Nhạc nềnWuxia

Sâu Trong Hắc Cốt Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông đồng của Chấp Pháp Đường ngoại môn vẫn không ngừng ngân vang, từng tiếng một nện vào không gian buổi sớm lạnh lẽo của nghĩa trang ngoại môn Thương Vân Tông. Sương mù độc xám xịt dâng cao từ bãi tha ma, quấn quýt lấy những tấm bia đá rách nát, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Cơn bão đêm qua tuy đã tạnh, nhưng mặt đất vẫn nhão nhoét bùn đen, tanh nồng mùi đất ẩm và tử khí tích tụ trăm năm.


Lục Hoài Dạ vén tấm màn lều rách nát bước ra ngoài. Hắn cúi đầu, hai vai khẽ co lại, cố tình để lộ bả vai trái bầm tím sưng đỏ dưới lớp áo gai thô xám tro rách rưới. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt xám tro mệt mỏi và vô thần, hoàn toàn là dáng vẻ của một tên phu dọn xác yếu ớt, hèn mọn vừa trải qua một trận đòn roi thừa sống thiếu chết vào chiều hôm trước. Không một ai có thể ngờ rằng, ẩn sâu dưới lớp da thịt có vẻ suy kiệt kia là một nhục thân đã đạt đến Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng, với mười hai kinh mạch đầu tiên được khôi phục hoàn hảo, cuồn cuộn lưu chuyển linh lực huyết sắc tinh thuần.


Ở quảng trường nghĩa trang, một toán chấp pháp vệ mặc giáp da đen đang đằng đằng sát khí vây quanh một cái xác nát bét nằm trên cáng tre. Đó là Lâm Phong. Xác gã bị cào xé đến mức không còn hình thù vẹn toàn, những vết thương sâu hoắm lộ ra xương trắng lở dởm, bám đầy độc tố màu tím xám đặc trưng của Lôi Lang yêu thú.


Chu Hải, tên Chấp pháp đội trưởng ngoại môn với vết sẹo dài trên mặt, đang cầm chiếc roi sắt gõ nhịp đầy đe dọa lên lòng bàn tay. Bên cạnh gã, ngoại môn chấp sự Triệu Đoạt béo phị đang thở hồng hộc, đôi mắt híp lại đầy giận dữ và nghi ngờ quét qua từng phu dịch đang quỳ rạp dưới đất.


"Chỉ trong một đêm bão, Lâm Phong lại bị yêu thú cắn chết ngay rìa bãi tha ma?" Triệu Đoạt gầm lên, giọng nói rít qua kẽ răng đầy mỡ. Gã tiến lại gần nhóm phu dịch, chiếc roi da trong tay vung lên tạo ra tiếng xé gió vun vút. "Nghĩa trang này có hộ tông trận pháp bảo vệ cấp thấp, yêu thú thông thường làm sao dễ dàng lọt vào nếu không có kẻ nội ứng dẫn đường? Nói! Đêm qua có kẻ nào lén lút ra ngoài không?"


Đám phu dịch sợ hãi run rẩy, dập đầu lia lịa xuống bùn nhão. Lục Hoài Dạ cũng quỳ xuống ở góc khuất, cúi đầu thật thấp để che giấu ánh mắt xám lạnh của mình. Hắn biết rõ hiện trường đã được ngụy tạo hoàn mỹ bằng xương và độc tố của Lôi Lang, nước mưa bão đã xóa sạch mọi dao động linh lực của Huyết Mạch Trận Đồ. Triệu Đoạt dù đa nghi nhưng cũng chỉ có thể đoán mò.


Chu Hải bước đến trước mặt Lục Hoài Dạ, dùng mũi giày gõ vào bả vai trái bầm tím của hắn. Cơn đau giả tạo được main cố tình kích hoạt khiến hắn khẽ rên rỉ một tiếng, cơ thể run lên bần bật.


"Tên phế vật này chiều qua vừa bị Lâm Phong đánh thừa sống thiếu chết, bả vai kinh mạch đều bị phế." Chu Hải cười khinh bỉ, quay sang nói với Triệu Đoạt. "Gã ngay cả đứng còn không vững, làm sao có khả năng đối phó với Lâm Phong Luyện Khí Tầng 4. Hơn nữa, vết thương trên xác Lâm Phong rõ ràng là do răng vuốt của Lôi Lang hoang dã cào xé, còn nhiễm phải kịch độc sa mạc. Có vẻ gã béo này đêm qua lén lút ra ngoài săn trộm yêu thú kiếm thêm phế cốt, kết quả bị yêu thú cắn ngược lại mà thôi."


