Nhạc nềnWuxia

Huyết Sắc Truy Nã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Huyết quang vạn trượng bùng nổ từ Thiên Lôi Đài, nhuộm đỏ cả một vùng trời sương mù của Thương Vân Tông. Tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lồng ngực Lục Hoài Dạ, tựa như tiếng sấm rền từ thời thái cổ vọng về, chấn động đến mức khiến lớp kết giới lôi điện màu tím nhạt bao quanh đài đấu cũng phải rung lắc dữ dội.


Trên đài đá đổ nát, xác của Tống Quy nằm bất động trong vũng máu, hai cánh tay bị chém đứt lìa tận gốc, lồng ngực nứt vỡ hoàn toàn. Gã thiếu chủ kiêu ngạo từng coi phàm nhân như cỏ rác giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ tuyệt vọng và hoảng sợ tột cùng trước khi tắt thở. Vân Dao tiên tử đứng dưới khán đài, gương mặt kiều diễm hoàn toàn cắt không còn một giọt máu. Dải lụa hồng lăng mỏng manh lơ lửng quanh người nàng ta đột ngột rơi rụng xuống đất như một mảnh vải rách, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Hàng vạn đệ tử ngoại môn vây quanh quảng trường đứng chết lặng, không khí im lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít gào qua những cột đá hắc thạch đổ nát.


Lục Hoài Dạ đứng thẳng giữa tâm đài, lồng ngực hắn đang rách toác một đường dài sâu hoắm do chính tay hắn tự rạch. Máu tươi đỏ thẫm tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả khoảng sân đá dưới chân. Nhưng bên trong vết thương ghê rợn ấy, mảnh xương sườn thứ bảy nguyên bản của cha hắn, Lục Thanh Sơn, đang phát ra thứ ánh sáng huyết sắc lộng lẫy, ấm áp và bắt đầu hợp nhất hoàn mỹ vào hệ thống xương cốt của hắn.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Cơn đau đớn tột cùng, xé da rách tủy ập đến khiến Lục Hoài Dạ run lên bần bật. Luồng tủy cốt hoàng kim cuồn cuộn chảy ra từ mảnh xương sườn mới cấy ghép, điên cuồng tràn vào 36 kinh mạch chính vốn bị phế thải từ nhỏ của hắn. Kinh mạch rách nát dưới áp lực của luồng năng lượng khổng lồ bắt đầu co rút, rách nứt rồi lại được tái tạo ngay lập tức dưới tác dụng của huyết mạch Hoang Cổ lực. Mỗi một nhịp thở của hắn lúc này đều mang theo nỗi đau đớn thấu tận tâm can, nhưng đôi mắt xám lạnh sâu thẳm của hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, không hề có lấy một tia dao động.


"Hoài... Dạ..."


Một tiếng thì thầm u uất vang lên trong thức hải của hắn. Tàn hồn của cha hắn, Lục Thanh Sơn, ẩn hiện trong luồng ánh sáng huyết sắc, khẽ vuốt ve thần thức của con trai để bảo vệ hắn khỏi sự cắn trả của oán khí hung hãn tích tụ mười năm qua trong xương sườn. Nhờ có sự bảo vệ thầm lặng của cha, thần trí của Lục Hoài Dạ vẫn duy trì được sự tỉnh táo cực hạn giữa cơn bão năng lượng đang tàn phá nhục thân.


"Nghịch tặc! Ngươi dám giết con ta!"


*ẦM!!!*


Một tiếng gầm điên cuồng xé rách mây trời đột ngột vang dội từ đỉnh núi nội môn. Luồng uy áp khủng khiếp của tu sĩ Trúc Cơ Viên Mãn (bán bộ Kim Đan) đổ ập xuống như một ngọn núi khổng lồ, khiến mặt đất quảng trường ngoại môn lập tức nứt toác ra hàng trăm khe rãnh. Chưởng môn Tống Vân Hải khoác đạo bào màu tím thêu hình mây sấm lướt đi trên không trung, gương mặt uy nghiêm thường ngày giờ đây vặn vẹo, điên cuồng vì phẫn nộ. Đôi mắt lão đỏ ngầu sát ý khi nhìn thấy xác con trai mất hai tay nằm dưới đất.


Không một lời thừa thãi, Tống Vân Hải vung tay phải, đánh ra một chưởng **Lôi Vân Toái Thần Kích**. Một bàn tay lôi điện khổng lồ màu tím sậm dài hơn mười trượng, mang theo tiếng sấm nổ rền vang và áp lực không khí cực đại, từ trên trời giáng thẳng xuống Thiên Lôi Đài, muốn nghiền nát Lục Hoài Dạ thành tro bụi lập tức.


