Ngân Châm Khóa Mệnh
Gió tuyết biên thùy rít lên từng hồi điên cuồng, quất thẳng vào những khe hở của cánh cửa gỗ mục nát nơi Miếu Thổ Địa Hoang Phế. Bên ngoài, bóng tối ngập tràn bao phủ lấy rừng sồi cổ thụ, chỉ có ánh sáng nhạt nhòa của tuyết trắng phản chiếu dưới bầu trời đêm lập đông xám xịt. Tiếng hú dồn dập, đói khát của đàn chó săn Thiết Lang mỗi lúc một gần, vọng lại từ vách núi đá nứt nẻ phía sau như những âm hồn đòi mạng.
Trong miếu, Thạch Thiên Uy đang quỳ sụp bên bệ thờ đổ nát. Bức tượng Thổ Địa bằng đất sét đã vỡ đôi, rêu phong phủ đầy, chứng kiến một thảm cảnh tàn khốc của thể xác con người. Cơn bão nhiệt lượng trong lồng ngực Thiên Uy đã bùng phát đến mức cực hạn. Chân khí của Hóa Thạch Ma Công nổi loạn, không còn tuân theo sự kiểm soát của ý thức, cuộn trào dọc theo các đường kinh mạch từ vai trái xuống tận đan điền.
"Hự... hự..."
Thiên Uy gầm lên một tiếng đau đớn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu nôn ra một búng máu đen kịt. Vệt máu vừa chạm xuống nền đất lạnh lập tức bốc lên làn khói xám nồng nặc mùi lưu huỳnh nóng rát và sắt rỉ. Sức nóng từ hỏa độc lưu huỳnh tích tụ trong mỏ quặng bao năm qua đang thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của cậu, trong khi cánh tay trái hóa đá xám xịt lại lạnh buốt như băng tuyết nghìn năm. Hai luồng kình lực nóng lạnh giao tranh điên cuồng, biến cơ thể thiếu niên thành một lò luyện đan sắp sửa nổ tung.
Vết nứt dài ba tấc trên bả vai trái—vết thương cũ do chấn động lực đập đá khi thoát khỏi Hầm Mỏ Sụp Đổ—nay lại toác rộng thêm một phân. Máu đen rỉ ra liên tục, chảy dài xuống cánh tay đá xám xịt, xù xì không còn xúc giác. Thiên Uy gục đầu vào bệ thờ, bàn tay phải bằng xương thịt siết chặt lấy chiếc búa rèn gia truyền nặng năm mươi cân sau lưng, gân xanh nổi cuồn cuộn. Cậu cố gắng vận dụng Tĩnh Tâm Khẩu Quyết mà Giác Viễn Đại Sư từng truyền dạy, nhưng sát ý tà môn của ma công quá mạnh, liên tục cào xé tâm trí cậu bằng những ảo ảnh về cái chết oan khốc của phụ thân Thạch Thiết Tâm và muội muội nuôi dưới đống đổ nát.
"Đại ca! Huynh đừng chết! Đại ca ơi!"
Tiểu Mộc khóc nức nở, đôi bàn tay gầy gò lấm lem nhọ nồi của cậu bé cố gắng vốc từng nắm tuyết lạnh ngoài cửa miếu đắp lên bả vai đang bốc khói của Thiên Uy. Nhưng tuyết vừa chạm vào da thịt cậu liền xèo xèo bốc hơi, hóa thành những giọt nước nóng hổi rơi xuống ổ rơm. Chú chó săn A Phúc nằm co quắp bên cạnh, cái chân sau gãy lìa được băng bó sơ sài bằng giẻ rách, liên tục phát ra những tiếng gầm gừ yếu ớt đầy cảnh giác hướng ra phía cửa miếu.
"Tiểu... Tiểu Mộc... chạy đi..." Thiên Uy khàn giọng thốt lên, đôi mắt cậu đã nhuộm một màu đỏ rực sát khí ma tính. "Đàn chó của Thiết Lang sắp tới rồi... Ta sắp... không giữ nổi lý trí nữa..."
