Nhạc nềnWuxia

Kẻ Nhặt Xác Bên Rìa Thương Vân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở bãi tha ma ngoại môn Thương Vân Tông chưa bao giờ tan hết. Nó đặc quánh, mang theo mùi ẩm mốc của đất bùn và tử khí lờ lững của hàng vạn xác chết phế thải tích tụ suốt trăm năm. Gió lạnh từ khe núi rít lên từng hồi thê lương, giống như tiếng khóc than vô vọng của những linh hồn bị giam cầm dưới lòng đất.


Giữa bãi tha ma hoang tàn ấy, một thiếu niên mười bảy tuổi đang lặng lẽ đào bới. Lục Hoài Dạ khoác trên mình bộ y phục bằng vải gai thô xám tro rách nát, dáng người gầy gò nhưng khung xương lại vững chãi một cách kỳ lạ. Mái tóc đen của hắn được buộc gọn bằng một sợi dây cỏ khô, để lộ khuôn mặt góc cạnh, nhợt nhạt vì thiếu dưỡng chất, nhưng nổi bật nhất là đôi mắt xám tro lạnh lùng, sâu thẳm như đầm nước đóng băng.


Trên vai hắn đeo một chiếc gùi tre cũ kỹ bám đầy đất xám, bên trong chứa vài khúc phế cốt yêu thú cấp thấp mà hắn vừa thu lượm được. Mỗi lần hắn cúi xuống, chiếc vòng cổ bằng tóc quấn quanh cổ – ẩn giấu dưới lớp áo gai thô – lại khẽ cọ vào da thịt. Đó là di vật duy nhất của người mẹ đã khuất, chiếc Vòng cổ tóc oán niệm. Nhờ có nó, toàn bộ khí tức huyết mạch cổ tộc tinh khiết trong người hắn bị phong tỏa hoàn toàn, biến hắn thành một phế vật phế mạch bình thường trong mắt vạn người tu tiên.


Lục Hoài Dạ khẽ thở ra một hơi, luồng hơi thở hóa thành làn sương trắng mờ trong khoảng không lạnh giá. Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay chằng chịt những vết chai sần và sẹo nhỏ do đá sắc cào xé. Mười năm trước, gia tộc hắn bị tàn sát dã man, xương cốt tổ tiên bị các tiên môn phân thây làm khí cụ luyện binh. Cha hắn, Lục Thanh Sơn, bị giết hại tàn nhẫn, di cốt ngực bị rèn thành phi kiếm cốt sườn trong tay thiếu chủ Thương Vân Tông. Kẻ sống sót duy nhất là hắn phải ẩn nhẫn dưới đáy xã hội này, làm một kẻ nhặt xác hèn mọn, chờ đợi ngày đòi lại từng mảnh xương máu của người thân.


Hắn khẽ nhắm mắt, cố gắng vận hành một tia Thương Vân Nạp Khí Pháp để xoa dịu cơn đau nhói từ đan điền vỡ nát. Thế nhưng, ngay khi một luồng linh khí mỏng manh vừa tụ lại, nó lập tức rò rỉ ra ngoài qua các kinh mạch rách nát, để lại một cảm giác bỏng rát thấu xương. Đan điền phế thải của hắn không thể giữ nổi một tia linh lực truyền thống. Hắn chỉ có thể dựa vào sức mạnh nhục thân thô sơ để sinh tồn.


"Hoài Dạ! Hoài Dạ! Mau trốn đi!"


Một tiếng gọi trầm đục, vội vã cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Từ phía rừng thông rậm rạp, một thiếu niên hộ pháp to lớn, da ngăm đen, mặc áo cộc tay rách nát chạy tới. Đó là Mạnh Hùng, đệ tử ngoại môn chịu trách nhiệm đốn củi, cũng là người bạn duy nhất coi Lục Hoài Dạ là con người tại Phu Dịch Doanh ngoại môn này. Trên tay Mạnh Hùng vẫn còn cầm một củ khoai nướng bốc khói nghi ngút, một nửa đã bị bẻ đôi.


