Huyết Nô Đầu Tiên
Sương mù hừng đông cuộn xoáy ngoài cửa lều rách nát như những dải lụa trắng tang tóc. Tiếng sấm rền vang từ phía đỉnh núi Thương Vân Sơn dội xuống, báo hiệu một trận giông bão kinh hoàng sắp sửa quét qua vùng biên cương hoang dã.
Bên trong lều, bầu không khí đặc quánh và lạnh lẽo đến mức nghẹt thở. Ngoại môn chấp sự Triệu Đoạt đứng sừng sững như một tòa tháp thịt béo phị. Khuôn mặt rỗ của gã co giật đầy tàn nhẫn, đôi mắt híp lại lộ ra tia sát khí lạnh lùng khi ngón tay thô kệch dính đầy mỡ nhấc mảnh vải thô dính máu lên trước ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu sắp cạn.
"Mảnh vải dính máu này... ngươi giấu dưới gầm giường để làm gì?" Giọng Triệu Đoạt rít qua kẽ răng, mang theo uy áp linh lực Trúc Cơ Sơ Kỳ vô hình nhưng nặng nề, khiến những hạt bụi trong lều ngừng chuyển động. "Nói! Lâm Phong chết ở bãi tha ma, Hắc Hổ chết dưới mỏ quặng. Cả hai tên tay chân đắc lực của ta đều mất mạng một cách quỷ dị. Mà ngươi, một tên phế vật dọn xác hèn mọn, lại tàng trữ huyết y trong lều? Ngươi có gan lớn bằng trời rồi đúng không?"
Lục Hoài Dạ đứng im lặng, đầu cúi thật thấp, hai vai khẽ run rẩy giả vờ như một kẻ dọn xác hèn mọn đang đứng trước cái chết. Nhưng bên dưới lớp áo vải gai thô xám tro bẩn thỉu, nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng của hắn đang lặng lẽ vận chuyển Tàng Huyết Tức Thuật. Dòng máu cổ tộc tinh khiết được ép chặt vào tận sâu trong tủy xương, khiến nhịp tim của hắn chậm lại đến mức tối thiểu, cơ thể lạnh ngắt như một xác chết thực sự để tránh bị thần thức của Triệu Đoạt phát hiện ra bất kỳ sự bất thường nào.
Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm đeo trước ngực hắn khẽ rung lên nhè nhẹ dưới lớp áo. Vết rạn nứt dài mới xuất hiện sau đợt càn quét thần thức trước đó đang rỉ ra từng tia oán khí lạnh lẽo, cố gắng vá víu và bẻ cong luồng thần thức dò xét của Triệu Đoạt. Lồng ngực Lục Hoài Dạ nhói lên một cơn đau nhức nhối, nhưng khuôn mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ sợ hãi, khúm núm.
"Chấp sự đại nhân khai ân... tiểu nhân thực sự bị oan..." Lục Hoài Dạ quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy, đầy vẻ khẩn cầu. "Mảnh vải đó... đó không phải là huyết y của tiểu nhân, càng không liên quan đến cái chết của các vị đầu mục đại nhân. Đó là... đó là máu của một con Lôi Lang yêu thú nhỏ mà tiểu nhân lén bẫy được ở bìa rừng bãi tha ma đêm trước."
Triệu Đoạt híp mắt, đưa mảnh vải dính máu sát mũi ngửi mạnh một cái. Gã lập tức nhướng mày. Một mùi chua loét, thối rữa đặc trưng của axit ăn mòn xộc thẳng vào mũi gã, xen lẫn mùi máu tanh nồng của dã thú. Đó chính là mùi của Huyết Hủ Thảo.
"Huyết Hủ Thảo?" Triệu Đoạt gầm gừ, đôi mắt ranh mãnh lóe lên tia sáng nghi ngờ. "Ngươi dùng độc thảo này làm gì?"
"Báo cáo đại nhân..." Lục Hoài Dạ dập đầu sát đất, giọng nghẹn ngào. "Mạnh Hùng bằng hữu của tiểu nhân bị thương nặng, xương sườn bị gãy nứt rách rưới. Tiểu nhân không có linh thạch để mua dược đan của Dược Đường ngoại môn, nên mới liều mạng hái trộm vài cọng Huyết Hủ Thảo ở Linh Dược Viên, giã nát lấy nước bôi lên vải thô để ngâm máu thú săn được, hòng chế ra một loại thuốc đắp thô sơ để giảm đau cho gã. Axit của độc thảo có thể làm tê liệt vết thương... Tiểu nhân sợ bị lính canh phát hiện trộm dược nên mới giấu kỹ dưới gầm giường... Xin đại nhân tha mạng!"