"Không! Em không đi! Em phải bảo vệ đại ca!" Cậu bé mười tuổi kiên quyết ôm lấy gùi tre đựng sắt vụn, đôi mắt ngập tràn nước mắt nhưng ánh lên sự kiên cường của một đứa trẻ lớn lên từ mỏ quặng.
"Két..."
Cánh cửa miếu mục nát đột ngột bị đẩy ra. Một luồng gió lạnh mang theo những bông tuyết lớn ùa vào bên trong. A Phúc gầm lên dữ dội, Tiểu Mộc hoảng sợ vung chiếc xẻng sắt nhỏ tự chế ra trước ngực.
Nhưng bước vào không phải là những tên tuần binh bọc giáp của Lôi Hùng Bang, mà là một bóng dáng mảnh mai bọc trong chiếc áo choàng lông cừu màu trắng ngà dính đầy tuyết. Chiếc mũ trùm đầu tuột xuống, để lộ gương mặt thanh tú, thanh khiết như hoa tuyết biên thùy nhưng đôi môi đã tái nhợt vì lạnh.
"Lâm Dao tỷ tỷ!" Tiểu Mộc thốt lên kinh ngạc.
Lâm Dao thở dốc, hai vai run rẩy. Cô là con gái duy nhất của y sư Lâm Bản Thảo tại Hồi Xuân Đường. Nhìn thấy cảnh tượng Thiên Uy đang quằn quại giữa đống máu đen bốc khói, đôi mắt thông tuệ y lý của cô lập tức co thắt lại. Cô không hề sợ hãi bả vai đá xám dị dạng của cậu, vội vàng quỳ xuống bên cạnh, đặt chiếc hộp gỗ bọc da trâu mang theo xuống đất.
"Thiên Uy! Huynh bị phản phệ ma công rồi! Chân khí nóng lạnh đang xung đột trực diện tại tâm mạch!" Lâm Dao thốt lên, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh ngọc vang lên giữa ngôi miếu hoang lạnh lẽo.
"Lâm... cô nương... sao cô lại đến đây? Nơi này nguy hiểm..." Thiên Uy cố gắng đẩy cô ra bằng tay phải, nhưng sức lực của cậu đã suy kiệt hoàn toàn.
"Ta lén trộm hộp thuốc bảo mệnh của cha đến đây cứu huynh!" Lâm Dao dứt khoát nói. Cô mở chiếc hộp gỗ. Bên trong, đặt ngay ngắn một hũ sứ nhỏ màu xanh ngọc chứa Băng Phiến Tán và một cuộn vải bọc bộ Hắc Thiết Ngân Châm gia truyền—những cây kim châm cứu đúc từ hợp kim bạc và sắt nguội mỏ cổ lấp lánh sắc đen lạnh lẽo.
Lâm Dao biết rõ hành động này của mình là phản bội lại lời răn dạy của cha và quy tắc của Hồi Xuân Đường, nhưng cô không thể trơ mắt nhìn người thiếu niên đã xả thân cứu vớt hàng trăm phu mỏ phải chết trong đau đớn tột cùng.
"Tiểu Mộc, mau giúp tỷ giữ chặt vai phải của huynh ấy! A Sâm đang ở ngoài bìa rừng thu hút sự chú ý của đàn chó săn, chúng ta không có nhiều thời gian!"
Lâm Dao nhanh chóng mở hũ sứ, dùng một chiếc thìa tre múc ra một lượng bột màu trắng mịn tỏa ra mùi thơm nồng của borneol và thạch nhũ lạnh. Đó là Băng Phiến Tán, loại đan dược giảm đau cực kỳ quý hiếm của y quán. Cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đắp bột thuốc lên vết nứt đang rỉ máu đen trên bả vai trái của Thiên Uy.
"Sèo... sèo..."
Một làn khói xám nhạt bốc lên kèm theo tiếng rít nhỏ. Sức nóng bỏng rát ngoài da của Thiên Uy lập tức dịu đi phần nào dưới tác động mát lạnh tê dại của thuốc bột. Nhưng Lâm Dao biết, Băng Phiến Tán chỉ có thể giải quyết phần ngọn ngoài da. Luồng hàn độc ma công thực sự đang chạy ngược kinh mạch tiến sát đến ngực trái, đe dọa làm đông cứng màng tim của cậu vĩnh viễn.
