Thực Cốt Nuôi Trận
Bóng tối của Thủy Tổ Phế Tích lùi dần sau lưng khi Lục Hoài Dạ dùng đôi bàn tay rớm máu bám vào vách đá, chật vật leo lên miệng hố nghĩa trang. Gió bão ngoài kia vẫn rít gào điên cuồng, trút những cơn mưa như roi quất xuống bãi tha ma ngoại môn Thương Vân Tông. Hắn nhanh chóng dùng chiếc xẻng sắt sứt mẻ gạt đất đá, lấp kín lối vào phế tích cổ đại ngầm dưới lòng đất, rồi phủ lên đó một lớp cỏ dại độc và bùn nhão để ngụy trang hoàn mỹ trước khi trời sáng.
Khi Lục Hoài Dạ lết thân xác rệu rã trở lại căn lều rách nát, trời đã hửng sáng mờ. Vết thương rách thịt trên lưng hắn do roi da huyết sắt của Triệu Đoạt quất đêm qua bắt đầu sưng tấy, hỏa độc từ roi âm thầm ăn mòn da thịt, khiến mỗi nhịp thở của hắn đều mang theo cơn đau bỏng rát. Đan điền của hắn vẫn vỡ nát hoàn toàn, trống rỗng và rò rỉ khí lực, nhưng dưới da ngực hắn, những đường vân đỏ nhạt của Huyết Mạch Trận Đồ vừa được tàn hồn Lão Vu khắc ghi đang khẽ nhấp nháy, tỏa ra một luồng oán lực ấm áp chạy dọc theo xương sườn để chống chọi lại cái lạnh cắt da của buổi sớm sa mạc.
"Hoài Dạ! Ngươi đi đâu cả đêm qua thế? Làm ta lo sốt vó!"
Một giọng nói thô kệch nhưng tràn đầy lo lắng vang lên. Từ lối vào lều, Mạnh Hùng bước vào, thân hình hộ pháp to lớn của gã khẽ run lên vì lạnh. Gã mặc chiếc áo cộc tay thô rách, khuôn mặt thật thà đầy vết bùn đất, trên tay nâng niu nửa củ khoai nướng còn hơi ấm, bọc kỹ trong một mảnh lá chuối rách.
"Ta lo ngươi bị bọn Chấp Pháp Đường bắt đi vì khí tức lạ đêm qua. Mau ăn đi, khoai ta lén nướng ở lò củi đấy." Mạnh Hùng chìa củ khoai ra, ánh mắt lo lắng quét qua vết máu khô trên ngực áo gai của Lục Hoài Dạ. "Ngực ngươi... lại rỉ máu rồi? Triệu Đoạt gã tàn nhẫn quá, cứ nhắm vào ngươi mà đánh."
Lục Hoài Dạ nhận lấy nửa củ khoai nướng, hơi ấm thô sơ từ gã bằng hữu duy nhất khiến sát ý lạnh lùng trong lòng hắn dịu đi đôi chút. Hắn lắc đầu, giọng trầm thấp: "Ta không sao. Chỉ là vết thương cũ nứt ra. Đêm qua ta lẩn tránh gió độc ngoài bãi tha ma. Triệu Đoạt bắt chúng ta nộp đủ mười khúc phế cốt thú vào tối nay, nếu không sẽ bị ném vào lò nung. Chúng ta phải đến Phế Cốt Khâu ngay."
Mạnh Hùng thở dài, siết chặt chiếc rìu đốn củi rỉ sét đeo bên hông: "Đúng vậy, bọn cai ngục càng ngày càng tàn bạo. Đi thôi, ta đi cùng ngươi gùi xương. Có ta che chắn, bọn lính gác sẽ ít để ý hơn."
Hai người phu dịch lầm lũi bước đi trong sương mù xám xịt hướng về phía Phế Cốt Khâu — bãi rác thải khổng lồ nằm ở sườn núi phía nam Thương Vân Tông. Nơi đây là bãi thải phế liệu của Huyết Thiết Luyện Binh Đường nội môn, chứa hàng vạn mảnh xương yêu thú cấp thấp bị đào thải sau khi rèn đúc thất bại. Tử khí tích tụ quanh năm biến nơi này thành một gò đất đen ngòm, bốc mùi hôi thối nồng nặc và luôn bị bao phủ bởi sương độc ăn mòn da thịt.
