Kiếm Gãy Chôn Sâu
Gió bão lập đông rít gào qua những khe nứt của ngôi miếu hoang phế, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt nện vào bệ thờ đổ nát. Trong miếu, không khí đặc quánh mùi máu đen rỉ sét và mùi thảo dược nồng ấm của Băng Phiến Tán.
Thạch Thiên Uy ngồi xếp bằng dưới chân bức tượng Thổ Địa vỡ đôi. Ngực trái của cậu phập phồng chậm rãi, từng nhịp thở nặng nề và đứt quãng dưới sức ép của mười hai cây Hắc Thiết Ngân Châm đang cắm sâu khóa mệnh. Chân khí lạnh lẽo của Hóa Thạch Ma Công bị phong tỏa ngột ngạt trong kinh mạch, khiến nửa người bên trái của cậu lạnh buốt như băng đá, trong khi tay phải bằng xương thịt vẫn run rẩy nhẹ do dư chấn của cơn sốt hỏa độc vừa lui.
Bên cạnh cậu, Lâm Dao đang ngồi co vai dưới chiếc áo choàng lông cừu dính đầy tuyết. Đôi bàn tay thanh mảnh của cô y sĩ trẻ đỏ ửng lên, mười đầu ngón tay sưng tấy và tê dại do vết bỏng lạnh—hậu quả tàn khốc của luồng hàn khí ma công phản phệ qua thân kim khi cô cứu mạng Thiên Uy lúc trước. Cô khẽ hà hơi ấm vào lòng bàn tay, cố gắng xoa dịu cơn đau buốt thấu xương tủy, nhưng đôi mắt thông tuệ vẫn không rời khỏi bả vai nứt nẻ của chàng thiếu niên.
"Thiên Uy..." Lâm Dao khàn giọng nói, hơi thở hóa thành làn sương trắng mỏng. "Vết nứt trên vai huynh tuy đã được Băng Phiến Tán bịt kín, nhưng mười hai cây ngân châm này đang gánh chịu áp lực cực lớn. Nội lực của huynh hiện tại bị giới hạn chặt chẽ ở mức năm thành. Tuyệt đối không được vận công quá giới hạn đó, nếu không, tim huynh sẽ lập tức bị đông cứng vĩnh viễn."
Thiên Uy không đáp. Cậu khẽ cúi đầu nhìn cánh tay trái của mình. Từ ngón tay đến cổ tay hoàn toàn là một màu đá xám xịt, xù xì và nứt nẻ nồng nặc mùi lưu huỳnh mỏ cổ. Cậu cố gắng nắm chặt năm ngón tay đá, nhưng chúng chỉ phát ra những tiếng cọ xát khô khốc, vô tri và lạnh lẽo. Cậu biết, mình đã vĩnh viễn mất đi xúc giác của một con người ở cánh tay này. Để đổi lấy sức mạnh đao thương bất nhập, cậu đã chấp nhận bước một chân vào cõi chết.
"Két... rắc..."
Tiếng bước chân nặng nề nện lên lớp tuyết dày ngoài cửa miếu đột ngột vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng tĩnh mịch. A Phúc—chú chó săn lai sói bị thương gãy chân sau—lập tức nhổm dậy, nhe nanh gầm gừ yếu ớt. Tiểu Mộc hoảng sợ ôm chặt lấy chiếc gùi tre đựng sắt vụn, vung chiếc xẻng nhỏ tự chế ra che chắn trước mặt Lâm Dao.
Cánh cửa miếu mục nát bị đẩy ra một cách thô bạo. Một bóng người cao lớn bọc trong chiếc áo giáp da cũ nát của quân đội bước vào. Lão nhân chỉ còn một cánh tay phải, vai trái cụt ngủn đến tận sát nách, chân đi khập khiễng nhưng bộ pháp di chuyển cực kỳ vững chãi. Đôi mắt lão sáng quắc như hai lưỡi dao cạo, râu tóc bạc phơ như cỏ dại trên vách đá đứng.
"Lão binh cụt tay?" Tiểu Mộc thốt lên kinh ngạc.