"Có chuyện gì?" Lục Hoài Dạ dừng xẻng, giọng nói khản đặc và trầm lặng.


Mạnh Hùng thở hổn hển, chìa nửa củ khoai ra trước mặt hắn, mặt đầy vẻ lo lắng: "Lâm Phong... tên ác bá ngoại môn kia lại dẫn người tới. Hắn nói hôm nay ngươi nộp thiếu chỉ tiêu phế cốt thú, định tìm ngươi tính sổ. Ngươi mau cầm lấy củ khoai này rồi trốn vào Hắc Cốt Động đi!"


Lục Hoài Dạ chưa kịp trả lời thì từ phía xa, một giọng cười lanh lảnh, đầy ti tiện đã vang lên xuyên qua màn sương độc:


"Trốn? Trốn đi đâu được hả lũ súc sinh phế thải?"


Sương mù đột ngột bị rẽ ra. Một thanh niên béo lùn, mặt đầy thịt ngang ngược, mặc y phục đệ tử ngoại môn xộc xệch bước tới. Trên tay hắn lăm lăm một cây roi da gai sắt thấm độc phát ra ánh sáng lục bảo quỷ dị. Kẻ này chính là Lâm Phong, đệ tử ngoại môn chuyên thu tiền bảo kê của phu dịch, tay sai đắc lực của Chấp sự Triệu Đoạt. Đi ngay phía sau hắn là một gã đàn ông trung niên béo phị, mặt rỗ chằng chịt, khoác đạo bào chấp sự bẩn thỉu. Đó là Triệu Đoạt, kẻ cai quản bãi tha ma ngoại môn, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.


Triệu Đoạt nheo đôi mắt hí ti tiện đầy sát khí, nhìn chằm chằm vào chiếc gùi tre sau lưng Lục Hoài Dạ. Eo hắn dắt một cây roi da thấm độc huyết sắt bám đầy máu khô, tỏa ra uy áp Trúc Cơ khiến không khí xung quanh trở nên vô cùng nặng nề.


"Lục Hoài Dạ, hôm nay sản lượng phế cốt thú nộp lên giảm một nửa. Ngươi có biết việc này làm chậm tiến độ rèn kiếm của nội môn không?" Triệu Đoạt lên tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng đầy bạo ngược.


Lục Hoài Dạ cúi đầu, mái tóc đen rủ xuống che đi đôi mắt xám tro đang cuộn trào sát ý. Hắn khẽ khom lưng, dùng Thương Vân Kiếm Quyết thô sơ để điều hòa nhịp thở, cố gắng ép toàn bộ huyết khí cổ tộc vào sâu trong tủy xương để tránh bị phát hiện: "Báo cáo Chấp sự, dạo này yêu thú biên giới ít đi, bãi tha ma không có thêm xác mới. Đệ tử đã cố gắng hết sức."


"Cố gắng hết sức?" Lâm Phong bước lên, khuôn mặt béo phì vặn vẹo đầy tàn nhẫn. Hắn đột ngột vung chân, đá mạnh vào ngực Mạnh Hùng.


*Bộp!*


Mạnh Hùng không kịp đề phòng, thân hình hộ pháp to lớn ngã nhào ra đất, củ khoai nướng lăn lóc vào vũng bùn đen bẩn thỉu. Mạnh Hùng rên rỉ, ôm lấy lồng ngực đau đớn.


"Một lũ rác rưởi phế thải mà cũng dám viện cớ!" Lâm Phong dẫm mạnh chân lên củ khoai nướng, nghiền nát nó thành bùn đất, rồi quay sang nhìn Lục Hoài Dạ đầy tham lam. "Nghe nói dạo này ngươi lén lút bán phế cốt thú cho chợ đen để tích lũy linh thạch? Khôn hồn thì nộp hết ra đây!"


