Nhạc nềnWuxia

Huyết Trận Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sấm sét rạch đôi bầu trời đêm giông bão, chiếu sáng bãi tha ma ngoại môn Thương Vân Tông trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi trả lại bóng tối đặc quánh. Gió rít gào qua những rặng thông già, kéo theo tiếng mưa xối xả đập liên hồi vào mái lều rách nát. Bên trong lều, Lục Hoài Dạ vẫn ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm ẩm ướt, đôi mắt xám tro nhìn chằm chằm vào chiếc Cổ Cốt La Bàn đang rung lên bần bật trong lòng bàn tay.


Kim chỉ bằng xương ngón tay Thủy Tổ đứng thẳng tắp, phát ra luồng sáng đỏ rực rỡ như máu tươi, xuyên qua khe hở của chiếu rơm, chỉ thẳng xuống lòng đất đen lạnh lẽo ngay dưới chân hắn. Tiếng gào thét u uất của vạn cổ anh linh vọng lên từ thức hải khiến lồng ngực hắn đau nhói, huyết dịch trong người như muốn sôi trào. Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ hắn khẽ tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ, giống như bàn tay dịu dàng của người mẹ quá cố đang cố gắng vuốt ve, đè nén luồng huyết khí cổ tộc đang chực chờ bộc phát.


Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, nén cơn đau bỏng rát từ vết thương rách thịt do roi da của Triệu Đoạt trên lưng. Chất độc huyết sắt từ roi vẫn đang âm thầm ăn mòn da thịt hắn, nhưng lúc này, hắn không có thời gian để bận tâm. Thi thể của Cổ Cốt Lão Nhân vẫn đang nằm lạnh ngắt ở góc lều. Lục Hoài Dạ biết rõ, nếu ngày mai bọn lính canh ngoại môn phát hiện ra lão đã chết, chúng sẽ không ngần ngại quăng xác lão vào lò nung của Huyết Thiết Luyện Binh Đường để tận dụng làm chất phụ gia rèn cốt binh. Hắn tuyệt đối không thể để ân nhân của mình phải chịu cảnh vạn kiếp bất phục như vậy.


Lục Hoài Dạ đứng dậy, quấn chặt chiếc áo gai thô xám tro quanh người, rồi cúi xuống đỡ lấy thi thể gầy gò của Cổ Cốt Lão Nhân. Xác lão nhẹ bẫng, khô khốc như một khúc củi mục. Hắn cõng lão trên lưng, một tay giữ chặt chiếc xẻng sắt sứt mẻ, tay kia giấu chiếc Cổ Cốt La Bàn vào trong ngực áo, bước ra ngoài màn mưa bong bóng.


Mưa xối xả dội thẳng vào mặt Lục Hoài Dạ, làm nhòe đi tầm nhìn. Đất bùn bãi tha ma nhão nhoét, trơn trượt bám chặt lấy đôi giày cỏ rách nát của hắn. Mỗi bước đi, vết thương trên lưng lại co kéo, máu tươi hòa cùng nước mưa thấm đẫm tấm áo gai thô. Hắn lặng lẽ đi về phía khu vực hẻo lánh nhất của nghĩa trang ngoại môn Thương Vân Tông, nơi oán khí tích tụ dày đặc nhất, cũng là nơi ít có dấu chân tuần tra của Chấp Pháp Đường.


*Lọc cọc... Lọc cọc...*


Giữa tiếng mưa gió rít gào, một âm thanh gõ tre đều đặn, quỷ dị đột ngột vang lên từ phía sau một ngôi mộ đổ nát. Lục Hoài Dạ lập tức dừng bước, cơ thể căng cứng, tay phải nắm chặt cán xẻng sắt, đôi mắt xám tro nheo lại nhìn xuyên qua màn sương độc màu xám xịt.


Từ trong bóng tối, một thân ảnh còng lưng từ từ bước ra. Lão già mặc áo vải gai rách tả tơi, khuôn mặt đầy nếp nhăn sâu hoắm, đôi mắt mù lòa xám đục không có tiêu cự hướng về phía Lục Hoài Dạ. Tay lão cầm một cây gậy trúc rỉ máu, gõ lọc cọc xuống những khúc xương thú vương vãi trên mặt đất.


