Màn Khói Than Đá
Bão tuyết đêm đông rít lên những tiếng gào rú man dại qua những khe đá hẹp của Kiếm Trủng Thiết Thạch. Dưới lòng thung lũng ngầm, ánh lửa đuốc dầu từ toán tuần binh Hắc Thiết Vệ chập chờn chiếu lên những vách đá đứng xám xịt, loang lổ vết rỉ sét của hàng vạn lưỡi đao kiếm phế liệu. Chu Quản Sự đứng ở lối vào duy nhất, gương mặt dài như mặt ngựa của gã co rúm lại dưới sức nóng của ngọn đuốc, đôi mắt ti hí sục sạo khắp các hốc đá tối tăm.
"Thạch Thiên Uy! Đừng có trốn chui trốn nhủi như chuột cống nữa!" Giọng Chu Quản Sự khàn đặc, rít qua kẽ răng đầy vẻ tàn độc. "Tên phản đồ Lâm Phong đã khai ra hết rồi. Ngươi luyện tà công hóa thạch, cơ thể đã tàn phế nửa người, lại thêm mười hai cây ngân châm khóa mệnh trên ngực, còn chống cự được bao lâu? Khôn hồn thì giao nộp thanh kiếm gãy bọc Sắt Chìm của cha ngươi ra, bản quản sự sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Phía sau gã, tiếng xích sắt va chạm chói tai cùng tiếng gầm gừ đói khát của ba con chó săn lai sói vang lên rầm rập. Thiết Lang—gã huấn luyện viên chó dữ gầy gò dơ bẩn của phân đà—đang siết chặt dây xích da trâu bọc sắt, đôi mắt sắc lạnh như mắt cáo luôn dán chặt xuống nền cát tuyết để dò tìm dấu vết máu đen rò rỉ từ vai trái của Thiên Uy.
Trong hốc đá tối tăm khuất sau trận thế Thạch Trận Cổ, Thạch Thiên Uy đứng bất động như một bức tượng đá cổ rêu phong. Tay phải cậu nắm chặt lấy chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm mới thu hồi, lưỡi kiếm nặng bốn mươi cân lấp lánh ánh xanh lục lạnh lẽo của quặng Sắt Chìm Mỏ Cổ, ngọn lửa xanh lam từ huyết tế vừa rồi đã tắt, chỉ còn lại luồng hàn khí âm ỉ tỏa ra dọc sống kiếm.
Lồng ngực cậu phập phồng cực kỳ chậm rãi. Mười hai cây Hắc Thiết Ngân Châm tẩm thạch tủy lạnh vẫn cắm sâu quanh ngực trái và sau gáy, phong tỏa chặt chẽ kinh mạch để giữ cho tim không bị đông cứng, nhưng cũng giới hạn nội lực của cậu ở mức năm thành nghẹt thở. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác lạnh buốt như ngậm băng, khiến lồng ngực co thắt dữ dội.
"Thiên Uy..." Lâm Dao khẽ thì thầm bên tai cậu, giọng cô run lên vì lạnh và kiệt sức. Mười đầu ngón tay của cô y sĩ trẻ đỏ ửng, sưng tấy và tê dại hoàn toàn do vết bỏng lạnh khi châm cứu khóa mệnh cho cậu lúc trước. Cô cố gắng giấu đôi tay run rẩy vào trong tay áo choàng lông cừu cũ nát, nhưng cơn đau buốt thấu xương tủy vẫn khiến trán cô rịn ra những giọt mồ hôi lạnh.
Thiên Uy không nói một lời. Cậu khẽ liếc nhìn đôi bàn tay sưng tấy của Lâm Dao, lòng dấy lên một nỗi xót xa câm lặng. Cậu thò bàn tay phải bằng xương thịt duy nhất vào trong ngực áo, lấy ra Chiếc Vòng Đá Lạnh Diệp Linh Chi—kỷ vật duy nhất của mẫu thân quá cố. Chiếc vòng đá cẩm thạch thô xù xì tỏa ra một luồng hàn khí mỏng manh, dịu nhẹ. Thiên Uy nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay bỏng lạnh của Lâm Dao, đặt chiếc vòng đá vào giữa hai lòng bàn tay cô. Luồng hàn khí ôn hòa từ chiếc vòng nhanh chóng thẩm thấu, làm dịu đi cơn đau rát bỏng lạnh trên mười đầu ngón tay cô y sĩ.
