Thiên Lôi Đài Khởi
Bình minh trên đỉnh núi Thương Vân không mang theo vẻ ấm áp của thái dương, mà nhuốm một màu đỏ lòm, đặc quánh như máu loãng rỉ ra từ vết nứt của mây mù biên thùy. Luồng sương độc từ Hắc Cốt Động dưới bãi tha ma vẫn chưa tan hẳn, lẩn khuất trong từng khe đá hắc thiết, khiến không khí buổi sớm của ngoại môn lạnh buốt đến mức cắt da cắt thịt.
Hôm nay là ngày đại lễ ngoại môn Thương Vân Tông.
Tại quảng trường trung tâm, hàng vạn đệ tử ngoại môn chen chúc nhau, tạo nên một biển người hỗn tạp đầy những tiếng bàn tán xôn xao. Ở giữa quảng trường sừng sững một đài đá khổng lồ cao chín trượng — Thiên Lôi Đài. Mười hai cột đá hắc thạch bao quanh đài đấu khẽ rung lên nhè nhẹ, các đường vân trận pháp lôi điện màu tím nhạt chạy dọc thân cột, thỉnh thoảng lại nổ ra những tia sét nhỏ tí tách, tỏa ra một mùi ozone nồng nặc và áp lực nặng nề của kết giới phòng ngự tối cao. Trận pháp lôi điện này vốn được thiết lập để cưỡng chế phong tỏa đài đấu, một khi đã ký giấy sinh tử bước lên, ngoại nhân tuyệt đối không thể can thiệp cho đến khi một bên hóa thành tro bụi.
Trên khán đài cao nhất, Tống Quy đứng hiên ngang dưới ánh nắng ban mai đỏ rực. Hôm nay, gã mặc một chiếc gấm bào màu trắng tuyết thêu hoa văn mây vàng lộng lẫy, eo đeo đai ngọc bích phát sáng, phong thái của một tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ bộc phát ra ngoài khiến đám đệ tử bên dưới không ngừng trầm trồ, ngưỡng mộ. Bên cạnh gã, Vân Dao tiên tử khẽ tựa vai, dải lụa hồng lăng mỏng manh lơ lửng quanh cơ thể kiều diễm của nàng ta như một làn mây hồng, nụ cười ngọt ngào nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự khinh khỉnh, coi thường đám phu dịch nghèo khổ đứng nép dưới góc quảng trường.
"Quy ca, hôm nay huynh chính là tiêu điểm của toàn bộ Thương Vân Tông." Vân Dao khẽ vuốt ve dải lụa, giọng nói nũng nịu vang lên bên tai Tống Quy. "Thanh phi kiếm kia của huynh vừa xuất thế, chắc chắn sẽ khiến đám đệ tử nội môn cũng phải kinh sợ."
Tống Quy cười lớn đầy ngạo nghễ, bàn tay gã khẽ vẫy một cái.
*U u u...*
Từ trong bao kiếm khảm vàng ròng ở thắt lưng gã, một thanh phi kiếm màu trắng xám rùng rợn từ từ lơ lửng bay ra. Đó chính là Phi kiếm cốt sườn. Thanh kiếm không hề mang vẻ sắc bén của kim loại thông thường, mà toát ra một thứ tử khí âm u, lạnh lẽo đến thấu xương. Bề mặt xương sườn xám xịt chạy dọc những đường vân huyết sắc tà môn, phát ra tiếng u uất uất nghẹn như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm, bị thiêu đốt trong lò luyện binh suốt mười năm trời.
Dưới chân Thiên Lôi Đài, ẩn nấp trong đám đông phu dịch quét xác bẩn thỉu, Lục Hoài Dạ đứng lặng im như một pho tượng đá vô tri. Hắn mặc chiếc áo vải gai thô xám tro rách nát, mái tóc xám tro hoang dã rũ xuống che nửa khuôn mặt gầy gò, vai đeo chiếc gùi tre cũ kỹ bám đầy đất nghĩa trang. Bàn tay trái của hắn quấn chặt những lớp băng gạc trắng dính đầy bụi bẩn, che giấu vết bỏng nhẹ do axit độc của Huyết Hủ Thảo đêm qua ăn mòn da thịt.