Trong lúc Mạnh Hùng cùi cụi dùng cuốc sắt bới tìm những khúc xương thú lớn, Lục Hoài Dạ lặng lẽ di chuyển về phía một góc khuất rậm rạp cỏ dại độc dưới chân gò đất. Chiếc Cổ Cốt La Bàn giấu trong ngực hắn khẽ rung nhẹ, chỉ hướng về phía một đống phế cốt thú nhỏ màu xám đen nằm sâu dưới lớp bùn độc.
Hắn cúi xuống, nhặt lên một khúc xương đùi của Lôi Lang yêu thú cấp thấp. Khúc xương đã bị nung cháy xém, nứt nẻ nhiều đường do rèn đúc hỏng, nhưng bên trong tủy xương vẫn còn sót lại một luồng oán khí thú tính thô sơ, lạnh buốt và hung hãn. Đối với các luyện khí sư, đây chỉ là rác thải vô giá trị, nhưng đối với Lục Hoài Dạ, đây chính là tài nguyên tu luyện tốt nhất.
Hắn ngồi xếp bằng trong bụi cỏ độc, đặt khúc phế cốt thú trước ngực. Hắn hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và bắt đầu vận chuyển phương pháp Oán Lực Chuyển Hóa.
*Hưu...*
Dưới da ngực hắn, các đường vân Huyết Mạch Trận Đồ màu đỏ nhạt bỗng nhiên phát sáng rực rỡ dưới lớp áo gai thô. Một luồng khói đen oán khí từ khúc xương thú bắt đầu cuộn xoáy, hóa thành những sợi tơ đen mỏng manh bay thẳng vào lồng ngực Lục Hoài Dạ qua các lỗ chân lông.
"Ư..."
Lục Hoài Dạ rên nhẹ một tiếng, cơ thể lập tức căng cứng. Cơn đau đớn tột cùng ập đến khi luồng oán khí thú tính lạnh buốt tràn vào 36 kinh mạch phế thải của hắn. Đan điền vỡ nát của hắn không thể chứa đựng năng lượng, oán khí điên cuồng tàn phá, cào xé các thớ thịt bên trong kinh mạch như hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm kinh cốt.
Kinh mạch của hắn rách toác ra dưới áp lực của oán khí hung hãn. Nhưng ngay khi kinh mạch bị xé rách, dòng máu huyết sắc chứa oán lực từ Huyết Mạch Trận Đồ dưới da lại chảy qua, bao bọc lấy các vết rách và bắt đầu quá trình tái tạo điên cuồng. Xương cốt toàn thân hắn phát ra những tiếng *Răng rắc* khô khốc, da thịt chuyển dần sang màu xám nhẹ như đá tảng dưới tác động của dòng máu mới.
Đây là quá trình tự tàn để tái sinh. Kinh mạch bị xé rách rồi lại được vá lành, trở nên cứng cáp và rộng lớn hơn gấp bội. Luồng linh lực huyết sắc thay thế đan điền, lưu chuyển cuồn cuộn qua 12 kinh mạch đầu tiên vừa được khôi phục.
*Bùng!*
Một luồng uy áp nhục thân vô hình bộc phát từ cơ thể Lục Hoài Dạ, thổi bay đám cỏ dại độc xung quanh. Da thịt hắn săn chắc lại, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn ẩn chứa sức mạnh ngàn cân. Hắn khẽ mở mắt, đôi mắt xám tro lóe lên một tia sáng lạnh sâu thẳm.
Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng! Sơ khởi huyết mạch cổ tộc!
Hắn đã chính thức bước chân vào cảnh giới tu luyện nhục thân đầu tiên của cổ tộc, đạt được sức phòng ngự vật lý vượt trội mà không cần đến linh khí giả tạo của tiên môn. Lục Hoài Dạ khẽ nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh dồi dào chạy dọc cánh tay, nhưng ngay lập tức, hắn vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật, ép toàn bộ huyết khí phát sáng vào sâu trong tủy xương, trở lại hình dạng một tên phu dọn xác gầy gò, yếu ớt để tránh bị phát hiện.