Triệu Đoạt ném mạnh mảnh vải dính máu xuống đất bùn. Gã nhìn lướt qua Mạnh Hùng đang nằm bất tỉnh nhân sự ngoài vũng nước bẩn, lồng ngực gã phập phồng một cách yếu ớt, lộ ra vết thương sưng đỏ rỉ máu đúng như lời Lục Hoài Dạ nói. Sự nghi ngờ về việc mưu sát trong lòng Triệu Đoạt vơi đi một nửa. Một tên phế vật phế mạch và một tên phu đốn củi thoi thóp thế này, làm sao có thể giết chết Lâm Phong Luyện Khí Tầng 4 và Hắc Hổ Luyện Khí Tầng 7?
Nhưng sự tham lam và tàn bạo của gã chấp sự béo phị này không dừng lại ở đó. Gã bước tới một bước, dùng mũi giày gí mạnh lên đầu ngón tay của Lục Hoài Dạ, nghiến chặt khiến xương ngón tay hắn phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn.
"Hừ, săn trộm thú rừng? Trộm dược Linh Dược Viên?" Triệu Đoạt cười lạnh đầy ti tiện. "Dù ngươi không giết người, thì tội trộm cắp tài nguyên tông môn cũng đủ để ta lột da ngươi ném vào lò rèn cốt. Nhưng... ta có thể cho ngươi một cơ hội sống. Nghe nói dạo này ngươi lén lút thu gom được một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét từ lão già mù Cổ Cốt trước khi chết? Đưa chiếc la bàn đó ra đây, ta sẽ xóa bỏ mọi tội trạng của ngươi và Mạnh Hùng đêm nay."
Lục Hoài Dạ cúi đầu, ánh mắt xám lạnh bỗng chốc co rụt lại.
*La bàn cổ? Có kẻ chỉ điểm!*
Trong đầu hắn lập tức hiện lên khuôn mặt hốc hác, ti tiện của Lục Hoài Sơn - kẻ phản bội dòng họ đang làm chó săn cho Tống gia. Chỉ có kẻ mang huyết mạch cổ tộc lai như gã mới có thể cảm ứng được sự hiện diện của Cổ Cốt La Bàn và bán đứng thông tin này cho Triệu Đoạt để đổi lấy vinh hoa phú quý.
"Chấp sự đại nhân... chiếc la bàn đó... tiểu nhân thực sự không giữ..." Lục Hoài Dạ giả vờ khóc lóc, run rẩy nói. "Nó đã bị tiểu nhân bán cho chợ đen Thương Vân Trấn từ hai ngày trước để lấy linh thạch hạ phẩm mua thuốc rồi..."
"Bán rồi?" Triệu Đoạt nghe vậy, khuôn mặt rỗ lập tức biến dạng vì giận dữ. Gã vung tay quất mạnh chiếc roi da bám đầy máu khô vào không trung, phát ra một tiếng *Vút* xé rách màn sương lạnh. "Lũ rác rưởi các ngươi dám qua mặt ta mang bảo vật ra chợ đen? Đêm nay, nếu ta không tìm thấy chiếc la bàn đó, ta sẽ róc xương cả hai đứa các ngươi!"
Nói đoạn, Triệu Đoạt phất tay ra lệnh cho toán chấp pháp vệ: "Khóa chặt căn lều này lại! Phong tỏa toàn bộ nghĩa trang ngoại môn! Ta sẽ đích thân lục soát nghĩa địa hoang đêm nay. Nếu chiếc la bàn đó thực sự nằm dưới lòng đất bãi tha ma, ta sẽ đào tận gốc trốc tận rễ!"
Bốn tên chấp pháp vệ mặc giáp da đen lập tức rút xích sắt khóa linh, rầm rập khóa chặt cửa lều rách từ bên ngoài, thiết lập một kết giới phong tỏa linh lực mỏng bao quanh căn lều rách nát. Triệu Đoạt cười lạnh một tiếng, xoay người bước ra ngoài màn mưa giông đang bắt đầu đổ xuống ào ạt.
***
Bên trong căn lều tối tăm, chỉ còn lại tiếng mưa xối xả đập vào mái lá mục nát và tiếng sấm rền vang rạch rách bầu trời đêm.
