Nghi Binh Nghĩa Trang
Sương mù hừng đông dày đặc như những dải vải liệm màu xám tro, lững lờ trôi qua những nấm mồ đất ẩm ướt của nghĩa trang ngoại môn Thương Vân Tông. Cơn giông bão kinh hoàng đêm qua đã tạnh, để lại một mặt đất nhão nhoét bùn lầy, nồng nặc mùi đất ẩm xen lẫn tử khí thối rữa tích tụ trăm năm. Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp trên vách núi biên thùy nghe u uất như tiếng khóc than của những linh hồn không lối thoát.
Bên trong căn lều phu dịch rách nát, Lục Hoài Dạ ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm ẩm mốc. Khuôn mặt hắn tái nhợt dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng lạnh lùng. Hắn khẽ nghiêng người, tay phải run rẩy chạm vào bả vai trái. Vết thương do lôi kiếm của Triệu Đoạt chém sâu đêm qua vẫn còn rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi xen lẫn những tia sét tím nhạt của lôi độc đang ngoan cố gặm nhấm da thịt.
Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều kéo theo một cơn đau nhói buốt đến tận xương tủy. Nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng tuy đã giúp hắn giữ lại cánh tay, nhưng lôi lực của một tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ không phải là thứ dễ dàng tịnh hóa khi đan điền của hắn đã vỡ nát. Dưới da ngực hắn, những đường vân huyết sắc của Huyết Mạch Trận Đồ đang nhấp nháy một cách yếu ớt, như thể sắp sửa lụi tàn sau khi tiêu hao đến năm mươi phần trăm tinh huyết để luyện chế Huyết Nô đêm qua.
Hắn khẽ cúi đầu, nhìn xuống chiếc Vòng cổ tóc oán niệm đeo trước ngực. Di vật của người mẹ đã khuất giờ đây chằng chịt những vết rạn nứt dài rỉ ra từng tia oán khí xám xịt. Đợt càn quét thần thức tàn bạo của Triệu Đoạt trước đó đã ép chiếc vòng cổ phải gánh chịu quá giới hạn, chỉ cần thêm một luồng thần thức mạnh mẽ nữa quét qua, lớp ngụy trang này sẽ hoàn toàn vỡ vụn.
"Mạnh Hùng vẫn còn hôn mê dưới mật đạo Thủy Tổ Phế Tích..." Lục Hoài Dạ thầm nghĩ, ánh mắt hướng về phía khe nứt tối tăm dưới gầm giường rơm đã được che đậy kỹ lưỡng. "Ta không thể để bọn chúng phát hiện ra nơi đó. Nhưng bãi tha ma này... đã không còn an toàn nữa."
Đột nhiên, từ phía cổng nghĩa trang vọng lại tiếng bước chân dồn dập rầm rập xé rách màn sương tĩnh mịch. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách ghê rợn cùng tiếng quát tháo đằng đằng sát khí lập tức khiến không khí đặc quánh lại.
"Nhanh lên! Khóa chặt mọi ngả đường dẫn ra Thương Vân Trấn! Đội một lục soát khu nghĩa địa phía tây, đội hai theo ta vào khu lều phu dịch! Một con kiến cũng không được thả đi!"
Đó là giọng của Chu Hải — Chấp pháp đội trưởng ngoại môn.
Lục Hoài Dạ đứng dậy, động tác nhẹ nhàng và không phát ra một tiếng động nhỏ. Hắn vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật, cưỡng chế ép toàn bộ dòng máu cổ tộc đang sôi sục vào sâu trong tủy xương. Nhịp tim của hắn chậm dần, chậm dần rồi gần như dừng hẳn, cơ thể tỏa ra một luồng khí tức lạnh ngắt, xám xịt như một xác chết vừa mới lìa đời. Hắn khoác lên mình chiếc áo choàng vải gai thô rách nát bẩn thỉu, che giấu đi bả vai trái đang rỉ máu, rồi lẳng lặng đứng đợi trong góc tối của căn lều.
*Ầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của căn lều bị một cú đá bạo liệt tông thẳng vào, vỡ vụn thành nhiều mảnh. Chu Hải bước vào, thân hình cao lớn khoác giáp da đen của Chấp Pháp Đường tỏa ra uy áp nặng nề của một tu sĩ Luyện Khí Tầng 8. Khuôn mặt góc cạnh tàn ác của gã co giật, vết sẹo dài từ mắt đến cằm đỏ ửng lên dưới làn sương lạnh.
Ngay khi vừa bước vào, Chu Hải lập tức phóng ra luồng thần thức sắc bén như dao cạo, quét thẳng qua căn lều rách nát và dừng lại trên người Lục Hoài Dạ.
Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trước ngực Lục Hoài Dạ khẽ run lên, tỏa ra một luồng oán khí xám mỏng manh, bẻ cong luồng thần thức của Chu Hải sang hướng bãi rác Phế Cốt Khâu bên ngoài. Chu Hải nhíu mày, gã chỉ cảm nhận được một luồng tử khí nồng nặc và một phế vật phế mạch đang run rẩy đứng trong góc tối.
"Ngoại môn chấp sự Triệu Đoạt mất tích đêm qua sau cơn bão." Chu Hải bước tới một bước, dùng chuôi kiếm hắc thiết nâng cằm Lục Hoài Dạ lên, đôi mắt ti hí lanh lợi dò xét từng biểu cảm trên khuôn mặt thiếu niên. "Có kẻ báo cáo gã đã đến nghĩa trang này trước khi mất dấu. Ngươi — một tên phu quét xác hèn mọn, có nhìn thấy gã đi đâu không?"
Lục Hoài Dạ run rẩy quỳ sụp xuống đất bùn, giọng nói lắp bắp đầy vẻ sợ hãi: "Đội... Đội trưởng đại nhân khai ân... Đêm qua giông bão lớn quá, sấm sét nổ liên tục... Tiểu nhân chỉ biết ôm đầu trốn dưới giường rơm, không nghe thấy, cũng không nhìn thấy chấp sự đại nhân nào cả..."
Chu Hải hừ lạnh một tiếng, gã không tin lời của một tên phu dịch đáy xã hội. Gã vung tay ra lệnh cho hai tên chấp pháp vệ phía sau: "Lục soát toàn bộ căn lều! Nhất là dưới gầm giường rơm kia!"
Tim Lục Hoài Dạ nảy mạnh một nhịp. Dưới giường rơm chính là lối vào Thủy Tổ Phế Tích, nơi Mạnh Hùng đang nằm dưỡng thương. Nếu bọn chúng lật tấm ván gỗ lên, mọi bí mật sẽ bị phơi bày, và cả hai sẽ không có đường sống.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lục Hoài Dạ vẫn giữ được sự tỉnh táo đến tột cùng. Hắn âm thầm vận chuyển Huyết Mạch Trận Đồ dưới da ngực, truyền một luồng oán lực huyết sắc cực nhỏ len lỏi qua đất bùn ẩm ướt dưới chân, dẫn thẳng ra khu rừng rậm phía đông nghĩa trang — nơi hắn đang giấu Huyết Nô Triệu Đoạt.
*"Kích hoạt!"*
Ở khu rừng phía đông, cách căn lều khoảng năm mươi trượng, xác chết vô hồn của Triệu Đoạt đột ngột mở mắt. Dưới sự điều khiển thần thức của Lục Hoài Dạ, nhục thân Trúc Cơ Sơ Kỳ của gã bật dậy khỏi vũng bùn. Huyết Nô Triệu Đoạt nhặt lấy thanh Trường Đao Bản Lớn, cố tình vung mạnh đao chém đứt một cành cây cổ thụ, tạo ra một tiếng *Rắc* giòn giã và một luồng linh lực lôi điện tím bộc phát dữ dội xé rách màn sương mù.
*Đoành!*
Tiếng động lớn và dao động linh lực Trúc Cơ quen thuộc lập tức thu hút sự chú ý của Chu Hải. Gã xoay người lại, đôi mắt ưng sắc bén khóa chặt về hướng đông.
"Dao động lôi pháp của Triệu chấp sự! Gã đang ở phía đông!" Một tên chấp pháp vệ hét lên.
Chu Hải không nghi ngờ gì nữa. Gã nghĩ rằng Triệu Đoạt đang truy đuổi kẻ thù hoặc đang cố gắng bỏ trốn cùng bảo vật cướp được. Gã dứt khoát bỏ lại căn lều rách nát, vung kiếm chỉ về hướng đông: "Đuổi theo! Bắt sống Triệu Đoạt cho ta!"
Toán chấp pháp vệ rầm rập lao ra khỏi lều, đuổi theo luồng lôi điện giả tạo đang di chuyển nhanh chóng về phía bìa rừng phía đông.
Căn lều rách nát trở lại sự im ắng lạnh lẽo. Lục Hoài Dạ từ từ đứng dậy khỏi mặt đất bùn. Khóe miệng hắn rỉ ra một vệt máu đen — hậu quả của việc cưỡng ép vận chuyển trận đồ điều khiển Huyết Nô khi nhục thân đang suy kiệt.
"Chu Hải sẽ sớm phát hiện ra Triệu Đoạt chỉ là một cái xác vô hồn." Lục Hoài Dạ thầm nghĩ, ánh mắt xám lạnh nhìn về phía Hắc Cốt Động tăm tối ở rìa nghĩa trang. "Ta phải đi ngay lập tức. Hắc Cốt Động chứa đầy oán khí vạn năm, là nơi duy nhất giúp ta che giấu huyết khí và tịnh hóa lôi độc."