"Hoài Dạ! Mau trốn đi! Lâm Phong dẫn người tới bãi tha ma rồi!"
Tiếng hét hốt hoảng của Mạnh Hùng từ xa vọng lại, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lục Hoài Dạ. Hắn lập tức đứng dậy, nhét chiếc la bàn cổ vào ngực áo, vơ vội gùi tre chứa mười khúc phế cốt thú vừa gom được rồi lao ra khỏi bụi cỏ độc.
Tại quảng trường nghĩa trang ngoại môn, hoàng hôn đỏ rực như máu đang buông xuống. Lâm Phong — tên ngoại môn ác bá béo lùn, mặt đầy thịt ngang ngược, đang dẫn theo hai tên tay sai Chấp Pháp Đường tuần tra nghênh ngang bước vào. Trên tay gã cầm một chiếc roi da gai sắt thấm độc, tỏa ra sát khí nồng nặc.
"Mạnh Hùng, tên phế vật quét xác kia đâu? Hôm nay các ngươi gom được bao nhiêu phế cốt thú quý hiếm rồi? Mau nộp ra đây cho lão tử!" Lâm Phong gầm lớn, đá bay một chiếc gùi tre rỗng của phu dịch gần đó.
Mạnh Hùng đứng chắn trước lối vào căn lều rách, tay giữ chặt chiếc rìu đốn củi, giọng run rẩy nhưng kiên quyết: "Lâm sư huynh, chúng ta chỉ gom được phế cốt thú thông thường theo chỉ tiêu của Triệu Chấp sự. Không có xương quý hiếm nào cả..."
*Chát!*
Một tiếng roi xé gió vang lên giòn giã. Chiếc roi da gai sắt của Lâm Phong quất thẳng vào ngực Mạnh Hùng, để lại một vết rách sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi. Mạnh Hùng đau đớn ngã gục xuống đống xương trắng vương vãi trên đất, chiếc rìu đốn củi văng ra xa.
"Phế vật! Dám giấu xương quý trước mặt ta?" Lâm Phong bước tới, giẫm mạnh chân lên ngực Mạnh Hùng, cười tàn ác. "Triệu Chấp sự nói dạo này sản lượng xương cổ tộc và phế cốt thú ở nghĩa trang sụt giảm. Chắc chắn là do lũ phu dịch các ngươi lén lút tuồn ra chợ đen bán lấy tiền! Hôm nay không nộp ra xương quý, ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương của ngươi!"
*Rắc!*
Lâm Phong tăng lực chân, tiếng xương sườn của Mạnh Hùng gãy nứt vang lên đau đớn. Mạnh Hùng thổ huyết, khuôn mặt thật thà nhăn nhó tột độ nhưng gã vẫn nghiến răng chịu đựng, không hé răng khai ra việc Lục Hoài Dạ thường xuyên thu gom phế cốt.
"Dừng tay!"
Một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp vang lên từ phía sau cồn cát. Lục Hoài Dạ bước ra, vai đeo chiếc gùi tre đựng mười khúc phế cốt thú xám xịt. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bàn chân của Lâm Phong đang giẫm trên ngực Mạnh Hùng, sát ý trong mắt dâng trào như sóng dữ nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ lầm lì, nhẫn nhục.
"Lâm sư huynh, xương cốt đều ở đây. Đều là phế cốt thú thông thường, không có bảo vật nào cả. Xin sư huynh tha cho Mạnh Hùng." Lục Hoài Dạ cúi đầu, đặt chiếc gùi tre xuống đất, ra vẻ hèn nhát chịu khuất phục.
Lâm Phong nhìn thấy Lục Hoài Dạ, khẽ khịt mũi khinh bỉ. Gã rút chân khỏi ngực Mạnh Hùng, bước tới đạp đổ chiếc gùi tre của main, làm mười khúc xương thú rơi vãi ra đất. Gã dùng mũi giày gạt qua gạt lại, khuôn mặt đầy thịt ngang ngược hiện rõ vẻ thất vọng và tức giận.
