù. Và ta cần học kỹ thuật của lão," Lục Hoài Dạ nhìn thẳng vào mắt Trịnh Tam, ánh mắt xám lạnh sâu thẳm khiến gã chợ đen rùng mình. "Ngươi dẫn đường. Linh thạch hạ phẩm lần này ta sẽ trả gấp đôi."
Trịnh Tam nuốt ngụm nước bọt, ngón tay mập mạp gõ nhanh trên bàn tính đồng như đang tính toán lợi hại. Gã và Lục Hoài Dạ đã giao dịch phế cốt thú suốt ba năm qua, gã biết rõ thiếu niên này nói ít làm nhiều, hành sự cực kỳ cẩn trọng và chưa bao giờ nuốt lời. Hơn nữa, Trịnh Tam cũng cảm nhận được một luồng phong ba bão táp sắp sửa đổ ập xuống Thương Vân Tông, đầu tư vào Lục Hoài Dạ lúc này tuy mạo hiểm nhưng lợi ích mang lại sẽ cực kỳ khổng lồ nếu hắn sống sót.
"Được rồi, coi như ta nợ ngươi từ vụ giao dịch phế cốt lần trước." Trịnh Tam thở dài, kéo sụp chiếc mũ vải trên đầu xuống. "Đi theo ta. Tránh xa các con phố chính ra, mật thám của Tống gia đang lùng sục khắp nơi đấy."
***
Trịnh Tam dẫn Lục Hoài Dạ luồn lách qua những ngõ ngách tăm tối, ngập tràn nước thải thối rữa của Thương Vân Trấn. Sau khoảng nửa canh giờ di chuyển, họ dừng lại trước một căn nhà gỗ sập sệ, nằm biệt lập sát vách núi đá đen.
Khói đen bốc lên nghi ngút từ ống khói đất sét của căn nhà, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của than củi kém chất lượng và mùi tanh nhàn nhạt của sắt rỉ. Từ bên trong, những tiếng búa rèn nện xuống đe sắt vang lên đều đặn, khô khốc và nặng nề.
*Boong... Boong... Boong...*
Mỗi tiếng búa gõ xuống đều khiến mặt đất dưới chân Lục Hoài Dạ khẽ rung nhẹ. Hắn nhíu mày, kỹ năng Cốt Cảm trong người hắn khẽ dao động. Hắn cảm nhận được, ẩn sau những tiếng búa rèn thô kệch kia là một luồng linh lực Trúc Cơ Sơ Kỳ cực kỳ ngột ngạt, nhưng đã bị phong ấn và tàn phá nghiêm trọng, chỉ còn lại lớp vỏ rỗng tuếch.
Trịnh Tam tiến lên, gõ mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát: "Lão A Sương! Là Trịnh Tam đây! Ta mang đến cho lão một mối làm ăn lớn!"
Tiếng búa rèn bên trong đột ngột dừng lại. Không khí xung quanh căn nhà bỗng chốc trở nên im ắng đến đáng sợ.
*Két...*
Cánh cửa gỗ từ từ mở ra, để lộ một không gian tối tăm rực lửa đỏ từ lò nung địa mạch tự chế bên trong. Một lão già bước ra, dáng người còng lưng nhưng bả vai u thịt bắp, ngực trần sạm đen vì khói lửa. Hai hốc mắt của lão sâu hoắm, chằng chịt những vết sẹo lồi ghê tởm do bị nung hỏa hủy hoại hoàn toàn, mặc một chiếc tạp dề da rách rưới bám đầy than củi. Tay phải lão cầm một chiếc búa sắt nhỏ rỉ sét, tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo.
"Trịnh Tam... gã gian thương tham tiền nhà ngươi còn dám vác mặt đến đây sao?" Giọng nói của Lão rèn mù A Sương khàn đặc như hai mảnh sắt rỉ cọ vào nhau. "Lần trước ngươi bán cho ta đống phế cốt thú lẫn đầy tạp chất làm mẻ mất lưỡi đục của ta, ta chưa tính sổ với ngươi đâu! Cút ngay trước khi ta dùng búa này đập nát bàn tính của ngươi!"