"Tần... Tần tiền bối?" Thiên Uy khẽ nhíu mày, nhận ra người mới đến chính là Tần Thiết Đao, cựu binh tàn phế nổi tiếng khắc nghiệt ở ngoại ô Thiết Thạch Trấn.
Tần Thiết Đao không thèm nhìn Tiểu Mộc, lão lướt mắt qua vết bỏng lạnh trên tay Lâm Dao, rồi dừng lại ở bả vai đá xám của Thiên Uy. Lão khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ:
"Một lũ trẻ ranh không biết trời cao đất dày. Tên phản đồ Lâm Phong đã dẫn đường cho kỵ binh Lôi Hùng Bang đến đây rồi. Đàn chó săn của Thiết Lang chỉ cách ngôi miếu này chưa đầy nửa dặm. Nếu các ngươi còn muốn giữ mạng để báo thù, mau đi theo ta!"
Nghe đến tên Lâm Phong, Lâm Dao khẽ rùng mình, gương mặt thanh tú tái nhợt đi vì bàng hoàng và đau đớn trước sự phản bội của sư huynh đồng môn. Thiên Uy đứng bật dậy, tay phải giật mạnh chiếc búa rèn gia truyền nặng năm mươi cân sau lưng. Nhưng ngay khi cậu chuyển động, mười hai cây ngân châm trên ngực trái co rút lại, gây ra một cơn đau nhói buốt khiến cậu suýt ngã quỵ.
"Đừng có dùng man lực vô ích!" Tần Thiết Đao quát lạnh. "Cơ thể ngươi bây giờ nặng nề như một tảng đá lệch tâm. Đi theo ta đến Kiếm Trủng Thiết Thạch, nơi đó sương sắt lạnh lẽo, có thể che giấu khứu giác của đàn chó dữ."
Không kịp do dự, cả nhóm nhanh chóng di tản trong đêm tối bão bùng. Tần Thiết Đao dẫn đường luồn lách qua những lối mòn hiểm trở khuất sau những rặng đá đứng phía sau núi. Gió tuyết gào rú xóa sạch mọi dấu chân của họ trên nền tuyết cát trắng xóa.
Sau nửa canh giờ di chuyển đầy gian khổ, trước mắt họ hiện ra một thung lũng ngầm sâu hoắm, bị che phủ bởi các khối đá xám khổng lồ xếp chồng lên nhau như một trận thế cổ xưa. Đó là Kiếm Trủng Thiết Thạch—nơi chôn giấu hàng vạn thanh kiếm sắt gãy nát rỉ sét của nghĩa quân phu mỏ thất bại thế hệ trước. Không khí nơi đây lạnh buốt xương tủy, nồng nặc mùi rỉ sét kim loại và tử khí câm lặng.
"Ầm!"
Ngay khi vừa bước vào thung lũng ngầm, Tần Thiết Đao đột ngột xoay người, tay phải vung lên quét ngang. Lão ném một khối đá xám nặng khoảng ba mươi cân thẳng vào ngực Thiên Uy.
"Đỡ lấy!" Lão hét lớn.
Thiên Uy phản xạ theo bản năng, đưa chân trái ra đỡ lấy khối đá để tránh va chạm vào ngực đang cắm châm cứu. Nhưng ngay khi khối đá chạm vào chân, trọng tâm bả vai đá trái quá nặng nề cộng với sự chênh lệch thể chất khiến cậu hoàn toàn mất thăng bằng. Cả thân hình Thiên Uy ngã đổ rầm xuống đất đá lởm chởm, khối đá xám lăn lóc ra một bên.
"Đại ca!" Tiểu Mộc định chạy lại đỡ nhưng Tần Thiết Đao vung gậy gỗ chặn lại.
Lão cựu binh cụt tay nhìn Thiên Uy đang chật vật gượng dậy với ánh mắt khắc nghiệt tột cùng:
"Ngươi thấy chưa? Luyện tà công hóa thạch biến cánh tay thành đá cứng, nhưng ngươi lại biến mình thành một kẻ tàn phế mất thăng bằng! Thanh búa rèn năm mươi cân sau lưng ngươi quá nặng nề cho một kẻ chỉ còn một chân vững. Ngươi vung búa một nhát, trọng tâm vai đá trái sẽ kéo ngươi ngã trước khi búa chạm vào đầu kẻ thù!"
