Thạch Trận Bẫy Ngựa
Bão tuyết đêm lập đông gào rú liên hồi qua những vách đá dựng đứng của Thạch Trận Cổ, cuốn theo những bông tuyết sắc lạnh như dao cạo dập thẳng vào tấm áo choàng vải thô xám rách nát của Thạch Thiên Uy. Thung lũng đá hẹp phía Tây Thiết Thạch Trấn chìm trong một màu xám xịt của bóng tối và sương muối buốt giá. Nền đất nứt nẻ đóng một lớp băng mỏng trơn trượt, khiến mỗi bước chân kéo lê của Thiên Uy trở nên nặng nề và khó khăn hơn gấp bội. Cánh tay trái của cậu—khối đá xám xịt xù xì hoàn toàn hóa thạch đến tận bả vai—trĩu nặng xuống như một tảng đá cổ vô tri, làm mất đi sự thăng bằng tự nhiên của cơ thể.
Lồng ngực Thiên Uy phập phồng cực kỳ chậm rãi. Mười hai cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu quanh ngực trái và sau gáy cậu, phong tỏa chặt chẽ kinh mạch để giữ cho tim không bị đông cứng bởi hàn độc ma công, nhưng cái giá phải trả là nội lực bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác buốt giá như ngậm băng, khiến lồng ngực co thắt từng cơn đau nhói.
Trước khi nhóm nghĩa quân phu mỏ và Lâm Dao rút lui vào ngách sâu của thung lũng để di tản sang bờ sông Hắc Thủy, nàng đã ép chiếc vòng đá lạnh vào lòng bàn tay phải bằng xương thịt của cậu. Chiếc Vòng Đá Lạnh Diệp Linh Chi—kỷ vật duy nhất của mẫu thân quá cố—vẫn còn vương lại hơi ấm dịu nhẹ từ đôi bàn tay sưng tấy vì bỏng lạnh của nàng y sĩ trẻ. Thiên Uy áp chặt chiếc vòng vào sát ngực phải. Luồng hàn khí mỏng manh, thanh khiết từ viên đá lạnh thẩm thấu qua lớp áo vải thô, xoa dịu đi cơn sốt nóng rát như lửa thiêu đang âm ỉ bùng phát từ vết nứt sâu hoắm trên bả vai trái rỉ máu đen của cậu. Nhờ có luồng mát dịu ấy, nhịp tim đang đập loạn xạ của cậu mới dần ổn định trở lại giữa cơn bão tuyết gầm rú.
“Thiên Uy, chúng ta không có nhiều thời gian.”
Một giọng nói trầm thấp, phóng khoáng nhưng lạnh lùng vang lên bên cạnh cậu. Kiếm khách mù Tần Vô Ảnh đứng nép mình sau một khối đá lớn, tấm y phục xám tro rách rưới bay phần phật trong gió bão. Đôi mắt gã nhắm nghiền, để lộ vết sẹo kiếm dài đáng sợ cắt ngang mi mắt. Tay phải gã hờ hững đặt trên chuôi cây trúc kiếm chứa lưỡi thép mỏng rèn từ sắt chìm lạnh lẽo. Dù bão tuyết gào rú chói tai, đôi tai to bất thường của gã vẫn giật nhẹ liên tục, đón nhận từng luồng gió rít để định vị vạn vật xung quanh.
Thiên Uy khẽ gật đầu, dù biết Tần Vô Ảnh không thể nhìn thấy. Cậu thò bàn tay phải bằng xương thịt vào ngực áo, lấy ra Cuốn Sổ Mộ Lão Nhân—cuốn sổ rách nát dính đầy vết mực than mà người gác mộ già đã trao cho cậu. Dưới ánh sáng mờ nhạt của mảnh trăng khuyết bị mây tuyết che phủ, Thiên Uy lật giở những trang giấy mục nát, chăm chú quan sát sơ đồ địa chất của Thạch Trận Cổ.
