Vạn Ma Diệt Môn
Cơn mưa giông gào thét trút xuống đỉnh Huyết Vân Phong, sấm sét màu tím nhạt rạch đôi màn đêm đen kịt, chiếu sáng những bức tường đá basalt cổ kính của Thương Vân Tông (Nội môn). Dưới chân núi, tử khí từ nghĩa trang ngoại môn bốc lên ngùn ngụt như những con rồng khói đen khổng lồ, cuộn xoáy rồi tràn lên các bậc thềm đá dẫn lối lên đại điện.
Lục Hoài Dạ bước đi giữa tâm bão. Cánh tay trái của hắn cháy sém đen kịt, rách nát lộ ra xương trắng do lôi hỏa cắn trả từ trận chiến với Tần Mục, buông thõng vô lực bên sườn. Từng thớ cơ trên vai trái tê liệt hoàn toàn, nhưng nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng của hắn vẫn sừng sững như một pho tượng đá xám tro. Lồng ngực hắn nứt rách một đường dài ghê rợn, máu tươi đỏ thẫm nhuốm mùi oán độc Huyết Hủ Thảo liên tục rỉ ra, thấm đẫm chiếc áo vải gai thô rách tả tơi. Mái tóc xám tro hoang dã của hắn bay múa trong gió lạnh, lác đác xuất hiện vài sợi bạc trắng – cái giá vĩnh viễn của mười năm thọ nguyên vừa hiến tế cho Huyết Trận Quy Nguyên Thuật.
"Hoài Dạ đại ca! Phu mỏ Hắc Cốt Động đều đã tập hợp đầy đủ! Chỉ chờ một lệnh của huynh, chúng ta sẽ đập tan lũ luyện khí sư tàn bạo này!"
Từ bóng tối của những ngách đá ven đường, Thạch Đầu lao ra. Tấm ngực trần của gã phu mỏ chằng chịt những vết sẹo roi da, vết thương lộ xương sườn cũ vẫn còn rỉ máu nhạt nhưng đôi mắt gã đỏ rực sát ý, tay cầm chiếc cuốc khai thác bằng hắc thiết găm chặt vào đá núi. Phía sau gã, hàng ngàn phu dịch dọn xác và thợ mỏ phế cốt đứng lặng im trong mưa, gương mặt ai nấy đều xám xịt vì bụi quặng nhưng tay đều lăm lăm búa sắt rỉ, cuốc chim và những thanh phế cốt binh tự chế. Họ đã cam chịu làm cỏ rác dưới đáy Thương Vân Tông quá lâu. Đêm nay, khi Chấp Pháp Đường ngoại môn sụp đổ, ngọn lửa uất hận tích tụ trăm năm đã được Lục Hoài Dạ châm ngòi bùng cháy.
Lục Hoài Dạ không nói một lời. Hắn bước thẳng đến miệng hố sâu hoắm của Vạn Nhân Khanh – hố chôn tập thể cổ đại nằm ẩn sâu dưới lòng đất nghĩa trang. Nơi đây chứa đựng bộ xương khô của hàng vạn cổ tộc nhân bị tàn sát vạn năm trước, oán niệm tích lũy nồng đậm đến mức biến không khí xung quanh thành một màu huyết sắc mờ ảo.
Hắn dùng ngón tay phải cứng như thép rạch mạnh vào lòng bàn tay, để dòng máu hoàng tộc cổ tộc tinh khiết nhất chảy ròng ròng xuống lòng hố sâu.
"Huyết mạch quy tông, vạn anh linh thức tỉnh!"
Giọng nói của Lục Hoài Dạ khàn khàn nhưng mang theo uy áp vô thượng dội thẳng vào lòng đất. Hắn vận chuyển Huyết Mạch Trận Đồ bản hoàn chỉnh, dùng máu tươi vẽ một trận nhãn khổng lồ trên mặt đất bùn nhão.
