Nhạc nềnWuxia

Đêm Mưa Sát Cục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gào thét qua những khe hở của căn lều rách nát, kéo theo hơi nước lạnh buốt tràn vào không gian ẩm mốc. Trên chiếc chiếu rơm ẩm ướt, Mạnh Hùng khẽ rên rỉ, khuôn mặt thật thà trắng bệch dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu sắp cạn. Tiếng xương sườn bị gãy nứt mỗi khi gã thở mạnh phát ra âm thanh lạo xạo ghê người. Vết roi da gai sắt thấm độc của Lâm Phong quất trên ngực gã vẫn rỉ ra thứ máu loãng màu đen kịt, bốc mùi hôi thối của tử khí.


Lục Hoài Dạ ngồi xếp bằng bên cạnh, đôi mắt xám tro lạnh lùng không một gợn sóng. Hắn khẽ đưa bàn tay thô ráp áp lên ngực Mạnh Hùng. Dưới da lòng bàn tay hắn, một luồng oán lực huyết sắc ấm áp, tinh thuần của cổ tộc từ Huyết Mạch Trận Đồ âm thầm lưu chuyển, nhẹ nhàng thấm vào kinh mạch rách nát của bằng hữu. Luồng oán lực này không mang theo sát ý hung hãn, mà dịu nhẹ như dòng nước ấm, tạm thời vá víu và cố định lại chiếc xương sườn bị gãy, ngăn chặn hỏa độc từ roi da tiếp tục ăn mòn sinh cơ của gã.


"Hoài Dạ... đừng phí sức..." Mạnh Hùng thoi thóp mở mắt, giọng nói yếu ớt như tiếng lá rụng. "Triệu Đoạt và Lâm Phong... bọn chúng sẽ không tha cho chúng ta đâu. Ngày mai... nếu không có phế cốt thú quý hiếm... gã thực sự sẽ lột da ta ném vào lò luyện binh... Ngươi mau trốn đi..."


"Ngươi cứ dưỡng thương, mọi việc đã có ta." Lục Hoài Dạ trầm giọng cắt ngang, giọng nói thản nhiên đến đáng sợ. "Nợ máu phải trả bằng máu. Lâm Phong gieo nhân nào, đêm nay sẽ phải gặt quả nấy. Ngủ đi."


Dưới tác dụng xoa dịu của luồng oán lực huyết sắc, cơn đau của Mạnh Hùng giảm đi rõ rệt. Sự mệt mỏi và kiệt sức nhanh chóng kéo gã chìm sâu vào giấc ngủ mê mệt.


Lục Hoài Dạ đứng dậy, kéo tấm chăn rách đắp kín người cho bằng hữu. Hắn khẽ vuốt bả vai trái của mình. Chưởng lực Luyện Khí Tầng 4 của Lâm Phong chiều nay đánh trúng bả vai hắn, để lại một vết bầm tím sưng đỏ ghê người. Nhưng đó chỉ là vết thương giả do hắn cố tình ngưng tụ huyết bầm để đánh lừa đối thủ. Thực tế, nhục thân đạt đến Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng của hắn đã hấp thụ và triệt tiêu hơn phân nửa lực lượng chưởng kích kia. Kinh mạch bả vai hắn vẫn lưu thông cuồn cuộn linh lực huyết sắc, không hề bị tổn hại.


Hắn quấn chặt chiếc áo choàng vải gai thô xám tro, che giấu hoàn toàn vết sẹo rỉ máu nhạt của trận đồ dưới ngực. Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm đeo trên cổ hắn khẽ tỏa ra một luồng khí tức âm hàn, phong tỏa hoàn toàn huyết khí cổ tộc tinh khiết vào sâu trong tủy xương. Hắn vơ lấy chiếc xẻng sắt sứt mẻ và chiếc gùi tre rách, lẳng lặng bước ra khỏi lều, hòa mình vào bóng đêm đen kịt của nghĩa trang ngoại môn Thương Vân Tông.


Ngoài trời, cơn mưa giông bão táp trút xuống sầm sập, biến những con đường mòn quanh bãi tha ma thành những rãnh bùn nhão nhoét. Tiếng sấm sét nổ rền vang trên đỉnh núi Thương Vân Sơn, chốc chốc lại rạch qua bầu trời những tia chớp sáng lòa, chiếu tỏ hàng vạn bia mộ hoang tàn nằm nhấp nhô dưới màn mưa sương độc.