Lục Hoài Dạ từ từ đứng thẳng dậy. Vẻ khúm núm, sợ hãi trên khuôn mặt hắn biến mất hoàn toàn trong chớp mắt, thay vào đó là một sự lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Đôi mắt xám lạnh của hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa lều bị khóa chặt bằng xích sắt phát ra những tia sáng linh lực mỏng.
"Triệu Đoạt... ngươi tự tìm đường chết."
Hắn khẽ vuốt cánh tay trái của mình. Dưới lớp da xám nhẹ của nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng, những đường vân trận pháp màu tím đen của độc cốt Lục Thiên Độc bắt đầu phát sáng rực rỡ, tỏa ra một luồng tử khí âm u, lạnh buốt. Hắn biết rõ, Triệu Đoạt sẽ không bao giờ tha cho hắn và Mạnh Hùng sau khi gã lục soát nghĩa trang không có kết quả. Đêm nay, hoặc là hắn giết chết gã chấp sự tham lam này, hoặc là bí mật huyết mạch cổ tộc của hắn sẽ bị phơi bày hoàn toàn trước nội môn.
Lục Hoài Dạ tiến lại gần giường rơm, cúi xuống bế xốc thân hình hộ pháp của Mạnh Hùng đang hôn mê lên. Hắn vận chuyển một luồng oán lực nhẹ nhàng đẩy tấm ván gỗ dưới chiếu rơm ra, để lộ một khe nứt đất tối tăm dẫn thẳng xuống Thủy Tổ Phế Tích dưới lòng đất nghĩa trang.
"Mạnh Hùng, nằm ở đây dưỡng thương. Đêm nay, ta sẽ đưa kẻ hành hạ ngươi xuống địa ngục."
Hắn đặt Mạnh Hùng nằm an toàn trong ngách đá phế tích ngầm, nơi có trận pháp ẩn tức bảo vệ hoàn hảo. Sau đó, Lục Hoài Dạ thò tay vào hốc đá bí mật, rút ra cây Roi Sắt Gai Độc Hổ Vĩ của Hắc Hổ mà hắn đã giấu kỹ trong gùi tre sau lưng từ trước. Cây roi sắt nặng nề bám đầy gai độc sắc nhọn, tỏa ra mùi tanh nồng của huyết sắt độc tố.
Hắn lách người leo ngược lên miệng hố nghĩa trang, lẳng lẳng bước ra ngoài màn mưa giông bão bùng.
Mưa xối xả gột rửa nhục thân cứng cáp của hắn. Lục Hoài Dạ không dùng linh lực để che chắn mưa, hắn để mặc cho dòng nước lạnh buốt dội thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu do vết nứt Huyết Mạch Trận Đồ dưới da. Chiếc Vòng cổ tóc oán niệm trên cổ hắn khẽ tỏa ra một luồng khí tức u uất, che giấu hoàn toàn dao động nhục thân của hắn trong màn đêm tăm tối.
Hắn lướt đi như một bóng ma giữa những ngôi mộ hoang phế bám đầy sương độc. Điểm đến của hắn là khu vực trung tâm nghĩa trang — nơi tập trung oán khí tinh thuần và dồi dào nhất của bãi tha ma ngoại môn Thương Vân Tông. Hắn cần dụ Triệu Đoạt vào sâu trong cái bẫy chết chóc này.
***
Tại khu vực nghĩa địa hoang phế, Triệu Đoạt đang cầm chiếc gậy trúc dẫn hồn cướp được từ Tiêu Đồ, điên cuồng phóng thần thức quét qua những nấm mồ đất ẩm ướt hòng tìm kiếm dao động của Cổ Cốt La Bàn. Gã chấp sự béo phị liên tục quất roi da xuống đất cát, quát tháo toán lính canh dọn dẹp các dây leo gai độc.
"Lũ rác rưởi dọn xác! Chiếc la bàn đó chắc chắn đang giấu ở quanh đây! Đào lên cho ta!"
*Vút! Bốp!*
Một tia sét tím từ bầu trời giông bão rạch rách không trung, chiếu sáng khuôn mặt nhợt nhạt, lạnh lùng của Lục Hoài Dạ đang đứng sừng sững trên một gò đất cao phía sau gã mười trượng. Trên tay hắn, cây Roi Sắt Gai Độc Hổ Vĩ đang kéo lê trên bùn đất phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn.