Triệu Đoạt hừ lạnh một tiếng, lòng tham và sự tức giận khiến gã không cam tâm. Lâm Phong là tay sai đắc lực của gã trong việc ăn chặn phế cốt, nay gã chết đi, sản lượng cống nộp chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Gã nhìn chằm chằm vào Lục Hoài Dạ, giọng nói đầy tàn nhẫn:


"Lâm Phong đã chết, khu vực khai thác phế cốt và quặng độc sâu dưới mỏ Hắc Cốt Động đang thiếu người. Tên phế vật họ Lục kia, ngươi chiều nay lập tức xuống mỏ khai thác hắc thiết quặng và thu gom phế cốt thú cho ta. Nếu không đủ chỉ tiêu mười khúc phế cốt mỗi ngày, ta sẽ lột da ngươi ném vào lò luyện binh!"


Lục Hoài Dạ cúi đầu, giọng nói run rẩy giả vờ sợ hãi: "Chấp sự bớt giận... tiểu nhân... tiểu nhân tuân mệnh. Chỉ xin chấp sự cho tiểu nhân đi khai mỏ, miễn là được giữ lại mạng hèn này..."


"Cút đi! Lũ rác rưởi!" Triệu Đoạt nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ rồi phất tay cho toán chấp pháp vệ rút lui.


Bước ra khỏi quảng trường, Lục Hoài Dạ lẳng lặng tiến về phía lối vào Hắc Cốt Động nằm ở sườn núi phía bắc nghĩa trang. Hắn khẽ thở phào dưới lớp áo choàng. Việc chủ động xin xuống mỏ không chỉ giúp hắn tránh khỏi tầm mắt điều tra gắt gao của Chấp Pháp Đường trong những ngày tới, mà quan trọng hơn, Hắc Cốt Động chính là nơi Cổ Cốt La Bàn chỉ hướng dữ dội nhất. Nơi đó ẩn chứa di cốt của tổ tiên đời thứ 4 Lục Thiên Độc.


Tại lối vào hang động tối tăm, Tiêu Đồ — lão phu dịch mù dọn xác — đang ngồi tựa lưng vào một tảng đá rỉ sét, tay cầm cây gậy trúc gõ lọc cọc xuống đất. Khi bước chân của Lục Hoài Dạ tiến lại gần, lão già mù không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói khàn khàn, kỳ quái của lão khẽ vang lên, vừa đủ cho một mình hắn nghe thấy:


"Hắc Cốt Động sâu vạn trượng, tử khí ngập tràn. Kẻ trẻ tuổi, muốn sống sót đi ra thì phải nhớ kỹ 'Hắc Cốt Động Thám Mỏ Quy Tắc'. Quy tắc thứ nhất: Không được dẫm lên những mảnh xương phát sáng đỏ dưới lòng đất, đó là oán niệm của yêu thú chưa tan, dẫm vào sẽ bị oán hỏa thiêu tủy. Quy tắc thứ hai: Di chuyển nhẹ nhàng theo nhịp thở của địa mạch, khi nghe tiếng khóc dưới khe nứt sâu thì phải bế khí lập tức, nếu không thần thức sẽ bị oán linh cướp đoạt. Quy tắc thứ ba: Gặp độc sương màu tím tràn ra từ vách đá, tuyệt đối không được dùng linh lực để chống đỡ, linh lực càng mạnh độc tố ăn mòn càng nhanh... cầm lấy mảnh da thú này mà đọc kỹ."


Lão già mù quăng ra một mảnh da thú cũ nát bám đầy bụi than. Lục Hoài Dạ nhanh tay đón lấy, ánh mắt khẽ lóe lên một tia sáng sắc sảo. Hắn biết Tiêu Đồ là một tu sĩ ẩn giấu tu vi cũ, người luôn âm thầm quan sát và bảo vệ hắn từ xa.


"Đa tạ tiền bối chỉ điểm." Lục Hoài Dạ trầm giọng nói, cất mảnh da thú vào ngực áo, rồi dứt khoát bước vào bóng tối vô tận của Hắc Cốt Động.


Vừa bước qua cửa động, một luồng không khí lạnh buốt, ngột ngạt bốc mùi rỉ sét của quặng sắt và mùi hôi thối của xác động vật phân hủy xộc thẳng vào mũi hắn. Ánh sáng phàm trần nhanh chóng bị nuốt chửng, chỉ còn lại những đốm sáng mờ nhạt, quỷ dị phát ra từ các khoáng thạch phát quang bám trên vách đá hắc thiết đen kịt.


