Tịnh Huyết Cắt Đuôi
Dòng suối độc đen kịt của Thương Vân Tông gầm rú như một con hắc long điên cuồng cuộn xoáy dưới lòng vực thẳm. Nước suối mang theo tử khí tích tụ trăm năm từ bãi tha ma ngoại môn và độc tính rỉ ra từ các mỏ quặng sâu, lạnh buốt thấu xương.
*Bùm!*
Một bóng người xám tro từ trên vách đá vạn trượng gieo mình xuống, nện thẳng vào lòng dòng suối độc, bọt nước đen ngòm bắn tung tóe. Lục Hoài Dạ chìm sâu vào lòng nước buốt giá, độc dịch ngay lập tức len lỏi vào các vết rách trên da thịt hắn.
"Hự..."
Hắn nghẹn ngào ho ra một ngụm máu tươi lẫn nước độc. Lồng ngực hắn đang rách toác một đường dài ghê rợn do chính tay hắn tự rạch để cấy ghép mảnh xương sườn của cha. Lúc này, dưới áp lực của dòng nước xiết, vết mổ thô bạo ấy liên tục rỉ máu đỏ tươi pha lẫn sắc hoàng kim nhạt của huyết mạch Hoang Cổ tộc. Mảnh xương sườn thứ bảy của cha hắn, Lục Thanh Sơn, vừa mới hợp nhất vào cơ thể đang không ngừng rung động dữ dội, bộc phát ra từng luồng năng lượng nóng bỏng để bảo vệ nhục thân hắn khỏi bị độc dịch ăn mòn.
Nhờ có dòng suối độc đen kịt che chở, thần thức điên cuồng quét dò của Chưởng môn Tống Vân Hải từ trên đỉnh núi Huyết Vân Phong cuối cùng cũng mất đi dấu vết của hắn. Nhưng Lục Hoài Dạ biết rõ, đây mới chỉ là sự khởi đầu của một cuộc sinh tử đào vong tàn khốc.
Hắn dùng cánh tay trái xám tro cứng cáp — bả vai trái đã lành lôi độc nhờ độc lực tịnh hóa của tổ tiên Lục Thiên Độc — điên cuồng quạt nước, rẽ dòng nước xiết nương theo bản đồ lối thoát hiểm của Tiểu Trúc để bò lên bờ đê đất bùn nhão nhoét.
Trước mắt hắn hiện ra một vùng đầm lầy mênh mông vô tận, bị bao phủ bởi lớp sương mù màu xám tro dày đặc bốc mùi hôi thối của xác động vật thối rữa. Đó chính là Huyết Hồn Đầm Lầy, vùng cấm địa biên giới chết chóc bao quanh Thương Vân Tông.
Lục Hoài Dạ gượng dậy, nhục thân run lên bần bật vì lạnh và đau đớn. Kinh mạch toàn thân hắn đang rách nứt nghiêm trọng, hậu quả của việc cưỡng ép thi triển Huyết Trận Độn Thuật liên tục để vượt qua kết giới lôi điện. Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm đeo trên cổ hắn giờ đây chằng chịt những vết rạn nứt dài rỉ ra từng tia oán khí xám mỏng, gần như vỡ nát sau khi chắn đòn thần thức chí mạng của Tống Vân Hải.
"Hoài... Dạ..."
Ý chí của cha hắn trong thức hải khẽ lay động, truyền đến một luồng hơi ấm yếu ớt xoa dịu cơn đau nhức nhối ở lồng ngực. Lục Hoài Dạ bóp chặt ngực, hít một hơi thật sâu khí độc đầm lầy. Nhờ có Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng, da thịt xám nhẹ như đá tảng của hắn có khả năng kháng lại 50% sát thương độc chướng phàm trần. Nhưng vết rách sâu trên ngực hắn thì không thể che giấu.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Chiếc Cổ Cốt La Bàn giấu trong ngực áo bỗng nóng ran lên. Lục Hoài Dạ cúi đầu nhìn, kinh hoàng phát hiện ra kim chỉ xương của la bàn đang quay cuồng dữ dội, rồi đột ngột khóa chặt vào một hướng trong sương mù. Cùng lúc đó, vết rạch sâu trên ngực hắn bỗng phát ra luồng sáng đỏ rực rỡ.
