Nghịch Chuyển Lôi Trận
Cơn mưa giông trút xuống thung lũng phía bắc mỗi lúc một dữ dội, nước mưa tạt vào những vách đá basalt đen nhám, tạo thành những dòng thác bùn đỏ cuộn xoáy dưới chân. Lục Hoài Dạ cõng Mạnh Hùng trên lưng, bước đi từng bước nặng nề nhưng vững chãi xuyên qua màn đêm đen kịt. Vết thương hoại tử nhẹ do độc dịch Huyết Hủ Thảo tự chế trên lồng ngực hắn đang không ngừng co rút, rỉ ra thứ máu đỏ sẫm nhuốm mùi oán khí lạnh lẽo. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều mang theo cơn đau bỏng rát như bị nung trên lò lửa, nhưng đôi mắt xám lạnh của hắn vẫn tĩnh lặng, sắc bén như hai lưỡi dao găm ẩn trong bóng tối.
Hắn dừng lại trước một khe nứt đá hẹp, nằm khuất sau rặng tre độc xám xịt của rìa nghĩa trang ngoại môn. Đây là một ngách đá tự nhiên được che phủ bởi lớp dây leo gai độc rậm rạp, nơi tử khí tích tụ dày đặc nhất, cũng là nơi an toàn nhất để che giấu Mạnh Hùng lúc này. Lục Hoài Dạ cẩn thận đặt bằng hữu nằm xuống nền đất khô ráo bên trong hang đá. Mạnh Hùng thoi thóp thở, khuôn mặt thật thà rách nát vì vết thương mất đi một bên tai, tấm lưng bị lột da nửa chừng rỉ máu đầm đìa đã được vá víu tạm thời bằng oán lực huyết sắc. Gã khẽ mấp máy môi, giọng nói yếu ớt như tiếng lá rụng trong gió bão:
"Hoài... Dạ... Đừng đi... Tần Mục... gã dùng tàn hồn của cha ngươi làm mồi nhử... Sát trận lôi đình đã bày sẵn... Ngươi đi... sẽ chết..."
Lục Hoài Dạ khẽ vuốt mái tóc xám tro hoang dã bết nước mưa của mình, khóe môi hắn nhếch lên một đường lạnh khốc. Hắn nhét thêm một viên huyết đan loãng vào miệng Mạnh Hùng, vận chuyển một luồng oán lực ấm áp chạy dọc kinh mạch để giúp gã nuốt xuống.
"Mạnh Hùng, ngươi đã cam chịu gãy xương sườn, chịu lột da róc xương để bảo vệ bí mật cho ta. Nợ này, Lục Hoài Dạ ta khắc cốt ghi tâm. Giờ đây, linh hồn của cha ta đang bị giày xéo, ta không thể không đi. Ngươi cứ việc tịnh tâm dưỡng thương ở đây, ta sẽ mang đầu của Tần Mục về làm lễ tế cho vết thương của ngươi."
Hắn dứt khoát đứng dậy, vung tay trái bám đầy những đường vân rết độc màu tím đen quằn quại dưới da, vẽ một vòng tròn huyết sắc mỏng xung quanh cửa hang. Trận pháp ẩn tức sơ cấp được kích hoạt, kết hợp với chiếc Vòng cổ tóc oán niệm chằng chịt vết rạn nứt trên cổ hắn, hoàn toàn che giấu khí tức của Mạnh Hùng vào bóng tối của tử khí nghĩa trang.
Lục Hoài Dạ quay người bước đi, gùi tre sau lưng khẽ rung lên nhè nhẹ. Chiếc Huyết Khí La Bàn cướp từ xác Độc Cô Minh và chiếc Cổ Cốt La Bàn rỉ sét trong ngực áo hắn đang đồng loạt nóng lên, phát ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, kim chỉ xương ngột ngạt khóa chặt về hướng thung lũng sấm sét phía bắc.