Lục Hoài Dạ cảm nhận được tử vong sát cơ đang khóa chặt đỉnh đầu. Hắn biết rõ, dù vừa dung hợp xương sườn của cha và bước vào Luyện Khí Hậu Kỳ, nhưng nhục thân hắn đang cực kỳ suy kiệt, kinh mạch lồng ngực nứt rách rỉ máu liên tục, tuyệt đối không thể đối kháng trực diện với một đòn toàn lực của bán bộ Kim Đan.


Hắn dứt khoát vung tay phải thu hồi chiếc gùi tre rách nát bám đầy đất nghĩa trang đeo lên vai, rồi vận chuyển **Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng** đến cực hạn. Da thịt toàn thân hắn chuyển sang màu xám nhẹ như đá tảng, bàn chân dậm mạnh xuống đài đá, mượn lực phản chấn lao vút về phía rìa quảng trường.


*OÀNG!!!*


Thiên Lôi Đài cao chín trượng bằng hắc thạch kiên cố bị bàn tay lôi điện của Tống Vân Hải đập nát vụn thành đống tro tàn và bụi đá bay mù mịt. Chấn lực khủng khiếp của đòn đánh hất văng Lục Hoài Dạ bay xa hơn mười trượng, nhục thân cứng cáp của hắn va đập mạnh vào vách đá rìa quảng trường, ho ra một ngụm máu đen chứa oán độc tàn dư. Kinh mạch lồng ngực bị nứt vỡ thêm một đường dài, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả lớp áo vải gai thô rách nát.


"Chấp Pháp Đường nghe lệnh! Phong tỏa toàn bộ Thương Vân Sơn! Bắt sống tên nghịch tặc này cho ta! Ta muốn róc xương lột da hắn ngay trước mặt vạn người!" Tống Vân Hải đứng lơ lửng trên không trung, giọng nói chứa đầy hận ý rít qua kẽ răng, vang dội khắp vạn dặm biên giới.


*Vút! Vút! Vút!*


Chấp pháp trưởng lão Tần Mục gầy gò mặc trường bào màu đen viền huyết sắc lập tức xuất hiện dẫn đầu hàng trăm chấp pháp vệ. Gương mặt lão lạnh lùng như đá tảng, đôi mắt ưng sắc bén khóa chặt lấy bóng dáng đầy máu của Lục Hoài Dạ ở rìa vách đá.


"Phát động **Lệnh truy nã toàn tông môn do Tần Mục phát động**! Kích hoạt hộ tông đại trận lôi điện! Kẻ nào chứa chấp hoặc giúp đỡ tên nghịch tặc này, chu di tam tộc!" Tần Mục phất tay, phát đi tín hiệu khẩn cấp.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Hệ thống hộ tông đại trận của Thương Vân Tông lập tức được kích hoạt hoàn toàn. Trên bầu trời biên giới, những luồng sét tím khổng lồ đan chéo thành một tấm lưới điện dày đặc khép chặt, bao phủ toàn bộ dãy núi Thương Vân Sơn, cắt đứt mọi đường lui của Lục Hoài Dạ. Toán chấp pháp vệ đằng đằng sát khí quăng ra hàng loạt **Xích Sắt Khóa Linh** phát ra tiếng kêu leng keng lạnh lẽo, phong tỏa toàn bộ các ngả đường thoát hiểm của ngoại môn.


Lục Hoài Dạ đứng tựa lưng vào vách đá, hơi thở dồn dập, máu tươi từ ngực vẫn chảy đầm đìa qua kẽ ngón tay. Thần thức điên cuồng của Tống Vân Hải đang quét qua quét lại trên quảng trường như những luồng roi vô hình, muốn khóa chặt vị trí của hắn.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lục Hoài Dạ khẽ chạm vào chiếc **Vòng cổ tóc oán niệm** đeo trên cổ dưới lớp áo rách. Di vật của người mẹ đã khuất lập tức rung lên bần bật, tỏa ra một luồng oán khí xám mỏng bao bọc lấy nhục thân hắn. Vết rạn nứt dài nghiêm trọng trên vòng cổ rỉ ra oán khí lạnh lẽo, cưỡng chế bẻ cong và che giấu hoàn toàn dao động huyết khí cổ tộc tinh khiết vừa đột phá của hắn trước thần thức quét dò của Tống Vân Hải. Tuy nhiên, chiếc vòng cổ cũng xuất hiện thêm một vết nứt lớn mới, suýt chút nữa nứt vỡ hoàn toàn sau khi chịu đựng áp lực tinh thần quá giới hạn.