Đó chính là Tiêu Đồ, lão phu dịch mù chuyên dọn xác tại nghĩa trang này.


"Đêm mưa gió độc, người sống đi nhầm đường, người chết không chỗ táng. Hoài Dạ, ngươi muốn đưa lão già họ Cổ kia đi đâu?" Giọng nói của Tiêu Đồ khàn đặc, trầm đục như tiếng cọ xát của hai mảnh xương khô.


Lục Hoài Dạ không hạ vũ khí, giọng nói vẫn lạnh lùng băng giá: "Tiêu lão, đệ tử chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để chôn cất lão nhân gia tử tế, tránh xa lò nung của tông môn."


Tiêu Đồ khẽ dừng gậy trúc, hốc mắt mù lòa hướng về phía ngực áo của Lục Hoài Dạ, nơi chiếc Cổ Cốt La Bàn đang âm thầm tỏa nhiệt. Lão khẽ khịt mũi, dùng Cốt Thính Thuật để lắng nghe tiếng tim đập và dao động huyết khí của thiếu niên trước mặt. Trong một khoảnh khắc, khóe miệng lão khẽ giật giật, lộ ra một nụ cười quái dị:


"Chôn cất? Bãi tha ma này vạn ngôi mộ hoang, chỗ nào mà chẳng là đất chết? Nhưng nếu ngươi muốn tìm một nơi oán khí tinh thuần nhất, không bị bọn Chấp Pháp Đường dòm ngó... hãy đi theo ta."


Tiêu Đồ xoay người, gậy trúc gõ lọc cọc dẫn đường điêu luyện trong bóng tối như thể lão có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của nghĩa trang. Lục Hoài Dạ im lặng bám theo sau. Hắn biết Tiêu Đồ không phải là một phu dịch bình thường. Lão già mù này đã sống ở bãi tha ma này hơn ba mươi năm, biết rõ từng ngôi mộ cổ, và dường như luôn mang một nỗi căm hận thầm kín đối với Thương Vân Tông.


Sau một tuần trà di chuyển xuyên qua những ngôi mộ hoang tàn gớm ghiếc, Tiêu Đồ dừng lại trước một gò đất cao, xung quanh bao phủ bởi những dây leo gai độc màu đen. Ở tâm gò đất là một ngôi mộ vô danh, không có bia đá, chỉ có vài khúc xương sọ yêu thú xếp xung quanh làm rào chắn thô sơ.


"Đào ở đây đi." Tiêu Đồ chỉ gậy trúc xuống chân gò đất. "Ngôi mộ này không bia không tính, nhưng đất bên dưới rỗng tuếch, tích tụ oán khí tinh thuần nhất bãi tha ma này. Bọn Chấp Pháp Đường cực kỳ ghét nơi này vì tử khí quá nặng, dễ ăn mòn linh lực bảo hộ của chúng."


Lục Hoài Dạ cúi đầu cảm ơn, đặt thi thể của Cổ Cốt Lão Nhân xuống bãi cỏ ướt, rồi vung xẻng sắt bắt đầu đào bới.


*Phập! Phập!*


Mỗi nhát xẻng cắm xuống đất đen, cơn đau từ vết roi da trên lưng lại nhói lên như có ngọn lửa thiêu đốt. Độc tố huyết sắt đang cố gắng xâm nhập vào kinh mạch của hắn, nhưng đan điền vỡ nát của hắn không có linh lực để kháng cự. Hắn chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, dùng sức mạnh nhục thân thô sơ để đào đất. Mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt.


Tiêu Đồ đứng bên cạnh, lắng nghe tiếng xẻng sắt va chạm với đất đá, khẽ lẩm nhẩm: "Nhục thân dai dẳng, ý chí như sắt đá... Khí tức này... thật giống với những kẻ năm xưa..."


Đào sâu xuống khoảng ba thước, xẻng sắt của Lục Hoài Dạ bất ngờ va phải một vật cứng phát ra tiếng *Keng* khô khốc. Hắn gạt lớp đất đen sang một bên, để lộ ra một tấm phiến đá màu xám cổ kính, trên bề mặt khắc đầy những ký tự ngoằn ngoèo, quỷ dị.