"Toàn là rác rưởi nung cháy! Các ngươi dám dùng thứ này để lừa gạt ta?" Lâm Phong trợn mắt, sát khí bộc phát. Gã quay sang nhìn Lục Hoài Dạ, ánh mắt dừng lại ở bả vai trái của hắn. "Hoài Dạ, Triệu Chấp sự nói ngươi dạo này hành tung bí ẩn, thường xuyên lẩn lút ngoài bãi tha ma ban đêm. Có phải ngươi đã tìm thấy lăng mộ cổ nào chứa xương cổ tộc rồi giấu đi không?"
Lục Hoài Dạ vẫn cúi đầu, giọng run rẩy giả tạo: "Sư huynh oan uổng cho đệ tử. Đêm qua đệ tử chỉ đi nhặt xác phu dịch chết đói ở bìa rừng để chôn cất, không hề thấy lăng mộ nào cả."
"Hừ! Lời của một tên phế vật phế mạch như ngươi có đáng tin không? Để ta tự mình kiểm tra nhục thân ngươi!"
Lâm Phong gầm lớn, bước tới một bước, vận chuyển linh lực Luyện Khí Tầng 4 vào lòng bàn tay phải. Một luồng linh khí màu xanh lam nhạt bao quanh bàn tay gã, tỏa ra uy áp nặng nề của Thương Vân Luyện Thể Pháp. Gã vỗ mạnh một chưởng cực mạnh nhắm thẳng vào bả vai trái của Lục Hoài Dạ, định dùng lực lượng chưởng kích để phế bỏ bả vai hắn, ép hắn khai ra sự thật.
*Bùng!*
Chưởng lực nổ vang trên bả vai Lục Hoài Dạ.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Hoài Dạ âm thầm vận chuyển Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng dưới lớp áo gai thô. Da thịt bả vai hắn lập tức chuyển sang màu xám nhẹ như đá tảng, cơ bắp săn chắc cứng cáp co rút lại để tạo thành một lá chắn nhục thân cực mạnh.
*Uỳnh!*
Chưởng lực mạnh mẽ của Lâm Phong đánh trúng vai main, nhưng thay vì tiếng xương gãy nát như gã mong đợi, một tiếng va chạm khô khốc như đập vào đá tảng vang lên. Lực lượng chưởng kích của Luyện Khí Tầng 4 bị lớp da xám nhẹ của Hoang Cổ Luyện Thể hấp thụ và triệt tiêu đến 50% sát lực vật lý.
Để không bị lộ tu vi mới đột phá, Lục Hoài Dạ chủ động mượn lực phản chấn thối lui liên tiếp năm bước, ngã quỵ xuống đất cát bùn nhão. Hắn cắn nhẹ đầu lưỡi, ép ra một ngụm máu tươi phun ra khóe miệng, khuôn mặt tỏ vẻ đau đớn tột cùng, tay ôm chặt bả vai trái run rẩy.
Lâm Phong khẽ biến sắc, gã nhìn lòng bàn tay phải của mình, cảm thấy một cơn tê rần truyền lại từ lực phản chấn. Ánh mắt gã lóe lên sự nghi ngờ cực lớn: "Nhục thân của tên phế vật này... sao lại cứng cáp như vậy? Chưởng lực của ta lại bị phản chấn ngược lại?"
Gã bước tới định túm lấy cổ áo Lục Hoài Dạ để kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Nhưng ngay lúc đó, gió bão nghĩa trang bỗng nhiên rít lên dữ dội, một luồng oán khí màu đen nồng nặc từ lòng đất bốc lên nghi ngút, bao phủ lấy căn lều rách nát và làm nhòe đi tầm nhìn của Lâm Phong.
Tiếng quạ kêu thảm thiết từ rặng thông già vọng lại, tạo nên bầu không khí quỷ dị, rùng rợn đặc trưng của bãi tha ma. Sự rò rỉ khí tức từ phế tích cổ đại ngầm dưới đất bỗng nhiên chấn động nhẹ, làm nhiễu loạn thần thức yếu ớt của Lâm Phong, khiến đầu óc gã cảm thấy choáng váng, mất tập trung.