Ngay khi thanh Phi kiếm cốt sườn xuất thế, chiếc Cổ Cốt La Bàn giấu trong ngực áo Lục Hoài Dạ bỗng nhiên nóng rực lên như một hòn than cháy đỏ, kim chỉ bằng xương ngón tay Thủy Tổ bên trong la bàn rung bần bật, điên cuồng hướng về phía đài đấu. Cùng lúc đó, lồng ngực hắn nhói buốt dữ dội. Huyết Mạch Trận Đồ dưới da ngực hắn tự động dao động, oán khí huyết sắc cuộn trào khiến vết thương rỉ máu nhạt. Tiếng khóc u uất của cha hắn, Lục Thanh Sơn, vang lên bên tai hắn chân thực đến mức khiến hắn muốn phát điên.
*"Đau đớn... Hoài Dạ... cứu ta..."*
Lục Hoài Dạ bóp chặt hai nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay xám tro của nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng đến mức rỉ máu. Hắn phải vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật đến cực hạn, ép chặt huyết mạch cổ tộc vào sâu trong tủy xương, điều hòa nhịp thở để không làm rò rỉ một tia khí tức nào qua chiếc Vòng cổ tóc oán niệm đang rạn nứt nghiêm trọng trên cổ. Hắn biết rõ, nếu hắn ra tay lúc này, hộ tông trận pháp của Thương Vân Tông sẽ lập tức nghiền nát hắn trước khi hắn kịp chạm vào vạt áo của Tống Quy. Hắn cần một danh phận hợp pháp, một cơ hội danh chính ngôn thuận để bước lên đài đấu.
"Hôm nay, ta sẽ dùng thanh phi kiếm này để mổ xẻ sống con Lôi Lang yêu thú cấp hai này, dâng tặng nội đan của nó cho Dao nhi làm quà đại lễ!" Tống Quy lớn tiếng tuyên bố, giọng nói pha lẫn linh lực Trúc Cơ vang dội khắp quảng trường.
Một con Lôi Lang yêu thú khổng lồ bị xích sắt khóa chặt đang gầm rú điên cuồng giữa đài đá. Tống Quy khinh bỉ cười lạnh, ngón tay gã khẽ chỉ về phía trước. Phi kiếm cốt sườn hóa thành một luồng sáng huyết sắc sắc bén, chém ra các luồng kiếm khí lộng lẫy xé rách không khí, để lại những vệt máu đỏ tươi trên da thịt con thú dữ. Tiếng gào thét của con yêu thú hòa cùng tiếng khóc u uất phát ra từ thanh kiếm tạo nên một khúc nhạc rùng rợn, nhưng đám đệ tử ngoại môn bên dưới lại không ngừng reo hò, tung hô sự tàn bạo đó như một màn trình diễn đỉnh cao.
"Thật là một thanh kiếm tuyệt mỹ!"
"Thiếu chủ uy vũ! Ngự kiếm thuật thần sầu!"
Lục Hoài Dạ im lặng nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt xám lạnh sâu thẳm không hề có một tia gợn sóng, nhưng sát ý trong lòng hắn đã tích tụ thành một đầm lầy băng giá. Hắn lách người qua đám đông phu dịch bẩn thỉu, từng bước, từng bước tiến thẳng về phía rìa Thiên Lôi Đài.
Đám đệ tử ngoại môn xung quanh ngửi thấy mùi tử khí và đất cát từ người hắn, vội vàng bịt mũi, dạt ra hai bên đầy ghê tởm.
"Kẻ nào kia? Một tên phu dọn xác hèn mọn sao lại dám bén mảng đến gần Thiên Lôi Đài?"
"Gã phế vật phế mạch quét xác bãi tha ma Lục Hoài Dạ! Gã điên rồi sao?"
Một chấp pháp vệ mặc giáp da đen của Chấp Pháp Đường ngoại môn lập tức phát hiện ra hắn. Gã chấp pháp vệ mặt đầy thịt ngang ngược bước tới, vung chiếc roi da gai sắt bám đầy máu khô nhắm thẳng vào mặt Lục Hoài Dạ mà quất xuống. "Cút ngay! Đống rác rưởi dọn xác kia, nơi này là đại lễ của thiếu chủ, không phải bãi tha ma bẩn thỉu của ngươi!"
Lục Hoài Dạ không hề né tránh, đôi mắt xám lạnh nhìn chằm chằm vào chiếc roi đang lao tới. Khi chiếc roi chỉ còn cách mặt hắn một gang tay, hắn khẽ dịch chuyển bả vai phải, tay phải thò vào gùi tre rút ra một thanh sắt rỉ thô sơ bám đầy bùn đất — thanh kiếm rỉ hắn thường dùng để dọn xác.
