Độc Châm Đoạt Mạng
Bóng tối dưới đáy vực sâu của Hắc Cốt Động đặc quánh như mực, lạnh lẽo và nồng nặc tử khí tích tụ vạn năm. Lục Hoài Dạ nằm rạp bên khe nứt đá, toàn thân co giật dữ dội. Cánh tay trái của hắn — nơi vừa chạm vào di cốt của tổ tiên đời thứ tư Lục Thiên Độc — đang bùng lên một luồng ánh sáng màu xanh lục bảo quỷ dị. Luồng sáng đó không hề mang lại cảm giác ấm áp của huyết mạch tương phùng, mà là một thứ kịch độc vạn năm lạnh thấu xương tủy, điên cuồng gặm nhấm da thịt, ăn mòn từng thớ cơ và xé rách các kinh mạch vừa mới được khôi phục của hắn.
Máu đen rỉ ra từ lỗ chân lông trên cánh tay trái, nhỏ xuống đá hắc thiết phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, ăn mòn đá tảng thành những hố nhỏ sủi bọt xám. Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ hắn rung lên bần bật, tỏa ra luồng khí tức u ám để che giấu dao động năng lượng khổng lồ này khỏi thần thức quét qua của các trưởng lão ngoại môn, nhưng trên bề mặt sợi tóc đã xuất hiện thêm một vết nứt nhỏ, mỏng manh như sợi chỉ.
"Ư..." Lục Hoài Dạ cắn chặt răng đến mức nứt toác môi, máu tươi chảy dài xuống cằm. Hắn không được phép hét lên. Chỉ cần một tiếng động nhỏ truyền ra ngoài, lũ lính canh của Hắc Cốt Động Quặng Doanh và gã đầu mục tàn bạo Hắc Hổ sẽ lập tức phát hiện.
Trong thức hải hỗn loạn, bóng tối vĩ đại của Thủy Tổ Lục Vạn Thiên khẽ lay động, một luồng ý chí viễn cổ lạnh lùng dội thẳng vào thần hồn hắn: *"Hậu duệ... Độc cốt của Thiên Độc chứa đựng oán niệm và độc cổ vạn năm của vạn người chết oan. Muốn đòi lại xương cốt tổ tiên, nhục thân của ngươi phải hóa thành lò nung độc. Vận chuyển Thần Thức Thối Cốt Pháp ngay!"*
Lục Hoài Dạ hít một hơi thật sâu khí độc lạnh lẽo dưới đáy vực, nhắm chặt mắt, dùng ý chí kiên định như bàn thạch để cưỡng chế cơn đau đớn tột cùng đang tàn phá nhục thân. Hắn bắt đầu vận chuyển Thần Thức Thối Cốt Pháp. Thần thức yếu ớt của hắn hóa thành hàng vạn sợi tơ sáng màu xanh nhạt, run rẩy quét qua mảnh xương tay trái đang phát sáng lục bảo dưới khe đá.
*"Tổ tiên... ta là Lục Hoài Dạ, hậu duệ duy nhất còn sống của Hoang Cổ tộc."* Lục Hoài Dạ truyền đi ý niệm bằng thần thức, giọng nói vang vọng trong linh hồn đầy bi tráng. *"Xương cốt của người bị tiên môn xích sắt giam cầm, biến thành công cụ chế tác tà khí. Hãy tin tưởng ta, hiến tế độc lực của người cho ta, ta thề sẽ dùng dòng máu này nhuốm đỏ Thương Vân Tông, đòi lại tôn nghiêm cho người đã khuất!"*
Như cảm nhận được lời thề nhuốm máu và dòng máu hoàng tộc cổ tộc tinh khiết đang chảy trong người Lục Hoài Dạ, mảnh di cốt của Lục Thiên Độc đột ngột ngừng bạo tạc oán khí. Luồng ánh sáng xanh lục bảo quỷ dị bắt đầu dịu lại, hóa thành một dòng chất lỏng màu lục sẫm, chậm rãi nhưng bá đạo chảy ngược vào cánh tay trái của hắn.