Lục Hoài Dạ di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma xám tro giữa những ngôi mộ hoang. Hắn tiến về phía Phế Cốt Khâu, bới tìm những mảnh phế cốt thú chứa oán khí mạnh nhất mà hắn đã gom góp từ chiều. Đó là những khúc xương đùi, xương sọ của Lôi Lang yêu thú cấp thấp bị nung cháy xém, nứt nẻ do rèn đúc hỏng của Huyết Thiết Luyện Binh Đường.


Hắn đặt mười khúc phế cốt thú xung quanh các lối đi mòn dẫn vào căn lều rách của mình, tạo thành một vòng tròn khép kín. Lục Hoài Dạ cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra. Hắn quỳ xuống bùn nhão, dùng máu vẽ những đường vân trận pháp ngoằn ngoèo lên từng khúc xương thú, liên kết chúng với luồng tử khí nồng nặc bốc lên từ lòng đất nghĩa trang.


Huyết Mạch Trận Đồ sơ cấp dần dần hình thành dưới màn mưa xối xả. Những đường vân máu vẽ trên xương thú không bị nước mưa rửa trôi, ngược lại càng thấm sâu vào cốt tủy, phát ra luồng sáng đỏ nhạt quỷ dị rồi chìm dần vào bóng tối bùn đất. Đây chính là trận nhãn của sát trận.


Hắn đứng ở tâm trận, vận chuyển oán lực huyết sắc từ ngực truyền xuống chân, kích hoạt Quỷ Cốt Triệu Hồi Trận. Mặt đất dưới chân hắn khẽ rung nhẹ, bùn nhão nứt ra. Từ sâu trong lòng đất nghĩa trang, những mảnh xương sói rải rác bắt đầu tự động bay lên, lắp ghép lại với nhau tạo thành bộ xương sói khổng lồ dài một trượng.


Bộ xương sói trắng muốt hiện ra dưới màn mưa, bốn chân bùng cháy ngọn lửa huyết sắc âm hàn, đôi mắt hốc xương rực lên hai đốm lửa đỏ ngầu quỷ dị.


Cốt Lang! Thú triệu hồi chiến đấu đầu tiên của hắn, mang sức mạnh tương đương Luyện Khí Tầng 6, được nuôi dưỡng bằng chính máu tim và oán lực của Lục Hoài Dạ.


"Ẩn!" Lục Hoài Dạ khẽ ra lệnh qua thần thức.


Cốt Lang gầm nhẹ một tiếng không ra hơi, thân hình khổng lồ hóa thành một làn khói đen oán khí, chìm vào bóng tối sau tấm bia mộ bằng đá cổ đại sát lối vào. Lục Hoài Dạ đứng lặng giữa màn mưa bão, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Sát cục đã bày sẵn, chỉ chờ con mồi tự dẫn xác tới.


Khoảng nửa canh giờ sau, một bóng người lén lút xuất hiện ở rìa bãi tha ma.


Lâm Phong khoác chiếc áo tơi rách, tay cầm cây roi da gai sắt thấm độc, chật vật bước đi trong bùn nhão. Gã béo lùn liên tục chửi thề khi nước mưa lạnh buốt tạt thẳng vào mặt. Chiều nay, sau khi đánh đập Mạnh Hùng và thử nghiệm chưởng lực lên bả vai Lục Hoài Dạ, gã cảm nhận được một luồng phản chấn cứng cáp bất thường. Lòng tham và sự nghi ngờ dâng trào khiến gã không thể chờ đến ngày mai cùng Triệu Đoạt xuống mỏ. Gã muốn một mình lẻn vào nghĩa trang đêm nay, lục soát căn lều của hai tên phu dịch để tìm kiếm xem có lén giấu phế cốt cổ tộc quý hiếm nào từ lăng mộ cổ hay không, hòng chiếm làm của riêng trước khi nộp cho tông môn.


"Mẹ kiếp, cái bãi tha ma rách nát này đêm mưa lạnh đến thấu xương." Lâm Phong lầm bầm, siết chặt cây roi da, mắt dáo dác nhìn quanh căn lều rách nát của main phía xa.


Ngay khi bước chân gã bước qua ranh giới của hai ngôi mộ hoang phía trước lều, không khí xung quanh đột ngột biến đổi.