Ngay khi phiến đá lộ ra, chiếc Cổ Cốt La Bàn trong ngực Lục Hoài Dạ bỗng nhiên bộc phát ra một luồng sáng đỏ rực rỡ xuyên qua lớp áo vải gai thô. Kim chỉ bằng xương ngón tay xoay tròn điên cuồng, phát ra tiếng rít gió sắc bén gầm rú. Sự cộng hưởng huyết mạch mạnh mẽ đến mức khiến bắp thịt toàn thân Lục Hoài Dạ run rẩy, máu tươi từ vết thương rỉ ra nhanh hơn.


Tiêu Đồ khẽ biến sắc, gậy trúc trong tay lão run nhẹ: "Cổ Cốt La Bàn thức tỉnh... Quả nhiên là dòng máu hoàng tộc cổ xưa. Hoài Dạ, cơ duyên dưới lòng đất này thuộc về ngươi. Lão già mù này đi trước, giúp ngươi canh gác lối vào nghĩa trang."


Nói xong, Tiêu Đồ không đợi main trả lời, lảo đảo gõ gậy trúc bước nhanh vào màn mưa sương độc, để lại Lục Hoài Dạ một mình trước ngôi mộ rỗng.


Lục Hoài Dạ quỳ xuống bùn đất, dùng đôi bàn tay chằng chịt sẹo của mình cậy mạnh tấm phiến đá xám. Dưới sức mạnh nhục thân thô sơ của hắn, tấm phiến đá cổ kính dần rạn nứt, rồi đổ sụp xuống bên dưới, để lộ ra một lối vào tối tăm, sâu hoắm dẫn thẳng xuống lòng đất.


Một luồng oán khí lạnh buốt, nồng nặc tử khí từ miệng hố phun trào ra ngoài, khiến sương mù xung quanh lập tức hóa thành màu đỏ máu nhạt. Lục Hoài Dạ không hề do dự, hắn ôm lấy thi thể của Cổ Cốt Lão Nhân, nhảy thẳng xuống miệng hố tăm tối.


*Bịch!*


Hắn đáp xuống một nền đá cứng nhắc. Không gian xung quanh tối đen như mực, nhưng nhờ luồng sáng đỏ phát ra từ Cổ Cốt La Bàn, hắn có thể nhìn thấy mình đang đứng trước một lối đi ngầm rộng lớn, hai bên tường đá được đúc từ những khối hắc thạch khổng lồ bám đầy rêu phong vạn năm.


Đây chính là Thủy Tổ Phế Tích - đền thờ cổ xưa của cổ tộc bị chôn vùi sâu dưới địa mạch Thương Vân Sơn.


Hắn cẩn thận đặt thi thể Cổ Cốt Lão Nhân vào một ngách đá khô ráo, vuốt mắt cho lão nhắm lại bình thản: "Lão nhân gia, ngài yên nghỉ ở đây. Đệ tử nhất định sẽ đòi lại công đạo cho ngài, đòi lại xương cốt cho tổ tiên."


Nói xong, Lục Hoài Dạ cầm chiếc Cổ Cốt La Bàn đi sâu vào trong phế tích. Càng đi sâu, không khí càng trở nên loãng và lạnh lẽo, oán khí tích tụ đậm đặc đến mức hóa thành những làn sương mù màu đen lờ lững xung quanh chân hắn. Trên vách đá hai bên, những bức phù điêu cổ đại mô tả cuộc thảm sát tàn bạo của các tiên môn đối với Hoang Cổ tộc vạn năm trước hiện ra mờ ảo. Những bộ xương khổng lồ bị phân thây, những lò rèn rực lửa nung nấu di cốt anh linh... Tất cả như tái hiện lại nỗi đau huyết hải thâm thù của chủng tộc hắn.


Hắn đi đến cuối hành lang, nơi mở ra một đại điện khổng lồ đổ nát. Ở trung tâm đại điện là một tế đàn bằng đá trắng hình tròn, xung quanh dựng mười hai cây cột đá khổng lồ khắc hình rồng phượng bị xích sắt đen khóa chặt. Trên tế đàn, một ảo ảnh tàn hồn từ từ ngưng tụ.