Đây không phải là một thung lũng đá tự nhiên thông thường. Trăm năm trước, những nghĩa quân thợ rèn tiền triều đã dùng kỹ thuật đẽo đá chịu lực để xếp chồng các khối đá xám khổng lồ lên nhau theo một trận thế bát quái thô sơ. Cuốn sổ của Mộ Lão Nhân ghi chép rất rõ: tại các eo đá hẹp của thung lũng, có những cọc đá đóng vai trò là điểm chịu lực nén (điểm chịu nén cơ học) giữ thăng bằng cho cả hệ thống vách đá đứng phía trên. Chỉ cần tác động một lực chấn động đủ mạnh vào đúng kẽ nứt chịu lực này, toàn bộ vách đá cao mười trượng sẽ sụp đổ xuống, tạo thành một vụ lở đá khổng lồ chôn vùi bất kỳ thứ gì bên dưới.
“Kỵ binh của Lôi Báo đang tiến vào thung lũng,” Tần Vô Ảnh khẽ thì thầm, giọng gã lạnh đi. “Tiếng móng ngựa bọc sắt nện xuống băng mỏng... khoảng năm mươi thớt ngựa chiến. Chúng di chuyển theo đội hình chữ Nhất, kéo dài dọc eo núi. Tốc độ rất nhanh, chỉ còn cách chúng ta khoảng trăm trượng.”
Thiên Uy cất cuốn sổ vào ngực áo, tay phải siết chặt lấy chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân giắt sau lưng. Lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ bọc quặng Sắt Chìm Mỏ Cổ tỏa ra ánh xanh lục lạnh lẽo, sẵn sàng bộc phát kình lực nặng nề. Cậu kéo lê chân trái cứng đờ, áp dụng Ngự Trọng Bộ Pháp để di chuyển một cách tĩnh lặng tuyệt đối qua những khe đá hẹp, tiếp cận vị trí cọc đá chịu lực nén chính của thạch trận.
*Rầm rập... rầm rập...*
Tiếng vó ngựa dồn dập rền vang như sấm động, đập tan sự tĩnh mịch của đêm đông. Ánh lửa đuốc dầu hỏa đỏ rực từ đội truy binh hắt lên những vách đá xám xịt, kéo dài những bóng ma quái dị dọc thung lũng. Đi đầu đội hình là thống lĩnh Lôi Báo, em trai của Lôi Hùng. Gã mặc bộ giáp da báo đen bọc những lá thép mỏng lấp lánh, cưỡi trên một con hắc mã khổng lồ bốc khói thở ra làn sương trắng. Gương mặt gã gầy gò sắc sảo, đôi mắt một mí ti hí rực lên sát khí tàn bộc khi nhìn chằm chằm vào những vệt máu đen đông cứng trên tuyết cát.
“Sắp tới rồi! Dấu vết máu đen của tên ‘Thạch Ma’ dẫn thẳng vào thung lũng này!” Lôi Báo gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy kích động. Gã vung tay phải, sợi Roi Sắt Có Gai Của Lôi Báo dài một trượng quấn quanh cổ tay phát ra những tiếng xích sắt va chạm chói tai. “Bao vây toàn bộ lối ra! Kẻ nào lấy được đầu tên phản đồ Thạch Thiên Uy, bản thống lĩnh sẽ thưởng một ngàn lượng bạc vụn và phong làm giám thị mỏ!”
Đám kỵ binh sắt tuần binh hú hét điên cuồng, thúc ngựa chiến xông thẳng vào eo đá chật hẹp của Thạch Trận Cổ. Chúng không hề hay biết rằng, ngay phía trên đầu chúng, hai bóng ma tàn khuyết đang lặng lẽ quan sát từng chuyển động.
“Ba mươi trượng... hai mươi trượng...” Tần Vô Ảnh khẽ đếm nhẩm, đôi tai gã giật mạnh liên tục theo nhịp gió rít của vó ngựa. “Thiên Uy, kỵ binh đi đầu đã chạm sát điểm chịu lực nén. Ra tay!”
Thiên Uy đứng vững chân phải bằng xương thịt làm điểm tựa chịu lực nén, nghiêng người dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đá trái nặng nề sang một bên. Cậu hít vào một hơi thật sâu, vận hành năm thành nội lực lạnh lẽo ít ỏi dọc theo kinh mạch tay trái đang hóa thạch. Cánh tay đá xám xịt bỗng chốc tỏa ra một làn khói lạnh mỏng manh, các vết nứt nẻ trên da đá lấp lánh ánh xanh lục của khoáng chất mỏ cổ.
