Tiếng Khóc Của Cha
Bóng tối của Hắc Cốt Động lùi dần sau lưng Lục Hoài Dạ khi hắn lướt đi như một bóng ma vô hình giữa những hàng mộ bia rách nát của nghĩa trang ngoại môn Thương Vân Tông. Gió đêm biên cảnh rít gào qua những khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi tử khí nồng nặc đặc trưng của bãi tha ma. Trên vai hắn, chiếc gùi tre thô xơ khẽ đập vào lưng, bên trong giấu kín cây Roi Sắt Gai Độc Hổ Vĩ bám đầy máu khô của gã đầu mục Hắc Hổ vừa bị hắn hạ sát.
Lục Hoài Dạ bước vào căn lều phu dịch rách nát của mình. Ánh trăng mờ nhạt lọt qua những khe hở trên mái lá dột nát, chiếu xuống thân hình hộ pháp đang nằm co quắp trên chiếc chiếu rơm ở góc lều. Đó là Mạnh Hùng. Gã bằng hữu nghĩa khí duy nhất của hắn vẫn đang ngủ mê mệt, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Vết thương gãy xương sườn của gã, vốn được Lục Hoài Dạ âm thầm dùng oán lực huyết sắc bao bọc từ đêm trước, hiện tại đã tạm thời ổn định, không còn rỉ ra thứ huyết dịch màu đen thối rữa nữa. Hắn khẽ cúi xuống, kéo tấm chăn rách đắp kín người cho bằng hữu, rồi lẳng lặng ngồi xếp bằng ở góc đối diện.
Hắn đưa cánh tay trái lên trước mặt. Dưới ánh trăng lạnh, cánh tay vừa dung hợp thành công một phần độc cốt của tổ tiên đời thứ tư Lục Thiên Độc hiện lên một màu xám nhẹ của đá tảng, cứng cáp như hắc thiết. Bên dưới lớp da xám tro ấy, những đường vân trận pháp màu tím đen quằn quại như những con rết độc đang ngủ say, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng lục bảo quỷ dị. Hắn chính thức đạt đến Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng, khôi phục thêm ba kinh mạch phế thải, nhưng cái giá phải trả là cánh tay trái vẫn còn tê dại nhẹ, tủy xương bên trong nóng ran như bị lửa thiêu.
Bỗng nhiên, chiếc Cổ Cốt La Bàn giấu trong ngực áo của Lục Hoài Dạ đột ngột rung chuyển điên cuồng.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét nóng lên như một hòn than đỏ, tỏa ra nhiệt lượng kinh người thiêu đốt da thịt lồng ngực hắn. Cùng lúc đó, kỹ năng Cốt Cảm tự động kích hoạt ngoài tầm kiểm soát. Thức hải của Lục Hoài Dạ nổ tung một tiếng u uất. Trong tầm nhìn của hắn, màn sương đêm màu xám tro của nghĩa trang bỗng chốc bị nhuộm thành một màu đỏ máu rực rỡ.
Từ trên bầu trời phía bắc, hướng về phía Thương Vân Tông (Nội môn), một luồng dao động linh lực Trúc Cơ Sơ Kỳ mạnh mẽ và kiêu ngạo như bão táp quét qua không trung.
Một thân ảnh tuấn mỹ mặc gấm bào màu trắng thêu hoa văn mây vàng, eo đeo ngọc bội sáng loáng đang đạp trên một luồng kiếm quang ngạo nghễ lướt qua bầu trời ngoại môn. Đó là thiếu chủ Thương Vân Tông — Tống Quy. Gã vừa trở về từ luyện binh đường nội môn sau chuỗi ngày bế quan rèn đúc.
Nhưng thứ khiến toàn bộ huyết tủy trong người Lục Hoài Dạ sôi sục không phải là sự xuất hiện của Tống Quy, mà là thanh phi kiếm màu trắng xám rùng rợn đang lơ lửng xung quanh gã. Thanh kiếm phát ra những luồng oán khí huyết sắc ngập trời, chém rách mây mù, rực rỡ và tàn bạo đến cực điểm.
Phi kiếm cốt sườn!
Đó là thanh kiếm được rèn đúc từ xương sườn thứ bảy của cha hắn — Lục Thanh Sơn.
