Nhạc nềnWuxia

Rạch Ngực Đoạt Xương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh trên Thiên Lôi Đài rít gào qua những cột đá hắc thạch, mang theo tiếng nổ tí tách của kết giới lôi điện màu tím nhạt. Luồng sương mù độc từ Hắc Cốt Động dưới bãi tha ma vẫn lẩn khuất quanh thềm đá, làm mờ đi những gương mặt đang gào thét, nhạo báng của hàng vạn đệ tử ngoại môn bên dưới quảng trường.


Lục Hoài Dạ khẽ nhấc chân trái, bước chân thô ráp chạm vào bậc đá lạnh lẽo của Thiên Lôi Đài. Hắn mặc chiếc áo vải gai thô xám tro rách nát, mái tóc xám tro hoang dã rũ xuống che nửa khuôn mặt gầy gò, vai đeo chiếc gùi tre cũ kỹ bám đầy đất nghĩa trang bẩn thỉu. Bàn tay trái của hắn quấn chặt những lớp băng gạc trắng dính đầy bụi bẩn, che giấu vết bỏng nhẹ do axit độc của Huyết Hủ Thảo đêm qua ăn mòn da thịt. Mỗi bước hắn đi lên, kết giới lôi điện phía sau lại khép chặt thêm một phân, phong tỏa hoàn toàn lối thoát, như một cái lồng giam bằng sét sẵn sàng nghiền nát kẻ thua cuộc thành tro bụi.


Trên đài đá cao chín trượng, Tống Quy đứng ngạo nghễ trong chiếc gấm bào màu trắng tuyết thêu hoa văn mây vàng lộng lẫy, eo đeo đai ngọc bích phát sáng rực rỡ. Gã nhìn Lục Hoài Dạ bước lên với ánh mắt khinh bỉ tột cùng, như thể đang nhìn một con chó hoang tự dẫn xác vào lò mổ. Thanh Phi kiếm cốt sườn lơ lửng quanh người gã phát ra oán khí huyết sắc và tiếng khóc oán giận u uất nghẹn ngào. Đó là tiếng khóc của cha hắn, Lục Thanh Sơn, linh hồn bị giam cầm trong khúc xương sườn thứ bảy suốt mười năm qua.


"Lục Hoài Dạ, ngươi thật sự dám bước lên đây." Tống Quy cười lạnh, giọng nói pha lẫn linh lực Trúc Cơ Sơ Kỳ vang dội khắp bốn phía. "Một tên phế vật phế mạch dọn xác, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa phàm nhân và tu sĩ Trúc Cơ. Ta sẽ dùng chính thanh kiếm đúc từ xương cha ngươi để róc sạch từng thớ thịt trên người ngươi!"


Dưới khán đài, Vân Dao tiên tử khẽ tựa vai vào lan can gỗ quý, dải lụa hồng lăng mỏng manh lơ lửng quanh người nàng ta như một làn mây hồng. Nàng ta che miệng cười khúc khích đầy tàn nhẫn: "Quy ca, đừng giết hắn quá nhanh. Hãy lột da hắn trước, để xem dòng máu bẩn thỉu của lũ phu dịch dọn xác có màu gì!"


Trần Vũ đứng lẫn trong đám đông, lưng đeo thanh đại kiếm hắc thiết nặng 120 cân. Đôi mắt sắc lẹm của hắn không hề rời khỏi Lục Hoài Dạ. Hắn nhận ra, dù đối mặt với uy áp Trúc Cơ của Tống Quy, nhịp thở của tên phu dọn xác kia vẫn ổn định một cách đáng sợ. Không có sự sợ hãi, không có sự do dự, chỉ có một luồng sát ý lạnh lẽo như băng đá đang âm thầm ngưng tụ dưới lớp áo vải gai thô.