Đó là sự cộng hưởng huyết mạch! Mảnh xương sườn mới cấy ghép đang bộc phát luồng khí tức hoàng kim rực rỡ, giống như một ngọn hải đăng trong đêm tối, liên tục phát ra dao động chỉ điểm vị trí của hắn cho kẻ thù.
"Có kẻ đang dùng la bàn theo dấu huyết mạch áp sát!" Lục Hoài Dạ xám lạnh đôi mắt. Hắn lập tức vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật, cố gắng ép toàn bộ dòng máu cổ tộc vào sâu trong tủy xương để dập tắt luồng sáng phát sáng. Nhưng vết thương rách ngực quá sâu, máu tươi rỉ ra ngoài mang theo khí tức huyết mạch tinh khiết không thể bị phong tỏa hoàn toàn.
*Sột soạt...*
Giữa rặng tre độc xám xịt của đầm lầy, một bóng người lưng gù sát đất đột ngột bước ra từ màn sương mù dày đặc. Lục Hoài Dạ lập tức cảnh giác, cánh tay trái ngưng tụ độc sương tím đen chuẩn bị phóng ra Huyết Châm Phá Thần.
"Hoài Dạ... là ta..."
Giọng nói khàn khàn, già nua vang lên. Đó là Hoa Cô, bà lão dược nô lưng gù chuyên hái thuốc độc trên vách núi Thương Vân. Bà lão nhìn thấy vết thương ngực đầm đìa máu của Lục Hoài Dạ, đôi mắt đầy nếp nhăn sâu hoắm bỗng đỏ hoe rưng rưng nước mắt.
"Con của Thanh Sơn... Ngươi thực sự đã đoạt lại được xương cốt của cha ngươi rồi..." Hoa Cô run rẩy tiến lại gần, gùi tre cũ kỹ sau lưng bà bốc lên mùi hôi nồng của các loại độc thảo âm tính.
"Hoa Cô, tại sao bà lại ở đây? Nơi này nguy hiểm, Chấp Pháp Đường đang vây quét vạn dặm biên giới!" Lục Hoài Dạ trầm giọng hỏi, bàn tay vẫn không rời khỏi ống tay áo giấu kim châm.
"Ta biết... Ta biết Tần Mục đã phát lệnh truy nã đỏ." Hoa Cô vội vàng lục lọi trong gùi tre, lôi ra mấy cây cỏ màu tím đen có gai nhọn sủi bọt khí độc. "Đây là Huyết Hủ Thảo tinh khiết nhất ta hái được trên vách đá âm khí. Cha ngươi năm xưa có ơn cứu mạng ta, hôm nay dù có phải chết, bà già này cũng phải giúp ngươi trốn thoát!"
Lục Hoài Dạ nhìn mấy cây Huyết Hủ Thảo, trong đầu hắn lập tức hiện lên những ghi chép cấm kỵ từ cuốn Huyết Hủ Độc Kinh học trộm được từ Linh Dược Viên.
"Huyết Hủ Thảo... phối hợp với tử khí đầm lầy và máu tim cổ tộc lai có thể tạo ra độc dịch tịnh hóa huyết khí cực mạnh." Lục Hoài Dạ thầm nghĩ. Hắn nhìn Hoa Cô, dứt khoát nói: "Hoa Cô, bà mau rời khỏi đây ngay lập tức. Có sát thủ chuyên nghiệp đang lần theo dấu vết huyết mạch của ta. Nếu hắn tìm đến, bà sẽ không có đường sống!"
"Ngươi... ngươi định làm gì?" Hoa Cô lo lắng hỏi.
"Ta phải tịnh huyết cắt đuôi!" Lục Hoài Dạ lạnh lùng đáp.
Hắn giật lấy mấy cây Huyết Hủ Thảo từ tay Hoa Cô, rồi dùng sức mạnh cơ bắp nhục thân của cánh tay trái bóp nát chúng thành một thứ dịch độc màu tím đen sủi bọt, bốc mùi hôi thối ăn mòn cả không khí xung quanh. Hắn pha trộn dịch độc này với bùn lầy hôi thối dưới chân để kiềm chế bớt độc tính tàn phá của thảo dược.
