Sòng Bạc Kim Sa
Gió bão tuyết gào rú liên hồi qua những khe hẹp của khu ổ chuột ngoại vi Thiết Thạch Trấn, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt dập thẳng vào tấm áo choàng vải thô xám rách nát của Thạch Thiên Uy. Đêm lập đông buốt giá, nền đất nứt nẻ đóng một lớp băng mỏng trơn trượt. Thiên Uy kéo lê chân trái nặng nề hoàn toàn hóa đá xám cứng ngắc, mượn bộ pháp Ngự Trọng Bộ Pháp để giữ thăng bằng cho cơ thể lệch tâm. Mỗi bước đi của cậu đều để lại một vết rãnh sâu hoắm trên tuyết cát pha lẫn bụi than xám xịt.
Dưới lớp áo choàng, lồng ngực Thiên Uy phập phồng cực kỳ chậm rãi và nặng nề. Mười hai cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu quanh ngực trái và sau gáy cậu, phong tỏa chặt chẽ kinh mạch để giữ cho trái tim không bị đông cứng bởi hàn độc ma công, nhưng cái giá phải trả là nội lực bị giới hạn ngặt nghèo ở mức năm thành. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác buốt giá như ngậm băng, khiến lồng ngực co thắt từng cơn đau nhói.
"Đại ca, đi lối này! Lối này khuất mắt tuần binh Hắc Thiết Giáo!"
Một giọng nói nhỏ nhẹ, tinh quái vang lên từ bóng tối của một ngách tường đổ nát. A Quý—đứa trẻ ăn xin mồ côi mười một tuổi của Thiết Thạch Trấn—nhô cái đầu bù xù như tổ quạ ra vẫy vẫy tay. Đôi mắt nó sáng lém lỉnh, thân hình gầy gò rách rưới dính đầy bụi đất nhưng di chuyển cực kỳ nhanh nhạy, luồn lách qua những khe hẹp không tiếng động.
Thiên Uy im lặng gật đầu, lặng lẽ bám theo bóng dáng nhỏ bé của A Quý. Tay phải cậu giấu dưới áo choàng luôn nắm chặt lấy chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm bọc vải thô. Thanh trọng kiếm gãy nặng bốn mươi cân rèn từ Sắt Chìm Mỏ Cổ tỏa ra một luồng hàn khí âm ỉ, liên kết chặt chẽ với huyết mạch của cậu qua vết rạch rỉ máu ở lòng bàn tay phải.
"Chu Quản Sự sau khi bị đại ca bẻ gãy tay ở lò than đã bò lê lết về phân đà diện kiến Lôi Hùng rồi," A Quý vừa dẫn đường vừa lầm bầm, giọng nó run lên vì lạnh nhưng vẫn đầy phấn khích. "Lôi Hùng điên cuồng treo thưởng vạn lượng bạc vụn để lấy đầu 'Thạch Ma'. Kỵ binh của Lôi Báo đang lùng sục khắp các ngả đường rừng phía Đông. Lối thoát duy nhất của chúng ta lúc này là Chợ Đen Thiết Thạch nằm dưới lòng đất Sòng Bạc Kim Sa. Chỉ có ở đó mới mua được bản đồ lối thoát hiểm ngầm ngoại vi thị trấn."
Thiên Uy lắng nghe, ánh mắt xám xịt tĩnh lặng như đá cổ không một chút dao động. Cậu hiểu rõ tình thế hiểm nghèo của mình. Nội lực bị khóa, bả vai trái nứt nẻ rỉ máu đen nhẹ dính nhọ than đang đau nhức âm ỉ do hơi lạnh bão tuyết kích ứng. Cậu cần tấm bản đồ ngầm đó để đưa Lâm Dao, Tiểu Mộc và những phu mỏ nghĩa quân trốn thoát an toàn.
Sau nửa canh giờ luồn lách qua những con hẻm tối tăm bốc mùi ẩm mốc, trước mắt Thiên Uy hiện ra một tòa nhà hai tầng bằng gỗ bọc những lá sắt rỉ sét loang lổ. Ánh sáng đỏ rực từ những chiếc đèn lồng dầu hỏa treo lơ lửng trên mái hiên hắt xuống tấm biển gỗ sơn son thiếp vàng đã bong tróc: "Sòng Bạc Kim Sa". Tiếng la hét, chửi thề, tiếng xúc xắc va chạm chói tai và tiếng cười rú điên cuồng của đám con bạc vọng ra rầm rập, xua tan cái lạnh lẽo của đêm đông.