*UỲNH!!!*
Mặt đất nghĩa trang nứt toác ra một đường rãnh khổng lồ dài trăm trượng. Từ sâu dưới Vạn Nhân Khanh, một tiếng gào thét u uất khôn cùng của vạn cổ anh linh bộc phát, chấn động cả dãy núi Thương Vân Sơn. Hàng vạn bóng ma oán hồn màu đỏ máu, mang theo giáp chiến rách nát và ý chí chiến đấu bất khuất, cuồn cuộn bay lên từ lòng đất như một cơn bão huyết sắc che trời đất.
"Giết!" Lục Hoài Dạ vung tay phải chỉ thẳng lên đỉnh núi.
"GIẾT!!!"
Hàng ngàn phu mỏ bạo động gầm lên gầm rú, cùng vạn oán hồn huyết sắc tràn lên như triều dâng thác đổ, càn quét thẳng vào các lán trại tuần tra nội môn.
Trận chiến quyết định diệt môn Thương Vân Tông chính thức bùng nổ.
Đại quân oán linh dẫn đầu bởi Lục Hoài Dạ càn quét đến đâu, các kết giới phòng ngự của nội môn vỡ vụn đến đó. Tại Huyết Thiết Luyện Binh Đường – lò rèn khổng lồ khói đen bao phủ quanh năm, hàng chục thợ rèn nội môn đang hoảng hốt kích hoạt các lò nung linh hỏa địa mạch để phòng thủ.
Lục Hoài Dạ lướt đi giữa bão lửa, bả vai phải rỉ máu liên tục do vết thương cũ cọ xát. Hắn nhìn thấy những bể tôi tẩm máu phu dịch, những lò nung chứa đầy phế cốt của tộc nhân hắn đang bị nghiền nát làm chất phụ gia. Sát tâm trong lòng hắn bùng phát đến cực hạn.
Hắn vung tay phải bám đầy đường vân rết độc màu tím đen quằn quại, thần thức kết nối trực tiếp với tàn hồn Lục Vô Song trong kiếm trủng ngoại môn, kích hoạt kiếm phôi cốt kiếm giấu dưới gùi tre.
"**Vạn Kiếm Quy Tông!**"
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Từ bãi rác thải Táng Kiếm Trì và các kho vũ khí ngoại môn, hàng ngàn thanh kiếm phế thải rỉ sét, những kiếm phôi chưa hoàn thiện đồng loạt bay vút lên không trung dưới sự khống chế của oán niệm kiếm cốt. Cơn bão kiếm khổng lồ màu xám đen rít gào trong mưa gió, lao thẳng xuống Huyết Thiết Luyện Binh Đường.
*ẦM!!! ẦM!!! ẦM!!!*
Những chiếc lò rèn khổng lồ bằng đồng cổ nổ tung dưới sức tàn phá của vạn kiếm rỉ sét. Linh hỏa địa mạch phun trào dữ dội, thiêu rụi toàn bộ kiến trúc đan phòng và lò luyện binh thành tro bụi. Đệ tử luyện khí nội môn gào thét thảm thiết khi bị kiếm khí đâm xuyên nhục thân, xương cốt bị chính linh hỏa của mình luyện hóa thành tàn tro.
"Kẻ nào dám làm loạn Thương Vân Tông của ta?!"
Một tiếng gầm đầy phẫn nộ từ đại điện nội môn vang lên. Chưởng môn Tống Vân Hải khoác đạo bào màu tím thêu hình mây sấm, râu tóc bay múa, tay cầm Thương Vân Ấn phát ra ánh sáng tím đậm sừng sững bước ra. Nhìn thấy lò luyện binh trăm năm bị phá hủy, con trai Tống Quy đã chết thảm, mắt lão đỏ ngầu đầy sát khí điên cuồng. Lão bộc phát tu vi Trúc Cơ Viên Mãn (bán bộ Kim Đan), vung Thương Vân Ấn hóa thành một ngọn núi sấm sét khổng lồ nện thẳng xuống đầu Lục Hoài Dạ.
"Tạp chủng phế mạch! Ta sẽ dùng Thương Vân Ấn nghiền nát xương cốt ngươi!" Tống Vân Hải gào lên.