Hắn không thể chạy trốn theo cách thông thường, vì vòng vây của Chấp Pháp Đường bên ngoài nghĩa trang đang khép lại rất nhanh. Hắn dứt khoát cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi lên lòng bàn tay trái bám đầy vân rết độc.
"Huyết Trận Độn Thuật!"
*Xoạt!*
Một làn sương máu đỏ tươi rùng rợn bùng phát, bao phủ lấy toàn bộ nhục thân gầy gò của Lục Hoài Dạ. Trong chớp mắt, cơ thể hắn biến mất vào hư không, hóa thành một luồng huyết vụ mờ ảo lướt nhanh qua các khe hở tuần tra của chấp pháp vệ, dịch chuyển từng khoảng cách mười trượng hướng thẳng về phía miệng hang Hắc Cốt Động.
Mỗi lần dịch chuyển, kinh mạch chân trái của hắn lại phát ra tiếng rách nứt nhẹ đau đớn, máu từ vai trái chảy ra nhiều hơn nhuộm đỏ cả lớp áo gai thô xám tro. Nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không để phát ra một tiếng rên rỉ nào.
***
Trong khi đó, ở bìa rừng phía đông nghĩa trang, Chu Hải dẫn đầu toán chấp pháp vệ đuổi kịp bóng người béo phị đang lảo đảo chạy trốn trong màn sương mù dày đặc.
"Triệu chấp sự! Đứng lại cho ta!" Chu Hải hét lớn, vung thanh kiếm hắc thiết chém ra một đường kiếm khí sắc bén nhắm thẳng vào chân đối thủ.
*Phập!*
Đường kiếm chém trúng bắp chân của bóng người béo phị, nhưng kỳ lạ thay, không hề có một tiếng la hét đau đớn nào vang lên, cũng không có dòng máu đỏ tươi nào phun ra. Bóng người đó vẫn tiếp tục lảo đảo bước đi một cách máy móc.
Chu Hải nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó cực kỳ bất thường. Gã vỗ cánh lướt nhanh áp sát, vung kiếm chém mạnh một đường ngang lưng đối thủ.
*Xoạt! Rầm!*
Thân hình béo phị của "Triệu Đoạt" bị chém đứt làm đôi, đổ gục xuống đất bùn ẩm ướt.
Chu Hải đáp xuống cạnh cái xác, vội vàng cúi xuống kiểm tra. Khi gã lật khuôn mặt rỗ béo phị lên, gã lập tức kinh hoàng thốt lên một tiếng.
Khuôn mặt của Triệu Đoạt trắng bệch vô thần, đôi mắt xám đục không có tiêu cự nhìn chằm chằm vào hư không. Trên lồng ngực nát bét của gã, những đường vân trận pháp màu đỏ máu bám đầy máu tươi đang nhấp nháy một cách quỷ dị rồi từ từ lụi tàn. Toàn bộ cơ thể gã lạnh ngắt, cứng đờ — đây rõ ràng là một cái xác đã chết từ nhiều canh giờ trước!
"Cái gì? Triệu Đoạt đã chết từ lâu?" Một tên chấp pháp vệ kinh hãi kêu lên. "Vậy... kẻ vừa chạy trốn là ai?"
Chu Hải bóp chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Gã nhìn những đường vân trận pháp huyết sắc đang tan biến trên xác Triệu Đoạt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng gã.
"Đây không phải là người sống... Đây là tà thuật khống thi!" Chu Hải gầm lên, giọng nói run rẩy vì kinh hãi xen lẫn giận dữ. "Có kẻ đứng sau điều khiển xác chết của Triệu Đoạt để lừa chúng ta! Chúng ta trúng kế điệu hổ ly sơn rồi!"
Gã lập tức đứng dậy, rút ra một chiếc truyền âm phù màu đỏ rực từ trong ngực áo, bóp nát nó bằng linh lực. Luồng sáng đỏ bùng phát xé rách màn sương mù, truyền đi thông điệp khẩn cấp gửi thẳng về phía nội môn Thương Vân Tông cho Chấp pháp trưởng lão Tần Mục:
"Báo cáo trưởng lão! Triệu Đoạt chấp sự đã bị sát hại dã man tại nghĩa trang ngoại môn! Kẻ đứng sau sở hữu tà thuật khống thi cực kỳ đáng sợ của ma đạo, đang lẩn trốn trong bãi tha ma! Xin trưởng lão phát lệnh phong tỏa toàn diện!"
Tiếng chuông cảnh báo của Chấp Pháp Đường ngoại môn lại một lần nữa vang dội rền vang khắp vùng núi Thương Vân Sơn hoang dã, báo hiệu một cuộc vây quét tàn khốc và đẫm máu hơn sắp sửa đổ ập xuống nghĩa trang nghĩa địa hoang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!