"Triệu Đoạt, ngươi đang tìm thứ này sao?"
Giọng nói của Lục Hoài Dạ vang lên giữa tiếng sấm rền, lạnh lẽo và dứt khoát như tiếng chuông gọi hồn từ âm ty dội về. Hắn thò tay vào ngực áo, lấy ra chiếc Cổ Cốt La Bàn bằng đồng rỉ sét, để lộ luồng ánh sáng đỏ rực rỡ phát ra từ kim chỉ bằng xương ngón tay tổ tiên.
Triệu Đoạt giật nảy mình, quay đầu lại. Khi nhìn thấy chiếc la bàn cổ đang phát sáng rực rỡ trên tay Lục Hoài Dạ, đôi mắt híp đầy mỡ của gã lập tức trợn tròn vì kinh ngạc và tham lam tột độ.
"La bàn cổ! Quả nhiên vẫn còn nằm trong tay ngươi!" Triệu Đoạt cười lớn một tiếng điên cuồng, uy áp Trúc Cơ Sơ Kỳ bộc phát dữ dội quanh thân, thổi bay màn sương mù độc xung quanh gã. "Lũ rác rưởi khốn nạn! Ngươi dám lừa gạt ta! Đêm nay, ta sẽ bẻ gãy từng khúc xương của ngươi để lấy chiếc la bàn này!"
*Vút! Rầm!*
Triệu Đoạt không hề do dự, vung mạnh tay cầm kiếm lôi điện tấn công bất ngờ. Thanh kiếm sắt phát ra những tia sét tím nổ tí tách, chém ra một luồng kiếm khí lôi điện sắc bén xé rách màn mưa, lao thẳng về phía Lục Hoài Dạ với tốc độ cực nhanh.
Lục Hoài Dạ không hề né tránh. Hắn vung cây Roi Sắt Gai Độc Hổ Vĩ lên chặn đỡ đường kiếm.
*Keng! Đoành!*
Lực va chạm cực mạnh từ tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ hất văng cây roi sắt khỏi tay Lục Hoài Dạ. Luồng kiếm khí lôi điện sắc bén chém rách nát lớp áo gai thô, để lại một vết thương sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi trên bả vai trái của hắn. Sét đánh cháy xém da thịt hắn, tủy xương bả vai nóng ran đau đớn dữ dội.
Lục Hoài Dạ lùi lại ba bước, nhục thân Hoang Cổ Luyện Thể - Nhất Trọng của hắn khẽ run lên dưới chấn lực lôi điện. Hắn phun ra một ngụm máu tanh, nhưng khóe miệng hắn lại nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy điên cuồng.
Hắn đã dụ được Triệu Đoạt vào đúng tâm trận của bãi tha ma — nơi oán khí vạn người chết oan tích tụ dày đặc nhất.
"Huyết Mạch Trận Đồ... Khởi!"
Lục Hoài Dạ gầm lên một tiếng khàn đặc đầy bi tráng. Hắn vung tay trái bám đầy vân rết độc, dứt khoát cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết đỏ tươi lên không trung. Ngụm máu tươi lập tức hóa thành một làn sương máu đỏ sẫm, rơi rụng xuống bùn đất nghĩa trang.
*U u u u u u!*
Một tiếng rú rít gào thét u uất của hàng vạn tàn hồn vang dội lên từ lòng đất đen lạnh lẽo. Dưới chân Triệu Đoạt và toán chấp pháp vệ, mặt đất bùn lún bỗng chốc rạn nứt ra hàng vạn đường vân trận pháp màu đỏ máu phát sáng rực rỡ, tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc lấn át cả mùi mưa giông.
Oán khí tích tụ trăm năm dưới nghĩa trang nghĩa địa hoang bùng lên dữ dội như một ngọn núi lửa phun trào khói đen. Luồng oán lực khổng lồ này nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ khu vực, cưỡng chế đè ép và làm suy giảm hoàn toàn linh lực Trúc Cơ của Triệu Đoạt xuống mức thấp nhất.
"Cái gì? Trận pháp tà môn gì thế này?" Triệu Đoạt kinh hoàng phát hiện ra chân khí lôi điện trong đan điền gã bỗng chốc ngưng trệ, không thể lưu chuyển bình thường. "Ngươi... ngươi chỉ là một phế vật dọn xác... sao có thể bố trí được sát trận huyết mạch này?"
