Nhạc nềnWuxia

Phá Ngục Cứu Huynh Đệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa độc trong Huyết Hồn Đầm Lầy rơi xuống mỗi lúc một nặng hạt, từng giọt nước axit xộc lên mùi thối rữa của xác thú rỉ vào da thịt khiến lồng ngực của Lục Hoài Dạ bỏng rát như bị nung trên lò lửa. Vết thương hoại tử nhẹ do độc dịch Huyết Hủ Thảo tự chế vẫn chưa khép miệng hoàn toàn, máu tươi sẫm màu thấm qua lớp áo vải gai thô xám tro, nhỏ từng giọt xuống bùn nhão. Thế nhưng, đôi mắt xám lạnh của hắn không hề có lấy một tia dao động. Trong gùi tre sau lưng hắn, chiếc Huyết Khí La Bàn cướp từ xác chết của Độc Cô Minh đang nằm im lìm bên cạnh chiếc Đục Xương Cổ Thiết rỉ sét, nhưng sát ý trong lòng hắn thì đã cuộn trào như sóng dữ.\n\n"Mạnh Hùng..."\n\nLục Hoài Dạ khẽ siết chặt nắm tay phải. Khớp xương ngón tay hắn phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc. Lời trăn trối đầy tàn nhẫn của Độc Cô Minh vẫn vang vọng bên tai hắn: Mạnh Hùng đã bị bắt giữ, đang bị tra tấn dã man và lột da nửa chừng tại đại lao Chấp Pháp Đường ngoại môn để ép hắn lộ diện. Gã bằng hữu thật thà, kẻ duy nhất chia cho hắn nửa củ khoai nướng giữa những ngày đông buốt giá ở bãi tha ma, kẻ đã cam chịu gãy xương sườn để bảo vệ bí mật cho hắn, giờ đây đang phải gánh chịu địa ngục trần gian vì hắn.\n\nHắn không thể ngự kiếm phi hành. Đan điền của hắn đã vỡ nát từ mười năm trước, và con đường tu tiên truyền thống đã vĩnh viễn khép lại với hắn. Nhưng nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng của hắn, kết hợp với sức mạnh từ mảnh xương sườn thứ bảy của cha vừa mới dung hợp vào lồng ngực, đang cuồn cuộn chảy một thứ linh lực huyết sắc tinh thuần. Hắn bước đi, mỗi bước chân lún sâu vào bùn lầy đầm lầy nhưng tốc độ nhanh đến quỷ dị, lướt qua những rặng tre độc xám xịt như một bóng ma lướt đi trong đêm tối, hướng thẳng về phía sườn núi phía nam — nơi tòa kiến trúc bằng đá đen lạnh lẽo của Chấp Pháp Đường ngoại môn đang sừng sững tọa lạc.\n\n***\n\nChấp Pháp Đường ngoại môn Thương Vân Tông là một pháo đài bằng đá basalt đen xám xịt, nằm biệt lập giữa những vách đá dựng đứng của sườn núi phía nam. Quanh năm, nơi này được bao phủ bởi sương mù độc và những tiếng gào thét thảm khốc của phạm nhân. Đêm nay, mưa giông đổ xuống dữ dội, những tia chớp tím nhạt thỉnh thoảng xé rách bầu trời đen kịt, chiếu sáng những bức tường đá đen lạnh lẽo và những chiếc xích sắt khóa linh rỉ sét treo lủng lẳng trên xà nhà.\n\nTại cổng chính của đại lao, hai tên chấp pháp vệ mặc giáp da đen đang đứng canh gác, tay cầm trường đao hắc thiết, vẻ mặt mệt mỏi dưới làn mưa lạnh. Bỗng nhiên, từ trong màn sương mù dày đặc trước mặt chúng, một bóng người cao lớn lảo đảo bước ra.\n\n"Kẻ nào?!" Một tên lính gác quát lớn, vung trường đao lên cảnh giác.\n\nNhưng khi ánh sáng lập lòe của ngọn đuốc dầu thông chiếu rõ khuôn mặt của kẻ vừa đến, cả hai tên lính gác đều trợn tròn mắt kinh hoàng, da mặt cắt không còn một giọt máu. Kẻ đang bước đi vô hồn kia, khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc, đôi mắt xám đục lồi ra không có tiêu cự, trên người quấn đầy những sợi xích sắt rỉ sét nhuốm máu. \n"Triệu... Triệu Đoạt chấp sự?!"