"Ấy, lão A Sương bớt giận!" Trịnh Tam vội vàng lùi lại một bước, đưa tay che chiếc bàn tính đồng. "Lần này ta không bán xương thú. Ta mang đến cho lão một vị khách đặc biệt. Hắn muốn học kỹ nghệ của lão và cần rèn một thứ công cụ."
A Sương không thèm nhìn Trịnh Tam, hốc mắt mù lòe của lão đột ngột quay sang hướng Lục Hoài Dạ. Lão hít một hơi thật sâu, mũi khẽ giật giật.
"Mùi máu tươi... mùi oán khí nghĩa trang... và..." A Sương khựng lại, đôi lông mày bạc trắng nhíu chặt. Lão đột ngột bước tới một bước, chiếc búa sắt trên tay vung lên với một tốc độ quỷ dị, gõ nhẹ lên bả vai trái của Lục Hoài Dạ.
*Cộc!*
Cú gõ nhẹ nhàng nhưng mang theo một lực lượng nhục thân nặng nề vô cùng. Lục Hoài Dạ đứng im không né tránh, nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng tự động kích hoạt, lớp da bả vai hắn chuyển sang màu xám nhẹ như đá tảng để hóa giải chấn lực.
"Hửm?" A Sương thu búa lại, hốc mắt sâu hoắm lóe lên một tia sáng quỷ dị. "Nhục thân cứng cáp như đá, bả vai trái mang độc tính vạn năm của cổ tộc... nhưng lồng ngực lại khuyết mất xương sườn thứ bảy, kinh mạch nứt rách nghiêm trọng do bạo huyết cộng hưởng huyết mạch. Thiếu niên, ngươi mang dòng máu cổ tộc tinh khiết, nhưng lại bị kẻ khác rút xương làm khí cụ rèn binh đúng không?"
Lục Hoài Dạ khẽ chấn động trong lòng. Lão già mù này chỉ cần gõ nhẹ một búa đã đoán chính xác toàn bộ trạng thái nhục thân và vết thương giấu kín của hắn. Quả không hổ danh là cựu đại sư rèn đúc của Thần Binh Các.
Hắn không giấu giếm nữa, khẽ gật đầu: "Phải. Xương sườn của cha ta bị rèn thành phi kiếm trong tay thiếu chủ Thương Vân Tông. Ta muốn đòi lại nó."
Nghe đến ba chữ "Thương Vân Tông", sắc mặt của A Sương đột ngột trở nên dữ tợn. Luồng linh lực Trúc Cơ Sơ Kỳ ẩn giấu trong người lão bộc phát ra ngoài, tạo ra một luồng áp lực tinh thần nặng nề đè sụp xuống căn phòng hẹp. Khói đen từ lò rèn cuộn xoáy dữ dội.
"Thương Vân Tông... lũ chó săn hèn hạ của Thần Binh Các!" A Sương nghiến răng gầm lên, chiếc búa sắt trên tay lão run lên bần bật. "Chúng chuyên đi săn lùng cổ tộc, rút xương róc thịt để chế tạo ra những binh khí tà môn cống nộp lên sa mạc Đại Hoang! Nhưng thiếu niên, ngươi tìm đến ta để học kỹ thuật rèn đúc? Ngươi muốn dùng xương người để rèn ra một thanh tà kiếm mạnh hơn để trả thù sao?"
Sát khí từ người A Sương khóa chặt lấy Lục Hoài Dạ. Chỉ cần thiếu niên này gật đầu, chiếc búa sắt rỉ sét của lão sẽ lập tức đập nát đầu hắn.
Lục Hoài Dạ đứng vững dưới uy áp tinh thần của cựu đại sư Kim Đan, lớp da toàn thân hắn chuyển hẳn sang màu xám tro hoang dã. Hắn nhìn thẳng vào hốc mắt mù của lão già, giọng nói lạnh lùng nhưng vang dội ý chí kiên định:
"Ta không dùng xương người rèn kiếm. Ta không bao giờ làm nhơ nhuốc linh hồn của tổ tiên. Ta tìm lão để học cách tháo dỡ thanh kiếm cốt sườn kia, đòi lại di cốt của cha ta mà không làm tổn hại đến linh tính cốt tủy của ông. Ta muốn đưa ông về đất mẹ táng vĩnh hằng!"
