Nhạc nềnWuxia

Hoang Cổ Luyện Thể

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong Hắc Cốt Động đặc quánh như một thứ mực đen rùng rợn, lạnh lẽo và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn tử khí thối rữa của hàng vạn xác chết bị chôn vùi qua nhiều thế kỷ. Nơi đây vốn là một vết nứt địa mạch khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất nghĩa trang ngoại môn Thương Vân Tông, quanh năm không một tia nắng mặt trời nào có thể lọt tới. Sương mù oán độc màu xám xịt dâng cao từ những vực thẳm không đáy, lẩn khuất trong đó là tiếng gào thét u uất, xé lòng của những oán linh cuồng bạo bất dung với thiên địa.


*Phịch!*


Lục Hoài Dạ đổ gục xuống một khe nứt đá hẹp dưới đáy vực sâu nhất của hang động. Hắn thở dốc, từng ngụm khí lạnh tràn vào lồng ngực kéo theo cảm giác bỏng rát như bị vạn kim châm. Nhục thân của hắn lúc này đã chạm đến giới hạn cực đoan của sự chịu đựng. Vai trái bị chém một nhát sâu hoắm bởi lôi kiếm của Triệu Đoạt đêm qua, vết thương loét ra rỉ thứ máu đỏ tươi xen lẫn những tia sét tím nhạt của lôi độc đang điên cuồng ăn mòn tế bào. Mỗi lần vận chuyển hơi thở, lôi lực Trúc Cơ Sơ Kỳ lại cuộn trào, tàn phá các thớ cơ rách nát xung quanh bả vai. Không chỉ vậy, bắp đùi chân trái của hắn cũng chằng chịt những vết rạn nứt rỉ máu, hậu quả của việc cưỡng ép thi triển Huyết Trận Độn Thuật liên tục để vượt qua mạng lưới tuần tra gắt gao của Chu Hải.


"Oán khí ở đây... thật thuần khiết." Lục Hoài Dạ thầm thì, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen kịt. Hắn không hề tỏ ra hoảng loạn, đôi mắt xám lạnh sâu thẳm vẫn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông lạnh giá.


Hắn khẽ động đậy ngón tay, vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật theo chiều ngược lại. Lỗ chân lông toàn thân hắn lập tức đóng chặt, ép toàn bộ dòng máu cổ tộc tinh khiết đang sôi sục vào sâu trong tủy xương. Nhịp tim của hắn chậm dần, chậm dần rồi gần như dừng hẳn. Da thịt hắn trở nên lạnh ngắt, xám xịt như một xác chết vừa mới lìa đời dưới lòng đất sâu. Đây là cách duy nhất để hắn tạm thời cắt đứt sự dò xét thần thức của các chấp pháp vệ đang lùng sục ráo riết phía trên miệng hang.


*Phành phạch...*


Một tiếng vỗ cánh khô khốc vang lên giữa khoảng không tăm tối. Từ trên một nhũ đá rủ đầy rêu độc, một bóng đen lớn bằng bàn tay lao xuống, đáp nhẹ nhàng lên bả vai phải của Lục Hoài Dạ. Đó là Cốt Nha — con quạ xương đen kỳ dị với cơ thể nửa da thịt khô héo, nửa lộ ra những khúc xương sườn trắng sạm màu thời gian. Đôi mắt nó bùng cháy hai đốm lửa ma trơi màu đỏ ngầu, đầu khẽ nghiêng, phát ra tiếng kêu *Oa... Oa...* trầm đục như tiếng chuông gọi hồn.


Cốt Nha cúi đầu, dùng chiếc mỏ nhọn hoắt rỉ sét của nó khẽ mổ vào vết thương vai trái của Lục Hoài Dạ, tham lam hút lấy luồng lôi độc tím nhạt đang rỉ ra. Đối với sinh vật cốt linh chuyên ăn oán khí sa mạc này, tử khí và lôi độc cắn trả chính là thứ đại bổ thực phẩm.