Cơn đau đớn không hề giảm đi mà chuyển sang một trạng thái khác — tê dại và thiêu đốt tủy xương. Da thịt trên cánh tay trái của Lục Hoài Dạ bắt đầu biến đổi, chuyển sang màu xám nhẹ của đá tảng, cứng cáp như hắc thiết, bên dưới lớp da hiện lên những đường vân trận pháp màu tím đen quằn quại như những con rết độc đang ngủ say.
Hắn đã dung hợp thành công một phần độc cốt của Lục Thiên Độc. Nhục thân của hắn không chỉ được gia cố sức mạnh phòng ngự của Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng, khôi phục thêm ba kinh mạch phế thải, mà trong đầu hắn lúc này đã khắc sâu một bộ công pháp độc môn cổ xưa: Huyết Hủ Độc Kinh.
Lục Hoài Dạ chậm rãi đứng dậy, cánh tay trái khẽ vung lên, một luồng độc vụ màu tím nhạt vô hình tự động lan tỏa xung quanh các ngón tay. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, ánh mắt xám lạnh không một tia nhiệt độ. Khả năng kháng độc của hắn đã đạt đến mức kháng chín mươi phần trăm các loại kịch độc phàm trần, và oán lực chuyển hóa trong người nay đã mang theo độc tính ăn mòn sinh cơ cực mạnh.
Hắn cúi xuống, nhặt những mảnh phế cốt thú rải rác dưới đáy vực sâu. Sử dụng kiến thức từ Huyết Hủ Độc Kinh, Lục Hoài Dạ tỉ mỉ dùng máu ngón tay vẽ các đường vân trận pháp thu nhỏ lên mảnh xương thú, mượn oán độc vạn năm bám trên vách đá đáy vực để tôi luyện. Sau hai canh giờ kiên nhẫn, trong lòng bàn tay hắn đã xuất hiện ba cây kim châm nhỏ như sợi tóc, phát ra ánh sáng tím đen lạnh lẽo.
Huyết Châm Phá Thần. Đây là ám khí độc môn đầu tiên hắn tự tay chế tạo, chứa đựng độc tố ăn mòn kinh mạch cực hạn của Lục Thiên Độc.
*"Hắc Hổ... nợ máu hôm nay phải trả."* Lục Hoài Dạ lẩm nhẩm, giấu bộ độc châm vào cơ quan lò xo thô sơ đeo ở cổ tay trái, rồi lẳng lặng leo lên vách đá đen, di chuyển theo Hắc Cốt Động Thám Mỏ Quy Tắc để quay lại khu mỏ quặng.
***
Tại khu vực trung tâm của Hắc Cốt Động Quặng Doanh, không khí ngột ngạt bốc lên mùi rỉ sét của quặng sắt và tiếng roi da quất chan chát vào da thịt phàm nhân.
"Nói! Mảnh phế cốt yêu thú cấp hai biến mất đêm qua đang ở đâu?"
Hắc Hổ gầm lên như thú dữ. Gã đứng trên một bục đá cao, lồng ngực vạm vỡ xăm hình đầu hổ đen hung tợn phập phồng theo từng nhịp thở đầy sát khí. Trên tay gã, cây Roi Sắt Gai Độc Hổ Vĩ bám đầy máu khô đang quấn chặt lấy cổ phu mỏ Thạch Đầu, kéo lê gã thanh niên lực lưỡng dưới đất cát nhão nhoét.
Thạch Đầu mặt mũi sưng húp, da thịt chằng chịt những vết roi rách nát rỉ máu đen do độc tố của roi sắt ăn mòn. Gã cầm chiếc cuốc khai thác rỉ sét bằng hắc thiết gãy đôi, cố gắng dùng chút sức tàn để kháng cự, nhưng tu vi Luyện Khí Tầng 4 của gã hoàn toàn bất lực trước sức mạnh Luyện Khí Tầng 7 của Hắc Hổ.
"Hắc Hổ đại nhân... tiểu nhân thực sự không biết..." Thạch Đầu khàn giọng nói, máu tươi trào ra khóe miệng. "Đêm qua bão lớn sập ngách hang... phế cốt có lẽ đã bị chôn vùi dưới đống đổ nát..."