*ẦM!*
Thiên Uy tung ra đòn **Hám Địa Kích**, nắm đấm đá khổng lồ đấm mạnh trực diện xuống kẽ nứt chịu lực của cọc đá dưới chân.
Một tiếng nổ đục rền vang lên như lòng đất bị xé rách. Chấn động lực cực mạnh từ nắm đấm đá truyền thẳng dọc theo vỉa quặng ngầm, chạy dọc lên vách đá đứng mười trượng phía trên. Những vết nứt sâu hoắm như mạng nhện lan rộng chớp nhoáng trên cấu trúc đá cổ chịu nén.
*Rắc... rắc... rầm!*
Toàn bộ vách đá cao sụp đổ đổ nát. Hàng vạn khối đá xám khổng lồ, nặng hàng tấn, từ trên cao rơi tự do xuống thung lũng hẹp với tốc độ kinh hoàng. Bụi đá và tuyết cát bay mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn, tạo thành một màn sương xám ngột ngạt.
Đội kỵ binh sắt của Lôi Báo hoàn toàn bị bất ngờ. Những tiếng ngựa chiến hí vang hoảng loạn, tiếng xương cốt gãy nát dưới sức nặng của đá lở và tiếng gào thét tuyệt vọng của tuần binh vang lên dồn dập. Đội hình chữ Nhất cơ động của kỵ binh bị chia cắt hoàn toàn thành nhiều khúc nhỏ, những con ngựa chiến nặng nề dẫm đạp lên nhau trong đống đổ nát hỗn loạn.
Tuy nhiên, do giới hạn năm thành nội lực bởi Khóa Mệnh Châm Pháp, Thiên Uy đã không thể kiểm soát hoàn toàn hướng đi của chấn động lực. Một khối đá xám khổng lồ nặng ngàn cân bất ngờ nứt gãy sai lệch hướng, đổ sập ngược lại ngay phía trên vị trí ẩn nấp của Tần Vô Ảnh.
“Vô Ảnh! Tránh ra!” Thiên Uy hét lớn, giọng cậu khàn đặc.
Tần Vô Ảnh nghe tiếng gió rít rợn người của khối đá đang rơi tự do từ trên đỉnh đầu. Gã không hề hoảng loạn, vận Thính Phong Nạp Tức Quyết lên cực hạn, chân phải dậm mạnh xuống đất thực hiện bộ pháp khinh công lướt ngang ba trượng trong gang tấc. Khối đá khổng lồ sụp xuống ngay sát gót chân gã, tạo ra một luồng gió mạnh hất văng tà áo xám tro, bụi đá dăm cào xước nhẹ bắp tay gã rỉ máu đỏ.
“Ta không sao!” Tần Vô Ảnh đáp lời, thân hình gã đã lướt đi như một bóng ma xám giữa màn sương bụi mù mịt.
Gã rút phăng lưỡi thép mỏng từ trong trúc kiếm, nương theo tiếng thở dốc hỗn loạn của một tên kỵ binh đang bị kẹt dưới xác ngựa chiến. *Vút!* Một đường kiếm nhanh như chớp đâm thẳng qua khe hở giáp cổ của tên lính, kết liễu y không một tiếng động. Tần Vô Ảnh liên tục đổi hướng, Vô Ảnh Kiếm Pháp phối hợp thính giác nhạy bén biến gã thành một tử thần mù ẩn hiện giữa làn sương bụi đá, ám sát từng tên lính kỵ binh đang hoảng loạn.
Thiên Uy cũng vác Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm xông thẳng vào giữa thung lũng đá đổ nát. Cậu trượt dài trên lớp tuyết cát trơn trượt bằng Tuyết Cát Bộ, áp sát một tên kỵ binh bọc giáp nặng đang cố gắng rút đao chống trả. Thiên Uy vung kiếm gãy chém ngang hông y, nhưng bộ giáp chân ngựa bọc thép nặng nề của đối thủ đã phản lại một lực chấn động cực mạnh.