"Cốt Nha, bảo vệ bên ngoài." Lục Hoài Dạ khẽ ra lệnh qua kết nối thần thức yếu ớt. "Bất kỳ kẻ nào bước vào phạm vi mười trượng, lập tức cảnh báo."


Con quạ xương khẽ vỗ cánh, đôi mắt phát ra đốm lửa đỏ ngầu quỷ dị đầy cảnh giác. Nó bay lên, đậu trên một mỏm đá nhô ra ngay lối vào ngách hang tăm tối, lặng lẽ hòa mình vào bóng đêm rùng rợn, làm tai mắt canh gác cho chủ nhân.


Lục Hoài Dạ hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau nhức xương tủy đang hành hạ thể xác. Hắn thò tay vào chiếc gùi tre rách nát đeo sau lưng, lấy ra hai thứ vật phẩm quan trọng nhất cho cuộc bế quan sinh tử này.


Thứ nhất là một mảnh xương tay trái phát sáng màu lục bảo nhạt bọc trong lớp vải gai thô nhuốm máu. Đó chính là di cốt của tổ tiên đời thứ tư Lục Thiên Độc — bậc thầy độc cổ của cổ tộc năm xưa. Mảnh xương chỉ dài khoảng nửa thước, khẳng khiu như một cành củi khô màu lục sẫm, nhưng xung quanh nó luôn có những làn khói độc màu tím đen quằn quại như những con rết độc đang ngủ say, tỏa ra mùi tanh nồng cực kỳ nguy hiểm. Đây là mảnh di cốt hắn đã liều mạng thu hoạch được dưới khe nứt đáy vực sâu Hắc Cốt Động vài ngày trước.


Thứ hai là một bình gốm nhỏ màu xám bẩn thỉu chứa *Linh dịch tịnh hóa oán khí (thô)*. Đây là thứ dược dịch tịnh hóa do hắn tự chế tạo bằng cách chưng cất lén lút các thảo dược tàn dư nhặt được từ Linh Dược Viên, kết hợp với nước suối tịnh hóa. Dù chỉ là dược dịch thô sơ cấp thấp, nhưng nó là tấm lá chắn duy nhất giúp hắn không bị tàn niệm oán hận vạn năm của tổ tiên làm điên loạn thần thức trong quá trình cấy ghép.


"Kinh mạch toàn thân đã phế thải, lồng ngực rách nứt, tinh huyết hao hụt quá nửa..." Lục Hoài Dạ tự đánh giá nhục thân của mình, khóe mắt khẽ co giật. "Nếu không dung hợp mảnh độc cốt này để khôi phục kinh mạch, ta sẽ chết vì lôi độc cắn trả trước khi Chấp Pháp Đường tìm thấy mật đạo Thủy Tổ Phế Tích."


Hắn quyết định hành động. Không có hệ thống tu luyện, không có đan dược hộ mạch cao cấp, con đường phục hận của hậu duệ cổ tộc duy nhất chỉ có thể đổi bằng máu, sự tàn nhẫn đối với chính bản thân và ý chí kiên định vượt qua ranh giới sinh tử.


Lục Hoài Dạ rút ra chiếc đục sắt rỉ sét từ gùi tre, dứt khoát rạch một đường dài dọc theo bắp tay trái của mình.


*Xoẹt!*


Da thịt rách toác, máu đỏ tươi lập tức phun ra, nhuộm đỏ cả cánh tay trái gầy gò. Hắn không hề phát ra một tiếng rên rỉ, chỉ có hai hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi xuống cằm. Hắn dùng ngón tay bẻ rộng vết thương, để lộ ra khúc xương cánh tay trái khẳng khiu của mình. Tiếp đó, hắn cầm lấy mảnh xương độc của Lục Thiên Độc, đặt áp sát vào phần xương thịt đang rỉ máu.