***
Lôi Đình Sát Trận Địa nằm ở thung lũng hẹp phía bắc ngoại môn Thương Vân Tông. Đây là một vùng tử địa tự nhiên, hai bên vách đá dựng đứng như những thanh kiếm hắc thiết cắm thẳng lên trời, tạo thành một khe hẹp chỉ rộng mười trượng. Quanh năm, mây sấm màu tím bao phủ đỉnh thung lũng, biến nơi này thành một lò lôi điện khổng lồ.
Đêm nay, dưới sự thiết lập của Chấp pháp trưởng lão Tần Mục và Lôi điện chấp sự Lôi Ba, sát trận lôi đình đã được kích hoạt hoàn chỉnh. Hàng vạn tia sét tím nhạt nổ tí tách giữa không trung, đan chéo thành một tấm lưới điện khổng lồ bao phủ toàn bộ thung lũng hẹp.
Tần Mục đứng hiên ngang trên một cột đá basalt đen cao vút ở trung tâm thung lũng. Lão giả gầy gò khoác trường bào màu đen viền huyết sắc, đôi mắt ưng sắc bén quét qua màn mưa lạnh. Trên tay trái của lão, một chiếc chuông đồng nhỏ màu đen xỉn — Phong Ma Linh — đang khẽ đung đưa. Bên trong chiếc chuông đồng, một ảo ảnh tàn hồn trung niên cao gầy, mặc chiến y rách nát của Cổ tộc đang bị những sợi xích sét tím quấn chặt, liên tục phát ra những tiếng gào thét u uất đau đớn. Đó chính là tàn hồn của cha hắn, Lục Thanh Sơn.
Bên cạnh cột đá của Tần Mục, Lôi điện chấp sự Lôi Ba đứng trên một bệ đá thấp hơn. Tráng niên râu tóc đỏ rực, cơ thể đầy cơ bắp cuồn cuộn trần trụi dưới làn mưa lạnh, hai tay gã ôm chặt thanh Lôi Hỏa Búa Sét phát ra những tia sét đỏ rực rỡ. Gã nhìn về phía lối vào thung lũng, cười lớn cuồng bạo:
"Trưởng lão, tên phế vật dọn xác kia thực sự dám đến sao? Gã chỉ là một tên Luyện Khí Hậu Kỳ nhục thân mạnh mẽ, đối mặt với đại trận lôi điện nhân tạo của chúng ta, gã sẽ lập tức hóa thành tro bụi!"
Tần Mục lạnh lùng hừ một tiếng, giọng nói khàn khàn vang dội khắp thung lũng:
"Lôi Ba, chớ có khinh địch. Tên tạp chủng này đã giết chết Chu Hải, Vương Bá, lại có tà thuật khống thi tiêu diệt Triệu Đoạt. Nhục thân của gã có điều quỷ dị. Nhưng lôi pháp của ngươi là khắc tinh lớn nhất của oán khí cổ tộc. Chỉ cần gã bước vào thung lũng, lập tức khởi động sát trận tối đa, không để gã có cơ hội thở!"
*Bộp. Bộp. Bộp.*
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đều đặn vang lên từ lối vào thung lũng. Giữa màn sương mù lôi điện màu tím nhạt, bóng dáng gầy gò của Lục Hoài Dạ chậm rãi xuất hiện. Hắn mặc chiếc áo vải gai thô xám tro rách nát, mái tóc xám tro hoang dã xõa tung dưới mưa, vai đeo gùi tre đựng xương, mắt xám lạnh thâm trầm nhìn thẳng vào chiếc Phong Ma Linh trên tay Tần Mục.
"Hoài... Dạ... Chạy... mau..."
Ý chí của Lục Thanh Sơn trong chiếc chuông đồng khẽ lay động, truyền ra luồng thần thức yếu ớt đầy đau đớn.
Lồng ngực Lục Hoài Dạ chợt nhói buốt, máu tinh khiết trong người hắn sôi sục như muốn nổ tung. Sát ý ngút trời bùng phát từ nhục thân hắn, khiến sương độc đầm lầy xung quanh cơ thể hắn hóa thành một luồng huyết khí mờ ảo rít gào.