"Lừa dối!" Hắc Hổ trợn trừng đôi mắt tàn ác, vung tay quất mạnh một roi vào mạn sườn Thạch Đầu.
*Chát!*
Một mảng da thịt của Thạch Đầu bị xé rách, lộ ra cả xương sườn trắng hếu. Gã hét lên một tiếng đau đớn rồi đổ gục xuống, hơi thở thoi thóp.
"Lũ phu dịch các ngươi lén lút tuồn phế cốt ra chợ đen Thương Vân Trấn để đổi linh thạch, tưởng qua mắt được ta sao?" Hắc Hổ cười gằn, bước xuống bục đá, chiếc giày nặng nề dẫm thẳng lên vết thương lộ xương của Thạch Đầu, nghiền mạnh. "Hôm nay ta sẽ đánh chết ngươi trước mặt vạn người, để xem kẻ nào còn dám nuôi ý định trộm cắp tài nguyên của tông môn!"
Xung quanh, hàng trăm phu mỏ gầy gò run rẩy cúi đầu, không một ai dám ho he hay can ngăn. Sự tàn bạo của Hắc Hổ là luật lệ tuyệt đối tại khu mỏ này.
Lục Hoài Dạ lẳng lặng di chuyển trong bóng tối của các cột đá hắc thiết khổng lồ bám đầy bụi quặng. Ánh mắt xám lạnh của hắn khóa chặt vào bóng lưng của Hắc Hổ. Hắn quan sát rất kỹ: Hắc Hổ tuy có nhục thân mạnh mẽ nhờ Hổ Khiếu Thể Công, nhưng hộ thể linh lực của gã lại tập trung nhiều ở phía trước ngực và hai tay, vùng sau gáy và các tử huyệt dọc cột sống là điểm yếu chí mạng.
*"Ta phải giết gã mà không để lại bất kỳ vết thương vật lý nào có thể truy cứu đến mình. Triệu Đoạt và Chấp Pháp Đường đang nghi ngờ b bãi tha ma sau cái chết của Lâm Phong. Nếu Hắc Hổ chết vì ngoại thương, mỏ quặng này sẽ bị lật tung lên."* Lục Hoài Dạ thầm tính toán chiến thuật.
Hắn quyết định dùng độc châm ghim vào tử huyệt sau gáy của Hắc Hổ, mượn độc tố vạn năm ăn mòn kinh mạch để ngụy tạo thành triệu chứng bạo tạc kinh mạch do tu luyện sai lầm.
Hắc Hổ vung cao cây roi sắt gai độc, sát khí bộc phát cực hạn nhắm thẳng vào đầu Thạch Đầu để tung ra đòn kết liễu.
Đúng lúc này, Lục Hoài Dạ từ sau cột đá hắc thiết khẽ vươn cánh tay trái xám nhẹ ra ngoài bóng tối. Hắn vận chuyển oán lực huyết sắc vào cơ quan lò xo nơi cổ tay.
*Vút!*
Một tia sáng màu tím đen cực nhỏ, mảnh như sợi tóc và hoàn toàn không tiếng động xé rách không khí tăm tối của hang động, bay thẳng về phía sau gáy của Hắc Hổ.
Tốc độ của Huyết Châm Phá Thần cực nhanh, lại được che chắn bởi sương mù độc tự nhiên của Hắc Cốt Động nên hoàn toàn vô hình dưới thần thức của một tu sĩ Luyện Khí Tầng 7.
*Phập!*
Cây độc châm đâm xuyên qua lớp giáp da mỏng ở cổ sau gáy của Hắc Hổ, ghim thẳng vào huyệt Đại Chùy — tử huyệt điều phối dòng chảy linh lực toàn thân của gã.
Hắc Hổ khựng lại giữa chừng, cây roi sắt gai độc dừng lại trên không trung. Đôi mắt gã trợn trừng đầy kinh ngạc và sợ hãi. Gã cảm nhận được một luồng độc tố lạnh buốt, tàn bạo tột cùng từ sau gáy điên cuồng tràn vào kinh mạch, ăn mòn toàn bộ hộ thể linh lực của gã trong một nháy mắt.