Ý chí đòi lại tôn nghiêm cho người chết tỏa ra từ huyết mạch cổ tộc của Lục Hoài Dạ vô cùng tinh thuần, không hề chứa đựng bất kỳ sự tham lam quyền lực hay tà niệm nào. Luồng sát khí của A Sương va đập vào ý chí ấy, lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn.
Căn phòng trở lại im lặng. A Sương đứng lặng người trong năm nhịp thở, chiếc búa sắt trên tay lão từ từ hạ xuống. Khuôn mặt dữ tợn của lão dần giãn ra, để lộ một nỗi buồn u uất và sự tự giễu đầy cay đắng.
"Đưa về đất mẹ táng vĩnh hằng..." Lão già mù lẩm nhẩm, khóe mắt sẹo lồi khẽ giật giật. "Đã bao nhiêu năm rồi ta chưa nghe thấy một lời nói tôn trọng xương cốt như vậy. Lũ luyện khí sư ngoài kia, kể cả đám cầm quyền Thần Binh Các, đều coi di cốt cổ tộc là nguyên liệu rèn đúc thượng hạng, là công cụ để chúng gia tăng tu vi và thọ nguyên. Chúng không biết rằng, mỗi khúc xương bị luyện hóa đều đang gào thét đau đớn vạn ngày trong lửa đỏ..."
Lão quay người, đi dứt khoát vào sâu trong lò rèn: "Vào đi. Trịnh Tam, ngươi đứng ngoài canh cửa. Nếu có mật thám của Chấp Pháp Đường bén mảng tới, lập tức bóp nát bàn tính báo động cho ta."
"Rõ, rõ! Lão A Sương cứ tự nhiên!" Trịnh Tam thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đóng cửa gỗ lại và nép mình vào bóng tối vách đá ngoài ngõ.
***
Bên trong lò rèn, nhiệt độ nóng bức từ lò nung địa mạch tự chế khiến mồ hôi trên người Lục Hoài Dạ nhanh chóng chảy ròng ròng, thấm vào các vết thương rách nứt trên ngực gây ra cơn đau rát buốt.
A Sương đi tới góc phòng, nhặt lên một chiếc đục sắt rỉ sét dài khoảng một thước, đầu đục dẹt và sắc bén một cách quỷ dị, tỏa ra khí tức lạnh lẽo của hắc thiết vạn năm. Lão ném chiếc đục xuống đe sắt phát ra tiếng *Keng* giòn giã.
"Muốn tháo dỡ xương cổ tộc ra khỏi thần binh rèn đúc mà không làm mất đi linh tính cốt tủy, ngươi phải học được bí thuật cấm kỵ của Thần Binh Các — Cốt Nhục Phân Ly Thuật," A Sương trầm giọng nói, đôi bàn tay sần sùi khẽ vuốt ve mặt đe sắt bám đầy bụi than.
"Cốt Nhục Phân Ly Thuật?" Lục Hoài Dạ nhìn chiếc đục sắt rỉ sét, thầm ghi nhớ cái tên này.
"Phải. Lũ luyện khí sư ngu xuẩn thường dùng linh hỏa cực mạnh để cưỡng ép nung chảy kim loại, dung hợp xương cốt vào binh khí. Cách đó tuy tạo ra binh khí có sát lực mạnh, nhưng lại làm tổn thương nghiêm trọng đến cấu trúc linh tính của cốt tủy, khiến oán niệm tích lũy bộc phát cắn trả người dùng." A Sương giải thích, giọng nói mang theo sự kiêu hãnh của một đại sư đúc kiếm chân chính.