Lâm Dao ngước mắt nhìn cậu, đôi mắt trong vắt chứa đựng sự kinh ngạc xen lẫn cảm kích thầm lặng. Thiên Uy khẽ gật đầu, ánh mắt xám xịt tĩnh lặng như đá cổ không một chút dao động.
"Đi theo ta." Tần Thiết Đao khàn giọng ra lệnh từ bóng tối phía sau. Lão binh cụt cánh tay trái, chân đi khập khiễng nhưng bộ pháp di chuyển cực kỳ vững chãi không phát ra một tiếng động nhỏ. Lão vác thanh đao thép mẻ chiến trận trên vai phải, khịt mũi nhìn về phía ánh đuốc ngoài thung lũng. "Lối ngách phía sau Kiếm Trủng dẫn thẳng đến Lò Than Đá Ngoại Ô bỏ hoang. Nơi đó đầy khói bụi than đen, có thể triệt tiêu hoàn toàn khứu giác của đàn chó săn Thiết Lang. Đi!"
Tiểu Mộc nhanh nhẹn cõng chiếc gùi tre đựng sắt vụn, lén lút bò theo sau Tần Thiết Đao. Thiên Uy kéo lê chân trái nặng nề hoàn toàn hóa đá xám cứng ngắc, mượn bộ pháp Ngự Trọng Bộ Pháp để giữ thăng bằng cơ thể lệch tâm, lặng lẽ cùng Lâm Dao rút lui qua khe nứt vách đá hẹp.
"Gâu! Gâu!"
Tiếng chó săn sủa vang dội đầy kích động từ phía sau báo hiệu Thiết Lang đã phát hiện ra dấu máu đen nứt nẻ rò rỉ dưới nền tuyết cát.
"Chúng phát hiện ra rồi! Đuổi theo!" Tiếng Chu Quản Sự gào thét vang rền thung lũng.
Cả nhóm Thiên Uy nhanh chóng vượt qua khe nứt địa chất dốc đứng, tiến vào khu vực Lò Than Đá Ngoại Ô. Trước mắt họ hiện ra một bãi phế tích xám xịt, hoang tàn ngập trong màn đêm tuyết lạnh. Những lò gạch nung than đổ nát, những ống khói gạch đỏ nứt nẻ đứng trơ trọi như những bộ xương khô giữa rừng đá phía Đông ngoại ô thị trấn. Nền đất phủ một lớp than cám đen nhẻm xen lẫn cát tuyết trơn trượt.
Tần Thiết Đao dừng lại bên cạnh một hầm than ngầm khổng lồ đã bỏ hoang, lối vào sập một nửa lộ ra khoảng tối đen ngòm bốc mùi khí CO2 ngột ngạt. Lão nhìn Thiên Uy, đôi mắt sáng quắc dưới đôi mày bạc:
"Thiên Uy! Đàn chó dữ sắp áp sát rồi. Lò than này chứa đầy Than Đá Tuyết Cát chưa nung hết. Ngươi có dám châm lửa đốt lò để tạo màn khói đen che mắt chúng không?"
Thiên Uy cúi nhìn đống than đá đen nhẻm lấp lánh ánh xanh lục dưới chân. Cậu hiểu ý của lão binh. Than Đá Tuyết Cát cháy với nhiệt lượng cực cao và tỏa ra lượng khói đen dày đặc bốc mùi ngạt khí. Đây là cách duy nhất để triệt tiêu hoàn toàn khứu giác đàn chó săn và che mắt toán cung thủ tuần binh.