\n\nĐó chính là Huyết Nô Triệu Đoạt — xác chết của gã ngoại môn chấp sự tàn bạo đã bị Lục Hoài Dạ giết chết và luyện hóa bằng Huyết Mạch Trận Đồ sơ cấp. Con rối nhục thân vô hồn bước đi một cách giật cục, kéo lê thanh trường đao bản lớn trên nền đá hắc thạch, phát ra tiếng rít ghê rợn.\n\n"Không... không phải! Gã đã chết rồi mà! Khống thi tà thuật! Mau báo động—"\n\n*Phập!*\n\nLời chưa kịp dứt, từ trong bóng tối phía sau Huyết Nô Triệu Đoạt, một bóng đen gầy gò lướt tới nhanh như chớp. Cánh tay trái xám tro của Lục Hoài Dạ vung lên, năm ngón tay cứng như thép nguội bóp nghẹt yết hầu của tên lính gác đi đầu, bẻ gãy cổ hắn trong một nhịp thở không tiếng động. Tên lính gác thứ hai chưa kịp hét lên thì Huyết Nô Triệu Đoạt đã vung trường đao bản lớn, chém một đường tàn nhẫn chặt đứt nửa cổ hắn, máu tươi phun ra nhuộm đỏ cả thềm đá đen.\n\nLục Hoài Dạ buông xác chết xuống, đôi mắt xám lạnh quét qua cánh cổng sắt nặng nề của đại lao. Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ hắn khẽ rung lên, những vết rạn nứt dài trên những sợi tóc quấn chặt đang rỉ ra từng tia oán khí nhạt để che giấu huyết khí cổ tộc của hắn khỏi các trận pháp dò xét bên trong. Hắn dứt khoát bước qua vũng máu, đá văng cánh cổng gỗ sồi bọc sắt, tiến thẳng vào hành lang tối tăm của đại lao Chấp Pháp Đường.\n\nHành lang sâu thẳm ngập tràn mùi máu tanh nồng và mùi thịt thối rữa. Tiếng bước chân nặng nề của Huyết Nô Triệu Đoạt vang dội trên nền đá ẩm ướt, thu hút sự chú ý của toàn bộ thủ vệ bên trong.\n\n"Kẻ nào dám đột nhập đại lao Chấp Pháp Đường?!"\n\nMột giọng nói ồm ồm như tiếng sấm nổ vang lên từ cuối hành lang. Một gã khổng lồ cao gần một trượng, mặc chiến giáp bằng sắt nặng màu đen xù xì, tay cầm thanh Hắc Thiết Đại Đao nặng một trăm năm mươi cân bước ra. Da thịt gã cứng như đá tảng, tỏa ra một luồng khí thế áp đảo của tu sĩ Luyện Khí Tầng 9 viên mĩ về nhục thân. Đó chính là Vương Bá — tướng lĩnh canh giữ đại lao Chấp Pháp Đường ngoại môn, kẻ sở hữu nhục thân cực mạnh nhờ tu luyện Hắc Thiết Luyện Thể Kinh.\n\nPhía sau Vương Bá, Chấp pháp đội trưởng Chu Hải với vết sẹo dài từ mắt đến cằm cũng bước ra, đôi mắt tàn ác của hắn híp lại đầy kinh ngạc khi nhìn thấy Lục Hoài Dạ và cái xác của Triệu Đoạt.\n\n"Lục Hoài Dạ! Là tên phế vật dọn xác ngươi!" Chu Hải nghiến răng gầm lên, tay hắn đã nắm chặt lấy sợi Xích Sắt Khóa Linh phát ra luồng sáng tím lạnh lẽo. "Ngươi dám tự dẫn xác đến đây phá ngục? Vương Bá, chém chết gã cho ta!"\n\n"Chết!"\n\nVương Bá gầm lên một tiếng điếc tai, bước chân gã dẫm mạnh làm nứt toác phiến đá dưới chân. Thanh Hắc Thiết Đại Đao bản rộng vung lên, chém ra một đường đao khí màu đen xám nặng nề, mang theo sức nặng ngàn cân chém thẳng xuống đầu Lục Hoài Dạ.\n\nLục Hoài Dạ không hề né tránh. Hắn khẽ động ý niệm, điều khiển Huyết Nô Triệu Đoạt lao lên phía trước làm bia đỡ đạn chắn đòn.