*Vút! Vút! Vút!*
Từ phía xa trong sương mù đầm lầy, tiếng gió rít nhẹ từ một chiếc la bàn huyết sắc nhỏ đang xoay tròn phát ra tiếng tít tít dồn dập. Một thân ảnh gầy gò quấn băng gạc khắp người chỉ hở đôi mắt xám ngoét đang lướt đi trên mặt nước đầm lầy không tiếng động.
Đó là Độc Cô Minh — sát thủ huyết mạch khét tiếng được Tống gia thuê ngoài. Trên tay hắn cầm chiếc Huyết Khí La Bàn đang phát sáng đỏ rực, kim chỉ la bàn khóa chặt vào luồng sáng huyết sắc phát ra từ lồng ngực Lục Hoài Dạ đằng sau rặng tre độc cách đó trăm trượng.
"Tìm thấy ngươi rồi, giọt máu cổ tộc cuối cùng." Độc Cô Minh cười lạnh dưới lớp băng gạc, đôi mắt xám ngoét lóe lên tia sáng tàn nhẫn của rắn độc rình mồi. Hắn rút ra hai cây Ám Ảnh Độc Châm mỏng như sợi tóc, chuẩn bị áp sát ám sát.
Lục Hoài Dạ cảm nhận được tử vong sát cơ đang đến gần cực hạn. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy năm mươi trượng. Nếu không dập tắt luồng sáng huyết mạch phát sáng từ ngực ngay lập tức, hắn sẽ bị Độc Cô Minh dùng độc châm khóa chặt kinh mạch và dẫn dụ đại quân Chấp Pháp Đường tới bao vây.
"A..."
Lục Hoài Dạ gầm khẽ một tiếng khàn đục. Hắn vung bắp tay trái xám tro cứng cáp, dùng móng vuốt nhục thân tự rạch sâu thêm một đường ngang trên vết mổ lồng ngực đang rỉ máu. Vết thương rách toác lộ ra mảnh xương sườn thứ bảy phát sáng hoàng kim lộng lẫy.
Không một chút do dự, Lục Hoài Dạ bốc lấy nắm độc dịch tịnh hóa phối chế từ Huyết Hủ Thảo và bùn độc đầm lầy, đổ trực tiếp vào vết rách sâu hoắm trên ngực mình.
*XÈO!!!*
Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên kèm theo làn khói độc màu tím đen bốc lên nghi ngút từ lồng ngực hắn. Độc dịch ăn mòn cực mạnh của Huyết Hủ Thảo bắt đầu tàn phá, thiêu rụi các thớ thịt rách và làm hoại tử nhẹ lớp da xung quanh bả vai và ngực.
"Hự... Ư..."
Cơn đau đớn tột cùng, bỏng rát đến tận tủy xương ập đến khiến Lục Hoài Dạ trợn trừng đôi mắt xám lạnh, toàn thân co giật dữ dội. Cơn đau này còn khủng khiếp hơn cả lúc tự rạch ngực ghép xương sườn, giống như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng gặm nhấm tế bào và thiêu đốt linh hồn hắn. Máu tươi đỏ thẫm hòa lẫn độc dịch tím đen chảy ròng ròng xuống bụng đất bùn.
Nhưng Lục Hoài Dạ vẫn nghiến chặt răng đến mức nứt toác môi, không hề phát ra một tiếng hét lớn nào để tránh lộ vị trí. Hắn vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật đến cực hạn, cưỡng chế ép luồng tủy cốt hoàng kim của cha lùi sâu vào trong xương tủy, dùng độc dịch Huyết Hủ Thảo ăn mòn tịnh hóa hoàn toàn luồng huyết khí phát sáng rò rỉ ra ngoài.
*Phù...*
Luồng sáng đỏ rực rỡ phát ra từ lồng ngực hắn đột ngột bị dập tắt hoàn toàn dưới lớp độc dịch màu tím đen hoại tử. Khí tức huyết mạch tinh khiết của cổ tộc biến mất không còn một dấu vết trong màn sương độc đầm lầy.