*Ầm!*


Ngay khi hai mảnh xương vừa tiếp xúc, một luồng oán độc vạn năm màu tím đen từ di cốt Lục Thiên Độc lập tức bùng phát như núi lửa phun trào. Luồng độc khí hung hãn, tàn bạo cuộn xoáy dâng cao, quấn chặt lấy cánh tay trái của Lục Hoài Dạ và điên cuồng lao thẳng vào hệ thống kinh mạch rách nứt của hắn.


"Ư...!"


Lục Hoài Dạ trợn trừng hai mắt, toàn thân run rẩy dữ dội. Cảm giác đau đớn tột cùng, ngột ngạt và tê dại đến mức hủy diệt thần thức lập tức ập đến. Cánh tay trái của hắn trong chớp mắt chuyển sang màu lục sẫm ghê rợn, da thịt bắt đầu thối rữa, bốc lên những làn khói độc ăn mòn không khí xung quanh. Độc tính vạn năm của Lục Thiên Độc quá mạnh, nhục thân phế mạch của hắn không thể chịu đựng nổi liên kết thô bạo này.


Trong thức hải hỗn loạn của hắn, bóng đen vĩ đại của Thủy Tổ Lục Vạn Thiên khẽ lay động, một luồng ý chí viễn cổ lạnh lùng dội thẳng vào thần hồn: *"Hậu duệ... Độc cốt của Thiên Độc chứa đựng oán niệm và độc cổ vạn năm của vạn người chết oan. Muốn đòi lại xương cốt tổ tiên, nhục thân của ngươi phải hóa thành lò nung độc. Vận chuyển Oán Lực Chuyển Hóa ngay!"*


Lục Hoài Dạ cắn chặt răng, cố giữ lại một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng giữa cơn bão đau đớn. Hắn nhắm chặt mắt, bắt đầu vận chuyển *Oán Lực Chuyển Hóa*.


Lỗ chân lông toàn thân hắn mở rộng, điên cuồng hút lấy luồng oán khí xám xịt nồng nặc đang lơ lửng trong Hắc Cốt Động vào lồng ngực. Luồng oán khí khổng lồ từ lòng đất nghĩa trang cuộn xoáy bay vào cơ thể hắn như trăm sông đổ về biển lớn, tạo thành một luồng năng lượng đen kịt chạy dọc theo các vết nứt kinh mạch tạm thời để ngăn chặn luồng độc tố đang tràn về phía tim.


Tuy nhiên, độc tính vạn năm của Lục Thiên Độc mang tính chất âm hỏa cực mạnh, nó dễ dàng thiêu rụi luồng oán khí phòng ngự, tiếp tục ăn mòn sâu vào tận xương tủy cánh tay trái của hắn. Da thịt bắp tay trái đã bắt đầu rữa nát rỉ ra thứ máu đen thối rữa ghê người.


Cốt Nha đậu trên mỏm đá phát ra tiếng kêu *Oa! Oa!* hoảng hốt. Đôi mắt lửa ma trơi của nó bùng cháy dữ dội khi cảm nhận được luồng độc khí tím đen đang có xu hướng bộc phát mạnh mẽ ra ngoài cửa hang, đe dọa làm sụp đổ kết giới ẩn tức và thu hút sự chú ý của Chấp Pháp Đường tuần tra phía trên.


"Không được... Ta không thể gục ngã ở đây!" Lục Hoài Dạ gầm lên một tiếng khàn khàn trong cổ họng.


Hắn vung tay phải bám đầy vết thương, cầm lấy bình gốm chứa *Linh dịch tịnh hóa oán khí (thô)*, dứt khoát đổ toàn bộ thứ nước dịch màu xám nhạt lên vết rạch rỉ máu trên bắp tay trái và lồng ngực của mình.