*"Oa... oa..."*
Một tiếng khóc oán hận, thê lương tột cùng đột ngột vang vọng trực tiếp vào sâu trong thức hải của Lục Hoài Dạ. Tiếng khóc ấy không phát ra thành âm thanh vật lý, nhưng lại chấn động tâm can hắn dữ dội. Đó là tiếng khóc oán giận của cha hắn, tiếng gào thét của một linh hồn bị giam cầm, bị lửa lò rèn nung nấu vạn ngày, bị xích sắt tà môn trói buộc để biến thành công cụ giết chóc cho kẻ thù giết cha đoạt xương.
"Cha..."
Lục Hoài Dạ gầm lên một tiếng khàn khàn trong cổ họng, đôi mắt xám lạnh trong nháy mắt chuyển sang màu đỏ ngầu sát ý. Sự cộng hưởng huyết mạch tinh khiết giữa con trai và mảnh di cốt của người cha bị phân thây bộc phát cực hạn. Dòng máu Hoang Cổ tộc trong người hắn chảy ngược, cuồn cuộn như thác lũ va đập vào các kinh mạch rách nứt.
*Rắc! Rắc!*
Kinh mạch toàn thân hắn nứt toác ra dưới áp lực của sự cộng hưởng huyết mạch. Các đường vân Huyết Mạch Trận Đồ khắc sâu dưới da ngực nứt rách, máu tươi rỉ ra ngoài, thấm đỏ cả lớp áo vải gai thô xám tro. Oán khí của cha hắn từ thanh phi kiếm trên cao đang điên cuồng vẫy gọi dòng máu của hắn dưới đất, tạo ra một lực hút vô hình muốn kéo hắn lao thẳng lên bầu trời để xé xác kẻ cướp đoạt.
*"Giết! Giết chết gã! Đòi lại xương cốt của cha!"* Một giọng nói điên cuồng, khát máu gào thét trong đầu Lục Hoài Dạ, thúc giục hắn bộc phát toàn bộ oán khí của b b b bãi tha ma để nghênh chiến.
Nhưng ngay khi hắn định đứng bật dậy, ý chí kiên định như bàn thạch của hắn cưỡng chế kéo lý trí quay lại.
*"Không được! Tu vi của ta hiện tại mới chỉ là Luyện Khí Tầng 6, nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng chưa hoàn thiện. Tống Quy đã là Trúc Cơ Sơ Kỳ, lại có hộ tông trận pháp bảo vệ. Nếu ta bộc phát oán khí lúc này, không chỉ ta chết, mà cả Mạnh Hùng và toàn bộ phu dịch nghĩa trang sẽ bị Chấp Pháp Đường đồ sát lập tức! Nhẫn! Phải nhẫn!"*
Lục Hoài Dạ cắn chặt răng đến mức nứt toác môi, máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm. Hắn quỳ sụp xuống đất cát lạnh lẽo, hai tay bóp chặt lấy lồng ngực đang rỉ máu để cưỡng chế ngăn cản sự bộc phát của huyết mạch.
Đúng lúc này, Tống Quy trên bầu trời bỗng khựng lại. Đôi mắt âm nhu tàn nhẫn của gã quét xuống khu vực nghĩa trang ngoại môn.
"Hửm? Khí tức huyết mạch của thanh cốt kiếm này sao đột nhiên lại dao động mạnh mẽ như vậy?" Tống Quy lẩm nhẩm, lông mày nhíu lại đầy nghi ngờ. Gã vung tay phóng ra một luồng thần thức mạnh mẽ của tu sĩ Trúc Cơ, quét rộng như bão táp xuống toàn bộ bãi tha ma phía dưới để dò xét.
Thần thức Trúc Cơ vô hình nhưng mang theo uy áp nặng nề của tiên môn áp sụp xuống căn lều rách của Lục Hoài Dạ. Không khí trong lều đột ngột ngưng trệ, áp lực cực lớn khiến chiếc chiếu rơm dưới chân main nứt vỡ.