"Đại ca, sòng bạc này là địa bàn của Thiết Sa Môn và Hắc Thiết Giáo," A Quý ghé sát tai Thiên Uy thì thầm, hơi thở hóa thành làn sương trắng. "Kẻ cai quản sòng bạc là du hiệp cờ bạc Đinh Bất Nhị. Hắn sở hữu khinh công Thần Hành Bách Biến cực kỳ lợi hại, lại có tính cách quái dị. Muốn vào Chợ Đen Thiết Thạch bên dưới, bắt buộc phải qua được ải của hắn."
Thiên Uy khẽ gật đầu, đưa tay phải kéo thấp vành nón sụp xuống che khuất nửa gương mặt xám xịt, lặng lẽ bước qua cánh cửa gỗ bọc sắt dày của sòng bạc.
Một luồng hơi nóng hầm hập nồng nặc mùi rượu rẻ tiền, mồ hôi người và khói than đá sực nức phả thẳng vào mặt cậu. Sòng bạc Kim Sa chật ních những con bạc đỏ đen, từ những phu mỏ nghèo khổ vét đến đồng Bạc Vụn Biên Thùy cuối cùng, cho đến những tên giám thị phân đà mặc cẩm y xộc xệch đang uống rượu gầm rú bên những chiếc bàn lớn bằng gỗ chịu lực.
Thiên Uy kéo lê chân trái nặng nề đi thẳng về phía góc sâu nhất của sòng bạc, nơi đặt một chiếc bàn lớn bằng đá cẩm thạch xám nguyên khối nặng trịch. Ngồi sau bàn là một nam tử khoảng hai mươi lăm tuổi, y phục xộc xệch lôi thôi, tay áo rộng chứa đầy xúc xắc và bài lá. Gương mặt hắn lém lỉnh, đôi mắt sắc sảo luôn đảo liên tục dưới đôi mày rậm. Đó chính là Đinh Bất Nhị.
"Nào! Đặt cửa đoán điểm! Một ăn ba, hai ăn sáu! Kẻ nào có gan thì bước tới!" Đinh Bất Nhị vung tay lắc mạnh chiếc hũ đồng đựng xúc xắc, tiếng kim loại va chạm *cạch cạch cạch* vang lên dồn dập, điêu luyện.
Thiên Uy bước tới, đứng lặng lặng như một tảng đá cổ trước bàn cờ bạc. Sự xuất hiện của một kẻ cao lớn mặc áo choàng che mặt, bước đi kéo lê chân trái nặng nề khiến đám con bạc xung quanh khẽ im lặng, tò mò nhìn vào.
Đinh Bất Nhị dừng tay lắc hũ đồng, nheo mắt nhìn Thiên Uy. Hắn khịt mũi, nhận ra mùi máu đen nồng mùi lưu huỳnh và sắt rỉ tỏa ra từ dưới lớp áo choàng xám của người đối diện. Hắn cười giả lả, gõ nhẹ chiếc hũ đồng xuống mặt bàn đá cẩm thạch:
"Vị bằng hữu này trông lạ mặt quá. Muốn chơi một ván đỏ đen với Đinh mỗ sao? Ở đây chúng ta không nhận lời hứa suông, chỉ nhận Bạc Vụn Biên Thùy hoặc binh khí có giá trị."
Thiên Uy không nói một lời. Cậu thò bàn tay phải bằng xương thịt vào trong ngực áo, lấy ra một túi nhỏ chứa vài mảnh Bạc Vụn Biên Thùy ít ỏi tích lũy được từ lò rèn cũ, đặt nhẹ xuống bàn đá. Tiếng bạc chạm vào mặt đá phát ra tiếng kêu thanh mảnh.
"Ta không muốn bạc," Thiên Uy khàn giọng nói, giọng nói đục ngầu và lạnh lẽo như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau. "Ta muốn Bản đồ lối thoát hiểm ngoại vi thị trấn giấu dưới Chợ Đen Thiết Thạch."
Đinh Bất Nhị khựng lại, nụ cười trên môi hắn nhạt đi một phân. Hắn liếc nhìn túi bạc vụn, rồi lại nhìn vành nón sụp của Thiên Uy, khẽ hừ một tiếng:
"Bản đồ thoát hiểm ngoại vi? Đó là hàng cấm của quan phủ Tào Đốc Công và Hắc Thiết Giáo. Túi bạc vụn này của ngươi... e là không đủ nặng để mua đâu."
"Cá cược một ván," Thiên Uy tĩnh lặng đáp. "Ta đoán đúng điểm số xúc xắc, ngươi giao bản đồ và làm người đưa tin dẫn đường cho ta ra khỏi slum Kim Sa. Ta đoán sai, túi bạc này thuộc về ngươi, và ta sẽ tự phế cánh tay phải này."
