Nhạc nềnWuxia

Mật Thất Tống Phủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao phủ đỉnh đồi phía nam ngoại môn Thương Vân Tông dày đặc như một tấm lụa đen tẩm dầu, đặc quánh và ngột ngạt. Luồng sương mù độc từ Hắc Cốt Động vẫn âm thầm len lỏi qua các khe đá, hòa vào màn đêm lạnh giá của vùng biên thùy hoang dã.


Lục Hoài Dạ lướt đi trong bóng tối như một bóng ma không trọng lượng. Nhờ đạt đến Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng dưới đáy vực sâu, nhục thân của hắn đã có sự biến đổi kinh người. Da thịt toàn thân chuyển sang một màu xám nhẹ của đá tảng, săn chắc và dẻo dai đến mức cực hạn. Cánh tay trái vừa dung hợp thành công độc cốt của tổ tiên Lục Thiên Độc ẩn hiện những đường vân trận màu tím đen quằn quại dưới da, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng lục bảo nhạt rồi tắt lịm. Mười hai kinh mạch phế thải đầu tiên được khôi phục hoàn toàn đang cuồn cuộn lưu chuyển luồng linh lực huyết sắc tinh thuần, vá víu lại những vết thương rách nứt do lôi độc cắn trả trước đó.


Hắn khẽ đưa tay lên chạm vào chiếc Vòng cổ tóc oán niệm đeo trước ngực. Di vật của người mẹ đã khuất đang khẽ rung lên nhè nhẹ dưới lớp áo gai thô rách nát, tỏa ra một luồng oán khí xám mỏng bao bọc lấy nhục thân hắn, bẻ cong hoàn toàn mọi luồng thần thức quét dò của các tuần tra Chấp Pháp Đường đang lùng sục ráo riết phía bìa rừng phía đông. Chu Hải và toán chấp pháp vệ hiện đang bị đánh lạc hướng bởi cái xác Huyết Nô Triệu Đoạt bị chém làm đôi ở hướng ngược lại, tạo ra một kẽ hở phòng ngự hoàn hảo cho kế hoạch đột nhập đêm nay.


"Cổ Cốt La Bàn..." Lục Hoài Dạ thầm thì, tay khẽ bóp chặt chiếc la bàn đồng rỉ sét giấu trong ngực áo. Kim chỉ bằng xương ngón tay Thủy Tổ đang dựng đứng lên, phát ra luồng nhiệt lượng nóng bỏng chỉ thẳng về phía tòa biệt phủ xa hoa sừng sững trên đỉnh đồi trước mặt — Tống Phủ ngoại môn. Nơi đó, linh hồn rách nát của người cha đã khuất Lục Thanh Sơn đang gào khóc u uất bên trong thanh phi kiếm cốt sườn bị Tống Quy chiếm hữu.


Hắn khẽ vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật, ép chặt dòng máu cổ tộc tinh khiết vào sâu trong tủy xương. Nhịp tim chậm lại đến mức tối thiểu, hơi thở hoàn toàn biến mất trong tiếng gió rít gào của núi rừng. Hắn lướt qua những rặng tre độc, tiếp cận bức tường đá hắc thiết cao hai trượng bao quanh Tống phủ.


Tống Phủ ngoại môn vốn là một pháo đài thu nhỏ của gia tộc chưởng môn Tống Vân Hải xây dựng riêng cho thiếu chủ Tống Quy. Nơi đây được bảo vệ nghiêm ngặt bởi hệ thống hộ tông trận pháp phụ trợ, với các luồng lôi điện nhân tạo mỏng manh liên tục chạy dọc trên các khe đá tường thành. Bất kỳ kẻ nào chạm vào mà không mang theo trận bài thông hành sẽ lập tức kích hoạt chuông cảnh báo toàn tông môn và bị lôi điện thiêu rụi thành tro bụi.


Lục Hoài Dạ nép mình vào bóng tối của một gốc cây cổ thụ sát chân tường thành, đôi mắt xám lạnh sâu thẳm nhìn chằm chằm vào các tia sét tím nhỏ đang nổ tí tách trên đá hắc thiết. Đúng lúc đó, một tiếng gõ nhịp nhẹ nhàng từ phía cổng ngách sau biệt phủ vang lên.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Cánh cửa gỗ ngách từ từ hé mở một khe nhỏ. Một thiếu nữ mặc y phục tỳ nữ màu hồng nhạt rách vai, khuôn mặt thanh tú đầy những vết bầm tím do roi da đánh lộ ra ngoài. Đó là Tiểu Trúc, nội ứng của hắn trong Tống phủ. Thiếu nữ 17 tuổi này run rẩy nhìn quanh, khi thấy bóng dáng gầy gò của Lục Hoài Dạ bước ra từ bóng tối, đôi mắt sưng đỏ vì khóc của nàng khẽ lóe lên một tia sáng hy vọng lẫn sợ hãi tột cùng.