"Tần Mục! Lôi Ba! Đêm nay, ta sẽ dùng máu của hai người để tịnh hóa linh hồn của cha ta!" Giọng nói của Lục Hoài Dạ lạnh lẽo như băng đá vạn năm, vang vọng khắp vách đá thung lũng.
"Ha ha ha! Tên tiểu tử ngạo mạn! Bước vào Lôi Đình Sát Trận Địa của ta, ngươi chỉ có con đường chết!" Tần Mục cười lớn tàn nhẫn, vung tay phất cờ lệnh màu đen trên tay phải.
*UỲNH!!!*
Ngay lập tức, đại trận lôi điện nhân tạo được kích hoạt hoàn toàn. Trên bầu trời thung lũng, mây sấm màu tím cuộn xoáy dữ dội, hàng trăm tia sét tím nhạt to bằng bắp tay đồng loạt giáng xuống đầu Lục Hoài Dạ với tốc độ chớp nhoáng. Sức mạnh lôi điện khủng khiếp thiêu rụi không khí, tỏa ra mùi ozone khét lẹt.
Lục Hoài Dạ phản xạ cực nhanh, hắn cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi định thi triển Huyết Trận Độn Thuật để tránh né. Luồng sương máu đỏ tươi vừa bao phủ cơ thể hắn thì bỗng nhiên, một luồng sét tím đánh thẳng vào tâm trận vụ. Kết giới lôi điện của Tần Mục đã phong tỏa hoàn toàn không gian thung lũng hẹp, lực phản chấn cực mạnh đánh bật Lục Hoài Dạ trở lại nhục thân thực tại.
*Hự!*
Lục Hoài Dạ thổ huyết, lồng ngực bị thương nứt rách rỉ máu đỏ tươi bộc phát cơn đau dữ dội. Hắn nhận ra, trong không gian bị lôi điện phong tỏa này, các kỹ thuật dịch chuyển huyết vụ thông thường hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Hắn bị kẹt cứng giữa trận địa lôi đình, xung quanh là hàng chục tia sét đang lao xuống nhắm thẳng vào các vị trí hiểm yếu trên cơ thể.
"Chết đi!" Lôi Ba hét lớn đầy phấn khích, vung búa sét điều khiển luồng lôi điện thứ hai giáng xuống.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lục Hoài Dạ mắt lóe lên tia sáng quyết tuyệt. Hắn không lùi bước, dứt khoát kích hoạt quân bài bảo mệnh ẩn giấu dưới lớp áo vải gai thô — **Cốt Giáp Bù Nhìn**.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Từ dưới lớp da ngực và bả vai hắn, những khúc xương trắng tinh khiết của vệ linh Lục Giáp tự nguyện hiến tế đột ngột trồi lên, đan chéo vào nhau tạo thành một bộ giáp xương vô hình ôm chặt lấy lồng ngực, vai và các khớp xương hiểm yếu của hắn.
Lục Hoài Dạ đứng vững hai chân trên nền đất bùn nhão, hai tay đan chéo trước ngực, vận chuyển toàn bộ oán lực huyết mạch vào bộ giáp xương, thi triển thần thông **Lôi Đình Hóa Giải**.
*ẦM!!! ẦM!!! ẦM!!!*
Hàng chục luồng sét tím khổng lồ nện thẳng vào người Lục Hoài Dạ. Sức nóng khủng khiếp của lôi hỏa thiêu rụi hoàn toàn chiếc áo gai thô của hắn, để lộ nhục thân cường tráng xám nhẹ bám đầy vết sẹo huyết mạch phát sáng đỏ rực. Nhưng kỳ lạ thay, khi lôi điện chạm vào bộ Cốt Giáp Bù Nhìn, toàn bộ luồng điện năng cuồng bạo không hề thiêu cháy nhục thân hắn, mà bị những khúc xương trắng tinh khiết hấp thụ hoàn toàn.