Lục Hoài Dạ liếc nhìn xung quanh. Hắn không thể chạy trốn theo các con đường thông thường vì xích sắt khóa linh của Tần Mục đã vây chặt. Hắn cũng không thể ngự kiếm phi hành vì nhục thân cổ tộc không sử dụng linh lực truyền thống và hắn chưa đạt đến Trúc Cơ Cảnh. Con đường sống duy nhất lúc này là sử dụng bản đồ lối thoát hiểm phía sau Tống phủ do tỳ nữ Tiểu Trúc cung cấp đêm qua.


Hắn vận lực chân phải, lướt nhanh như một bóng ma xám tro qua những rặng tre độc, hướng về phía vách đá hiểm trở phía sau Tống phủ. Nơi đó có một dòng suối độc đen kịt chảy ngầm từ lòng đất nghĩa trang, dẫn thẳng vào khu vực cấm địa đầy chướng khí độc của **Huyết Hồn Đầm Lầy**.


"Hắn ở đằng kia! Mau đuổi theo!" Chu Hải - tên Chấp pháp đội trưởng ngoại môn với vết sẹo dài trên mặt phát hiện ra bóng dáng xám tro của main lướt qua rặng tre, lập tức gầm lên dẫn theo hàng chục chấp pháp vệ phóng xích sắt khóa linh đuổi theo quyết liệt.


Lục Hoài Dạ chạy đến mép vực đá phía sau Tống phủ, phía trước là lưới lôi điện của hộ tông đại trận đang khép chặt chỉ còn một khe hở mỏng manh rộng chưa đầy một thước, phía sau là truy binh đang áp sát vạn phần. Tiếng xích sắt khóa linh xé rách không khí rít lên chói tai ngay sau lưng hắn.


Không có thời gian để do dự. Lục Hoài Dạ cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tim tinh khiết nhất lên bắp chân trái của mình, nơi có khắc trận đồ dịch chuyển. Hắn kích hoạt cấm thuật bảo mệnh **Huyết Trận Độn Thuật**.


*BÙM!*


Toàn bộ nhục thân của Lục Hoài Dạ đột ngột tan rã thành một làn sương máu đỏ sậm rực rỡ. Làn sương máu lách qua khe hở mỏng manh của kết giới lôi điện trong chớp mắt.


Cùng lúc đó, chưởng lực lôi điện từ xa của Tống Vân Hải đánh trúng tàn ảnh sương máu của hắn. Sát lực tinh thần khủng khiếp của đòn đánh Trúc Cơ hậu kỳ dội thẳng vào thức hải Lục Hoài Dạ, định đánh nát thần hồn hắn. Chiếc **Vòng cổ tóc oán niệm** trước ngực main bộc phát oán khí cực hạn, gánh chịu toàn bộ đòn tấn công linh hồn chí mạng thay cho hắn. Chiếc vòng cổ phát ra tiếng rạn nứt khô khốc, đứt thêm một sợi tóc quan trọng và xuất hiện vết nứt dài gần như vỡ nát.


*Hự!*


Lục Hoài Dạ xuất hiện lại ở mép vực đá phía ngoài kết giới, nhục thân rách nát ngã gục xuống đất đá lởm chởm. Kinh mạch lồng ngực bị nứt vỡ thêm ba đường chính do cưỡng ép vận chuyển độn thuật khi nhục thân chưa lành sau dung hợp xương. Máu tươi nhuộm đỏ toàn bộ cơ thể hắn, cơn đau đớn dữ dội khiến hắn suýt chút nữa ngất đi. Nhưng hắn vẫn nghiến chặt răng đến rỉ máu, dùng cánh tay trái xám tro cứng cáp gượng dậy.


Hắn nhìn xuống dòng suối độc đen kịt đang cuồn cuộn chảy dưới vực sâu vạn trượng, tỏa ra làn sương độc mù mịt của **Huyết Hồn Đầm Lầy** phía sau Thương Vân Tông. Hắn biết rõ, trốn vào đầm lầy độc khí dày đặc này là con đường sống duy nhất để hắn tạm thời cắt đuôi được thần thức quét dò của Tống Vân Hải và tịnh hóa vết thương ngực rách nứt.


Lục Hoài Dạ quay đầu nhìn lại đỉnh núi Thương Vân Tông đang rực lửa lôi điện, đôi mắt xám lạnh bùng cháy ngọn lửa phục hận vạn năm. Hắn dứt khoát gieo mình xuống vực sâu, nhục thân rơi tự do vào dòng suối độc đen kịt, biến mất hoàn toàn dưới làn sương mù độc dày đặc.


Trên đỉnh núi, Chấp pháp trưởng lão Tần Mục đứng nhìn xuống vực sâu vạn trượng đầy sương độc, gương mặt lạnh lùng tột cùng. Lão biết rõ độc chướng của Huyết Hồn Đầm Lầy có khả năng ăn mòn da thịt tu sĩ phàm trần đến tận xương tủy, nhưng lão vẫn không hề lơi lỏng cảnh giác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!