\n\n*RẦM!!!*\n\nCú chém khủng khiếp của Vương Bá nện thẳng vào vai Huyết Nô Triệu Đoạt. Sức mạnh nhục thân của tu sĩ Luyện Khí Tầng 9 kết hợp với thanh đại đao nặng nề lập tức chém đứt đôi xác chết của Triệu Đoạt làm hai nửa. Máu đen thối rữa và oán khí tích tụ bên trong xác chết phun ra như mưa, che khuất tầm mắt của Vương Bá trong chớp mắt.\n\n"Cái gì?!" Vương Bá kinh ngạc khi thấy con rối bị chém đôi dễ dàng nhưng tầm nhìn bị huyết vụ che phủ hoàn toàn.\n\nLợi dụng một tích tắc ngắn ngủi đó, Lục Hoài Dạ lướt qua màn sương máu đen kịt. Cánh tay trái xám tro của hắn bỗng nhiên bộc phát ra những luồng sáng màu tím đen quỷ dị. Dưới lớp da xám tro cứng cáp như đá tảng, đường vân trận pháp hình con rết độc quằn quại — vết sẹo di tich của tổ tiên đời thứ tư Lục Thiên Độc — đột ngột thức tỉnh, phát ra luồng sáng lục bảo rực rỡ và mùi oán độc vạn năm nồng nặc.\n\nHắn áp sát Vương Bá từ góc tối, vung tay chém mạnh chiêu **Cốt Lang Trảo Kích**. Năm ngón tay trái ngưng tụ oán khí hắc sắc hóa thành năm luồng móng vuốt sắc bén như quỷ trảo, chém thẳng vào lớp giáp sắt nặng trước ngực Vương Bá.\n\n*XOẠNG!!!*\n\nTiếng kim loại va chạm chói tai vang lên kèm theo những tia lửa bắn tung tóe. Móng vuốt độc trảo của Lục Hoài Dạ chém rách nát lớp giáp sắt dày của Vương Bá, để lại năm vết cào sâu hoắm rỉ máu đen xám bốc khói nghi ngút. Chất độc vạn năm từ cánh tay trái lập tức xâm nhập vào vết thương, ăn mòn sinh cơ của gã khổng lồ.\n\n"Á!!!" Vương Bá gầm lên đau đớn, lùi lại hai bước, đôi mắt gã đầy vẻ kinh hoàng khi thấy vết thương trên ngực mình đang thối rữa với tốc độ chóng mặt. "Nhục thân của ngươi... tại sao lại cứng như vậy?! Lại còn có kịch độc!"\n\n"Vương Bá, giữ chân gã!"\n\nChu Hải từ phía sau hét lớn. Hắn vung tay, sợi Xích Sắt Khóa Linh phát ra tiếng xích rào rào quỷ dị, hóa thành một con rắn độc màu tím lao xuyên qua màn mưa máu, quấn chặt lấy hai chân của Lục Hoài Dạ. Luồng linh lực khóa linh trên xích sắt lập tức bộc phát, ý đồ phong tỏa hoàn toàn sự lưu thông huyết lực trong kinh mạch của hắn.\n\n"Hừ!" Lục Hoài Dạ hừ lạnh, hai chân bị trói chặt khiến hắn không thể di chuyển.\n\n"Chết đi, tên tạp chủng cổ tộc!" Chu Hải cười lớn tàn ác, vung trảo thủ định lao lên bóp nát đầu main.\n\n"Cốt Nha! Triệu hồi Cốt Lang!"\n\nLục Hoài Dạ gầm khẽ. Từ trong gùi tre sau lưng hắn, con quạ xương đen Cốt Nha phát ra tiếng kêu *Oa* thảm thiết. Dưới chân Lục Hoài Dạ, những đường vân huyết sắc của Huyết Mạch Trận Đồ đột ngột rực sáng trên nền đá đen ẩm ướt. Mặt đất nứt ra, bộ xương sói khổng lồ **Cốt Lang** dài một trượng, bốn chân bùng cháy ngọn lửa huyết sắc bùng lên từ dưới lòng đất đại lao.\n\n*GÀO!!!*\n\nCốt Lang khổng lồ lao ra, không hề do dự lao thẳng về phía Chu Hải đang lao tới. Chu Hải kinh hoàng vội vàng xoay người phòng ngự, vung trảo thủ chém mạnh vào đầu Cốt Lang. Nhưng Lục Hoài Dạ đã truyền mệnh lệnh quyết tử qua kết nối huyết mạch.\n\n"Tự bạo nhục thân xương cốt! Phá cho ta!"\n\n*BÙM!!!