Những tia sét tím biến thành những luồng sáng hoàng kim chạy dọc theo cấu trúc xương giáp, truyền thẳng xuống bả vai, chạy qua cột sống rồi dẫn truyền ngược xuống đất qua hai chân của Lục Hoài Dạ. Mặt đất dưới chân hắn nổ tung, bùn đất bắn tung tóe và cháy xém đen kịt, nhưng nhục thân hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi đá tảng giữa bão lôi.
"Cái gì?! Không thể nào!" Lôi Ba kinh ngạc tột độ, đôi mắt đỏ rực trợn tròn đầy vẻ không tin nổi. "Nhục thân của gã... tại sao có thể gánh chịu và dẫn truyền lôi điện của đại trận?! Gã là quái vật phương nào?!"
Tần Mục đứng trên cột đá cũng biến sắc, tay cầm cờ lệnh khẽ run rẩy. Lão chưa từng thấy một tu sĩ Luyện Khí nào có thể dùng nhục thân để hóa giải lôi điện Trúc Cơ một cách hoàn mỹ như vậy.
"Lôi Ba! Đừng nương tay! Dùng Lôi Hỏa Búa Sét đập nát đầu gã! Nhục thân gã có giới hạn gánh chịu!" Tần Mục gầm lên đầy lo lắng.
"Chết đi cho ta!"
Lôi Ba điên cuồng gầm lớn, gã nhảy vút xuống từ bệ đá, hai tay nâng cao thanh Lôi Hỏa Búa Sét nặng trăm cân. Luồng lôi hỏa màu đỏ rực bùng cháy trên búa sét, mang theo sức mạnh cuồng bạo của tu sĩ Trúc Cơ Trung Kỳ giáng thẳng xuống bả vai trái của Lục Hoài Dạ. Gã muốn dùng sức mạnh vật lý kết hợp lôi hỏa để nghiền nát bộ giáp xương của main.
Lục Hoài Dạ nhìn luồng búa sét đang lao tới với tốc độ cực nhanh. Thần trí hắn tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn lập tức tính toán: nếu hắn tránh né cú đánh này, Lôi Ba sẽ mượn lực nhảy lui lại bệ đá để tiếp tục củng cố trận nhãn, và hắn sẽ vĩnh viễn bị vây hãm dưới đại trận lôi điện cho đến khi kiệt sức. Cách duy nhất để phá trận là phải tiêu diệt Lôi Ba ngay tại trận nhãn này.
Hắn quyết định lấy thương đổi mạng, dùng nhục thân gánh chịu đòn chí mạng của đối thủ để tạo cơ hội áp sát.
*BÙM!!!*
Thanh Lôi Hỏa Búa Sét nện thẳng vào bả vai trái của Lục Hoài Dạ. Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên. Bộ Cốt Giáp Bù Nhìn ở vai trái bị đập nát hoàn toàn thành những mảnh vụn xương trắng bay tứ tung. Sức mạnh lôi hỏa khủng khiếp thiêu rụi một mảng thịt lớn trên vai trái hắn, để lộ xương bả vai cháy sém đen kịt, lôi độc điên cuồng tràn vào kinh mạch bả vai khiến cánh tay trái của hắn lập tức tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực.
"Ha ha! Ta đã bảo nhục thân ngươi có giới hạn mà! Cánh tay trái của ngươi phế rồi!" Lôi Ba cười lớn phấn khích, định rút búa sét ra để bồi thêm đòn thứ hai.
Nhưng nụ cười của gã lập tức đông cứng trên môi.
Lục Hoài Dạ chịu đựng cơn đau rách da nứt tủy tột cùng ở bả vai trái, khuôn mặt hắn không hề co rúm. Đôi mắt xám lạnh của hắn khóa chặt vào cổ họng Lôi Ba. Cánh tay phải trần trụi, cứng cáp của hắn bỗng nhiên vươn ra nhanh như một tia chớp đen, năm ngón tay cứng như hắc thiết bóp chặt lấy cổ họng của Lôi Ba trước khi gã kịp lùi lại.