Lâm Phong không đợi Lục Hoài Dạ trả lời, thò tay giật phăng túi vải thô đeo bên eo hắn. Hắn dốc ngược túi vải, ba viên Linh thạch hạ phẩm ít ỏi – tài sản tích lũy suốt nửa năm qua của Lục Hoài Dạ để mua thuốc bổ huyết – rơi xuống đất cát bẩn thỉu.


Lâm Phong cười khẩy, cố tình dùng chiếc ủng thô nặng dẫm lên ba viên linh thạch, dùng lực chân Luyện Khí Tầng 4 nghiền nát chúng thành những mảnh vụn lấp lánh vô giá trị trong bùn đất.


"Linh thạch hạ phẩm của phế thải cũng chỉ đáng làm phân bón cho bãi tha ma này thôi!" Lâm Phong nhổ một ngụm nước bọt đầy khinh bỉ.


Lục Hoài Dạ nhìn ba viên linh thạch bị nghiền nát, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra. Thế nhưng, khuôn mặt hắn vẫn không đổi sắc, nhẫn nhịn cực hạn. Hắn biết rõ chênh lệch tu vi: Triệu Đoạt là Trúc Cơ Sơ Kỳ, Lâm Phong là Luyện Khí Tầng 4, còn hắn hiện tại chỉ là một phàm nhân có đan điền vỡ nát. Phản kháng trực diện lúc này chỉ có con đường chết. Hắn âm thầm ghi nhớ quỹ đạo di chuyển của Lâm Phong và cách Triệu Đoạt cầm roi.


Triệu Đoạt bước lên, khuôn mặt rỗ đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. Hắn đột ngột rút cây roi da thấm độc huyết sắt bên eo, vung lên một đường xé gió.


*Chát!*


Tiếng roi da xé rách không khí, quất mạnh vào lưng Lục Hoài Dạ. Lớp áo gai thô rách nát lập tức rách bươm, để lại một vết roi dài rỉ máu đỏ tươi trên tấm lưng gầy gò của hắn. Độc tố huyết sắt từ roi da ăn mòn da thịt, mang lại cảm giác bỏng rát thấu xương tủy.


Thế nhưng, một dị biến nhỏ xảy ra mà Triệu Đoạt không hề nhận biết. Khi cây roi quất xuống, oán khí nồng nặc tích tụ từ những ngôi mộ xung quanh bãi tha ma vô tình bốc lên, bao bọc lấy nhục thân của Lục Hoài Dạ, làm giảm đi ba phần lực sát thương của lôi pháp và độc tố trên roi da. Mặc dù vậy, vết thương vẫn rách thịt, máu tươi chảy ròng ròng xuống chân.


Lục Hoài Dạ không hề kêu rên một tiếng, nhục thân hắn khẽ run lên, đôi mắt xám tro càng thêm lạnh lẽo. Hắn cố gắng tích lũy linh khí phế thải trong kinh mạch để chống đỡ, nhưng đan điền vỡ nát lập tức rò rỉ hết năng lượng ra ngoài, khiến cơ thể hắn càng thêm suy kiệt.


"Chấp sự đại nhân! Xin ngài bớt giận! Hoài Dạ không cố ý đâu!"


Một giọng nói run rẩy, khàn đặc vang lên từ phía sau đống mộ bia đổ nát. Một lão già gầy gò đen nhẻm, da nhăn nheo như vỏ hạt dẻ khô, răng rụng gần hết, lảo đảo chạy ra. Đó là Cổ Cốt Lão Nhân, lão phu dịch quái dị quét dọn nghĩa trang. Lão ôm lấy chân Triệu Đoạt, dùng chút hơi tàn lực kiệt của mình để thu hút sự chú ý của gã chấp sự tàn bạo.


"Cút ra, đồ già sắp chết!" Triệu Đoạt tức giận, vung chân đá văng Cổ Cốt Lão Nhân ra xa. Lão già đập mạnh lưng vào một tấm bia đá rỉ sét, thổ ra một ngụm máu đen, hơi thở lập tức trở nên thoi thóp.