"Cốt Nhục Phân Ly Thuật đi ngược lại quy trình đó. Ngươi không dùng lửa để nung, mà dùng chính dòng máu huyết mạch của bản thân để làm chất dẫn. Khi bàn tay ngươi áp sát vào binh khí đối thủ, ngươi phải truyền oán lực huyết mạch của mình vào điểm liên kết giữa xương và kim loại. Xương cốt cổ tộc mang tính linh cực cao, khi cảm nhận được huyết mạch đồng tộc kêu gọi, nó sẽ tự động bài xích chất liệu kim loại thô tạp xung quanh, tự rã rời cấu trúc liên kết và rơi ra ngoài hoàn mỹ."
Lục Hoài Dạ khẽ chấn động dồn dập. Phương pháp này hoàn toàn đi ngược lại với nhận thức tu tiên truyền thống, không cần dùng đến đan điền hay linh lực ngũ hành, mà hoàn toàn dựa vào sự cộng hưởng huyết mạch và oán lực tinh thuần của cổ tộc.
"Nhưng học thuật này đòi hỏi ngươi phải chịu đựng một cái giá cực kỳ đắt," A Sương đột ngột quay đầu lại, giọng nói trở nên nghiêm trọng vô cùng. "Mỗi mảnh di cốt khi bị tách ra khỏi binh khí đều tích lũy oán niệm cực hạn của ký ức lúc chết. Khi ngươi dùng máu làm chất dẫn để tháo dỡ, oán niệm đó sẽ dọc theo kinh mạch bàn tay truyền thẳng vào thức hải của ngươi. Nếu thần thức của ngươi không đủ mạnh, ngươi sẽ lập tức bị oán niệm làm điên loạn, nhục thân bị bạo huyết nứt vỡ thành trăm mảnh!"
Lão chỉ tay vào chiếc đục sắt rỉ sét trên đe: "Chiếc Đục Xương Cổ Thiết này được ta rèn từ hắc thiết vạn năm dưới đáy cấm khu địa mạch, có khả năng dẫn truyền oán lực huyết mạch cực tốt mà không bị ăn mòn. Ta trao nó cho ngươi. Bây giờ, ta sẽ truyền thụ khẩu quyết của Cốt Nhục Phân Ly Thuật. Ngươi chỉ có ba ngày để luyện tập tháo dỡ các mảnh xương thú phế thải trước khi đại lễ ngoại môn bắt đầu."
Lục Hoài Dạ tiến lên bước một, cầm lấy chiếc đục sắt rỉ sét. Một luồng cảm giác lạnh buốt thấu xương tủy lập tức truyền từ chuôi đục vào lòng bàn tay hắn, khiến cánh tay trái mang độc cốt khẽ run nhẹ phát ra ánh sáng xanh lục nhạt.
Hắn quỳ xuống trước lão già mù, dập đầu ba cái thật mạnh xuống nền đất đầy tro than:
"Đệ tử Lục Hoài Dạ, đa tạ tiền bối truyền thụ đại ân!"
A Sương im lặng nhận lễ, rồi lão bắt đầu đọc lên những dòng khẩu quyết cổ xưa, rùng rợn và phức tạp của bí thuật cấm kỵ. Mỗi lời nói của lão như một tiếng búa rèn nện thẳng vào thức hải của Lục Hoài Dạ, khắc ghi sâu sắc vào linh hồn hắn.
***
Suốt hai ngày đêm tiếp theo, Lục Hoài Dạ không hề rời khỏi lò rèn của A Sương.
Hắn ngồi xếp bằng bên đống phế cốt thú mà Trịnh Tam thu gom lén lút từ bãi rác Phế Cốt Khâu. Hắn dùng chiếc đục sắt rỉ sét, nhỏ từng giọt máu tươi từ đầu ngón tay lên thân đục, áp sát vào những thanh kiếm phế thải chế từ xương thú cấp thấp của ngoại môn.
*Xèo... Xèo...*
Mỗi lần vận chuyển Cốt Nhục Phân Ly Thuật, kinh mạch bàn tay Lục Hoài Dạ lại đau đớn như bị lửa thiêu. Máu tươi từ ngón tay hắn thấm vào khe hở của kiếm phế, kích hoạt oán niệm thú tính gào thét bên trong. Luồng oán niệm cuồng bạo ấy dọc theo thân đục truyền ngược vào cánh tay hắn, làm nứt rách các mạch máu nhỏ dưới da.