*U u u...*


Tống Quy không thèm nói nhảm thêm, ngón tay gã khẽ chỉ về phía trước. Thanh Phi kiếm cốt sườn lập tức bộc phát ra vạn luồng kiếm khí huyết sắc, đan chéo thành một tấm lưới máu khổng lồ bao vây và quét thẳng về phía Lục Hoài Dạ. Tiếng gào thét u uất của linh hồn cha hắn vang lên chói tai trong thức hải, như muốn xé rách thần hồn hắn.


Lục Hoài Dạ không hề né tránh. Hắn biết rõ, với tốc độ phi kiếm Trúc Cơ, việc né tránh chỉ là vô ích và sẽ làm hao tổn thể lực. Hắn vận chuyển Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng đến cực hạn. Lớp da toàn thân hắn đột ngột chuyển sang màu xám nhẹ như đá tảng dưới lớp áo rách.


*Phập! Phập! Phập!*


Kiếm khí huyết sắc chém liên tục vào nhục thân hắn. Tiếng rách nát của vải gai hòa cùng tiếng da thịt bị cắt đứt vang lên ghê rợn. Da thịt hắn cứng như đá tảng, chặn đứng phần lớn sát lực của kiếm khí, nhưng linh lực Trúc Cơ sắc bén vẫn chém ra hàng chục vết thương sâu lộ cả xương trắng, máu tươi đỏ thẫm phun ra nhuộm đỏ cả khoảng sân đá dưới chân.


Đám đệ tử ngoại môn bên dưới reo hò điên cuồng khi thấy máu bắn tung tóe. Chúng tin rằng Lục Hoài Dạ đã hoàn toàn thất thế và cái chết chỉ còn là vấn đề thời gian.


Nhưng Trần Vũ lại biến sắc. Hắn nhìn ra, Lục Hoài Dạ đang cố tình dùng nhục thân gánh chịu đòn tấn công. Mỗi lần kiếm khí chém xuống, main đều khẽ dịch chuyển các vị trí hiểm yếu như tim và cổ họng để tránh đòn chí mạng, đồng thời mượn lực phản chấn để bước nhanh về phía trước. Khoảng cách giữa hắn và Tống Quy đang bị rút ngắn một cách điên cuồng.


Tám trượng... Năm trượng... Ba trượng!


Tống Quy bắt đầu cảm thấy hoảng hốt khi thấy tên phu dọn xác đầy máu vẫn lầm lì tiến bước như một xác sống không biết đau đớn. Đôi mắt xám lạnh của Lục Hoài Dạ khóa chặt vào gã, tỏa ra một thứ uy áp tinh thần khủng khiếp khiến gã run rẩy.


"Đi chết đi! Đồ quái vật!" Tống Quy gầm lên, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ vào phi kiếm, biến thanh kiếm cốt sườn thành một luồng sáng huyết sắc khổng lồ nhắm thẳng vào tim Lục Hoài Dạ mà đâm tới. Đòn chém này mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa của tu sĩ Trúc Cơ, không gian xung quanh mũi kiếm bị bóp méo dữ dội.


Khi thanh phi kiếm cốt sườn chỉ còn cách lồng ngực hắn đúng một trượng, Lục Hoài Dạ đột ngột dừng bước. Hắn cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tim tinh khiết nhất chứa dòng máu hoàng tộc cổ tộc thẳng vào bàn tay trái đang quấn gạc trắng dính đầy axit độc Huyết Hủ Thảo.


*Hùm!*


Hắn giơ bàn tay trái lên, bóp chặt lấy mũi kiếm đang lao tới. Axit độc từ vết bỏng cũ kết hợp với máu tim bùng cháy thành một ngọn lửa oán khí màu đỏ sẫm. Hắn kích hoạt **Ngự Kiếm Tâm Bản**.


Thanh Phi kiếm cốt sườn đang lao tới bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, rung bần bật một cách điên cuồng. Oán niệm của cha hắn, Lục Thanh Sơn, ẩn sâu trong tủy xương kiếm cảm nhận được dòng máu hoàng tộc tinh khiết nhất của con trai, lập tức thức tỉnh hoàn toàn. Ý chí của người cha gào thét dữ dội, điên cuồng phản phệ ngược lại thần thức của kẻ đang chiếm hữu là Tống Quy.