"Lục ca ca..." Tiểu Trúc thì thầm, giọng nói khàn đặc vì nghẹn ngào. Nàng vội vàng tuồn ra một mảnh bản đồ vẽ bằng than đen thô sơ. "Đây là sơ đồ lối thoát hiểm phía sau phủ đề phòng huynh bị phát hiện. Nhưng... huynh nhanh lên, Tống Quy đang bế quan ở mật thất luyện công sâu dưới lòng đất, gã tàn bạo lắm, vừa đánh đập ta chiều nay vì làm đổ trà luyện công của gã."


Lục Hoài Dạ nhận lấy bản đồ, ánh mắt lướt qua vết bầm tím trên vai nàng, lòng căm phẫn đối với Tống Quy lại tăng thêm một tầng lạnh lẽo. Hắn khẽ đưa cho nàng một túi bột hương gây mê nhỏ. "Tiểu Trúc, bỏ thứ này vào trà của lính canh phòng ngoài mật thất. Tìm nơi an toàn ẩn nấp, đêm nay bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được bước ra ngoài."


Tiểu Trúc run rẩy gật đầu, nhận lấy túi bột hương rồi nhanh chóng lùi lại vào trong, để hé cánh cửa ngách cho hắn. Lục Hoài Dạ lách người bước qua cửa ngách, chính thức đặt chân vào biệt phủ của kẻ thù.


Hắn di chuyển không tiếng động dọc theo hành lang lát đá cẩm thạch xa hoa. Tống phủ về đêm im lặng một cách quỷ dị, chỉ có tiếng bước chân tuần tra thưa thớt của toán ảnh vệ Tống gia ở sân trước. Nhờ sơ đồ của Tiểu Trúc, hắn dễ dàng luồn lách qua các chốt canh gác, tiến sát đến lối vào mật thất luyện công của Tống Quy nằm ở phía sau vườn giả sơn.


Trước mắt hắn là một cánh cửa đá nặng nề khép chặt, được khóa bởi ba vòng xích sắt hắc thiết to bản. Trên bề mặt xích sắt chạy dọc các đường vân trận pháp lôi điện màu xanh lam nhạt, phát ra khí thế áp đảo lạnh lùng. Đây là cấm chế phòng ngự vật lý kết hợp pháp thuật lôi điện do chính Chấp Pháp Đường thiết lập.


Lục Hoài Dạ không hề nao núng. Hắn thò tay vào chiếc gùi tre rách nát sau lưng, lấy ra ba cọng cỏ màu đỏ thẫm như huyết nhục thối rữa, tỏa ra thứ mùi hôi tanh ăn mòn cực kỳ khó chịu — Huyết Hủ Thảo. Đây là thứ độc thảo cực độc hắn đã lẻn vào Linh Dược Viên trộm cắp được vài ngày trước.


Hắn dùng ngón tay bóp nát cọng cỏ, dịch axit màu tím sẫm rỉ ra bám đầy trên các ngón tay xám tro của cánh tay trái. Dù nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể có khả năng kháng độc cực cao, nhưng dịch axit ăn mòn của Huyết Hủ Thảo vẫn khiến lớp da đá tảng của hắn khẽ xèo xèo bốc khói trắng, mang lại cảm giác bỏng rát đau đớn nhức nhối.


Lục Hoài Dạ dứt khoát bôi toàn bộ dịch độc Huyết Hủ Thảo lên các nút thắt cấm chế kim loại trên xích sắt.


*Xèo xèo xèo...*


Một tiếng xèo xèo cực nhỏ vang lên trong không gian tăm tối. Chất độc axit mạnh mẽ của Huyết Hủ Thảo khi tiếp xúc với hắc thiết và lôi điện cấm chế lập tức xảy ra phản ứng ăn mòn âm thầm. Các đường vân trận pháp màu xanh lam nhạt bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, rồi từ từ lụi tàn và chuyển sang màu đen kịt như tro bụi. Lớp xích sắt hắc thiết cứng cáp trong chớp mắt bị thối rữa, mủn ra thành một thứ bùn đất màu đen thối rữa rơi rụng xuống đất mà không hề phát ra bất kỳ tiếng động hay kích hoạt chuông cảnh báo lôi điện nào.


Cấm chế bị vô hiệu hóa hoàn toàn.


Lục Hoài Dạ dùng tay phải khẽ đẩy nhẹ cánh cửa đá mật thất. Cửa đá nặng nề từ từ hé mở một khe hẹp vừa đủ một người chui qua. Hắn lách người bước vào bên trong mật thất luyện công của Tống Quy.


Không gian bên trong mật thất tối tăm và lạnh lẽo, nồng nặc mùi hôi tanh của huyết lân sa và tủy cốt yêu thú dùng để luyện khí. Giữa phòng đặt một chiếc bệ đá màu đen khổng lồ, xung quanh vẽ đầy các đường vân trận pháp tụ linh thô tạp.


Lục Hoài Dạ hít một hơi thật sâu, đôi mắt xám lạnh khẽ nhắm lại. Hắn bắt đầu vận chuyển kỹ năng đặc thù *Cốt Cảm*.