*Rầm! Rắc... rắc... rắc...*
Mặt đất bùn nhão dưới chân Triệu Đoạt nứt toác ra. Từ dưới lòng đất đen lạnh lẽo, hàng vạn cánh tay xương trắng của những phu dịch và đệ tử chết oan khuất dưới nghĩa trang đột ngột trồi lên, quắp chặt lấy cổ chân gã chấp sự béo phị. Chúng níu chặt lấy chân gã, kéo gã lún sâu xuống bùn đất nhão nhoét.
"Cút ra! Lũ dòi bọ chết tiệt!" Triệu Đoạt hoảng sợ điên cuồng vung kiếm lôi điện chém nát hàng chục cánh tay xương trắng, nhưng càng chém, số lượng xương trắng bò lên càng đông đảo, quấn chặt lấy gã như một chiếc kén xương khổng lồ.
Toán chấp pháp vệ đi theo gã cũng bị sát trận huyết sắc vây hãm, tiếng gào thét thảm thiết vang lên liên tục khi chúng bị oán khí ăn mòn da thịt đến tận xương tủy.
Lục Hoài Dạ đứng trên gò đất cao, lồng ngực hắn rách nứt dữ dội do phải tiêu hao đến 50% tinh huyết bản thân để kích hoạt trận đồ hoàn chỉnh của giai đoạn đầu. Vết rạn nứt trên Vòng cổ tóc oán niệm trước ngực hắn kêu rắc rắc rồi đứt lìa một sợi tóc, rỉ ra một tia oán khí nhạt nhòa. Nhục thân hắn chịu vết thương sâu ở vai trái đau đớn như bị lửa thiêu, nhưng ý chí phục hận kiên định vạn phần đã giữ cho thần trí hắn tỉnh táo cực hạn.
Hắn thò tay vào gùi tre sau lưng, lấy ra chiếc bình ngọc nhỏ đựng oán khí ngưng tụ chi dịch mà hắn đã chuẩn bị suốt nhiều đêm bế quan. Hắn dứt khoát bóp nát bình ngọc, đổ toàn bộ chất lỏng màu đen ngập tràn oán niệm lên thanh kiếm gãy rỉ sét trên tay.
*Xèo xèo xèo!*
Thanh kiếm gãy bùng lên ngọn lửa oán hỏa màu đen sẫm rùng rợn, tỏa ra mùi tử khí ăn mòn không khí xung quanh.
Lục Hoài Dạ vỗ cánh Huyết Vân Phi Dực huyết sắc khổng lồ sau lưng, tạo ra một cơn bão gió xé gió lướt nhanh áp sát Triệu Đoạt trong chớp mắt. Tốc độ của hắn nhanh đến mức vượt qua giới hạn phản xạ của tu sĩ Trúc Cơ đang bị khóa trận.
"Triệu Đoạt, nợ máu phải trả bằng máu!"
Lục Hoài Dạ gầm lên, vung thanh kiếm gãy bùng cháy oán hỏa chém thẳng vào thanh kiếm lôi điện của Triệu Đoạt.
*Keng! Đoành!*
Oán hỏa đen sẫm từ kiếm của main bùng phát dữ dội, dập tắt hoàn toàn luồng sét tím bảo vệ trên kiếm của Triệu Đoạt. Lực phản chấn cực mạnh hất văng thanh kiếm lôi điện của gã chấp sự béo phị bay ra xa mười trượng, nát vụn thành nhiều mảnh.
Lục Hoài Dạ không dừng lại một nhịp thở. Hắn áp sát nhục thân cứng cáp của Hoang Cổ Luyện Thể - Nhị Trọng vào người Triệu Đoạt. Cánh tay trái bám đầy vân rết độc của hắn co lại thành hình móng vuốt quỷ cốt lang, thi triển chiêu thức cận chiến tàn bạo nhất:
"Cốt Lang Trảo Kích!"
*Phập!*
Năm ngón tay cứng như đá tảng của Lục Hoài Dạ đâm xuyên qua lớp giáp da Chấp Pháp Đường, cắm thẳng vào lồng ngực béo phị của Triệu Đoạt. Tiếng xương sườn gãy nát *Rắc... rắc...* vang lên rùng rợn giữa tiếng mưa bão. Móng vuốt của hắn rạch nát lồng ngực gã chấp sự, máu tươi đỏ thẫm phun trào nhuộm đỏ cả mặt bùn đất nghĩa trang.