"Tiểu Mộc, Lâm Dao, hai người trốn sâu vào hầm than ngầm phía dưới, nín thở ẩn nấp thấp sát mặt đất." Thiên Uy khàn giọng ra lệnh.
Cậu bước đến bên miệng lò nung cũ, dùng tay phải bằng xương thịt nhặt một thanh sắt rỉ sét, vận kình lực Luyện Lực Cảnh gạt mạnh vào đá lửa.
*Xẹt! Xẹt!*
Những tia lửa đỏ rực bắn vào đống than cám và củi khô ẩm ướt xung quanh lò. Nhờ luồng gió rít mạnh từ khe núi thổi vào, ngọn lửa nhanh chóng bắt cháy, bùng lên âm ỉ. Chỉ trong mười hơi thở, Than Đá Tuyết Cát bắt đầu tỏa ra những luồng khói đen kịt, dày đặc như mực, cuồn cuộn bốc lên bao phủ toàn bộ khu vực lò than ngoại ô. Mùi khí CO độc hại và khói than nồng nặc bốc lên ngột ngạt, khiến tầm nhìn trong vòng ba trượng lập tức biến mất hoàn toàn.
"Khụ... khụ... Khói độc ở đâu ra thế này?" Tiếng lính tuần tra Hắc Thiết Vệ ho sặc sụa vang lên từ bìa rừng đá.
"Thiết Lang! Thả chó săn ra tìm bắt chúng nhanh lên!" Giọng Chu Quản Sự hét lớn dồn dập.
*Rắc... rắc...*
Tiếng xích sắt buông lỏng. Ba con chó săn lai sói lớn hung tợn, lông màu xám đen xơ xác dính đầy bùn đất, lao thẳng vào màn khói đen dày đặc. Chúng không còn đánh hơi được mùi máu do khói than quá nồng, nhưng bản năng săn mồi nhạy bén vẫn giúp chúng định vị được tiếng kéo lê chân trái nặng nề của Thiên Uy trên cát than.
*Gầm!*
Con dã thú đi đầu hung hãn phóng ra khỏi màn khói, nhe nanh vuốt nhọn hoắt lao thẳng vào cổ họng Thiên Uy.
Trong màn khói mù mịt, Thiên Uy đứng bất động. Cậu không hề né tránh. Ngay khi con chó dữ áp sát tầm nửa trượng, cậu đưa cánh tay đá trái xù xì nứt nẻ ra chắn ngang trước ngực.
*Phập!*
Hàm răng sắc nhọn của con chó săn lai sói cắm ngập vào bả vai đá xám của cậu. Nhưng thay vì tiếng da thịt rách rưới, chỉ có tiếng *Rắc* khô khốc vang lên. Răng nanh của con dã thú va chạm trực diện vào lớp da đá đao thương bất nhập của Ma Công Hóa Thạch, gãy vụn làm đôi. Con chó tru lên một tiếng đau đớn dữ dội.
Không để đối phương kịp lùi lại, Thiên Uy vận kình dồn vào cánh tay đá trái nặng nề, quét ngang một đường mạnh mẽ. Cánh tay đá nặng như tảng đá cổ đập thẳng vào sườn con dã thú, chấn động lực cực mạnh bẻ gãy toàn bộ xương sườn của nó, hất văng xác con vật vào vách lò gạch đổ nát. Con chó săn chết ngay tại chỗ không kịp rên rỉ.
Hai con chó săn còn lại thấy đồng bọn tử trận liền trở nên điên cuồng, chúng phối hợp bao vây hai bên sườn, lao vào cắn xé bắp chân phải bằng xương thịt của cậu.
*Vút! Vút!*
Thiên Uy vung búa rèn gia truyền nặng năm mươi cân sau lưng lên, định đập nát đầu chúng. Nhưng ngay khi cậu vung búa, sức nặng năm mươi cân cộng với trọng tâm lệch của vai đá trái khiến cậu bị mất đà, búa đập mạnh xuống nền đất cát than phát ra tiếng *ẦM* vang rền như sấm nổ.