Lục Hoài Dạ mắt xám lạnh lùng nhìn ngọn núi sấm sét đang ép xuống. Hắn không hề tránh né. Hắn biết rõ linh hồn của cha hắn đang bị xích sắt lôi điện của hộ tông đại trận trong người Tống Vân Hải xói mòn từng giây, Phong Ma Linh sau lưng hắn đang rung lên bần bật đầy đau đớn.
Hắn vung cánh tay phải cứng như hắc thiết, ngưng tụ toàn bộ oán lực huyết sắc của vạn oán hồn Vạn Nhân Khanh vào nắm đấm. Nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể của hắn bộc phát ra một luồng uy áp nhục thân khủng khiếp.
*OÀNH!!!*
Nắm đấm của Lục Hoài Dạ nện thẳng vào Thương Vân Ấn khổng lồ. Sức mạnh nhục thân ngàn cân va chạm với lôi điện Trúc Cơ tạo ra một làn sóng xung kích quét sạch toàn bộ gạch đá đại sảnh thành bột mịn. Thương Vân Ấn phát ra tiếng rạn nứt giòn giã, lôi điện màu tím bị lực lượng nhục thân của main đập tan rã rã rượi.
Tống Vân Hải kinh hoàng thổ huyết, lùi lại ba bước đầy kinh hãi: "Ngươi... nhục thân của ngươi tại sao lại mạnh đến mức này?!"
Lục Hoài Dạ không để lão có cơ hội thở dốc. Hắn dùng bước chân xé gió lướt nhanh áp sát, tay phải bóp chặt cổ họng Tống Vân Hải trong chớp mắt. Oán lực huyết sắc từ tay hắn tràn vào kinh mạch đối thủ, cưỡng chế bẻ gãy linh lực bảo vệ của lão.
*RẮC!!!*
Chỉ trong ba nhịp thở ngắn ngủi, Lục Hoài Dạ đã bẻ gãy cổ chưởng môn Tống Vân Hải ngay trước đại điện đổ nát. Khi Tống Vân Hải chết, hộ tông đại trận nội môn mất đi mắt xích khống chế lập tức sụp đổ hoàn toàn. Chiếc chuông đồng Phong Ma Linh sau lưng main khẽ rung lên một tiếng thanh thản, cấm chế xích sắt xói mòn linh hồn cha hắn chính thức biến mất, tàn hồn của Lục Thanh Sơn tạm thời được an toàn ẩn sâu trong chuông.
Nhưng ngay khi Tống Vân Hải ngã xuống, mặt đất đỉnh Huyết Vân Phong đột ngột rung chuyển dữ dội hơn gấp mười lần. Một luồng khí thế cổ kính, cuồng bạo tột cùng bộc phát từ sâu trong mật thất bế quan sau đại điện.
*BÙM!!!*
Mật thất bằng đá nổ tung thành trăm mảnh. Từ trong đống đổ nát, một lão già gầy gò như bộ xương khô, tóc bạc trắng như tuyết dài chấm đất bước ra. Lão mặc đạo bào màu vàng cổ kính, đôi mắt đục ngầu vô thần nhưng tỏa ra uy áp khủng khiếp của một tu sĩ bán bộ Kim Đan bế quan trăm năm. Đó chính là **Lão tổ Tống Thiên**.
Trước ngực lão, một tấm hộ tâm kính bằng xương phát ra ánh sáng hoàng kim xen lẫn huyết sắc dữ dội, xua tan hoàn toàn màn sương mù độc xung quanh. Lục Hoài Dạ nhìn chằm chằm vào tấm hộ tâm kính đó, lồng ngực hắn bỗng nhiên nóng bỏng như bị lửa đốt, Cổ Cốt La Bàn trong ngực áo rung chuyển điên cuồng chỉ thẳng vào ngực Tống Thiên.
Đó chính là **Hộ tâm kính Lục Chiến Vân** – mảnh xương sống ngực của chiến thần tổ tiên Lục gia bị luyện hóa làm giáp bảo vệ cho kẻ thù.