"A a a a!" Triệu Đoạt hét lên một tiếng thảm thiết đau đớn tột cùng. Khuôn mặt rỗ của gã trắng bệch vô thần, gã điên cuồng thò tay vào túi trữ vật bên eo hòng rút ra một viên đan dược hồi phục cao cấp để cứu mạng.
Nhưng Lục Hoài Dạ không cho gã cơ hội đó.
Bàn tay phải rỉ máu của hắn shoot ra như một tia chớp đỏ, bóp chặt lấy cổ họng mỡ màng của Triệu Đoạt. Hắn vận chuyển nhục thân lực cổ tộc thuần túy, bóp mạnh một cái.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ họng gãy lìa giòn giã vang lên dứt khoát. Triệu Đoạt trợn trừng hai mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa. Viên đan dược hồi phục rơi khỏi ngón tay gã, chìm sâu vào bùn đất nhão nhoét.
Thân hình béo phị khổng lồ của ngoại môn chấp sự Triệu Đoạt co giật vài cái rồi đổ sụp xuống mặt bùn nghĩa trang, máu tươi từ lồng ngực nát bét loang lổ khắp trận đồ huyết sắc.
***
Mưa giông vẫn trút xuống ào ạt, rửa trôi những vết máu đỏ thẫm trên mặt đất nghĩa trang ngoại môn Thương Vân Tông. Bốn tên chấp pháp vệ đi theo Triệu Đoạt cũng đã bị oán khí vạn tàn hồn gặm nhấm nhục thân, nằm la liệt chết thảm xung quanh.
Lục Hoài Dạ quỳ một gối xuống cạnh xác chết của Triệu Đoạt. Nhục thân hắn mệt mỏi rệu rã, vai trái rách thịt rỉ máu đau đớn nhức nhối, thọ nguyên tiêu hao nặng nề do cưỡng ép bộc phát sát trận hoàn chỉnh khi chưa đột phá Trúc Cơ. Nhưng hắn không được phép nghỉ ngơi. Sự biến mất đột ngột của một chấp sự ngoại môn vào đêm mưa bão chắc chắn sẽ khiến Chưởng môn Tống Vân Hải điên cuồng và ra lệnh vây quét toàn bộ nghĩa trang vào sáng mai.
Hắn phải chuẩn bị một quân cờ thí mạng hoàn hảo cho cuộc bạo động diệt môn sắp tới.
Lục Hoài Dạ cắn răng chịu đựng cơn đau rách kinh mạch bả vai trái, vung tay vẽ những đường vân trận pháp cổ xưa của Huyết Mạch Trận Đồ lên lồng ngực nát bét của Triệu Đoạt bằng chính máu tươi của mình. Hắn lẩm nhẩm khẩu quyết khống thi cấm kỵ của cổ tộc:
"Oán niệm vạn cổ, lấy máu dẫn lộ, nhục thân làm rối... Huyết Nô... Khởi!"
*U u u u...*
Luồng oán khí màu đen sẫm từ Huyết Mạch Trận Đồ dưới đất cuộn xoáy bay vào lồng ngực nát bét của Triệu Đoạt. Những đường vân trận màu đỏ máu bắt đầu lan nhanh dưới lớp da béo phị, quấn chặt lấy các mạch máu và xương cốt của gã chấp sự chết oan.
*Giật... Giật...*
Xác chết của Triệu Đoạt bất ngờ co giật mạnh một cái. Đôi mắt xám đục không có tiêu cự của gã đột ngột mở ra, trắng bệch vô thần. Gã từ từ lết thân hình béo phị khổng lồ ngồi dậy khỏi vũng bùn nhão, xương khớp phát ra tiếng kêu răng rắc rùng rợn.
Triệu Đoạt vô tri vô giác quỳ gối xuống bùn đất đen lạnh lẽo, cúi đầu cung kính trước mặt thiếu niên mặc áo vải gai thô xám tro đang đứng sừng sững giữa trời mưa lôi điện.
Lục Hoài Dạ đứng giữa bãi tha ma rực lửa oán khí, bàn tay trái bám đầy vân rết độc nắm chặt thanh kiếm gãy rỉ máu, ánh mắt xám lạnh sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ánh đèn rực rỡ của nội môn Thương Vân Tông phía xa. Huyết Nô Triệu Đoạt đã hoàn thành, quân cờ thí mạng đầu tiên đã sẵn sàng. Cuộc bạo động diệt môn đòi lại xương cốt cha hắn sắp sửa bùng nổ kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!