Sương mù màu xám tro từ lòng đất bốc lên nghi ngút, dày đặc đến mức che khuất cả ánh sáng của những tia chớp trên trời. Lâm Phong cảm thấy bước chân mình bỗng nhiên nặng trĩu như đá tảng, dưới bùn nhão dường như có hàng vạn cánh tay xương trắng vô hình đang níu chặt lấy cổ chân gã, kéo gã lún sâu xuống đất.


"Cái gì thế này? Trận pháp? Không đúng, đây là oán khí tích lũy bộc phát?" Lâm Phong hoảng sợ, vội vàng vận chuyển linh lực Luyện Khí Tầng 4 của Thương Vân Luyện Thể Pháp. Một luồng linh khí màu xanh lam nhạt bùng lên quanh người gã, cố gắng chống đỡ lại áp lực âm hàn đang ăn mòn da thịt.


*Gào...*


Một tiếng gầm u uất xé toạc màn mưa. Từ bóng tối sau tấm bia mộ cổ đại, một luồng khói đen oán khí khổng lồ lao vút ra. Thân hình xương trắng của Cốt Lang hiện rõ dưới ánh chớp, bốn chân đạp lửa đỏ, vung bộ móng vuốt xương sắc bén chém mạnh nhắm thẳng vào chân phải của Lâm Phong.


"Yêu thú xương!"


Lâm Phong kinh hãi hét lớn, phản xạ của một đệ tử ngoại môn giúp gã kịp thời vung cây roi da gai sắt lên chắn đỡ.


*Keng!*


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa màn mưa. Móng vuốt của Cốt Lang cào rách lớp giáp da bảo vệ của Lâm Phong, ghim chặt vào bắp chân phải của gã, máu tươi phun ra nhuộm đỏ vũng bùn dưới chân. Lâm Phong đau đớn gầm rú, sát khí bộc phát điên cuồng. Gã vận chuyển toàn bộ linh lực vào cây roi da, thi triển Phách Sơn Roi Pháp.


*Đùng!*


Cây roi da gai sắt thấm độc crackle sấm sét màu xanh lam, quất mạnh một phát sấm sét vào bên sườn của Cốt Lang. Lực lượng của tu sĩ Luyện Khí Tầng 4 kết hợp với lôi điện pháp thuật đánh nát vụn ba khúc xương sườn bên sườn trái của Cốt Lang. Bộ xương sói khổng lồ bị đánh văng ra xa năm trượng, suýt chút nữa rã rời hoàn toàn thành đống xương vụn dưới bùn nhão.


Lâm Phong chật vật đứng vững, bắp chân rỉ máu liên tục. Gã thở hồng hộc, mắt đỏ ngầu nhìn bộ xương sói đang gượng dậy: "Tà thuật khống cốt! Kẻ nào? Bước ra đây cho lão tử!"


"Ngươi đang tìm ta sao?"


Một giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc vang lên ngay sát bên tai gã.


Lâm Phong rùng mình quay đầu lại. Lục Hoài Dạ đã xuất hiện từ bóng tối sau lưng gã từ lúc nào. Dưới màn mưa xối xả, mái tóc đen của hắn ướt sũng, đôi mắt xám tro nhìn gã như nhìn một cái xác chết không hồn. Da thịt toàn thân Lục Hoài Dạ phát ra ánh sáng xám nhẹ như đá tảng của Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng, hoàn toàn không có vẻ yếu ớt hèn nhát của ban chiều.


"Lục Hoài Dạ! Là ngươi bày trò tà thuật này? Ngươi dám mưu hại đệ tử tông môn?" Lâm Phong kinh hoàng gầm lên, vội vàng vung cây roi da gai sắt quất thẳng vào đầu Lục Hoài Dạ.


Roi da xé gió mang theo gai độc sắc bén lao vút tới. Nhưng Lục Hoài Dạ không hề né tránh. Hắn đưa cánh tay phải lên đỡ trực diện đòn roi.


*Chát!*


Cây roi da quấn chặt lấy cánh tay phải của hắn, những gai sắt thấm độc cào xé rách lớp áo gai thô, nhưng khi chạm vào lớp da xám nhẹ của Hoang Cổ Luyện Thể, chúng chỉ để lại những vết xước trắng mờ, hoàn toàn không thể đâm xuyên vào da thịt để phát tán độc tố. Sức phòng ngự nhục thân của hắn đã đạt đến giới hạn kháng 50% sát thương vật lý.