"Kẻ nào dám hủy diệt Thương Vân Tông của ta?! Kẻ nào dám giết chết chưởng môn?!" Giọng nói của Tống Thiên trầm đục như tiếng sấm nổ rền vang, chấn động đến mức hàng trăm phu mỏ bạo động xung quanh đều thổ huyết ngã quỵ.
Lão tổ nhìn thấy xác Tống Vân Hải dưới đất, đôi mắt đục ngầu chợt bùng lên sát ý điên cuồng. Lão nhìn thẳng vào Lục Hoài Dạ, cười lớn tàn nhẫn:
"Hóa ra là một tên tạp chủng cổ tộc còn sót lại! Ngươi dám dẫn oán linh tấn công nội môn? Đêm nay, ta sẽ dùng chính mảnh xương ngực của tổ tiên ngươi để nghiền nát linh hồn ngươi!"
*UỲNH!!!*
Tống Thiên vung tay, thi triển **Thương Vân Thiên Lôi Kích**. Một luồng sét khổng lồ màu tím đậm to bằng thân cây cổ thụ đột ngột giáng xuống từ chín tầng mây, đánh thẳng vào trung tâm đại quân oán hồn. Sức mạnh bán bộ Kim Đan khủng khiếp lập tức đánh tan một nửa số oán hồn huyết sắc thành hư vô, tiếng gào thét thảm khốc vang vọng khắp đỉnh núi.
Ở một góc quảng trường đổ nát, **Trần Vũ** – đệ tử đệ nhất ngoại môn lưng đeo đại kiếm hắc thiết – đang đứng lặng yên trong bóng tối. Gã chọn cách im lặng quan sát cuộc chiến, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm không hề can thiệp, đôi mắt sắc lẹm khóa chặt vào từng chuyển động nhục thân quỷ dị của Lục Hoài Dạ. Gã nhận ra, kiếm chiêu của main thô sơ nhưng chuẩn xác đến đáng sợ, và nhục thân của main đang ẩn chứa một bí mật nghịch thiên.
Lục Hoài Dạ đứng giữa bão lôi, vai trái cháy sém đen kịt vẫn buông thõng vô lực. Hắn biết rõ, đối đầu trực diện với uy áp bán bộ Kim Đan của Tống Thiên lúc này là tự sát. Nhục thân hắn đang bị rách nứt nghiêm trọng, thọ nguyên hao hụt. Hắn bắt buộc phải dùng mưu mẹo chiến thuật để phá vỡ lớp phòng ngự bất hoại của đối thủ.
"Thạch Đầu! Dẫn phu mỏ rút lui bảo toàn lực lượng!" Lục Hoài Dạ hét lớn truyền âm.
Hắn dứt khoát vung tay phải, vận chuyển toàn bộ oán lực còn lại kích hoạt kiếm phôi cốt kiếm, thi triển **Vạn Kiếm Quy Tông (Sơ cấp)**.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Hàng ngàn thanh kiếm rỉ sét từ phế tích rực lửa bay vút lên, tạo thành một cơn bão kiếm khổng lồ màu xám tro bao vây chặt chẽ xung quanh Tống Thiên. Những đường kiếm chém liên tục vào lớp ánh sáng hoàng kim phát ra từ Hộ tâm kính Lục Chiến Vân, tạo ra những tiếng va chạm kim loại chói tai.
"Kiếm trận rác rưởi của đệ tử ngoại môn cũng đòi cản ta sao?!" Tống Thiên cười lớn khinh bỉ, vung tay chém ra một đường lôi kích khổng lồ đánh nát hoàn toàn bão kiếm rỉ sét thành tro bụi. Thanh kiếm phôi cốt kiếm của Lục Hoài Dạ gãy nát hoàn toàn dưới sức mạnh lôi đình.