*\n\nMột tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên bên trong hành lang chật hẹp của đại lao Chấp Pháp Đường. Bộ xương của Cốt Lang tự bạo hoàn toàn, hàng vạn mảnh xương trắng sắc bén bám đầy oán khí đen kịt bắn ra như mưa bão, thổi bay hoàn toàn sợi xích sắt khóa linh đang trói chân Lục Hoài Dạ. Sức nổ khủng khiếp hất văng Chu Hải ra xa, nện mạnh thân thể hắn vào bức tường đá basalt đen, khiến hắn thổ huyết liên tục, gãy nát nhiều xương sườn và ngất lịm đi trong vũng máu.\n\nSức chấn động từ vụ nổ cũng khiến nội tạng của Lục Hoài Dạ bị chấn động nhẹ, một vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi hắn. Nhưng nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể của hắn vẫn đứng vững như bàn thạch giữa đống đổ nát rực lửa đỏ.\n\nLúc này, Vương Bá đã áp chế được phần nào độc tố trong người nhờ tu vi Luyện Khí Tầng 9 cực mạnh. Gã khổng lồ điên cuồng vung chiếc khiên sắt nặng trăm cân ở tay trái, kết hợp với thanh Hắc Thiết Đại Đao chém ngang hông Lục Hoài Dạ với sức mạnh hủy diệt.\n\n"Ta phải nghiền nát ngươi!"\n\nLục Hoài Dạ xám lạnh đôi mắt, không hề lùi bước. Hắn vứt bỏ thanh kiếm sắt rỉ thông thường, vận chuyển toàn bộ sức mạnh nhục thân cổ tộc tinh khiết nhất chảy dọc theo 36 kinh mạch vừa được khôi phục của mảnh xương sườn cha. Da thịt toàn thân hắn chuyển sang màu xám nhẹ của đá tảng, cứng cáp đến cực hạn.\n\nHắn bước tới một bước, vung nắm đấm phải trần trụi, nện thẳng vào chiếc khiên sắt nặng trăm cân của Vương Bá.\n\n*KENG NGÔN!!!*\n\nTiếng nổ chói tai như tiếng chuông đồng đại điện vang lên. Sức mạnh nhục thân khủng khiếp của Hoang Cổ Thánh Thể bộc phát, trực tiếp đấm nát hoàn toàn chiếc khiên sắt nặng nề của Vương Bá thành hàng vạn mảnh vụn kim loại bắn tung tóe. Nắm đấm của Lục Hoài Dạ không hề dừng lại, xuyên qua đống sắt vụn, găm thẳng vào lồng ngực khổng lồ của Vương Bá.\n\n*RẮC!!!*\n\nTiếng xương sườn vỡ vụn giòn giã vang lên rõ mồn một trong hành lang yên tĩnh. Nắm đấm của Lục Hoài Dạ đâm xuyên qua lớp giáp sắt nát và lồng ngực của Vương Bá, nghiền nát hoàn toàn trái tim gã khổng lồ. \n\nĐôi mắt to tròn của Vương Bá trợn ngược đầy vẻ hoảng sợ và không tin nổi, thanh đại đao nặng nề rơi keng xuống đất. Nhục thân Luyện Khí Tầng 9 cứng cáp của gã hoàn toàn đổ sụp dưới sức mạnh nhục thân thuần túy của một thiếu niên mười bảy tuổi mang dòng máu cổ tộc.\n\nLục Hoài Dạ dứt khoát rút nắm đấm đẫm máu ra khỏi lồng ngực Vương Bá, để mặc xác chết khổng lồ của gã đổ rầm xuống nền đá bụi bặm.\n\nHắn lạnh lùng bước qua xác gã, tiến lại gần Chu Hải đang nằm thoi thóp bên vũng máu. Chu Hải cố gắng bò lết trong tuyệt vọng, khuôn mặt đầy sẹo co rúm lại vì sợ hãi tột độ khi thấy Lục Hoài Dạ bước tới như một vị tử thần bước ra từ địa ngục.\n\n"Đừng... đừng giết ta... Chưởng môn... Chưởng môn sắp tới rồi..."\n\nLục Hoài Dạ im lặng, đưa bàn tay trái xám tro bám đầy những đường vân rết độc màu tím đen quấn chặt lấy cổ họng Chu Hải. Chất độc vạn năm lập tức rỉ ra, ăn mòn da thịt cổ họng Chu Hải khiến hắn không thể phát ra tiếng kêu nào nữa. Lục Hoài Dạ khẽ dùng lực, bẻ gãy cổ hắn không một chút nương tay.