*Xèo xèo xèo!*


Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên kèm theo những làn khói trắng bốc lên nghi ngút. Thứ dược dịch tịnh hóa thô sơ khi tiếp xúc với oán độc hỏa lập tức xảy ra phản ứng trung hòa dữ dội. Cơn đau đớn tăng lên gấp bội, đau đớn như có hàng vạn con rết độc đang dùng răng nanh gặm nhấm, róc xương róc thịt hắn từ bên trong. Da thịt Lục Hoài Dạ nứt nẻ, máu tươi phun ra rồi lập tức bị thiêu rụi thành những mảng vảy đen kịt.


Nhưng chính phản ứng trung hòa tàn bạo này đã làm suy giảm đi năm mươi phần trăm sát lực của độc tố vạn năm. Luồng oán độc không còn ăn mòn hủy hoại tế bào nữa, mà dưới sự dẫn dắt của *Oán Lực Chuyển Hóa*, nó biến thành một luồng năng lượng tôi luyện thô ráp, điên cuồng len lỏi vào sâu trong hệ thống kinh mạch phế thải của hắn.


Lục Hoài Dạ cảm nhận được rõ rệt quá trình rách nứt và tái tạo kỳ vĩ đang diễn ra bên trong cơ thể mình.


Mười hai kinh mạch phế thải đầu tiên chạy dọc từ bắp tay trái, qua vai và lồng ngực — vốn đã bị vỡ nát hoàn toàn mười năm trước — giờ đây đang được luồng năng lượng độc cốt màu lục bảo cưỡng chế nối liền và vá víu lại. Mỗi khớp xương bả vai trái phát ra những tiếng *Rắc! Rắc!* giòn giã, lôi độc tím nhạt của Triệu Đoạt bị độc tính vạn năm của Lục Thiên Độc nuốt chửng hoàn toàn, tịnh hóa sạch sẽ không để lại một chút tàn dư.


Quá trình dung hợp kéo dài suốt ba canh giờ hành xác tột cùng. Mồ hôi trộn lẫn máu tươi nhuộm đen cả chiếc chiếu rơm ẩm mốc dưới thân hắn.


Khi tia sáng hừng đông mờ nhạt đầu tiên cố gắng xuyên qua màn sương độc của nghĩa trang lọt vào cửa hang, luồng khói độc màu tím đen xung quanh cánh tay trái của Lục Hoài Dạ mới từ từ thu hồi vào trong da thịt.


Lục Hoài Dạ từ từ mở mắt. Đôi mắt xám lạnh của hắn giờ đây lóe lên một tia sáng lục bảo nhạt quỷ dị rồi biến mất, sâu thẳm và đầy uy áp.


Hắn đưa cánh tay trái lên trước mặt quan sát. Da thịt bắp tay trái của hắn đã hoàn toàn hồi phục, chuyển sang một màu xám nhẹ của đá tảng, săn chắc và cứng cáp như hắc thiết vạn năm. Bên dưới lớp da xám tro ấy, những đường vân trận pháp màu tím đen quằn quại như những con rết độc đang ngủ say, thỉnh thoảng lại phát ra đốm sáng lục bảo nhạt.


Hắn khẽ nắm chặt bàn tay trái. Một tiếng *Ầm* nhẹ phát ra từ luồng khí lưu xung quanh nắm đấm nhục thân lực.


"Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng... Sơ khởi huyết mạch cổ tộc!" Lục Hoài Dạ thì thầm, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.


Nhờ dung hợp thành công độc cốt của Lục Thiên Độc, nhục thân của hắn đã đạt được sức mạnh phòng ngự nhục thân vượt trội, tăng năm mươi phần trăm khả năng chống đỡ các đòn tấn công vật lý từ binh khí thông thường. Mười hai kinh mạch phế thải đầu tiên đã được khôi phục hoàn hảo, cuồn cuộn lưu chuyển linh lực huyết sắc tinh thuần thay thế cho đan điền vỡ nát. Luồng độc đạo thần thông sơ cấp đã bén rễ trong xương tủy hắn, giúp cánh tay trái của hắn mang độc tính ăn mòn cực mạnh và có khả năng kháng chín mươi phần trăm các loại kịch độc phàm trần.


Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng cực kỳ đắt đỏ. Toàn bộ số *Linh dịch tịnh hóa oán khí (thô)* tích lũy bấy lâu nay đã bị tiêu hao sạch sẽ không còn một giọt. Da thịt toàn thân hắn nứt nẻ chằng chịt những vết sẹo mới, bả vai trái vẫn còn cảm giác đau nhức xương tủy dữ dội mỗi khi vận lực quá mức.


Cốt Nha từ trên mỏm đá bay xuống, đậu nhẹ lên vai hắn, phát ra tiếng kêu *Oa...* đầy cung kính như thể chúc mừng chủ nhân vừa từ cõi chết trở về.


"Chu Hải và Chấp Pháp Đường chắc chắn đang điên cuồng truy quét bãi tha ma phía trên." Lục Hoài Dạ trầm giọng, ánh mắt hướng lên phía trần hang ngập sương độc. "Nhưng ta đã không còn là tên phu quét xác hèn mọn có thể để bọn chúng tùy ý dẫm đạp nữa."


Hắn thò tay vào ngực áo, định lấy chiếc Vòng cổ tóc oán niệm ra để kiểm tra xem lớp ngụy trang có bị ảnh hưởng sau đợt đột phá hay không. Nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào ngực áo, chiếc *Cổ Cốt La Bàn* bằng đồng rỉ sét giấu bên trong đột ngột rung chuyển điên cuồng.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Chiếc la bàn nóng lên như một hòn than cháy rực, tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng bỏng thiêu đốt lồng ngực hắn. Lục Hoài Dạ vội vàng rút chiếc la bàn ra đặt trên lòng bàn tay trái xám tro.


*Vút!*


Một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ như máu tươi bất ngờ bùng phát từ tâm la bàn, xé rách màn sương mù tăm tối của Hắc Cốt Động. Kim chỉ bằng xương ngón tay Thủy Tổ nằm giữa la bàn bắt đầu quay cuồng điên cuồng với tốc độ cực nhanh, phát ra những tiếng rít u uất như tiếng khóc than của hàng vạn tộc nhân bị phân thây năm xưa.


Lục Hoài Dạ nín thở, đôi mắt xám lạnh khóa chặt vào chiếc kim chỉ xương đang rung bần bật.


*Két!*


Chiếc kim chỉ xương đột ngột dừng lại, khóa chặt vào một hướng duy nhất. Nó không chỉ ngang dọc như bình thường, mà dựng đứng lên, chỉ thẳng lên đỉnh đầu hắn — xuyên qua trần đá dày đặc của Hắc Cốt Động, hướng thẳng về phía đỉnh núi ngoại môn cao nhất của Thương Vân Tông.


Cùng lúc đó, trong thức hải của hắn vang lên một tiếng khóc nghẹn ngào, u uất đầy oán hận của người cha đã khuất Lục Thanh Sơn, hòa lẫn với tiếng gầm thét đòi nợ máu của vạn cổ anh linh vọng xuống từ đỉnh núi cao.


"Cha..." Lục Hoài Dạ bóp chặt chiếc la bàn trong tay, khớp xương ngón tay phát ra tiếng kêu rắc rắc. Đôi mắt xám lạnh của hắn bùng cháy ngọn lửa phục hận ngùn ngụt.


La bàn cổ tộc đã phản ứng cực hạn. Điều này chứng minh mảnh di cốt đầu tiên — xương sườn thứ bảy của cha hắn đang bị rèn thành phi kiếm cốt sườn — đã được đưa về mật thất bế quan của thiếu chủ Tống Quy trên đỉnh núi ngoại môn, chuẩn bị cho đại lễ ngoại môn sắp tới.


Sát tinh đòi nợ huyết mạch đã thức tỉnh dưới đáy vực sâu, và hành trình đòi xương đẫm máu của Lục Hoài Dạ chính thức bắt đầu từ giây phút này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!