Tiếng cuốc sắt gõ vào đá quặng vang lên khô khốc, vang vọng từ những ngách hang sâu thẳm. Hàng trăm phu dịch gầy gò, mặt mũi lem luốc bụi than đang lầm lũi làm việc dưới sự giám sát tàn bạo của các giám ngục ngoại môn.


"Nhanh tay lên! Lũ lười biếng! Hôm nay không đào đủ mười gùi Hắc Thiết Quặng, tất cả sẽ không có cơm ăn!"


Một giọng nói hung hãn, thô kệch vang dội cả hang động. Đó là Hắc Hổ — đầu mục cai quản mỏ phế cốt tại Hắc Cốt Động, tay chân đắc lực của Triệu Đoạt. Gã đàn ông lực lưỡng, râu quai nón rậm rạp, ngực trần xăm hình đầu hổ đen hung dữ đang vung cây roi da gai sắt bám đầy máu phu dịch.


*Chát!*


Tiếng roi da quất mạnh vào lưng một phu mỏ trẻ tuổi gầy gò, khiến gã ngã gục xuống đống đá sắc nhọn, máu tươi phun ra nhuộm đỏ những viên quặng hắc thiết đen bóng.


"Hắc Hổ đại nhân... xin tha mạng... tiểu nhân thực sự không còn sức nữa..." Phu mỏ trẻ tuổi khóc lóc van xin.


"Không có sức thì chết đi! Lò luyện binh của tông môn không nuôi lũ phế vật!" Hắc Hổ cười tàn ác, định vung roi tiếp tục quất chết phu mỏ tại chỗ.


Lục Hoài Dạ đứng trong góc tối của ngách đá, đôi bàn tay giấu dưới ống tay áo gai thô khẽ siết chặt lại. Nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng của hắn đang run rẩy nhẹ trước sát ý dâng trào. Hắn khao khát lao ra bẻ gãy cổ gã cai mỏ tàn bạo này ngay lập tức. Nhưng lý trí lạnh lùng của hậu duệ cổ tộc đã giữ hắn lại. Hắn đang ở sâu dưới lòng đất nghĩa trang, xung quanh có hàng chục lính gác và các cấm chế trận pháp phòng ngự của tông môn. Ra tay lúc này là tự tìm đường chết và làm lộ bí mật huyết mạch.


Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật để hoàn toàn đè nén dao động huyết khí trong người. Hắn lẳng lặng đeo chiếc gùi tre rách lên vai, cầm chiếc cuốc sắt rỉ sét đi vòng qua hướng khác, luồn lách qua các cột đá hắc thiết khổng lồ để tiến sâu vào khu vực cấm địa phía nam hang động.


Càng đi sâu, tiếng ồn ào của khu khai thác càng nhỏ dần, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ và tiếng gió rít u uất thổi qua các khe nứt địa mạch sâu hoắm. Sương mù oán khí màu xám đen bắt đầu dày đặc lên, che khuất tầm nhìn.


Lục Hoài Dạ rút chiếc Cổ Cốt La Bàn từ trong ngực áo ra. Kim chỉ bằng xương ngón tay của la bàn bắt đầu quay cuồng dữ dội, phát ra những tiếng cạch cạch liên tục, cuối cùng dừng lại và chỉ thẳng xuống một vực sâu tối tăm, sâu hoắm nằm ở ngách hang tận cùng.


Chính là nơi này. Khí tức huyết mạch của tổ tiên đời thứ 4 Lục Thiên Độc đang phát ra sự cộng hưởng nóng bỏng, như một tiếng gọi thầm lặng từ vực sâu vạn trượng.


Tuy nhiên, địa hình xung quanh vực sâu cực kỳ hiểm trở. Mặt đất đầy những mảnh xương thú nứt nẻ phát ra ánh sáng đỏ rực quỷ dị — đúng như quy tắc thứ nhất của Tiêu Đồ đã cảnh báo. Đó là oán hỏa yêu thú tích lũy, nếu dẫm phải sẽ bị lửa độc thiêu rụi kinh mạch chân.


Lục Hoài Dạ khẽ híp mắt, hắn không dùng linh lực để dò đường, vì linh lực sẽ kích hoạt oán hỏa bùng phát dữ dội hơn. Hắn vận dụng nhãn lực nhạy bén của cổ tộc, nhẹ nhàng nhảy qua từng khoảng đất đen trống trải, tránh hoàn toàn các mảnh xương phát sáng đỏ. Bước chân hắn nhẹ nhàng, không phát ra bất kỳ tiếng động nào, nương theo nhịp thở trầm đục của địa mạch sa mạc dưới lòng đất.