Lợi dụng lúc bão kiếm bị đánh nát tạo ra bụi mù che mắt, Tống Thiên áp sát cực nhanh. Thần tốc của bán bộ Kim Đan vượt qua giới hạn phản xạ thông thường, lão xuất hiện ngay trước mặt Lục Hoài Dạ, vung một chưởng mang theo lôi hỏa cuồng bạo đánh thẳng vào ngực trái của hắn.
*BÙM!!!*
Cú đánh cực mạnh nện thẳng vào lồng ngực Lục Hoài Dạ. Chiếc **Vòng cổ tóc oán niệm** đeo trên cổ hắn – lớp ngụy trang bảo vệ cuối cùng – phát ra một tiếng rạn nứt lớn rồi vỡ vụn hoàn toàn thành những sợi tóc cháy sém rơi rụng dưới đất. Lớp da ngực của hắn bị đánh nứt toác, máu tươi phun ra như suối, nhục thân lùi lại mười bước, suýt chút nữa ngã quỵ.
"Ha ha ha! Lớp phòng ngự của ngươi vỡ rồi! Đến lượt xương cốt của ngươi làm nguyên liệu cho ta!" Tống Thiên cười lớn điên cuồng, tiếp tục lao tới định bồi thêm đòn kết liễu.
Nhưng Lục Hoài Dạ không hề hoảng loạn. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh khốc đầy tàn nhẫn. Đây chính là thời cơ chiến thuật duy nhất mà hắn chờ đợi.
Hắn dùng tay phải bóp chặt vết thương ngực đang rỉ máu tươi đỏ rực chứa huyết mạch hoàng tộc cổ tộc tinh khiết nhất, dứt khoát phun ra một ngụm máu tim trực tiếp lên tấm Hộ tâm kính Lục Chiến Vân trước ngực Tống Thiên khi lão vừa áp sát.
*XÈO XÈO!!!*
Máu tươi hoàng tộc vừa chạm vào mảnh xương sống ngực của chiến thần Lục Chiến Vân, một luồng cộng hưởng huyết mạch nóng bỏng tột cùng bộc phát. Ý chí chiến đấu bất khuất ẩn sâu trong mảnh di cốt vạn năm đột ngột thức tỉnh, nhận ra dòng máu của hậu duệ hoàng tộc đang bị tàn sát.
*"A!!!"*
Tống Thiên thét lên một tiếng thảm khốc đầy kinh hoàng. Chiếc Hộ tâm kính Lục Chiến Vân trước ngực lão bỗng nhiên bùng phát oán khí huyết sắc ngập trời, phản phệ cực hạn chống lại chủ nhân cũ. Những chiếc gai xương sống nhọn hoắt từ mảnh hộ tâm kính đột ngột mọc dài ngược lại, đâm xuyên qua lồng ngực và cắm chặt vào tim của Tống Thiên từ bên trong.
"Không... không thể nào! Bảo vật của ta... tại sao lại phản phệ?!" Tống Thiên quỳ gối dưới bùn nhão, thổ huyết liên tục, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ tuyệt vọng và bất tin.
Lục Hoài Dạ lướt tới như một bóng ma không gian. Hắn vung bàn tay phải bám đầy độc rết, thi triển **Cốt Nhục Phân Ly Thuật** trực tiếp lên bả vai và ngực của Tống Thiên.
*RẮC!!!*
Mảnh xương sống ngực của Lục Chiến Vân hoàn toàn rã rời khỏi khung sắt của hộ tâm kính, tự động bay vào lòng bàn tay rỉ máu của Lục Hoài Dạ. Đồng thời, hắn vung tay phải chém bay đầu lão tổ Tống Thiên ngay tại chỗ, chấm dứt vĩnh viễn sự thống trị của Tống gia tại Thương Vân Tông.
Nhục thân Tống Thiên đổ sụp xuống bùn đất. Lục Hoài Dạ đứng giữa phế tích rực lửa, nhục thân mệt mỏi cực hạn, vai trái tê liệt hoàn toàn. Hắn biết mình không còn nhiều thời gian trước khi t tàn quân và các thế lực khác phát hiện.