Lục Hoài Dạ biết mình đã rơi vào tình cảnh thập tử nhất sinh. Chỉ cần thần thức của Tống Quy phát hiện ra một tia dao động huyết khí cổ tộc hay oán lực trận pháp trong người hắn, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Hắn nhanh như cắt thò tay vào gùi tre, chụp lấy hũ Linh dịch tịnh hóa oán khí (thô) tự chế bằng linh thảo tàn dư nhặt từ Linh Dược Viên. Không một chút do dự, hắn ngửa cổ uống một ngụm lớn chất lỏng màu xám đục, đắng ngắt và lạnh buốt ấy.
Dược dịch tịnh hóa tràn vào cơ thể, như một gáo nước đá dội thẳng vào ngọn lửa huyết mạch đang bùng cháy trong lồng ngực hắn. Sự lạnh lẽo của linh dược cưỡng chế làm dịu đi cơn bạo huyết, đóng băng các kinh mạch đang sôi sục.
Đồng thời, Lục Hoài Dạ vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật theo chiều ngược lại. Hắn bế mạc toàn bộ lỗ chân lông toàn thân, ép chặt dòng máu cổ tộc tinh khiết và oán lực tím đen của Lục Thiên Độc vào sâu trong tủy xương. Trong nháy mắt, nhục thân của hắn trở nên lạnh ngắt, không còn hơi ấm, không còn nhịp tim, không còn bất kỳ dao động linh lực hay huyết khí nào, biến hắn thành một xác chết lạnh lẽo không sinh cơ nằm phục dưới đất.
*Vù!*
Thần thức của Tống Quy quét thẳng vào căn lều rách nát.
Luồng thần thức tàn bạo ấy dừng lại ngay trên đỉnh đầu Lục Hoài Dạ trong ba nhịp thở nghẹt thở. Main nằm bất động trên đất cát, hai tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu để giữ cho thần trí không bị tiếng khóc gào thét của cha làm điên loạn.
Ngay khi luồng thần thức định xâm nhập sâu vào nhục thân của hắn để kiểm tra kỹ hơn, chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ Lục Hoài Dạ bỗng phát ra một luồng sáng u ám vô hình. Oán niệm bảo vệ con sâu sắc của người mẹ đã khuất ẩn trong chiếc vòng cổ tóc tự động kích hoạt. Nó nhẹ nhàng hấp thụ luồng thần thức dò xét của Tống Quy, đánh lệch hướng quét của gã sang phía bãi rác Phế Cốt Khâu chứa đầy xương thú phế thải bên cạnh.
"Hóa ra chỉ là oán khí từ đống xương phế thải của lũ phu dịch dọn rác dâng lên làm nhiễu loạn kiếm ý." Tống Quy khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, thu hồi thần thức. Gã vung tay điều khiển phi kiếm cốt sườn phát ra tiếng rít xé gió, ngạo nghễ bay vút về phía biệt phủ xa hoa của gã ở nội môn.
Luồng uy áp biến mất.
Lục Hoài Dạ lập tức gục xuống đất, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Hắn há miệng ho ra một ngụm máu đen đầy oán độc và đắng ngắt của linh dược tịnh hóa. Kinh mạch toàn thân hắn rách nứt nghiêm trọng, đau đớn như bị vạn dao róc xương do hậu quả của việc cưỡng ép tịnh hóa và bế khí huyết mạch cực hạn.
Nhưng hắn không hề rên rỉ một tiếng. Hắn chậm rãi bò dậy, dùng vạt áo gai lau sạch vết máu trên môi, rồi bước ra ngoài lều, ngước mắt nhìn lên đỉnh núi nội môn Thương Vân Tông đang rực rỡ ánh đèn tiên môn.
Đôi mắt xám lạnh của hắn phản chiếu ánh sáng đỏ rực của thanh phi kiếm cốt sườn vừa biến mất sau rặng mây. Sát ý phục hận trong lòng hắn lúc này đã rực cháy đến cực hạn, lạnh lùng nhưng kiên định như bàn thạch vạn năm.
*"Tống Quy... ngươi dùng xương sườn của cha ta rèn kiếm mua vui. Ta thề bằng mọi giá, sẽ tự tay rạch lồng ngực ngươi, đòi lại từng mảnh di cốt của cha, nghiền nát nhục thân và linh hồn ngươi thành tro bụi ngay trên Thiên Lôi Đài này!"*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!