Nhưng Lục Hoài Dạ không hề lùi bước. Hắn cắn chặt răng, vận dụng Thần Thức Thối Cốt Pháp để giữ vững thần trí, dùng ý chí kiên định của mình để cưỡng chế xoa dịu và đồng hóa luồng oán niệm thú tính hung hãn.
Đến đêm thứ ba, một tiếng *Rắc* giòn giã vang lên trong lò rèn tối tăm.
Thanh kiếm phế thải chế từ xương yêu thú cấp thấp trên đe sắt đột ngột rã rời cấu trúc kim loại rỉ sét xung quanh. Khúc xương thú bám đầy tử khí tự động tách rời ra ngoài hoàn mỹ, rơi xuống đất cát mà không hề bị tổn hại một tia linh tính cốt tủy nào.
Hắn đã thành công bước đầu trong việc khống chế Cốt Nhục Phân Ly Thuật.
A Sương đứng bên cạnh, hốc mắt mù khẽ giật giật khi cảm nhận được khúc xương rơi xuống đất. Lão già mù khẽ thở dài, đưa bàn tay sần sùi vỗ mạnh lên vai Lục Hoài Dạ:
"Thiên tư huyết mạch của ngươi quả thực đáng sợ... Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi đã có thể khống chế được bí thuật này. Nhưng thiếu niên, ta phải cảnh báo ngươi lần cuối."
Lão già mù kéo từ trong tạp dề da ra một mảnh da thú cũ kỹ, rách nát bám đầy bụi than, đưa cho Lục Hoài Dạ:
"Đây là bản ghi chép mật mà ta trộm được từ Thần Binh Các năm xưa về nguồn gốc thực sự của Thương Vân Tông. Thương Vân Tông thực chất chỉ là một trạm thu gom và sơ chế xương cốt cổ tộc được Thần Binh Các bí mật thành lập trăm năm trước để cung cấp nguyên liệu thô lên sa mạc Đại Hoang."
Lục Hoài Dạ khẽ biến sắc, nhận lấy mảnh da thú. Chân tướng tàn bạo này khiến sát ý phục hận trong lòng hắn càng thêm rực cháy dữ dội. Kẻ thù của hắn không chỉ là một tông môn nhỏ bé ở biên giới, mà là cả một hệ thống rèn đúc khổng lồ, tàn bạo đang nô dịch linh hồn tổ tiên hắn.
"Thanh phi kiếm cốt sườn của Tống Quy được rèn đúc bằng kỹ nghệ cao cấp của nội môn," A Sương trầm giọng cảnh báo, giọng nói run lên đầy lo ngại. "Khi ngươi dùng Cốt Nhục Phân Ly Thuật để cậy xương sườn của cha ngươi ra khỏi thanh kiếm đó, oán niệm tích lũy mười năm của cha ngươi bị giam cầm sẽ bộc phát cực hạn. Luồng oán khí ấy sẽ tạo ra một vụ phản phệ khủng khiếp, có thể bổ đôi nhục thân của ngươi ngay lập tức nếu nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể của ngươi không chịu nổi áp lực!"
Lục Hoài Dạ bóp chặt chiếc đục sắt rỉ sét trong tay, ánh mắt xám lạnh nhìn chằm chằm vào ánh lửa đỏ rực của lò nung địa mạch, giọng nói vang lên lạnh lùng quyết tuyệt:
"Dù nhục thân có phải vỡ nát thành trăm mảnh, ta cũng phải đưa cha về nhà!"
Hắn giấu chiếc đục sắt rỉ sét vào gùi tre sau lưng, cúi đầu chào A Sương rồi lẳng lặng bước ra ngoài cửa gỗ, biến mất vào màn sương đêm lạnh giá của Thương Vân Trấn, hướng thẳng về phía Thiên Lôi Đài ngoại môn Thương Vân Tông nơi đại lễ sắp sửa diễn ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!