Thiên Uy cắn chặt răng, máu đen nứt nẻ lại rỉ ra bên vai trái thấm đẫm mảng áo vải thô. Cậu biết lão nói đúng. Sức nặng của cánh tay đá xám xịt đang kéo lệch toàn bộ cơ thể cậu sang một bên.
"Xin tiền bối chỉ điểm..." Thiên Uy khàn giọng, đôi mắt xám xịt đầy kiên định nhìn thẳng vào lão binh.
Tần Thiết Đao khẽ gật đầu, thái độ có chút dịu đi trước ý chí sắt đá của thiếu niên:
"Võ học thợ rèn lấy nặng đè nhẹ, nhưng không phải dùng man lực kéo lê cơ thể. Ngươi phải học Ngự Trọng Bộ Pháp. Hãy dùng chân phải bằng xương thịt làm điểm tựa chịu lực nén, kéo lê chân trái nặng nề dưới đất làm trục xoay ly tâm. Khi xoay người, mượn chính trọng lượng nặng nề của cánh tay đá trái để tạo lực tì đè đòn bẩy!"
Tần Thiết Đao bước lên, biểu diễn một bộ pháp kỳ lạ. Lão dậm mạnh gót chân phải xuống đất đá nứt nẻ, chân trái khập khiễng quét một vòng tròn rộng trên cát tuyết bụi đá bay mù mịt. Dù chỉ còn một tay, thân hình lão vẫn vững chãi như một ngọn núi cổ trước gió bão.
"Làm lại cho ta xem!" Lão quát.
Thiên Uy gượng dậy, nín thở vận nội lực giới hạn dưới năm thành. Cậu dậm mạnh gót chân phải xuống đất làm điểm tựa chịu lực, dồn toàn bộ kình lực vào đùi phải, chân trái kéo lê tạo ra một vệt rãnh sâu trên cát tuyết nứt nẻ. Cậu xoay người, mượn sức nặng của vai đá trái vung búa rèn quét ngang.
"Ầm!"
Chiếc búa rèn đập trúng một cọc đá lớn cạnh vách núi, đập vỡ vụn tảng đá cứng mà thân hình Thiên Uy không hề bị ngã đổ. Cậu đã giữ được thăng bằng nhờ Ngự Trọng Bộ Pháp!
"Tốt!" Tần Thiết Đao cười lớn đầy cuồng dã. "Nhưng chiếc búa rèn này không phải là vũ khí phá giáp tốt nhất cho bộ pháp này. Ngươi cần một thanh trọng kiếm có khả năng truyền dẫn kình lực hóa đá. Sư huynh Vương Chùy Tử của ngươi đã lén rèn giũa lại thanh kiếm gãy rỉ sét của cha ngươi bằng Sắt Chìm Mỏ Cổ, nhưng nó đã bị Lôi Hùng tịch thu ném sâu vào Kiếm Trủng này năm xưa."
Tần Thiết Đao chỉ tay về phía một khe đá ngầm sâu hoắm ở cuối thung lũng. Khe đá hẹp, chịu lực nén địa chất cực lớn, sâu không thấy đáy. Sâu bên trong khe nứt, một luồng ánh sáng xanh lục lạnh lẽo lấp lánh phản chiếu từ lưỡi kiếm gãy rỉ sét đang cắm chặt giữa hai vách đá đứng.
Đó chính là Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm, nặng bốn mươi cân, đúc từ Sắt Chìm Mỏ Cổ lặn mò dưới suối ngầm.
Thiên Uy bước đến bên khe đá sâu. Cậu đưa tay phải bằng xương thịt ra nắm lấy chuôi kiếm gãy không hoàn chỉnh, vận kình kéo mạnh. Nhưng vách đá chịu lực nén quá lớn, thanh kiếm gãy vẫn bất động như đóng đinh vào đá cổ. Càng kéo, vai phải bằng xương thịt của cậu càng đau nhói do phản lực nén cực lớn.