"Ở hướng đó! Bắn tên!" Tiếng Chu Quản Sự thét lớn ngoài màn khói.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba mũi tên bịt sắt từ bóng tối xé gió bắn tới. Do tiếng động vung búa quá lớn bộc lộ vị trí, Thiên Uy không kịp né tránh hoàn toàn. Một mũi tên sượt qua bả vai phải bằng xương thịt của cậu, rạch một đường sâu rỉ máu đỏ tươi. Hai mũi tên còn lại bắn trúng cánh tay đá trái, dội ngược ra ngoài tạo thành hai vết xước trắng nhạt.
"Tiếng búa quá lớn, trong không gian hẹp khói độc này, vung búa nặng chỉ tự bộc lộ hành tung," Thiên Uy thầm nghĩ. Đầu óc cậu lạnh lùng tĩnh lặng như đá cổ, nhanh chóng đưa ra phán đoán chiến thuật.
Cậu dứt khoát dắt chiếc búa rèn vào đai da sau lưng, tay phải nắm chặt lấy chuôi Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm nặng bốn mươi cân. Cậu nhắm nghiền đôi mắt mờ nhạt bên trái, tập trung toàn bộ tinh thần vào đôi tai để kích hoạt kỹ năng Thính Binh Thuật.
Trong bóng tối của màn khói than CO2 độc hại, mọi tiếng động xung quanh bỗng trở nên rõ mồn một. Cậu nghe thấy tiếng gió rít nhẹ qua khe nứt của vách lò gạch, tiếng rào rào của tuyết rơi trên lá thông khô, và đặc biệt là tiếng xích sắt va chạm khẽ khàng dọc theo khớp giáp của hai tên lính tuần tra Hắc Thiết Vệ đang áp sát từ phía sau.
*Cạch... rắc...*
Đó là tiếng bước chân của tên lính mang giáp sắt nặng 50 cân di chuyển thận trọng tầm năm trượng.
Thiên Uy nghiêng người dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đá trái sang bên, trượt dài gót chân phải trên nền cát than trơn trượt bằng bộ pháp Tuyết Cát Bộ. Thân hình cậu lướt nhanh như một bóng ma xám xịt, không phát ra một tiếng động nhỏ, luồn lách qua làn khói đen dày đặc để áp sát ra sau lưng tên lính tuần tra đi đầu.
Tên lính Hắc Thiết Vệ vẫn đang lăm lăm thanh thương dài phá giáp, dáo dác nhìn quanh màn khói mù mịt. Hắn hoàn toàn không biết tử thần đã đứng ngay sau lưng mình.
Thiên Uy vận nội khí giới hạn dưới năm thành, dồn toàn bộ trọng lực của cánh tay đá trái đè lên sống kiếm gãy. Cậu đâm thẳng mũi kiếm gãy bọc Sắt Chìm Mỏ Cổ về phía trước.
*Nhất Điểm Khống Kình!*
Mũi kiếm gãy phát ra một tiếng rít xé gió cực ngắn, cực hiểm. Nó đâm chính xác vào kẽ hở mỏng manh giữa giáp cổ và giáp ngực của tên lính tuần tra.
*Phập!*
Lưỡi kiếm nặng nề xuyên qua da thịt, phá hủy hoàn toàn động mạch cổ của đối thủ. Tên lính tuần tra trợn tròn mắt, không kịp phát ra một tiếng kêu cứu, cơ thể bọc giáp nặng nề đổ sụp xuống đống than cám lạnh giá. Máu đỏ tuôn ra xối xả thấm đẫm tuyết cát.
Tên lính thứ hai đi cách đó ba bước nghe thấy tiếng động đổ sụp, hoảng hốt xoay người vung đại đao chém ngang hông Thiên Uy.
*Thính Binh Thuật* lập tức đón được tiếng gió rít của lưỡi đao chém tới. Thiên Uy không né tránh, cậu đưa cánh tay đá trái xù xì ra đỡ trực diện đòn chém.