*Vút!*


Tầm nhìn của Lục Hoài Dạ đột ngột biến đổi hoàn toàn. Vạn vật xung quanh nhạt nhòa đi thành một màu xám xịt vô hồn, chỉ còn lại những luồng sáng huyết mạch màu đỏ phát ra từ các di cốt cổ tộc đang lơ lửng trong không gian. Hắn kỳ vọng sẽ nhìn thấy một luồng sáng huyết sắc rực rỡ, bùng cháy như mặt trời của thanh phi kiếm cốt sườn đúc từ xương sườn của cha hắn ngay trên bệ đá luyện công.


Nhưng... trước mắt hắn chỉ là một khoảng không trống rỗng.


Trên bệ đá đen kịt không hề có bóng dáng của thanh phi kiếm. Chỉ có một luồng sáng huyết mạch cực kỳ mỏng manh, yếu ớt và đang nhạt dần bám lại trên bề mặt đá — đó là tàn dư khí tức rỉ ra từ thanh kiếm khi nó được đặt ở đây vài giờ trước.


"Không có... Thanh kiếm không có ở đây!" Lục Hoài Dạ cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, trái tim hắn khẽ thắt lại. Sự hụt hẫng và phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lòng ngực rách nứt của hắn.


Hắn đã tiêu hao toàn bộ số Huyết Hủ Thảo tích lũy, liều mạng đột nhập vào biệt phủ canh phòng nghiêm ngặt này, nhưng mục tiêu đoạt cốt tối thượng lại hoàn toàn trống rỗng.


Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã từ phía hành lang mật thất vang lên. Lục Hoài Dạ lập tức thu hồi Cốt Cảm, cánh tay trái tím đen khẽ vận lực chuẩn bị phóng độc châm tiêu diệt kẻ đột nhập.


"Lục ca ca... là ta!" Giọng nói hớt hải của Tiểu Trúc vang lên từ khe cửa đá. Thiếu nữ chạy vào, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ hoảng loạn, hơi thở dồn dập không ra hơi.


Nàng chạy sát lại gần hắn, thì thầm đầy kinh hãi: "Lục ca ca, hỏng rồi! Tống Quy cùng Vân Dao tiên tử đã mang thanh phi kiếm cốt sườn đi từ hai canh giờ trước rồi!"


Lục Hoài Dạ quay đầu lại, đôi mắt xám lạnh nhìn chằm chằm vào nàng, sát khí vô hình tỏa ra khiến Tiểu Trúc khẽ run lên bần bật. "Bọn chúng mang đi đâu?"


"Bọn chúng đã mang thanh kiếm lên Thiên Lôi Đài ở quảng trường trung tâm ngoại môn để chuẩn bị cho đại lễ ngoại môn diễn ra vào sáng mai!" Tiểu Trúc khóc nấc lên, tay bám chặt lấy vạt áo gai thô của hắn. "Ta vừa nghe lén được bọn lính canh bàn tán... Tống Quy định dùng chính thanh phi kiếm cốt sườn đúc từ xương sườn của cha huynh để mổ xẻ sống một con Lôi Lang yêu thú khổng lồ làm trò tiêu khiển, biểu diễn ngự kiếm thuật trước mặt vạn đệ tử và các trưởng lão nội môn ngày mai!"


*Ầm!*


Một tiếng nổ chấn động vô hình như bộc phát ngay trong thức hải của Lục Hoài Dạ. Luồng oán khí huyết sắc trong lồng ngực hắn sôi sục dữ dội, đường vân Huyết Mạch Trận Đồ dưới da ngực phát sáng đỏ rực rỡ dưới lớp áo thô. Tiếng khóc than u uất, đau đớn khôn cùng của người cha đã khuất lại vang vọng bên tai hắn, cào xé tâm can hắn thành trăm mảnh.


Bọn chúng giết cha hắn đoạt xương, rèn thành binh khí, giờ đây lại muốn dùng chính khúc xương sườn rướm máu ấy để làm trò tiêu khiển, mổ xẻ thú vật trước vạn người để mua vui và thể hiện uy thế kiêu ngạo tàn bạo của mình.


Sự sỉ nhục và tàn nhẫn này đã vượt quá giới hạn cực hạn của sự chịu đựng.


Lục Hoài Dạ bóp chặt hai nắm tay, khớp xương ngón tay trái xám tro phát ra tiếng kêu *Rắc! Rắc!* giòn giã đầy ghê rợn, những đường vân rết độc tím đen quằn quại bộc phát luồng độc khí nhàn nhạt ăn mòn mặt đất đá dưới chân.


"Tống Quy... Vân Dao..." Giọng nói của Lục Hoài Dạ vang lên lạnh lẽo, trầm đục và đầy sát ý tuyệt đối như vọng lên từ chín tầng địa ngục. "Đại lễ ngoại môn ngày mai... sẽ là ngày các ngươi phải trả nợ máu bằng chính xương cốt của mình."


Hắn lẳng lặng quay người, vỗ cánh tay trái dứt khoát lách qua khe cửa đá mật thất, biến mất vào màn đêm giông bão đang gào thét ngoài kia, hướng thẳng về phía quảng trường Thiên Lôi Đài — nơi cuộc huyết chiến sinh tử ngày mai sắp sửa bùng nổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!