"Cái gì?! Không thể nào!" Tống Quy hét lên đau đớn, hai tay ôm đầu khi thần thức liên kết với phi kiếm bị oán khí huyết mạch cưỡng chế xé rách tàn bạo. Đan điền Trúc Cơ của gã xuất hiện những vết nứt lớn dưới lực phản phệ khủng khiếp, linh lực hỗn loạn phun ra khiến gã thổ huyết liên tục.


Lục Hoài Dạ không để đối thủ có một nhịp thở. Hắn áp sát bệ đá, bàn tay phải bám đầy máu tươi chộp chặt lấy chuôi kiếm cốt sườn. Hắn thi triển **Cốt Nhục Phân Ly Thuật**.


Một luồng sáng xám tro lạnh lẽo bộc phát từ lòng bàn tay hắn, len lỏi vào từng đường vân huyết sắc trên thanh kiếm. Kỹ thuật tháo dỡ xương cổ xưa từ lão rèn mù A Sương lập tức phá vỡ và bóc tách hoàn toàn cấu trúc linh lực thô tạp mà Tống gia đã dùng để rèn đúc thanh kiếm. Phi kiếm cốt sườn rã rời linh tính, lớp vỏ sắt thép tà môn bên ngoài vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rơi rụng, chỉ còn lại khúc xương sườn thứ bảy nguyên bản phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, ấm áp nằm gọn trong tay Lục Hoài Dạ.


"Trả lại... xương cho cha ta!" Lục Hoài Dạ gầm lên một tiếng bi tráng, đôi mắt xám lạnh bùng cháy ngọn lửa phục hận vạn năm. Hắn vung khúc xương sườn của cha, vận chuyển toàn bộ oán lực huyết mạch tích lũy chém ra chiêu thức tối cao **Huyết Kiếm Trảm Hồn**.


Một luồng kiếm khí huyết sắc khổng lồ hình xương sườn quét ngang qua không trung, sắc bén và tàn nhẫn tột cùng.


*Xoạt!*


Máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ bầu trời Thiên Lôi Đài. Hai cánh tay của Tống Quy bị chém đứt lìa tận gốc, bay lơ lửng giữa không trung trước khi rơi bịch xuống mặt đất đá. Gã thiếu chủ kiêu ngạo gào thét thảm thiết trong vũng máu, cơ thể co giật điên cuồng dưới đất.


Lục Hoài Dạ bước tới, dẫm mạnh chân phải Hoang Cổ Luyện Thể nặng ngàn cân lên lồng ngực Tống Quy, tiếng xương sườn gãy răng rắc vang lên giòn giã. Hắn cúi đầu nhìn tên kẻ thù đang thoi thóp, khuôn mặt không có lấy một tia thương hại.


"Ngươi... ngươi dám... cha ta sẽ..." Tống Quy trợn trừng mắt đầy sợ hãi, giọng nói khàn đặc rỉ máu.


Lục Hoài Dạ không thèm trả lời. Hắn cầm khúc xương sườn rực đỏ của cha, dứt khoát dùng ngón tay trái bám đầy độc lực tự rạch một đường dài sâu hoắm ngay giữa lồng ngực mình, rạch xuyên qua lớp da thịt xám tro của Hoang Cổ Luyện Thể, để lộ ra Huyết Mạch Trận Đồ đang phát sáng rực rỡ dưới xương ngực.


Máu tươi từ ngực hắn tuôn ra như suối, cơn đau đớn rách thịt xé tủy tột cùng ập đến khiến toàn thân hắn run rẩy, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định như bàn thạch vạn năm. Hắn áp chặt khúc xương sườn thứ bảy của cha vào vết mổ rỉ máu trên lồng ngực mình, cưỡng chế cấy ghép trực tiếp vào ribcage của bản thân.


"Hợp nhất!" Hắn gầm lên một tiếng khàn khàn đầy đau đớn dữ dội.


*OÀNG!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!