Hắn dứt khoát dùng chiếc đục xương rỉ sét tự rạch sâu thêm vết mổ trên ngực mình, chịu đựng cơn đau đớn tột cùng xé da rách tủy mà không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Hắn áp mảnh xương sống ngực của chiến thần Lục Chiến Vân trực tiếp vào lồng ngực mình.
*HÙNG!!!*
Một luồng ánh sáng hoàng kim xen lẫn huyết sắc vạn trượng bùng phát từ lồng ngực Lục Hoài Dạ, chiếu sáng cả bầu trời đêm biên giới. Nhục thân hắn trải qua một cuộc biến đổi vĩ đại, toàn bộ hệ thống xương cốt phát ra tiếng sấm nổ rầm rầm. 36 kinh mạch chính vừa khôi phục được tẩm bổ bởi luồng tủy cốt chiến thần cuồn cuộn chảy, bộc phát sức mạnh bất hoại sơ cấp.
Hắn chính thức đạt đến cảnh giới **Hoang Cổ Luyện Thể - Nhị Trọng (Cốt nhục dung hợp hoàn mỹ)**. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn của hắn bắt đầu có cảm giác ấm áp trở lại, lôi độc bị đẩy lùi hoàn toàn dưới sức mạnh hoàng kim huyết mạch.
Lục Hoài Dạ tiến lại gần dòng suối linh tuyền tự nhiên đang chảy ra từ đại điện sụp đổ – **Thương Vân Linh Tuyền Dịch**. Hắn múc linh dịch tinh khiết dội thẳng lên vết mổ rách nứt trên ngực để làm dịu cơn đau bỏng rát và tịnh hóa hoàn toàn oán hỏa tàn dư, giúp da thịt khép miệng lành lại nhanh chóng.
Trong đống đổ nát của đại sảnh đại điện, **Cát Sư** – mật sứ từ Thần Binh Các – đang thoi thóp nằm dưới đống xà nhà đổ sụp. Gã nhìn thấy Tống Thiên đã chết, Thương Vân Tông sụp đổ hoàn toàn, trong lòng ngập tràn sự kinh hoàng tột độ. Gã biết mình không thể sống sót thoát khỏi tay tên sát tinh cổ tộc này.
Với chút tàn lực cuối cùng, Cát Sư thọc tay vào ngực áo, rút ra một chiếc ngọc bài truyền tin màu đỏ rực rỡ và bóp nát hoàn toàn.
*PHÚT!!!*
Một luồng sáng đỏ rực rỡ như máu tươi xé rách sương mù, bắn thẳng lên bầu trời phía tây hướng về sa mạc Đại Hoang sâu thẳm, mang theo lời cảnh báo khẩn cấp tối cao: *"Sát tinh đòi cốt xuất hiện tại biên giới... Thương Vân Tông đã bị hủy diệt..."*
Lục Hoài Dạ lướt tới, vung một chưởng đập nát đầu Cát Sư, dập tắt hoàn toàn sinh cơ của gã, nhưng luồng sáng cảnh báo đã biến mất nơi chân trời xa xôi.
Thương Vân Tông – môn phái hạng ba tàn bạo thống trị vùng biên giới suốt trăm năm qua – đêm nay đã hoàn toàn biến thành một đống tro tàn rực lửa đỏ dưới chân núi nghĩa trang.
Lục Hoài Dạ đứng thẳng giữa phế tích hoang tàn, mái tóc xám tro hoang dã xuất hiện vài sợi bạc bay múa trong gió sa mạc nóng bỏng thổi từ phía tây. Hắn rút chiếc **Cổ Cốt La Bàn** rỉ sét từ trong ngực áo ra.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Kim chỉ bằng xương ngón tay Thủy Tổ trên la bàn bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ chưa từng có, rung chuyển điên cuồng rồi khóa chặt chỉ thẳng về hướng sa mạc Đại Hoang phía tây – nơi bộ xương tay Thủy Tổ đang phát ra tiếng gào thét u uất đau đớn kêu gọi hậu duệ duy nhất đến giải thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!