*Xào xạc...*


Một tiếng động nhỏ vang lên từ vách đá phía trên. Lục Hoài Dạ lập tức nép mình sát vào bóng tối của một tảng đá hắc thiết khổng lồ, bế khí tuyệt đối.


Từ kẽ nứt đá, con quạ xương đen Cốt Nha bất ngờ lướt ra. Đôi mắt hốc xương của nó rực lên đốm lửa đỏ ngầu quỷ dị. Nó đậu trên vai Lục Hoài Dạ, khẽ nghiêng đầu và phát ra tiếng kêu khàn khàn đầy cảnh báo.


Ngay lập tức, từ sâu trong khe nứt địa mạch dưới đáy vực, một luồng độc sương màu tím sẫm, dày đặc bốc lên nghi ngút, cuồn cuộn tràn ra xung quanh vách đá đen. Luồng độc sương này tỏa ra mùi hôi thối cực kỳ khủng khiếp, có khả năng ăn mòn sinh cơ và làm tê liệt thần thức của bất kỳ tu sĩ Luyện Khí nào chạm phải.


Lục Hoài Dạ nhớ lại quy tắc thứ ba: "Gặp độc sương tuyệt đối không được dùng linh lực chống đỡ." Hắn dứt khoát không vận chuyển linh lực huyết sắc, ngược lại mở rộng lỗ chân lông toàn thân, kích hoạt kỹ năng Oán Lực Chuyển Hóa của nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể.


Luồng độc sương màu tím sẫm tràn qua cơ thể hắn. Cảm giác bỏng rát, đau đớn như bị vạn kim châm đâm vào da thịt ập đến dữ dội. Nhưng Lục Hoài Dạ cắn chặt răng, không phát ra một tiếng động nào. Nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể của hắn bắt đầu hấp thụ độc tố thô sơ và oán khí từ độc sương, chuyển hóa chúng thành dòng linh lực âm hàn, tinh khiết chạy dọc theo các kinh mạch vừa được khôi phục, tẩm bổ và rèn luyện cho lớp da thịt xám nhẹ của hắn thêm phần cứng cáp.


Sau khi luồng độc sương đi qua, Lục Hoài Dạ mở mắt ra, đôi mắt xám lạnh của hắn càng thêm phần sắc sảo. Hắn nhảy xuống vực sâu tối tăm, nương theo sợi dây leo gai độc bám trên vách đá đen.


Dưới đáy vực sâu, sương mù oán khí dày đặc đến mức đóng thành những giọt nước đen rỉ ra từ vách đá. Giữa đống đổ nát của những bộ xương thú khổng lồ hóa thạch, một luồng sáng xanh lục bảo quỷ dị, rực rỡ bốc lên từ một khe nứt đá sâu hoắm.


Lục Hoài Dạ tiến lại gần, tim hắn đập liên tục dồn dập vì cộng hưởng huyết mạch.


Nằm sâu trong khe nứt đá là bộ xương cánh tay trái hoàn chỉnh của tổ tiên đời thứ 4 Lục Thiên Độc. Mảnh di cốt phát ra luồng sáng xanh lục rực rỡ, nhưng xung quanh nó bám đầy những sợi tơ độc màu tím đen quấn chặt — đó là vạn năm oán độc và tà thuật trấn áp của tiên môn cổ đại nhằm giam giữ linh hồn của vị độc cổ sư vĩ đại này.


Sự thật về Hắc Cốt Động bắt đầu hiện rõ trong đầu hắn. Nơi này không phải là một mỏ quặng tự nhiên, mà thực chất là một hố chôn tập thể khổng lồ của vạn cổ tộc nhân bị tàn sát vạn năm trước, oán khí tích lũy vạn năm biến nơi đây thành một bí cảnh đầy độc tố và tử khí.


Lục Hoài Dạ vươn bàn tay thô ráp, run rẩy chạm vào bộ xương tay trái phát sáng xanh lục bảo của tổ tiên.


Ngay khi đầu ngón tay hắn vừa tiếp xúc với bề mặt xương cổ tộc, một tiếng nổ trầm đục vang dội trực tiếp trong thức hải của hắn. Luồng vạn năm oán độc và tà thuật độc cổ tích lũy vạn năm bỗng nhiên bùng phát dữ dội như một cơn bão lửa màu tím đen, cuồng bạo tràn vào bàn tay trái của hắn, xé rách lớp da thịt và ăn mòn kinh mạch bả vai trái trong một nháy mắt.


Cơn đau đớn tột cùng, ngột ngạt và tê dại đến mức hủy diệt thần thức ập đến, khiến Lục Hoài Dạ gầm lên một tiếng khàn khàn đau đớn dữ dội dội vang khắp vực sâu tăm tối...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!