Cách đó ba mươi trượng, Độc Cô Minh đang lướt đi bỗng khựng lại. Chiếc Huyết Khí La Bàn trên tay hắn đột ngột mất đi tín hiệu định vị, kim chỉ xương quay cuồng hỗn loạn rồi đứng im bất động.
"Cái gì? Biến mất rồi?" Độc Cô Minh bối rối lẩm nhẩm, đôi mắt xám ngoét đầy vẻ kinh ngạc. Hắn quét thần thức Trúc Cơ Sơ Kỳ ra xung quanh nhưng chỉ chạm phải sương mù độc dày đặc của Huyết Hồn Đầm Lầy, hoàn toàn không thấy bất kỳ dao động huyết khí nào.
Sát thủ huyết mạch hoàn toàn mất phương hướng chiến đấu. Hắn dừng lại bên cạnh một rặng tre độc lớn, cảnh giác nhìn dòm xung quanh.
Lục Hoài Dạ lúc này đang đứng ẩn nấp hoàn hảo trong bóng tối của một vách đá ẩm ướt ngay phía trên đầu Độc Cô Minh. Lồng ngực hắn bị hoại tử nhẹ, đau nhức nhối và bốc mùi hôi của dịch độc, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên tia sáng lạnh lùng của thợ săn.
Hắn muốn áp sát cận chiến để dùng sức mạnh nhục thân đập nát đầu đối thủ, nhưng đầm lầy lún sâu dưới chân chứa đầy bùn nhão, chỉ cần một bước chân nhỏ cũng sẽ phát ra tiếng động bùn nước lách nhách lộ hành tung.
"Phải dùng ám khí tầm xa!" Lục Hoài Dạ đưa ra quyết định chiến thuật chuẩn xác.
Hắn vận chuyển độc lực của tổ tiên Lục Thiên Độc từ cánh tay trái, truyền vào cơ quan lò xo thô sơ đeo ở cổ tay. Ba cây **Huyết Châm Phá Thần** bằng xương yêu thú nhỏ bám đầy oán độc vạn năm màu tím đen lập tức được nạp sẵn.
*Phập!*
Lục Hoài Dạ từ trên vách đá phóng ra ba cây kim châm độc môn. Các tia sáng đỏ nhỏ như sợi tóc xé rách màn sương mù không tiếng động, lao vút về phía các huyệt đạo hiểm yếu của Độc Cô Minh.
Độc Cô Minh là sát thủ chuyên nghiệp, bản năng tử vong giúp hắn cảm nhận được luồng gió nhẹ bất thường từ trên đỉnh đầu. Hắn vội vàng vận chuyển bộ pháp né tránh sang bên phải.
Nhưng tốc độ của Huyết Châm Phá Thần quá nhanh, lại được phóng ra từ điểm mù không gian hẹp.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba cây kim châm ghim chặt vào bả vai phải và đâm xuyên qua cổ họng Độc Cô Minh. Độc tố vạn năm của Lục Thiên Độc phối hợp với độc dịch Huyết Hủ Thảo lập tức bộc phát dữ dội, ăn mòn kinh mạch và làm đông cứng hoàn toàn dòng máu Trúc Cơ của hắn trong chớp mắt.
"Khặc... Ự..."
Độc Cô Minh trợn trừng đôi mắt xám ngoét, toàn thân cứng đờ ngã quỵ xuống vũng bùn độc đầm lầy. Máu đen từ cổ họng hắn phun ra xèo xèo làm thối rữa cả thảm cỏ xung quanh. Hắn ngước nhìn Lục Hoài Dạ đang lạnh lùng từ trên vách đá nhảy xuống đáp nhẹ trước mặt hắn.
"Ngươi... ngươi tự tàn tịnh huyết... Kẻ điên..." Độc Cô Minh thoi thóp gầm ghè, giọng nói rít qua khe họng bám đầy độc dịch đen.
Lục Hoài Dạ không thèm trả lời, cúi xuống lột lấy chiếc Huyết Khí La Bàn của hắn cất vào gùi tre sau lưng. Hắn vung tay chuẩn bị bẻ gãy cổ đối thủ để kết liễu.
Độc Cô Minh bỗng cười lạnh một tiếng rùng rợn, máu tươi tràn ra khóe môi vặn vẹo:
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!