*Keng!*
Tia lửa bắn tung tóe trong màn khói đen. Thanh đại đao chém trúng tay đá của cậu bị dội ngược ra, lực phản chấn cực mạnh khiến cổ tay tên lính tê dại suýt rơi binh khí. Thiên Uy trượt nhanh Tuyết Cát Bộ áp sát tầm ngắn, tay phải vung kiếm gãy chém một đường ngang hiểm hóc nhắm thẳng vào kẽ hở giáp nách của đối thủ.
*Phập!*
Nhát chém bổ dọc dứt khoát cắt đứt gân tay và đâm xuyên phổi tên lính tuần tra thứ hai. Hắn ngã quỵ, máu đen trào ra khóe miệng.
Chỉ trong vòng vài hơi thở, hai tên lính tuần tra tinh nhuệ mang giáp nặng của Hắc Thiết Vệ đã bị Thiên Uy ám sát gọn gàng trong im lặng. Khói độc CO2 dày đặc tỏa ra từ Than Đá Tuyết Cát đã hoàn toàn tước đoạt tầm nhìn và lợi thế số đông của kẻ thù, biến lò than bỏ hoang thành một bãi săn đơn độc của 'Thạch Ma'.
Tuy nhiên, việc vận kình lực chiến đấu liên tục dưới sự giới hạn của Khóa Mệnh Châm Pháp bắt đầu khiến Thiên Uy phải trả giá. Phổi cậu bỏng rát do hít phải khói than độc hại, bả vai trái xuất hiện những vết trầy xước nông rỉ ra những giọt máu đen nồng mùi lưu huỳnh. Mười hai cây ngân châm trên ngực trái co rút dữ dội, khiến nhịp tim cậu đập loạn xạ, cơ thể run rẩy nhẹ vì lạnh.
Cậu cắn chặt răng, cố nén cơn ho rít trong cổ họng, kéo lê chân trái tiến sâu vào màn khói tìm kiếm mục tiêu cuối cùng: Chu Quản Sự.
Lúc này, Chu Quản Sự đang ho loạn xạ giữa đống đổ nát của lò than. Khói đen mù mịt bốc mùi khét lẹt khiến gã chảy nước mắt ròng ròng, chiếc roi mây cầm trên tay run lên bần bật. Gã gọi lớn:
"Thiết Lang! Đội tuần tra đâu hết rồi? Có nghe thấy ta gọi không?"
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít gào qua các ống khói gạch nứt nẻ và tiếng tuyết rơi rơi câm lặng.
"Rột... xoạt..."
Tiếng kéo lê chân nặng nề, khô khốc của đá cọ xát vào cát than vang lên ngay sau lưng gã.
Chu Quản Sự giật nảy mình, hoảng hốt xoay người lại. Từ trong màn khói đen kịt dày đặc, thân hình xám xịt của Thạch Thiên Uy từ từ hiện ra như một bóng ma bước ra từ cõi chết. Cánh tay trái hoàn toàn hóa đá xám xịt nứt nẻ, tay phải quấn xích sắt chặt vào thanh kiếm gãy lấp lánh ánh xanh lục lạnh lẽo dính đầy máu tươi.
"Ngươi... ngươi là tà ma ngoại đạo!" Chu Quản Sự hét lên kinh hoàng, gã vung chiếc roi mây quất mạnh vào mặt Thiên Uy hòng mở đường thoát thân.
*Vút!*
Thiên Uy đưa cánh tay đá trái ra, tóm chặt lấy sợi roi mây giữa không trung. Sức mạnh vạn cân từ cánh tay đá giữ chặt sợi roi khiến Chu Quản Sự không thể kéo lại được dù chỉ một phân.
Gã hoảng loạn rút thanh đoản đao bên hông đâm thẳng vào ngực phải bằng xương thịt của Thiên Uy. Nhưng Thiên Uy đã nhanh hơn, cậu dùng bộ pháp Ngự Trọng Bộ Pháp xoay người làm điểm tựa chịu lực nén, vung kiếm gãy đập mạnh sống kiếm bọc Sắt Chìm vào cổ tay đâm đao của Chu Quản Sự.