"Ngươi..." Hắc Hổ cố gắng xoay người lại, định hét lớn để gọi lính gác. Nhưng kịch độc vạn năm của Lục Thiên Độc đã lập tức làm tê liệt hoàn toàn các dây thanh quản và kinh mạch toàn thân gã. Gã không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào ngoài những tiếng ọc ọc nghẹn ngào trong cổ họng.
Linh lực trong đan điền của Hắc Hổ bắt đầu bạo loạn, xung đột dữ dội với độc tố ăn mòn, tạo ra những tiếng nổ trầm đục bên trong cơ thể gã. Da thịt gã chuyển sang màu tím đen ghê rợn, các mạch máu trên mặt phồng rộp lên rồi vỡ nứt rỉ ra máu đen thối rữa.
Lục Hoài Dạ di chuyển quỷ dị và không tiếng động như một bóng ma trong bóng tối. Chỉ trong một nhịp thở, hắn đã áp sát sau lưng Hắc Hổ. Bàn tay trái cứng cáp như hắc thiết của hắn vươn ra, bóp chặt lấy cổ họng Hắc Hổ, khẽ vặn mạnh.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên, bị che lấp hoàn toàn bởi tiếng cuốc sắt gõ đá ồn ào từ xa. Hắc Hổ trợn trừng mắt, toàn bộ sinh cơ tắt lịm, nhục thân gầy sụp xuống đất như một khúc gỗ mục.
Lục Hoài Dạ nhanh tay đỡ lấy xác Hắc Hổ, lôi gã vào ngách đá tối tăm khuất tầm mắt của lính canh. Hắn dùng ngón tay ấn mạnh vào các huyệt đạo trên ngực và đan điền của Hắc Hổ, cưỡng chế kích nổ luồng linh lực bạo loạn còn sót lại bên trong để phá hủy hoàn toàn cấu trúc kinh mạch của gã, tạo ra hiện trường giả hoàn mỹ của một vụ bạo tạc kinh mạch do tu luyện Hổ Khiếu Thể Công sai lầm.
Hắn nhặt cây Roi Sắt Gai Độc Hổ Vĩ của Hắc Hổ cất vào gùi tre sau lưng, rồi lẳng lặng bước ra ngoài vách đá, cúi xuống đỡ lấy Thạch Đầu đang thoi thóp.
Thạch Đầu trợn tròn đôi mắt đầy kinh hoàng nhìn Lục Hoài Dạ. Gã đã chứng kiến toàn bộ quá trình ám sát chớp nhoáng, tàn nhẫn và không một tiếng động của tên phu dọn xác phế vật này đối với gã đầu mục Luyện Khí Tầng 7 hung hãn.
"Ngươi... ngươi là..." Thạch Đầu run rẩy nói, giọng nói đầy sợ hãi xen lẫn sự tôn sùng tột độ.
Lục Hoài Dạ đưa ngón tay trỏ lên môi, ánh mắt xám lạnh sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Thạch Đầu, giọng nói trầm thấp như vọng lên từ cõi chết:
"Muốn sống sót đi ra khỏi địa ngục này, thì hãy ngậm chặt miệng lại. Hắc Hổ chết vì bạo tạc kinh mạch do tà công cắn trả. Ngươi chưa từng thấy ta, hiểu chưa?"
Thạch Đầu nuốt một ngụm nước bọt lẫn máu, vội vàng dập đầu xuống đất cát: "Tiểu nhân... tiểu nhân hiểu rõ! Đại nhân cứu mạng... Thạch Đầu thề chết giữ bí mật này!"
Lục Hoài Dạ lẳng lặng đứng dậy, đeo chiếc gùi tre đựng phế cốt lên vai, rồi biến mất vào bóng tối sâu thẳm của Hắc Cốt Động Quặng Doanh, để lại Thạch Đầu đang run rẩy giữa đống đổ nát rực lửa đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!