\n\nTiêu diệt xong toàn bộ thủ vệ đại lao, Lục Hoài Dạ dứt khoát đạp văng cánh cửa gỗ mục nát dẫn vào phòng tra tấn sâu nhất.\n\nMột mùi máu tanh nồng bốc lên nồng nặc xộc thẳng vào mũi hắn. Giữa căn phòng đá đen tối tăm, một bóng người hộ pháp to lớn đang bị xích sắt khóa chặt trên giá gỗ tra tấn. \n\nĐó là Mạnh Hùng.\n\nCảnh tượng trước mắt khiến sát ý trong lòng Lục Hoài Dạ bùng cháy đến cực hạn, lồng ngực hắn đau nhói như bị rách toác. Mạnh Hùng đang bị lột da nửa chừng, những thớ thịt đỏ rực rỉ máu đầm đìa trên lưng và bả vai. Một bên tai của gã đã bị xẻo mất, máu tươi đã khô bám đầy trên khuôn mặt thật thà giờ đây hốc hác, nhợt nhạt không còn chút sinh khí. Gã thoi thóp thở, từng nhịp thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió bão.\n\n"Mạnh Hùng!"\n\nLục Hoài Dạ lao tới, dùng tay không giật đứt những sợi xích sắt khóa linh đang ghim chặt vào da thịt Mạnh Hùng. Hắn đỡ lấy thân hình hộ pháp to lớn của gã bằng hữu, cẩn thận đặt gã nằm xuống thềm đá đen ẩm ướt.\n\n"Hoài... Dạ...?" Mạnh Hùng thoi thóp mở mắt, đôi mắt sưng húp chỉ còn một khe hở nhỏ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của ca ca dọn xác. Gã khẽ run rẩy, giọng nói yếu ớt như tiếng lá rụng. "Ngươi... tại sao ngươi lại quay lại...? Chạy mau... Tần Mục... gã tàn nhẫn lắm... gã muốn giết ngươi..."\n\n"Đừng nói nữa, ta đưa ngươi đi." Lục Hoài Dạ trầm giọng, khóe mắt hắn đỏ hoe nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng quyết tuyệt. Hắn vội vàng lục tìm trong túi áo, lấy ra một viên huyết đan loãng và một ít thảo dược bổ huyết nhét vào miệng Mạnh Hùng, vận chuyển oán lực ấm áp từ xương sườn để giúp gã nuốt xuống và ổn định kinh mạch rách nứt.\n\nNhờ có linh dược và oán lực huyết sắc xoa dịu, sinh cơ của Mạnh Hùng tạm thời được kéo lại từ tay tử thần. Gã khẽ ho ra một ngụm máu bầm, bàn tay đầy máu run rẩy nắm chặt lấy gấu áo gai thô của Lục Hoài Dạ, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để chỉ tay về phía thung lũng sấm sét phía bắc ngoài cửa sổ đại lao.\n\n"Hoài Dạ... nghe ta nói..." Mạnh Hùng khào khào thở dốc, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và đau đớn. "Tần Mục... gã đã cướp đoạt chiếc Phong Ma Linh chứa tàn hồn rách nát của cha ngươi... Gã đang giam giữ linh hồn ông ấy tại thung lũng lôi đình phía bắc... thiết lập lôi đình sát trận hoàn chỉnh... gã dùng cha ngươi làm mồi nhử... chờ ngươi đến nộp mạng... Đừng đi... đừng đi cứu ông ấy... Đó là bẫy..."\n\nLục Hoài Dạ đứng lặng người giữa căn phòng tra tấn tối tăm, lồng ngực hắn bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Chiếc Cổ Cốt La Bàn giấu trong ngực áo nóng lên như một hòn than cháy rực, kim chỉ xương ngột ngạt quay cuồng rồi khóa chặt về hướng thung lũng phía bắc, phát ra những tiếng kêu u uất nghẹn ngào như tiếng khóc của người cha đã khuất đang bị sấm sét thiêu rụi linh hồn từng giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!