Hắn vận chuyển *Thương Vân Kiếm Quyết* thô sơ nhất, đường kiếm ngay ngắn, mỏng manh nhưng chuẩn xác đến mức kỳ lạ.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại giòn giã vang lên. Thanh sắt rỉ thô sơ gạt phăng chiếc roi da gai sắt của gã chấp pháp vệ sang một bên một cách nhẹ nhàng, lực phản chấn cực kỳ chuẩn xác khiến gã chấp pháp vệ tê dại cả bàn tay, lùi lại hai bước đầy kinh ngạc.
Đám đông đệ tử xung quanh lập tức im bặt. Không ai ngờ một gã phu dọn xác phế mạch lại có thể dùng một chiêu kiếm pháp phổ thông để hóa giải đòn đánh của một chấp pháp vệ Luyện Khí Tầng 5.
Từ phía xa, Trần Vũ — đệ nhất ngoại môn với thanh đại kiếm hắc thiết nặng nề đeo sau lưng — khẽ nhíu mày. Đôi mắt sắc lẹm như kiếm phong của hắn khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Lục Hoài Dạ. Hắn nhận ra, chiêu kiếm vừa rồi của main tuy thô sơ, nhưng nhịp độ và lực phản chấn lại hoàn hảo đến mức không thừa một phân một ly, như thể đã được tính toán kỹ lưỡng từ trước.
Khi gã chấp pháp vệ tức giận định rút đại đao để chém chết Lục Hoài Dạ, Trần Vũ khẽ phất tay. Một luồng kiếm ý vô hình, lạnh lùng bộc phát từ thanh trọng kiếm sau lưng hắn, hóa thành một bức tường khí chặn đứng gã chấp pháp vệ lại.
"Để hắn nói." Trần Vũ im lặng mở miệng, giọng nói lạnh lùng cô độc vang lên khiến gã chấp pháp vệ không dám hó hé thêm một lời, vội vàng lui lại.
Lục Hoài Dạ không hề nhìn Trần Vũ lấy một cái. Hắn tiến sát đến rìa đài đá, ngước khuôn mặt xám tro lạnh lẽo nhìn thẳng lên Tống Quy đang đứng ngạo nghễ phía trên. Hắn thò tay vào ngực áo, rút ra một tờ giấy sinh tử viết bằng mực đỏ huyết sắc rực rỡ, ném mạnh lên đài đấu.
*Vút!*
Tờ giấy sinh tử bay xuyên qua màn sương mù lôi điện mỏng, cắm phập vào mặt đài đá ngay dưới chân Tống Quy.
"Lục Hoài Dạ, phu dọn xác ngoại môn, thách đấu sinh tử với thiếu chủ Tống Quy trên Thiên Lôi Đài!" Giọng nói của Lục Hoài Dạ vang lên lạnh lùng, dứt khoát và không có chút cảm xúc nào, nhưng lại vang dội khắp quảng trường như một tiếng chuông gõ vào lòng đất chết.
Toàn bộ quảng trường lập tức nổ tung trong những tiếng cười nhạo báng, chế giễu điên cuồng từ vạn đệ tử.
"Ha ha ha! Gã phế vật này điên thật rồi! Một gã phu dọn xác phế mạch lại muốn thách đấu sinh tử với thiếu chủ Trúc Cơ?"
"Hắn muốn dùng thanh sắt rỉ kia để gãi ngứa cho thiếu chủ sao?"
Vân Dao tiên tử trên khán đài che miệng cười khúc khích đầy khinh bỉ. "Quy ca, xem ra con chó dọn xác này bị tử khí bãi tha ma ăn mòn đến mức mất trí rồi. Huynh xem, hắn còn mang theo cả chiếc gùi tre rách nát kìa."
Tống Quy cúi đầu nhìn tờ giấy sinh tử dưới chân, khóe mắt giật giật đầy vẻ sỉ nhục. Gã là thiếu chủ cao quý, tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ, sở hữu phi kiếm thần binh, vậy mà lại bị một tên phế mạch dọn xác bẩn thỉu công khai thách đấu trước vạn người. Đây không phải là thách đấu, đây là sự sỉ nhục tột cùng đối với danh dự của gã.