Đám con bạc xung quanh nghe thấy lời cá cược tàn khốc liền ồ lên đầy phấn khích. Đinh Bất Nhị nhướng mày, máu cờ bạc trong người hắn bùng lên. Hắn cười lớn, vung tay lắc mạnh chiếc hũ đồng:
"Khá khen cho chí khí của ngươi! Được, Đinh mỗ nhận lời cược này!"
*Cạch cạch cạch... cạch!*
Đinh Bất Nhị lắc hũ đồng với tốc độ cực nhanh, tạo ra những vệt sáng đồng chập chờn dưới ánh đèn dầu. Bộ pháp khính công Thần Hành Bách Biến của hắn khiến cổ tay di chuyển linh hoạt như không xương. Hắn đập mạnh chiếc hũ đồng xuống bàn đá cẩm thạch, mỉm cười đắc ý:
"Đoán đi! Lớn hay Nhỏ? Chẵn hay Lẻ?"
Thiên Uy đứng bất động, cậu nhắm nghiền đôi mắt mờ nhạt bên trái, tập trung toàn bộ thính giác cực hạn của kỹ năng Thính Binh Thuật vào chiếc hũ đồng trên bàn.
Trong không gian ồn ào của sòng bạc, mọi tiếng hét, tiếng chửi thề bỗng chốc bị Thiên Uy đẩy ra xa. Tai cậu giật nhẹ, lắng nghe độ rung của không khí và tiếng rít kim loại cực nhỏ phát ra từ bên trong hũ đồng khi ba viên xúc xắc dừng lại.
*Cạch... tịch...*
Tiếng va chạm của viên xúc xắc đồng thứ nhất vang lên giòn giã. Nhưng đến viên thứ hai và thứ ba, tiếng chạm phát ra lại có một độ trầm đục, nặng nề khác thường. Đó không phải là tiếng đồng ròng nguyên chất va chạm vào nhau, mà là tiếng của kim loại bị tẩm chì nặng ở một mặt.
Thiên Uy khẽ mở mắt, khóe môi cậu mím chặt dưới vành nón. Cậu đã thấu suốt trò gian lận của Đinh Bất Nhị. Xúc xắc bị tẩm chì nặng ở mặt nhất điểm, giúp hắn luôn điều khiển được điểm số theo ý muốn.
"Ba viên xúc xắc đồng tẩm chì," Thiên Uy lạnh lùng nói, giọng nói tĩnh lặng không một chút gợn sóng. "Hai viên mặt nhất điểm, một viên mặt nhị điểm. Tổng cộng bốn điểm. Cửa Nhỏ, số Lẻ."
Gương mặt lém lỉnh của Đinh Bất Nhị lập tức cứng đờ. Mồ hôi hột rịn ra trên trán hắn. Hắn nhìn Thiên Uy như nhìn thấy một con quỷ. Trò gian lận xúc xắc tẩm chì này là bí thuật độc môn của hắn, chưa từng có kẻ nào ở Thiết Thạch Trấn phát hiện ra. Vậy mà tên quái nhân mặc áo choàng này chỉ cần nghe tiếng gió đã đoán chính xác đến từng chi tiết.
"Ngươi..." Đinh Bất Nhị nuốt nước bọt, định dùng khinh công nhanh tay tráo xúc xắc dưới hũ đồng.
Nhưng ngay lúc đó, Thiên Uy đã nhìn thấu ý đồ của hắn. Cậu không cho đối phương cơ hội giở trò gian lận lần thứ hai.
*Vút!*
Đinh Bất Nhị vận Thần Hành Bách Biến khinh công cực nhanh, tay áo rộng quét ngang mặt bàn như một làn gió lốc, ngón tay hắn lướt nhanh định tước đoạt túi bạc vụn và tráo hũ xúc xắc.
Tuy nhiên, ngay khi tay hắn vừa chạm vào mép hũ đồng, một bàn tay xám xịt, xù xì bọc băng gạc dày của Thiên Uy đã vươn ra từ dưới áo choàng, đặt nhẹ lên mặt bàn đá cẩm thạch.
*Rắc... rắc... rắc...*
Những tiếng nứt gãy cơ học chói tai vang lên liên hồi từ bên dưới bàn đá. Dưới sức ép của cánh tay đá trái hoàn toàn hóa thạch của Thiên Uy, chiếc bàn đá cẩm thạch xám nguyên khối dày ba tấc bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt sâu hoắm như mạng nhện, lan rộng khắp mặt bàn.