"Đừng dùng lực kéo thẳng đứng!" Tần Thiết Đao đứng sau hét lớn. "Ngươi đang kéo bằng sức người thường! Hãy dùng Ngự Trọng Bộ Pháp, dậm chân phải, mượn bả vai đá trái đè nặng lên sống kiếm làm đòn bẩy bẻ gãy lực nén của đá! Và đừng quên quy tắc Đúc Thần Thiết Bí Truyền của dòng họ thợ rèn các ngươi!"
Thiên Uy rùng mình. Cậu nhớ lại những lời cha từng dạy bên đe rèn lò lửa nóng rực: *"Sắt chìm mỏ cổ mang linh tính lạnh giá, muốn thu phục nó, phải dùng chính máu đầu ngón tay của người rèn để tế kiếm khí."*
Thiên Uy quyết đoán đưa ngón tay trỏ của bàn tay phải bằng xương thịt lên miệng, cắn mạnh. Máu tươi đỏ rực rỉ ra. Cậu nhỏ từng giọt máu nóng hổi xuống lưỡi kiếm gãy rỉ sét loang lổ.
"Xèo... xèo..."
Ngay khi giọt máu đầu tiên chạm vào sắt chìm cổ, một hiện tượng dị thường bùng phát. Vết rỉ sét loang lổ trên lưỡi kiếm lập tức bong tróc ra, để lộ bề mặt thép nguội màu xanh lục lấp lánh. Một ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ bùng cháy từ máu tươi bám chặt lấy sống kiếm gãy, tỏa ra hàn khí lạnh buốt xua tan bóng tối khe hang.
Thiên Uy dậm mạnh gót chân phải xuống đất làm điểm tựa chịu lực, kéo lê chân trái xoay người. Cậu đưa cánh tay đá trái xù xì, nặng nề đè chặt lên sống kiếm gãy làm đòn bẩy chịu lực nén, tay phải nắm chặt chuôi kiếm quấn xích sắt.
"Rống!"
Thiên Uy hét lớn một tiếng khàn đặc. Mượn chính trọng lượng vạn cân của cánh tay đá trái tì đè đòn bẩy, kết hợp lực xoay ly tâm của Ngự Trọng Bộ Pháp, cậu giật mạnh kiếm gãy ra ngoài.
"Rắc... rắc... uỳnh!"
Một tiếng nổ đục rền vang lên từ lòng đất đá nứt nẻ. Lực nén của vách đá cổ bị bẻ gãy hoàn toàn dưới sức nặng đòn bẩy. Thanh Kiếm Gãy Của Thạch Thiết Tâm bừng phát ngọn lửa xanh lam rực rỡ được rút mạnh ra khỏi kẽ đá sâu, chém một đường kiếm khí xám lạnh làm đông cứng một mảng tuyết trắng xung quanh.
Thiên Uy đứng vững chãi bằng một chân, tay phải cầm thanh trọng kiếm gãy lấp lánh lửa xanh, bả vai đá trái gồ lên đầy uy nghi giữa sương sắt lạnh lẽo của Kiếm Trủng. Sợi dây liên kết huyết mạch giữa cậu và di vật của phụ thân đã hoàn thành dung hợp.
Nhưng niềm vui thu hồi kiếm quý ngắn ngủi lập tức bị dập tắt.
Từ phía lối vào thung lũng đá hẹp, tiếng sủa dữ dội của đàn chó săn Thiết Lang vang dội phá tan bầu không khí câm lặng. Khói lửa đuốc dầu bập bùng chiếu sáng vách đá đứng.
Chu Quản Sự dẫn đầu một đội Hắc Thiết Vệ bọc giáp nặng nề bước ra từ màn tuyết dày, chặn đứng lối ra duy nhất của Kiếm Trủng Thiết Thạch. Gã nhìn thanh kiếm lửa xanh trên tay Thiên Uy, gương mặt tàn ác hiện lên nụ cười lạnh lẽo tột cùng:
"Thạch Thiên Uy! Kẻ phản đồ Lâm Phong đã dâng tặng nơi ẩn náu của ngươi cho phân đà. Hôm nay, Kiếm Trủng này sẽ là nấm mồ chôn sâu vĩnh viễn của tên tà ma ngoại đạo nhà ngươi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!