"Ngươi..." Lôi Ba kinh hoàng gầm khẽ, định vung búa sét chống cự.
"Chết!"
Lục Hoài Dạ gầm lên một tiếng khàn khàn đầy sát ý. Vận dụng toàn bộ sức mạnh nhục thân của Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng kết hợp với oán lực huyết sắc cuồn cuộn từ mảnh xương sườn mới dung hợp, hắn dùng tay phải nhấc bổng thân hình vạm vỡ của Lôi Ba lên không trung, rồi dứt khoát vặn mạnh một cái.
*RẮC!!!*
Tiếng xương cổ vỡ vụn vang lên rõ mồn một giữa tiếng sấm nổ. Lôi điện chấp sự Lôi Ba trợn ngược đôi mắt, sinh cơ trong người gã lập tức tiêu tán hoàn toàn, chiếc búa sét tuột khỏi tay rơi keng xuống đất. Lục Hoài Dạ ném xác chết không hồn của gã xuống ngay trên bệ đá trận nhãn chính của thung lũng.
*Ầm... uỳnh...*
Khi Lôi Ba chết ngay tại trận nhãn, luồng linh lực lôi pháp khống chế đại trận lập tức bị mất đi sự cân bằng. Tấm lưới điện màu tím bao phủ thung lũng bắt đầu rung chuyển dữ dội, các tia sét nổ loạn xạ rồi dần dần lụi tàn. Sát trận lôi đình hoàn toàn sụp đổ.
Tần Mục đứng trên cột đá chứng kiến cảnh tượng đó, da mặt lão cắt không còn một giọt máu, đôi mắt ưng đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Lão không ngờ tên lôi điện chấp sự Trúc Cơ Trung Kỳ dũng mãnh lại bị một tên Luyện Khí Hậu Kỳ bóp chết dễ dàng như bóp chết một con gà.
"Quái vật... ngươi thực sự là một tên quái vật cổ tộc!" Tần Mục hoảng sợ gầm lên. Lão nhận ra tình thế đã mất, dứt khoát không dám đối đầu trực diện với nhục thân đáng sợ của Lục Hoài Dạ.
Lão vung tay trái lên, nâng cao chiếc Phong Ma Linh phát sáng tím lạnh lẽo, tay phải mò vào trong ngực áo rút ra một chiếc ngọc bài màu đỏ rực — ngọc bài tự hủy trận pháp của thung lũng. Đôi mắt lão lóe lên tia tàn nhẫn và điên cuồng:
"Lục Hoài Dạ! Ngươi giỏi lắm! Nhưng đêm nay, ta sẽ bóp nát chiếc ngọc bài tự hủy này, kích nổ toàn bộ địa mạch thung lũng để chôn vùi ngươi cùng linh hồn của cha ngươi thành tro bụi! Ha ha ha!"
Lục Hoài Dạ nhìn chiếc ngọc bài tự hủy trên tay Tần Mục, đồng tử hắn co rụt lại. Hắn biết rõ, nếu địa mạch thung lũng bị kích nổ, không chỉ nhục thân hắn bị hủy hoại, mà tàn hồn của cha hắn trong Phong Ma Linh cũng sẽ vĩnh viễn tiêu tán vào hư không, không bao giờ có thể khôi phục.
Hắn không thể để điều đó xảy ra.
Cánh tay trái của hắn đã bị tê liệt hoàn toàn, bả vai phải rỉ máu, nhục thân mệt mỏi cực hạn sau khi gánh chịu lôi điện. Khoảng cách giữa hắn và Tần Mục trên cột đá cao vút là hơn trăm trượng, hắn không thể áp sát bằng tốc độ chạy thông thường trước khi Tần Mục bóp nát ngọc bài.