"Lục Hoài Dạ, ngươi là cái thá gì mà đòi thách đấu với ta?" Tống Quy khinh bỉ nhìn xuống, giọng nói đầy sát khí. "Một cái mạng rác rưởi của phu dọn xác, ta chỉ cần một ngón tay cũng có thể nghiền nát ngươi thành tro bụi. Cút về nghĩa trang của ngươi mà nhặt xác đi!"
Lục Hoài Dạ không hề dao động trước những lời sỉ nhục. Hắn ngước mắt nhìn thẳng vào Tống Quy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy châm biếm.
"Thiếu chủ Thương Vân Tông phá cảnh Trúc Cơ, hóa ra lại là kẻ hèn nhát không dám tiếp nhận chiến thư của một phu dọn xác?" Giọng nói của Lục Hoài Dạ vang lên, rõ ràng và sắc bén như một lưỡi dao đâm thẳng vào lòng kiêu ngạo của Tống Quy. "Hay là... ngươi biết rõ tu vi Trúc Cơ của mình chỉ là hư danh? Ngươi biết rõ thanh phi kiếm cốt sườn trên tay ngươi rốt cuộc là thần binh tự rèn, hay là một khúc xương sườn cướp đoạt rướm máu từ một phàm nhân cổ tộc bị các ngươi phân thây tàn bạo? Ngươi sợ thanh kiếm này sẽ phản phệ khi đối mặt với oán niệm thực sự?"
*Ầm!*
Lời nói của Lục Hoài Dạ như một tia sét đánh thẳng vào quảng trường.
Sắc mặt Tống Quy lập tức biến đổi, từ khinh bỉ chuyển sang trắng bệch rồi đỏ ngầu giận dữ. Bí mật về việc dùng xương người rèn kiếm vốn là điều cấm kỵ của tông môn, tuy ai cũng ngầm biết nhưng chưa một ai dám công khai nói ra trước vạn người như vậy. Lời nói của Lục Hoài Dạ đã đánh thẳng vào tử huyệt danh tiếng của Tống gia.
"Câm miệng! Gã phế vật kia, ngươi dám ngậm máu phun người, bôi nhọ danh dự của Tống gia ta!" Tống Quy gầm lên, sát ý trong mắt bùng cháy dữ dội. Linh lực Trúc Cơ Sơ Kỳ bộc phát làm rung chuyển mặt đất Thiên Lôi Đài.
Trên khán đài, Vân Dao tiên tử cũng biến sắc, khuôn mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo tàn nhẫn. Nàng ta chỉ tay xuống dưới gào lên: "Quy ca! Gã phế vật này muốn tìm cái chết để bôi nhọ huynh! Huynh ký vào giấy sinh tử đi! Dùng chính thanh kiếm cốt sườn này róc xương hắn, lột da hắn trước mặt vạn người để xem kẻ nào còn dám bất kính với Tống gia!"
Tống Quy bị cơn giận dữ và sự kích động của Vân Dao dồn vào đường cùng. Gã không thể lùi bước trước vạn đệ tử ngoại môn và các trưởng lão đang quan sát từ xa. Nếu gã từ chối, danh tiếng hèn nhát sẽ bám theo gã vĩnh viễn.
"Được! Được lắm!" Tống Quy cười điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. Gã vung tay hút tờ giấy sinh tử bay lên không trung, cắn đầu ngón tay vạch một đường máu ký tên vào giấy sinh tử.
*Xoạt!*
Tờ giấy sinh tử thấm máu lập tức bùng cháy thành một luồng khói đỏ, bay thẳng vào mười hai cột đá hắc thạch. Kết giới lôi điện của Thiên Lôi Đài lập tức bộc phát lôi quang tím rực rỡ, bao phủ hoàn toàn đài đấu, khóa chặt lối ra vào.
Tống Quy đứng trên đài, ngón tay chỉ thẳng xuống Lục Hoài Dạ, thanh Phi kiếm cốt sườn lơ lửng quanh người phát ra tiếng khóc oán giận ngút trời.
"Lục Hoài Dạ! Bước lên đây chịu chết!" Tống Quy gầm lên đầy khinh bỉ. "Giấy sinh tử đã ký, trận pháp đã khóa! Hôm nay, ta sẽ dùng chính thanh kiếm cốt sườn này để róc sạch từng khúc xương trên người ngươi, biến ngươi thành chất phụ gia rèn binh tiếp theo dưới lò nung địa mạch!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!