Triệu Đoạt thu roi lại, chỉ tay về phía thung lũng sương mù dày đặc phía bắc bãi tha ma, giọng nói lạnh lùng như băng:


"Lục Hoài Dạ, ta giới hạn cho ngươi đến tối mai. Nếu không thu gom đủ mười khúc phế cốt thú hoàn chỉnh từ Phế Cốt Khâu – nơi tử khí nặng nhất – để cống nộp cho lò luyện cốt nội môn, ta sẽ rút gân lột da ngươi và tên Mạnh Hùng này làm chất phụ gia rèn kiếm! Chúng ta đi!"


Triệu Đoạt và Lâm Phong cười lớn đầy đắc ý, xoay người bước đi xuyên qua màn sương mù, để lại tiếng cười man rợ vang vọng khắp bãi tha ma.


Không khí im lặng chết chóc bao trùm trở lại. Lục Hoài Dạ nén cơn đau bỏng rát trên lưng, nhanh chóng chạy về phía Cổ Cốt Lão Nhân đang nằm thoi thóp bên bia đá. Mạnh Hùng cũng cố gượng dậy, lết đến bên cạnh, khuôn mặt đầy vẻ bất lực và đau đớn.


"Lão nhân gia! Ngài thế nào rồi?" Lục Hoài Dạ đỡ đầu lão già lên, giọng nói lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động cảm xúc.


Cổ Cốt Lão Nhân khó nhọc mở mắt, đôi mắt đục ngầu vô thần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lục Hoài Dạ. Lão khẽ lắc đầu, khóe miệng rỉ máu đen liên tục, giọng nói yếu ớt như tiếng gió rít qua kẽ lá:


"Hoài... Dạ... Lão già này... sắp đất về trời rồi... Không cần lãng phí sức lực..."


Lão già run rẩy thò bàn tay gầy gò như cành củi khô vào trong lớp áo vải thô rách nát bẩn thỉu. Sau một hồi tìm kiếm, lão rút ra một vật phẩm được bọc kỹ trong một mảnh vải da thú rách. Khi lớp vải được mở ra, một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét cổ kính hiện ra. Kim chỉ của chiếc la bàn không phải bằng sắt, mà được chế tác từ một mảnh xương ngón tay nhỏ bé, trắng ngần như ngọc nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức viễn cổ nhạt nhòa.


Đó chính là Cổ Cốt La Bàn.


"Cầm lấy..." Cổ Cốt Lão Nhân run rẩy đặt chiếc la bàn vào lòng bàn tay rỉ máu của Lục Hoài Dạ. Đôi mắt lão đột ngột lóe lên một tia sáng sắc sảo, dồn hết chút hơi tàn cuối cùng để thì thầm vào tai thiếu niên:


"Huyết mạch... không thể bị dập tắt... Ý chí tổ tiên... đang kêu gọi... Hãy tìm lại... xương cốt... vạn cổ..."


Nói xong câu cuối cùng, bàn tay gầy gò của Cổ Cốt Lão Nhân đột ngột buông thõng xuống đất cát bẩn thỉu. Đôi mắt lão trợn trừng, hơi thở hoàn toàn tắt lịm. Lão già quét xác quái dị đã bầu bạn cùng hắn suốt năm năm qua tại bãi tha ma này, nay đã hóa thành một cái xác lạnh ngắt.


"Lão nhân gia!" Mạnh Hùng bật khóc nức nở, gục đầu xuống cạnh thi thể lão già.


Lục Hoài Dạ im lặng. Hắn không khóc. Nước mắt của hắn đã cạn khô từ mười năm trước trong đêm gia tộc bị đồ sát. Đôi mắt xám tro của hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bình thản của Cổ Cốt Lão Nhân, rồi từ từ chuyển sang chiếc la bàn rỉ sét trong tay. Hắn cảm nhận được một luồng lực lượng thầm lặng, kỳ quái đang từ chiếc la bàn len lỏi vào lòng bàn tay hắn, xoa dịu đi vết thương rách thịt do roi da của Triệu Đoạt.