"Mẹ kiếp! Cái nơi quỷ quái này tử khí nặng quá, làm nhiễu loạn linh lực của ta!" Lâm Phong ôm đầu, lùi lại một bước, ánh mắt đầy nghi ngại nhìn xung quanh bãi tha ma tăm tối.
Gã nhìn xuống Lục Hoài Dạ đang nằm chật vật dưới bùn đất, máu nhuộm đỏ khóe miệng, bả vai sưng đỏ tím tái (do main cố tình dùng oán lực ngưng tụ huyết bầm để ngụy trang). Sự nghi ngờ của Lâm Phong giảm đi đôi chút, gã tự lẩm nhẩm: "Chắc là do gã dọn xác nhiều năm, nhục thân bị tử khí ăn mòn xơ cứng nên mới cứng như đá dăm. Đúng là một tên phế vật đen đủi."
Lâm Phong tức giận vì không tìm thấy bất kỳ mảnh xương cổ tộc hay phế cốt thú quý hiếm nào trong gùi tre của main để nộp lên lập công với Triệu Đoạt. Gã vung roi da quất mạnh xuống đất cát bên cạnh mặt Mạnh Hùng, phát ra tiếng nổ *Đùng* sắc bén đầy đe dọa.
"Hôm nay coi như mạng các ngươi lớn! Nhưng nghe cho kỹ đây, Triệu Chấp sự đang cực kỳ tức giận vì sản lượng sụt giảm." Lâm Phong chỉ thẳng roi vào mặt Mạnh Hùng đang thoi thóp nằm dưới đất, khuôn mặt đầy thịt ngang ngược co rúm lại tàn ác. "Hạn chót là ngày mai! Nếu các ngươi không nộp đủ mười khúc phế cốt thú chất lượng cao cho ta... ta sẽ báo cáo trực tiếp lên Triệu Chấp sự để gã lột da đầu ngươi, ném xương thịt ngươi vào lò nung luyện kiếm của Huyết Thiết Luyện Binh Đường làm chất phụ gia!"
Nói xong lời đe dọa tàn bạo, Lâm Phong nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống đất, xoay người dẫn theo hai tên tay sai Chấp Pháp Đường bước nhanh ra khỏi nghĩa trang ngoại môn, biến mất vào màn sương độc màu xám xịt đang dâng cao.
Quảng trường nghĩa trang trở lại sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa gió rít gào qua những ngôi mộ hoang tàn.
Lục Hoài Dạ từ từ đứng dậy từ vũng bùn nhão. Hắn lau sạch vệt máu tươi bên khóe miệng, ánh mắt xám tro nhìn theo hướng Lâm Phong rời đi, sâu thẳm và lạnh lẽo đến mức đáng sợ. Hắn bước tới đỡ Mạnh Hùng dậy, bàn tay âm thầm truyền một luồng oán lực huyết sắc ấm áp vào ngực gã bằng hữu để tạm thời làm dịu đi cơn đau của chiếc xương sườn bị gãy.
"Hoài Dạ... ngày mai chúng ta biết làm sao đây... Triệu Đoạt gã sẽ thực sự lột da ta..." Mạnh Hùng thoi thóp nói, khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn và sợ hãi.
Lục Hoài Dạ không nói lời nào. Hắn siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng *Răng rắc* khô khốc dưới làn da xám nhẹ của Hoang Cổ Luyện Thể. Những đường vân Huyết Mạch Trận Đồ dưới da ngực hắn khẽ bùng cháy một luồng sáng đỏ rực rỡ dưới lớp áo gai thô, tỏa ra sát ý ngút trời.
Hắn im lặng nhìn về phía ngôi mộ vô danh chứa lối vào phế tích cổ ngầm dưới đất, trong đầu đã bắt đầu vẽ ra sơ đồ một sát trận huyết mạch thầm lặng ngay tại bãi tha ma này để chuẩn bị cho đêm mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!