Hắn bắt buộc phải dùng đến quân bài tẩy cuối cùng — cấm thuật tự tàn bảo mệnh **Huyết Trận Quy Nguyên Thuật**.
Lục Hoài Dạ cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tim đỏ tươi tinh khiết nhất bám đầy linh lực huyết sắc. Ngụm máu tươi vừa xuất hiện lập tức kích hoạt đường vân trận pháp dịch chuyển được khắc sâu trên mảnh xương sườn thứ bảy mới dung hợp của hắn.
*HÙNG!!!*
Toàn bộ nhục thân của Lục Hoài Dạ bùng cháy một ngọn lửa sương máu đỏ rực, biến mất hoàn toàn khỏi mặt đất thung lũng trong chớp mắt.
Tần Mục đang chuẩn bị bóp nát chiếc ngọc bài tự hủy thì bỗng nhiên, một luồng huyết vụ tanh nồng đột ngột ngưng tụ ngay trước mặt lão trên đỉnh cột đá. Từ trong sương máu, khuôn mặt xám lạnh đầy sát khí của Lục Hoài Dạ xuất hiện như một bóng ma bước ra từ địa ngục.
"Cái... cái gì?!" Tần Mục kinh hoàng hét lớn, định lùi lại.
Nhưng đã quá muộn.
Bàn tay phải trần trụi, đẫm máu của Lục Hoài Dạ vươn ra nhanh như một tia chớp đen, chộp lấy cổ tay phải của Tần Mục, bóp mạnh một cái. Tiếng xương cổ tay vỡ vụn vang lên giòn giã, chiếc ngọc bài tự hủy màu đỏ rực tuột khỏi tay lão rơi thẳng vào lòng bàn tay của Lục Hoài Dạ.
Hắn giật phắt chiếc Phong Ma Linh từ tay trái của Tần Mục cất vào trong gùi tre sau lưng, rồi lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt ưng đang run rẩy vì sợ hãi của gã chấp pháp trưởng lão.
"Tần Mục, ngươi thích dùng lôi điện để tra tấn linh hồn người khác đúng không? Đêm nay, ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị bị lôi điện thiêu rụi nhục thân!"
Lục Hoài Dạ dùng oán lực huyết sắc cuồn cuộn truyền vào chiếc ngọc bài tự hủy trên tay, cưỡng chế đảo ngược toàn bộ hướng luồng linh lực lôi điện còn sót lại của sát trận dưới thung lũng.
*UỲNH!!!*
Từ trên bầu trời đêm tím ngắt, một luồng sét khổng lồ màu tím sậm to bằng thân cây cổ thụ đột ngột giáng xuống, nhắm thẳng vào vị trí đỉnh cột đá nơi Tần Mục đang đứng.
Lục Hoài Dạ dứt khoát vứt bỏ Tần Mục, mượn lực phản chấn của lôi điện nhảy vút xuống đất.
"Á!!! KHÔNG!!! CHƯỞNG MÔN CỨU TA—"
Tần Mục gào thét thảm khốc trong tuyệt vọng. Luồng sét tím khổng lồ nuốt chửng hoàn toàn thân hình gầy gò của lão. Sức nóng khủng khiếp của lôi hỏa Trúc Cơ Hậu Kỳ thiêu rụi hoàn toàn trường bào đen và nhục thân của lão thành một đống tro bụi màu xám tro rơi rụng xuống vách đá đen lạnh lẽo.
*Uỳnh... rầm...*
Cột đá basalt đen đổ sụp xuống đất, tạo thành một tiếng nổ lớn vang dội khắp thung lũng hẹp phía bắc. Lôi Đình Sát Trận Địa hoàn toàn bị hủy diệt, chỉ còn lại những tia lửa điện nhỏ nổ tí tách trên đống đổ nát rực lửa đỏ.