Đêm hôm đó, bão giông nổi lên dữ dội. Mưa như trút nước xuống bãi tha ma ngoại môn Thương Vân Tông. Sấm sét nhân tạo từ đỉnh núi nội môn thỉnh thoảng đánh xuống, chiếu sáng những ngôi mộ hoang tàn gớm ghiếc.


Bên trong căn lều phu dịch rách nát của mình, Lục Hoài Dạ ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm ẩm ướt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá rách không thể át đi tiếng gào thét của gió núi. Vết thương trên lưng hắn đã được Mạnh Hùng bôi tạm chút tro thảo dược dại, nhưng cơn đau bỏng rát vẫn hành hạ hắn từng cơn.


Lục Hoài Dạ đặt chiếc Cổ Cốt La Bàn trước mặt. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu sắp cạn, chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét trông vô cùng tầm thường, tĩnh lặng như một phế vật bỏ đi.


Hắn khẽ đưa bàn tay trái lên, nhìn vết thương rỉ máu đỏ tươi do roi da ban chiều. Đôi mắt xám tro của hắn ngập tràn sự kiên định và sát ý phục hận. Hắn thầm nghĩ đến thanh phi kiếm cốt sườn chế từ xương sườn thứ bảy của cha hắn, đang bị thiếu chủ Tống Quy ngạo nghễ đeo bên eo mỗi ngày. Hắn thầm nghĩ đến vinh quang của Hoang Cổ tộc bị chà đạp dưới gót chân của những kẻ tu tiên tàn bạo.


"Cha... Tổ tiên..."


Lục Hoài Dạ lẩm nhẩm, rồi dứt khoát dùng ngón tay cái ấn mạnh vào vết thương rỉ máu trên lòng bàn tay trái. Một giọt máu tươi đỏ đậm, mang theo một tia hoàng kim nhạt nhòa ẩn giấu bên trong – dòng máu tinh khiết nhất của Hoang Cổ tộc – từ từ ngưng tụ trên đầu ngón tay hắn.


Hắn đưa ngón tay lên, để giọt máu rơi thẳng xuống tâm của chiếc Cổ Cốt La Bàn rỉ sét.


*Tí tách.*


Giọt máu vừa chạm vào mặt đồng rỉ sét liền lập tức bị hút sạch không để lại một dấu vết.


Trong chớp mắt, toàn bộ căn lều rách nát đột ngột trở nên im ắng lạ thường. Tiếng mưa bão gào thét bên ngoài dường như bị một lực lượng vô hình nào đó cưỡng chế ngăn cách.


Chiếc Cổ Cốt La Bàn bằng đồng rỉ sét bắt đầu rung chuyển dữ dội trong lòng bàn tay hắn. Những lớp rỉ sét màu xanh xám bám trên mặt đồng tự động bong tróc, rơi rụng xuống chiếu rơm, để lộ ra những đường vân trận pháp cổ xưa, phức tạp phát ra luồng sáng đỏ rực rỡ như máu tươi.


Mảnh xương ngón tay nhỏ bé làm kim chỉ ở tâm la bàn bỗng nhiên dựng đứng lên, xoay tròn điên cuồng với tốc độ cực nhanh, tạo ra những tiếng rít gió nhỏ sắc bén. Nó hút lấy huyết khí từ lòng bàn tay rỉ máu của Lục Hoài Dạ, tỏa ra một luồng oán khí viễn cổ khổng lồ khiến không gian xung quanh khẽ rạn nứt.


*Vút!*


Kim chỉ bằng xương ngột ngạt dừng lại, chỉ thẳng xuống lòng đất đen lạnh lẽo ngay dưới chân Lục Hoài Dạ, phát ra tiếng gào thét u uất của vạn cổ anh linh vọng lên từ vực sâu thăm thẳm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!