*Keng!*
Tia lửa bắn tung tóe. Lực phản chấn từ lá thép dày dội ngược thẳng lên bả vai phải bằng xương thịt duy nhất của Thiên Uy, khiến khớp vai cậu đau nhói như bị rạn nứt. Mười hai cây ngân châm trên ngực trái chấn động mạnh, khiến kinh mạch co thắt dữ dội, một ngụm máu đen rỉ ra nơi khóe môi cậu dính đầy bụi than xám.
Thiên Uy cắn chặt răng, nén cơn đau buốt lồng ngực. Cậu nhận ra không thể dùng lực chọi lực trực diện với giáp nặng khi nội lực bị khóa. Cậu thay đổi chiến thuật, dùng Ngự Trọng Bộ Pháp kéo lê chân trái làm trục xoay, xoay người 360 độ né tránh đường đao tiếp theo của đối thủ. Nhân cơ hội y mất đà, Thiên Uy đưa cánh tay đá trái đao thương bất nhập ra đỡ gạt lưỡi đao của y, tạo ra tiếng *rắc* chói tai khi lưỡi đao thép thường bị tay đá bẻ gãy đôi. Ngay lập tức, tay phải cậu vung kiếm gãy dùng Nhất Điểm Khống Kình đâm thẳng vào tử huyệt dưới nách tên lính bọc giáp, tiêu diệt y tại chỗ.
Trận thế thạch trận cổ phối hợp thô sơ nhưng hiệu quả đã triệt tiêu hoàn toàn sức mạnh cơ động của đội kỵ binh sắt. Tám phần mười đội truy binh của Lôi Báo đã bị chôn vùi dưới đống đá lở hoặc bị tiêu diệt bởi những nhát kiếm hiểm hóc của hai hiệp khách tàn khuyết. Những tên lính còn sống sót hoảng sợ tột độ, bỏ lại ngựa chiến cố gắng bò lê lết thoát khỏi thung lũng chết chóc.
Giữa làn sương bụi đá xám xịt đang dần lắng xuống, một luồng sát khí nóng rực, nồng nặc mùi lưu huỳnh và hỏa độc bỗng chốc bùng phát dữ dội từ phía lối ra thung lũng.
*RẦM!*
Một khối đá lớn chắn đường bị đánh vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ dưới sức tàn phá của một luồng nội kình đỏ rực. Lôi Báo bước ra từ đống đổ nát, bộ giáp da báo đen của gã rách nát loang lổ vết máu, gương mặt gầy gò đầy nhọ than xám xịt co rúm lại vì phẫn nộ tột cùng khi chứng kiến toàn bộ đội kỵ binh sắt tinh nhuệ bị tiêu diệt.
“Lũ phản đồ thấp hèn! Ta sẽ lột da, rút gân toàn bộ các ngươi!” Lôi Báo gào thét điên cuồng, đôi mắt một mí híp lại rực lên ngọn lửa đỏ của Hắc Sa Roi Quyết.
Gã vận mười thành nội kình Luyện Lực Cảnh đỉnh phong, toàn thân tỏa ra làn khói hỏa độc màu đỏ thẫm bỏng rát. Tay phải gã giật mạnh, sợi Roi Sắt Có Gai Của Lôi Báo quấn quanh cổ tay lập tức vung ra, duỗi dài một trượng xé gió phát ra tiếng rít chói tai như tiếng rắn độc gầm rú. Những chiếc gai nhọn tẩm kịch độc rắn mỏ quặng trên roi sắt lấp lánh ánh sáng đỏ rực đầy chết chóc.
*Vút!*
Sợi roi sắt gai độc uốn lượn linh hoạt như một con mãng xà đỏ rực, mang theo kình lực bỏng rát và độc tố tê liệt, nhắm thẳng vào bả vai phải bằng xương thịt duy nhất của Thạch Thiên Uy mà quét tới với tốc độ cực nhanh, khóa chặt mọi đường lui của cậu ngay tại ranh giới cầu đá đổ nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!