Lâm Phong trợn tròn mắt kinh hãi: "Nhục thân... không thể nào! Ngươi không phải phế mạch! Ngươi che giấu tu vi!"


Gã điên cuồng muốn rút roi lại để thối lui, nhưng cánh tay phải của Lục Hoài Dạ đã siết chặt lấy sợi roi da như một gọng kìm bằng thép nguội, khiến gã không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.


Cùng lúc đó, bàn tay trái của Lục Hoài Dạ khẽ đưa lên. Dưới da lòng bàn tay hắn, những đường vân máu của Huyết Trận Phá Kính bỗng nhiên phát sáng đỏ rực rỡ, tỏa ra một luồng oán lực ăn mòn cực mạnh.


"Kết thúc rồi." Lục Hoài Dạ lạnh lùng nói.


Hắn bước tới một bước, vỗ mạnh lòng bàn tay trái chứa trận đồ Phá Kính trực tiếp vào lồng ngực của Lâm Phong.


*Bùng!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa tiếng sấm rền của trời đất. Luồng sáng đỏ bộc phát từ lòng bàn tay hắn, các đường vân trận pháp huyết sắc lan nhanh như mạng nhện trên ngực Lâm Phong. Lớp linh lực phòng ngự của Thương Vân Luyện Thể Pháp quanh người gã béo lùn lập tức bị oán lực ăn mòn, rạn nứt rồi vỡ vụn hoàn toàn như thủy tinh dưới tác động phá kính của trận đồ.


"Phốc..."


Lâm Phong phun ra một ngụm máu tươi lẫn lộn những mảnh vụn nội tạng bị chấn nát. Gã lùi lại liên tiếp ba bước, ngã quỵ xuống bùn nhão, ngực lõm xuống một mảng lớn rỉ máu đen kịt.


Trong cơn hoảng loạn tột cùng, Lâm Phong run rẩy thò tay vào ngực áo, định bóp nát chiếc ngọc bài truyền tin để phát tín hiệu cầu cứu lên Chấp Pháp Đường ngoại môn.


Nhưng tốc độ của Lục Hoài Dạ nhanh như chớp giật. Hắn áp sát trong nháy mắt, bàn tay thô ráp chộp lấy cổ tay phải của Lâm Phong, bóp mạnh một phát.


*Rắc!*


Tiếng xương cổ tay gãy nát vang lên giòn giã. Lâm Phong hét lên thảm thiết, chiếc ngọc bài truyền tin văng ra khỏi bàn tay rã rời, rơi xuống vũng bùn nhão bên cạnh và bị gót chân của Lục Hoài Dạ giẫm nát hoàn toàn thành tro bụi.


"Lục... Lục sư đệ... tha mạng..." Lâm Phong quỳ dưới bùn, khuôn mặt đầy thịt ngang ngược giờ chỉ còn vẻ sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng. Gã dập đầu lia lịa, máu và nước mưa trộn lẫn đầy mặt. "Ta sai rồi... Ta sẽ không báo cáo Triệu Chấp sự... Ta sẽ đưa toàn bộ linh thạch cho ngươi... Xin ngươi tha cho ta một mạng..."


Lục Hoài Dạ nhìn gã quỳ dưới chân mình, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng đá vạn năm. Hắn khẽ đưa tay bóp chặt lấy cổ họng của Lâm Phong, nhấc bổng thân hình béo lùn của gã lên khỏi mặt đất.


"Khi ngươi quất roi lên lưng ta, khi ngươi đánh gãy xương sườn của Mạnh Hùng, ngươi có nghĩ đến việc tha mạng cho chúng ta không?" Giọng nói của hắn thì thầm bên tai Lâm Phong, lạnh buốt như tiếng gọi của tử thần. "Xương cốt của cổ tộc ta bị các ngươi phân thây rèn binh, oán niệm vạn năm chưa tắt. Đêm nay, ngươi hãy dùng máu thịt của mình để nuôi dưỡng sát trận này đi."


*Rắc!*


Lục Hoài Dạ dứt khoát dùng lực tay bẻ gãy cổ họng của Lâm Phong. Tiếng hét thảm thiết của gã ác bá ngoại môn bị dập tắt hoàn toàn, đôi mắt hốc hác trợn tròn đầy kinh hoàng dần dần mất đi tiêu cự, thân hình béo lùn rũ xuống như một bao cát rách.