Đó là một lão giả mặc áo bào lông thú cổ đại rách nát, đeo một chiếc mặt nạ gỗ khắc hình quái thú hung tợn che kín mặt. Tay lão cầm một cây quyền trượng bằng xương trắng phát ra những đốm sáng lục bảo quỷ dị, đôi mắt sau mặt nạ sáng rực như hai ngọn lửa ma trơi giữa đêm tối.


Lão Vu - tàn hồn vu sư canh giữ nghĩa trang viễn cổ.


"Hậu duệ cuối cùng của Hoang Cổ tộc... ngươi rốt cuộc cũng đến." Giọng nói của Lão Vu vang dội khắp đại điện, mang theo uy áp tinh thần khủng khiếp khiến những viên đá vụn dưới đất run rẩy.


Lục Hoài Dạ đứng vững chân, chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ hắn khẽ rung lên để bảo vệ thần thức khỏi bị uy áp trấn áp: "Vãn bối Lục Hoài Dạ, bái kiến tiền bối."


Lão Vu nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn phát sáng trên tay hắn, khẽ gầm lên một tiếng trầm đục: "Ngươi mang theo Cổ Cốt La Bàn rỉ sét, mang dòng máu tinh khiết nhất của dòng họ Lục, nhưng đan điền lại vỡ nát, kinh mạch rách rưới như phế thải! Một kẻ hèn mọn như ngươi, làm sao gánh vác nổi oán niệm vạn năm của tộc nhân? Làm sao đòi lại 108 mảnh di cốt Thủy Tổ?"


*Bùng!*


Lão Vu đột ngột vung mạnh cây quyền trượng xương trắng xuống nền đá tế đàn.


Trong chớp mắt, toàn bộ Thủy Tổ Phế Tích chấn động dữ dội. Oán niệm vạn năm tích lũy từ hàng vạn bộ xương khô dưới lòng đất bỗng nhiên thức tỉnh, hóa thành một cơn bão oán khí màu đen cuồng bạo, gào thét dữ dội lao thẳng vào thức hải của Lục Hoài Dạ.


"A..."


Lục Hoài Dạ ôm lấy đầu, quỳ sụp xuống đất. Cơn bão oán niệm vạn năm ùa vào thức hải của hắn như hàng vạn con dao sắc nhọn điên cuồng băm vằn linh hồn hắn. Tiếng gào thét thảm khốc của những tộc nhân bị phanh thây rèn kiếm, tiếng khóc than của trẻ nhỏ bị luyện đan, tiếng gầm rú bất khuất của các chiến tướng... Tất cả ký ức máu lệ vạn năm đổ dồn vào một người khiến thần trí hắn lập tức rơi vào trạng thái điên loạn.


Đan điền phế thải của hắn bị áp lực oán khí chèn ép, các vết nứt kinh mạch bắt đầu rách toác ra, máu tươi phun ra từ khóe miệng và lỗ chân lông toàn thân.


"Hãy đầu hàng đi! Hãy để oán khí nuốt chửng ngươi, hóa thành ma đầu khát máu để phục hận!" Những tiếng thì thầm tà ác vang lên liên tục trong đầu hắn, dụ dỗ hắn từ bỏ lý trí.


Giữa lúc thần trí của Lục Hoài Dạ sắp bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn, chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ hắn bỗng nhiên bộc phát ra một luồng sáng màu xanh nhạt ấm áp. Tình mẫu tử sâu sắc ẩn chứa trong sợi tóc oán niệm của người mẹ quá cố hóa thành một lá chắn tinh thần mỏng manh nhưng kiên cố, tạm thời chặn đứng luồng oán niệm tàn bạo đang tàn phá thức hải của hắn, giữ lại cho hắn một tia thanh tỉnh cuối cùng.


"Không... ta không thể hóa ma dại dột..." Lục Hoài Dạ nghiến răng đến mức bật máu, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng kiên định cực hạn.


Hắn cố gắng vận hành Thương Vân Nạp Khí Pháp phổ thông để xoa dịu oán khí, nhưng ngay khi linh khí vừa tụ lại, nó lập tức bị oán khí màu đen nuốt chửng hoàn toàn, đan điền vỡ nát lại rò rỉ khí lực khiến kinh mạch bỏng rát dữ dội hơn. Thử nghiệm dùng linh khí truyền thống thất bại hoàn toàn.