Lục Hoài Dạ tiếp đất bằng một chân, nhục thân lảo đảo suýt quỳ xuống bùn nhão. Bộ Cốt Giáp Bù Nhìn trên người hắn đã nứt vỡ hoàn toàn, rã rời thành những mảnh xương trắng vụn rơi xuống đất. Vai trái của hắn bị bỏng lôi hỏa nghiêm trọng, thịt cháy sém đen kịt rỉ máu nhạt, kinh mạch bả vai tê liệt hoàn toàn khiến cánh tay trái buông thõng vô lực. Huyết Trận Quy Nguyên Thuật tiêu hao vĩnh viễn mười năm thọ nguyên khiến mái tóc xám tro của hắn xuất hiện thêm vài sợi tóc bạc trắng xơ xác, kinh mạch lồng ngực nứt rách rỉ máu liên tục.
Hắn gượng dậy, dùng tay phải run rẩy rút chiếc Phong Ma Linh từ trong gùi tre sau lưng ra. Hắn khẽ truyền một luồng thần thức yếu ớt vào lòng chiếc chuông đồng nhỏ màu đen.
"Cha... con đã đòi lại Phong Ma Linh của người rồi..."
Chiếc chuông đồng khẽ rung lên nhè nhẹ. Ảo ảnh tàn hồn của cha hắn, Lục Thanh Sơn hiện lên mờ ảo giữa không trung mưa lạnh. Khuôn mặt cương nghị phủ đầy sương mờ huyết sắc nhìn con trai với ánh mắt tràn ngập yêu thương và áy náy khôn nguôi:
"Hoài... Dạ... Con của ta... Con đã trưởng thành rồi... Nhưng... hãy nghe cha nói..."
Giọng nói của Lục Thanh Sơn bỗng nhiên trở nên vô cùng gấp gáp và yếu ớt, ảo ảnh tàn hồn của ông bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt, rỉ ra từng tia khói xám mỏng manh.
Lục Hoài Dạ kinh hoàng nhận ra, linh hồn của cha hắn không hề được tự do sau khi Tần Mục chết. Sâu trong lõi chiếc Phong Ma Linh, một luồng cấm chế xích sắt vô hình màu tím đậm đang không ngừng co rút, điên cuồng hút lấy sinh khí và oán lực của tàn hồn truyền về hướng đỉnh núi Huyết Vân Phong phía nam — nơi đặt đại điện nội môn Thương Vân Tông.
"Linh... hồn của cha... đang bị khóa chặt vào hộ tông đại trận diệt môn của chưởng môn Tống Vân Hải..." Lục Thanh Sơn khào khào thở dốc, ảo ảnh tàn hồn của ông mờ dần đi. "Gã dùng linh hồn cha... làm mắt xích năng lượng bảo vệ... Nếu không tiêu diệt Tống Vân Hải... phá hủy hộ tông đại trận nội môn... linh hồn cha... sẽ bị xói mòn hoàn toàn và tiêu tán vĩnh viễn trong vòng ba ngày nữa..."
*Rắc!*
Chiếc chuông đồng Phong Ma Linh xuất hiện một vết nứt nhỏ, tàn hồn của cha hắn khẽ biến mất vào trong chuông để bảo toàn chút linh trí cuối cùng.
Lục Hoài Dạ đứng lặng giữa thung lũng đổ nát rực lửa đỏ, nước mưa lạnh giội xối xả xuống nhục thân đầy vết thương rách nứt của hắn. Sát ý đỏ rực bùng cháy dữ dội trong đôi mắt xám lạnh thâm trầm của hắn, hướng thẳng về phía đỉnh núi Huyết Vân Phong đang bị mây sấm tím bao phủ ngoài kia.
Hắn bóp chặt chiếc chuông đồng rỉ sét trong lòng bàn tay phải đẫm máu, giọng nói vang lên lạnh lùng quyết tuyệt, xé rách màn mưa giông gào thét:
"Tống Vân Hải! Thương Vân Tông! Đêm nay, ta sẽ san phẳng nội môn của các ngươi thành bình địa!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!