*ẦM!*
Một góc chiếc bàn đá nặng hàng trăm cân vỡ vụn ra thành những mảnh đá nhỏ và bụi đá xám xịt dưới lực bóp vạn cân của tay đá Thiên Uy. Chiếc hũ đồng đựng xúc xắc bị chấn động lực cực mạnh hất tung lên cao, nắp hũ văng ra ngoài, lộ ra ba viên xúc xắc đồng nằm lăn lóc trên đống đổ nát.
Đúng như lời Thiên Uy nói: hai viên mặt nhất điểm dính chì xám, một viên mặt nhị điểm. Tổng cộng bốn điểm.
Cả sòng bạc Kim Sa lập tức rơi vào trạng thái im lặng như tờ. Đám con bạc trợn tròn mắt nhìn góc bàn đá cẩm thạch đã biến thành tro bụi dưới tay Thiên Uy, rồi lại nhìn cánh tay trái bọc băng gạc xám xịt cứng ngắc của cậu. Sự tàn bạo vật lý thô bạo này đã đè bẹp hoàn toàn ý chí chống đối của đám bảo kê sòng bạc đang định vây quanh.
"Đinh Bất Nhị," Thiên Uy khàn giọng nói, cậu không hề rút thanh kiếm gãy sau lưng để tránh bộc lộ thân phận 'Thạch Ma' vừa tàn sát lò than. Cậu chỉ dùng lực bóp của tay đá trái để thị uy. "Ngươi đã thua cược. Giao bản đồ ra."
Đinh Bất Nhị mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn nhìn đống vụn đá cẩm thạch dưới chân, biết mình vừa chạm trán một cao thủ ngoại gia cực kỳ tàn bạo, kẻ có thể dễ dàng bóp nát xương sọ của hắn chỉ bằng một tay. Hắn run rẩy thò tay vào ngực áo, lấy ra một tấm da dê cũ kỹ dính vết dầu than—bản đồ thoát hiểm ngầm ngoại vi thị trấn—đặt lên phần bàn đá còn nguyên vẹn.
"Bằng... bằng hữu bớt giận. Đinh mỗ cờ bạc phân minh, thua cược chịu phạt." Đinh Bất Nhị nuốt nước bọt, giọng nói lém lỉnh thường ngày biến mất hoàn toàn. "Tấm bản đồ này chỉ rõ các đường hầm mỏ bỏ hoang dẫn ra ngoài biên trấn. Đinh mỗ cũng sẽ làm người đưa tin dẫn đường cho các vị thoát khỏi slum Kim Sa."
Thiên Uy dùng tay phải bằng xương thịt thu hồi tấm bản đồ da dê cất vào ngực áo. Cùng lúc đó, cậu liếc nhìn một tên giám thị phân đà Hắc Thiết Giáo đang say xỉn, gục đầu ngủ mê mệt trên chiếc bàn gỗ bên cạnh. Thiên Uy lướt tới cực nhanh, tay phải thò vào đai lưng của tên giám thị, lén tước đoạt chiếc Tiêu Lệnh Hắc Thiết bằng sắt đen khắc hình đầu hổ mà không gây ra một tiếng động nhỏ.
Có chiếc Tiêu Lệnh này, cậu có thể ngụy trang qua các trạm gác tuần tra cấp thấp ngoại vi của Lôi Hùng Bang.
"Đại ca! Nguy rồi!"
Đột nhiên, cánh cửa gỗ bọc sắt của sòng bạc bị đập mạnh ra. A Quý chạy xộc vào trong sòng bạc, gương mặt nhỏ nhắn của nó tái mét vì sợ hãi, thở hổn hển gào thét:
"Lôi Hổ... Lôi Hổ dẫn theo hàng trăm đệ tử Thiết Sa Môn đã bao vây toàn bộ khu ổ chuột Kim Sa rồi! Hắn mang theo Thiết Sa Chưởng tàn bạo, ra lệnh phong tỏa lối thoát hiểm duy nhất của nghĩa quân phu mỏ dưới Chợ Đen Thiết Thạch! Hắn thề sẽ đốt trụi sòng bạc này để tìm ra đại ca!"
Tiếng hét của A Quý như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí nóng rực của sòng bạc Kim Sa. Đám con bạc hoảng loạn la hét, xô đẩy nhau chạy trốn hỗn loạn.
Thiên Uy đứng giữa sòng bạc đổ nát, vành nón sụp xuống che khuất đôi mắt đỏ rực sát khí ma tính đang bùng phát. Tay phải cậu siết chặt lấy chuôi kiếm gãy sau lưng, bả vai đá trái nứt nẻ rỉ ra một giọt máu đen lạnh buốt.
Kẻ thù thế hệ trẻ tàn độc—Lôi Hổ—đã tìm đến tận cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!