Lão Vu đứng trên tế đàn, lạnh lùng quan sát, quyền trượng xương trắng liên tục phát ra đốm sáng lục bảo để duy trì áp lực thử thách đạo tâm: "Kẻ yếu đuối chỉ biết dùng linh khí ngụy tạo của tiên môn để phòng ngự! Hoang Cổ tộc ta có nhục thân mạnh nhất thời thái cổ, tu luyện bằng oán lực huyết mạch chứ không dựa vào linh khí giả tạo! Nếu ngươi không thể đồng hóa oán khí này, ngươi chỉ đáng chết ở đây!"


Lục Hoài Dạ nghe vậy, trong đầu đột ngột lóe lên một tia sáng. Hắn nhận ra mình đã sai lầm khi cố gắng dùng linh khí tiên môn để đối kháng với oán niệm của tổ tiên. Họ là người thân của hắn, là dòng máu của hắn. Hắn không thể chống lại họ, hắn phải chấp nhận và đồng hóa nỗi đau của họ.


"Ta là hậu duệ của Hoang Cổ tộc... Ta nguyện gánh vác nỗi đau của vạn cổ anh linh!"


Lục Hoài Dạ gầm lớn, dứt khoát buông bỏ mọi sự phòng ngự tinh thần. Hắn dùng ngón tay trỏ tay trái cắm sâu vào vết thương rỉ máu trên vai, lấy ra một lượng máu tim tinh khiết phát ra ánh sáng hoàng kim nhạt nhòa.


Hắn vung tay, dùng máu bản thân vẽ một đường trận nhãn huyết sắc đầu tiên ngay trên mặt đất trước ngực.


*Hưu!*


Ngay khi trận nhãn bằng máu hoàng tộc được vẽ ra, luồng oán khí màu đen cuồng bạo bỗng nhiên dừng lại. Chúng ngửi thấy mùi máu quen thuộc, mùi máu của hoàng tộc cổ xưa mà chúng đã thề trung thành vạn năm trước. Cơn bão oán niệm từ tàn bạo bỗng hóa thành u uất, nhẹ nhàng quấn quanh cơ thể Lục Hoài Dạ, từ từ len lỏi vào da thịt hắn qua các lỗ chân lông, chuyển hóa thành một luồng linh lực huyết sắc ấm áp nuôi dưỡng các kinh mạch rách nát.


Thức hải của Lục Hoài Dạ trở lại thanh tịnh, nhưng tấm lưng và bả vai hắn đã ướt đẫm máu tươi. Hắn thở hổn hển, gượng đứng dậy, đôi mắt xám tro càng thêm sâu thẳm và lạnh lẽo.


Lão Vu nhìn thấy cảnh này, ngọn lửa ma trơi sau mặt nạ gỗ bỗng nhiên bùng cháy dữ dội. Lão thu hồi quyền trượng xương trắng, bật cười điên cuồng, giọng nói tràn ngập sự thỏa mãn và bi tráng:


"Ha ha ha! Tốt! Rất tốt! Dùng máu hoàng tộc đồng hóa vạn cổ oán niệm! Ngươi quả nhiên là kẻ thừa kế xứng đáng của Hoang Cổ tộc!"


Lão Vu bước xuống tế đàn, từ từ đưa bàn tay xương xẩu chạm vào chiếc Cổ Cốt La Bàn trên tay Lục Hoài Dạ:


"Ngươi có biết nguồn gốc chiếc Cổ Cốt La Bàn rỉ sét này không? Nó được đúc từ mảnh xương ngón tay út của Thủy Tổ Lục Vạn Thiên vạn năm trước. Nó không chỉ là một công cụ định vị, mà là chìa khóa vạn năng để mở khóa và thu hồi 108 mảnh di cốt tổ tiên bị phân thây làm khí cụ luyện binh. Hôm nay, ta sẽ truyền thụ cho ngươi công pháp trận pháp tối cao của tộc nhân ta – Huyết Mạch Trận Đồ!"


Lão Vu đột ngột vung quyền trượng xương trắng, chỉ thẳng vào lồng ngực Lục Hoài Dạ.