Hắn buông tay, xác Lâm Phong rơi phịch xuống vũng bùn nhão bên cạnh ngôi mộ hoang.


Lục Hoài Dạ không hề dừng lại để nghỉ ngơi. Hắn biết rõ, cái chết của một đệ tử ngoại môn như Lâm Phong chắc chắn sẽ kéo theo sự điều tra gắt gao của Chấp Pháp Đường và Triệu Đoạt vào sáng mai. Hắn phải ngụy tạo hiện trường thật hoàn mỹ.


Hắn cúi xuống, nhặt khúc xương đùi của Lôi Lang yêu thú cấp thấp bám đầy bùn đất lên. Hắn vận oán lực huyết sắc vào khúc xương, dùng những góc sắc nhọn nứt nẻ của nó cào xé điên cuồng lên xác chết của Lâm Phong, tạo ra những vết cắn xé rách nát, sâu hoắm lộ xương ở cổ, ngực và bắp chân của gã, trông giống hệt như vết cắn xé của một con Lôi Lang hoang dã hung hãn.


Hắn bôi thứ độc tố thi thể xám xịt từ bãi rác Phế Cốt Khâu vào các vết thương trên xác Lâm Phong để ngụy tạo dấu vết nhiễm độc yêu thú sa mạc.


Sau khi hoàn thành việc ngụy tạo hiện trường, Lục Hoài Dạ vung tay thu hồi Huyết Mạch Trận Đồ. Mười khúc phế cốt thú làm trận nhãn tự động rã rời thành tro bụi đen, hòa tan hoàn toàn vào nước mưa xối xả dưới đất bùn. Cốt Lang cũng tan thành làn khói đen chìm vào lòng đất nghĩa trang, không để lại bất kỳ dấu vết tà thuật nào.


Cơn mưa bão lớn trút xuống liên tục suốt đêm nhanh chóng rửa trôi mọi dấu chân, vết máu và dao động linh khí của trận chiến, trả lại bãi tha ma vẻ hoang tàn, im lìm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Lục Hoài Dạ lẳng lặng quay trở lại căn lều rách nát, ngồi xếp bằng bên cạnh Mạnh Hùng vẫn đang ngủ mê mệt. Hắn vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật, bế mạc toàn bộ lỗ chân lông, ép luồng linh lực huyết sắc vừa tiêu hao 30% trở lại sâu trong tủy xương, khôi phục hình dạng một tên phu nhặt xác gầy gò, yếu ớt với bả vai trái bầm tím giả tạo.


Sáng hôm sau.


Cơn giông bão dữ dội đêm qua đã tạnh hẳn, để lại bầu trời âm u, xám xịt bao phủ khắp vùng núi biên giới Thương Vân Tông.


*Keng... Keng... Keng...*


Tiếng chuông đồng cảnh báo vang dội từ Chấp Pháp Đường ngoại môn đột ngột rung lên dồn dập, phá tan sự yên tĩnh của buổi sớm mai bãi tha ma.


Từ phía con đường mòn dẫn vào nghĩa trang, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Một toán chấp pháp vệ mặc giáp da đen, tay cầm xích sắt khóa linh đang hung hãn áp sát căn lều rách của Lục Hoài Dạ. Đi đầu là Chu Hải — Chấp pháp đội trưởng ngoại môn với khuôn mặt tàn ác đầy sát khí, và Triệu Đoạt — gã ngoại môn chấp sự béo phị đang giận dữ gào thét.


"Xác của Lâm Phong được phát hiện ở bìa rừng bãi tha ma! Gã bị yêu thú cắn chết rách nát!" Tiếng hét của một tên chấp pháp vệ vang lên ngoài lều. "Tất cả phu dịch dọn xác bãi tha ma lập tức ra ngoài tập hợp! Kẻ nào kháng cự giết không tha!"


Lục Hoài Dạ khẽ mở mắt trong bóng tối của căn lều rách, đôi mắt xám tro lạnh lùng nhìn ra phía cửa lều đang bị ánh sáng xám xịt của buổi sớm chiếu vào. Sát cục đã mở, vòng vây của Chấp Pháp Đường đã khép lại, và hành trình đòi xương đẫm máu của hắn tại Thương Vân Tông chính thức bước vào giai đoạn nghẹt thở mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!