*Rắc!*
Xương cổ tay của Chu Quản Sự gãy vụn dưới sức nặng bốn mươi cân của kiếm sắt chìm. Đoản đao rơi leng keng xuống nền đất đá. Gã đau đớn hét lên thảm thiết, quỳ sụp xuống cát than dính đầy nhọ nồi.
Thiên Uy bước tới một bước, đưa cánh tay đá trái lạnh buốt xù xì bóp chặt lấy cổ họng Chu Quản Sự, nhấc bổng thân hình gầy gò của gã lên không trung. Đôi mắt xám xịt của cậu nhìn thẳng vào gương mặt ngựa đang tái mét vì sợ hãi của gã quản sự tàn ác.
"Tha... tha mạng..." Chu Quản Sự ú ớ, hai chân giãy giụa điên cuồng giữa khoảng không ngập khói. "Ta chỉ làm theo lệnh của phó đà chủ Lôi Hùng..."
Thiên Uy nhìn gã, giọng nói trầm khàn, tĩnh lặng như đá cổ rít qua kẽ răng:
"Huyết nợ phải trả bằng huyết. Đây là cái giá cho những phu mỏ bị các ngươi bóc lột hành hạ dã man."
Cậu vận lực cánh tay đá định bóp nát cổ họng gã. Nhưng ngay lúc đó, tiếng còi đồng dồn dập, chói tai vang lên từ phía bìa rừng đá ngoại ô. Thiết Lang đã phát hiện ra xác của hai tên lính tuần tra và đang thổi còi báo động cho toàn bộ lực lượng phân đà kéo đến bao vây.
"U... u... u..."
Tiếng còi báo động vang rền dồn dập trong đêm đông bão bùng.
Thiên Uy khẽ nhíu mày. Khóa Mệnh Châm Pháp trên ngực đang phản phệ dữ dội, lồng ngực cậu đau nhói như bị hàng vạn kim châm đâm xuyên, nội lực năm thành đã tiêu hao gần hết. Nếu tiếp tục nán lại chiến đấu với toàn bộ quân tiếp viện của phân đà, cậu sẽ bạo phát ma công mà chết trước khi kịp báo thù.
Cậu quyết đoán vung tay đá trái, ném mạnh thân hình Chu Quản Sự vào đống than đá nóng âm ỉ bên cạnh. Chu Quản Sự hét lên đau đớn khi da thịt chạm vào than nóng, gã chật vật bò dậy giữa làn khói bụi than đen nhẻm bốc cháy dữ dội.
"Lâm Dao, Tiểu Mộc, đi ngách sau hầm than!" Thiên Uy khàn giọng hét lớn.
Tần Thiết Đao từ trong bóng tối lướt tới, hỗ trợ Lâm Dao và Tiểu Mộc chui qua khe hẹp phía sau hầm than ngầm dẫn ra con đường mòn hoang dã phía Đông Thiết Thạch Trấn.
Thiên Uy kéo lê chân trái nặng nề trượt Tuyết Cát Bộ, nhanh chóng biến mất vào màn khói đen dày đặc của Than Đá Tuyết Cát trước khi đội kỵ binh sắt của phân đà kịp ập tới.
Chu Quản Sự nằm còng queo giữa đống tro than nóng rẫy, gương mặt dài đầy nhọ nồi và vết bỏng rát, một tay gãy nát ôm lấy cổ họng thở hổn hển đầy hoảng sợ. Gã nhìn bóng ma xám xịt vừa biến mất trong khói đen, lòng dấy lên một nỗi kinh hoàng tột độ chưa từng có trong đời.
"Thạch... Thạch Ma..." Gã lẩm bẩm trong nước mắt đau đớn. "Cánh tay đá bất hoại... Nó là một con quỷ bằng đá! Phải báo cáo cho phó đà chủ Lôi Hùng... Lôi Hùng Bang phải tiêu diệt nó bằng mọi giá!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!