*Bùm!*


Một luồng thông tin khổng lồ và ánh sáng đỏ rực từ quyền trượng bắn thẳng vào ngực Lục Hoài Dạ. Quá trình truyền thừa công pháp bắt đầu diễn ra trực tiếp lên nhục thân hắn.


"A..."


Cơn đau đớn tột cùng thể xác ập đến khiến Lục Hoài Dạ phải quỳ rạp xuống nền đá phế tích. Không có hệ thống hay bảo vật vô danh giúp đỡ dễ dàng, quá trình khắc ghi Huyết Mạch Trận Đồ đòi hỏi nhục thân hắn phải chịu đựng sự rách nứt và tái tạo kinh mạch chân thực.


Những đường vân trận pháp màu đỏ máu bắt đầu tự động khắc sâu vào da thịt dưới ngực và bả vai hắn giống như có hàng vạn thanh sắt nung đỏ đang trực tiếp vẽ lên cơ thể. Máu tươi rỉ ra từ các đường vân trận đồ, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc khắp đại điện.


Lục Hoài Dạ cắn chặt răng đến mức nứt vỡ, cơ bắp toàn thân co quắp, gân xanh nổi lên chằng chịt trên trán. Hắn cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt bị xé rách, từng khúc xương bị oán lực gọt giũa để tạo thành các trận nhãn huyết mạch dưới da. Đây là cái giá bằng máu để có được sức mạnh phục hận, không có bất kỳ lối tắt nào.


Sau nửa canh giờ chịu đựng địa ngục trần gian, luồng sáng đỏ nhạt dần rồi lặn sâu dưới da thịt lồng ngực Lục Hoài Dạ, để lại những đường vân trận pháp màu đỏ nhạt ẩn hiện dưới lớp áo gai thô xám tro.


Hắn gượng đứng dậy, cơ thể rệu rã, mệt mỏi cực độ nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo. Hắn cảm nhận được 36 kinh mạch phế thải của mình tuy chưa hoàn toàn phục hồi, nhưng dưới sự hỗ trợ của Huyết Mạch Trận Đồ sơ cấp vừa được khắc ghi, hắn đã có thể vận chuyển oán lực huyết sắc để chiến đấu mà không cần đến đan điền vỡ nát.


Lão Vu nhìn Lục Hoài Dạ với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng ảo ảnh tàn hồn của lão bắt đầu trở nên mờ ảo, nhạt nhòa dần do tiêu hao quá nhiều linh lực truyền thừa:


"Hoài Dạ, Huyết Mạch Trận Đồ sơ cấp đã khắc vào nhục thân ngươi. Từ nay về sau, ngươi có thể dùng máu bản thân vẽ trận nhãn, liên kết oán niệm trong di cốt tổ tiên để tạo sát trận. Chiếc la bàn cổ sẽ dẫn dắt ngươi tìm lại mảnh xương sườn đầu tiên của cha ngươi đang bị rèn thành phi kiếm cốt sườn trong tay thiếu chủ Thương Vân Tông..."


Ảo ảnh Lão Vu khẽ lung linh như ngọn nến trước gió, giọng nói đột ngột trở nên vội vã, nghiêm trọng tột cùng:


"Nhưng ngươi phải cẩn thận! Huyết mạch của ngươi vừa thức tỉnh, quá trình truyền thừa vừa rồi đã làm rò rỉ một luồng khí tức huyết mạch cổ xưa ra ngoài bãi tha ma. Chấp Pháp Đường của Thương Vân Tông cực kỳ nhạy bén với khí tức này, chúng chắc chắn sẽ sớm đánh hơi thấy và dẫn quân tới vây quét nghĩa trang! Mau rời khỏi đây trước khi chúng phát hiện!"


Nói xong câu cuối cùng, ảo ảnh Lão Vu hoàn toàn tiêu tán vào không trung, tế đàn đá trắng trở lại trạng thái tĩnh lặng, lạnh lẽo vây quanh bởi bóng tối của Thủy Tổ Phế Tích.


Lục Hoài Dạ đứng lặng giữa đại điện tối tăm, tiếng gió rít gào từ miệng hố phía trên vọng xuống như tiếng chuông cảnh báo tử thần đang áp sát từng giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!