"Ta phải dùng Khóa Nhiệt Châm Cứu Pháp để chặn đứng hàn khí. Huynh phải chịu đựng, cơn đau này sẽ kinh khủng hơn bất kỳ nhát chém nào!"
Lâm Dao lấy ra cây ngân châm thứ nhất. Cây kim dài ba tấc, đen bóng và lạnh buốt do được ngâm trong nước thạch tủy lạnh lâu năm. Cô hít một hơi thật sâu để giữ cho đôi bàn tay không run rẩy, rồi nhắm thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai trái của Thiên Uy—nơi đảm kinh và tam tiêu kinh giao nhau, cũng là ngả rẽ hàn khí đang tích tụ dữ dội nhất.
"Phập!"
Đầu ngân châm vừa đâm vào da thịt Thiên Uy, Lâm Dao lập tức cảm nhận được một lực cản vật lý cực kỳ mạnh mẽ. Lớp da thịt quanh bả vai trái của cậu đã bắt đầu xơ cứng, mật độ xương và cơ bắp dày đặc như đá xám cổ xưa. Cô phải vận dụng toàn bộ lực ngón tay, xoay nhẹ thân kim để lách qua các thớ cơ cứng ngắc.
"Á... rống!"
Thiên Uy gầm lên một tiếng đau đớn xé lòng. Một luồng hàn khí cực lạnh đột ngột từ trong kinh mạch bộc phát, dọc theo thân kim Hắc Thiết Ngân Châm truyền thẳng vào hai đầu ngón tay của Lâm Dao. Luồng lạnh buốt xương khiến mười đầu ngón tay của cô gái trẻ lập tức biến thành màu xanh trắng, sương giá mỏng bám đầy trên da thịt. Cảm giác tê dại lan nhanh lên cổ tay, đe dọa làm đông cứng kinh mạch tay cô, khiến cô suýt nữa phải buông kim cứu trị.
"Tỷ tỷ! Tay của tỷ!" Tiểu Mộc hoảng hốt hét lên khi thấy tay Lâm Dao run bần bật.
"Tỷ không sao! Giữ chặt huynh ấy!"
Lâm Dao cắn chặt môi đến rỉ máu đỏ, dùng ý chí kiên cường ẩn sau vẻ ngoài yếu mềm để chống lại cơn bỏng lạnh. Cô dùng bàn tay phải còn lại nắm chặt lấy cổ tay trái của mình, dồn lực ấn mạnh cây ngân châm lút sâu hai tấc vào huyệt Kiên Tỉnh.
Ngay khi cây kim thứ nhất cắm sâu, một luồng khói lạnh xám xịt bốc lên từ đầu kim. Chất lạnh của thạch tủy tẩm trên kim đã bắt đầu phát huy tác dụng, trung hòa sức nóng bạo phát của ma kình phún trào trong kinh mạch vai trái.
Lâm Dao không dừng lại. Cô lấy cây ngân châm thứ hai, nhắm vào huyệt Cực Tuyền dưới nách trái để khóa đường truyền dẫn hàn độc vào tim. Cây kim thứ hai cắm xuống trôi chảy hơn nhờ hàn khí đã phần nào bị áp chế.
Nhưng đến cây ngân châm thứ ba—khi Lâm Dao định châm vào huyệt Đản Trung giữa lồng ngực để bảo vệ màng tim—một tai biến bất ngờ xảy ra.
Sức phản chấn từ kình lực hóa đá của cánh tay trái Thiên Uy bỗng nhiên bùng phát theo bản năng tự vệ của ma công. Đầu kim vừa chạm vào huyệt vị liền vấp phải một luồng kình lực cứng ngắc như thép nguội.
"Tinh!"
Tiếng kêu thanh mảnh vang lên. Cây ngân châm mỏng manh bị lực phản chấn bẻ gãy làm đôi, nửa thân kim văng ra ngoài găm vào cây cột gỗ của miếu hoang. Lâm Dao bị lực chấn động đẩy lùi lại nửa bước, lồng ngực nôn nao, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi do bị chấn thương nội kình nhẹ.
"Lâm cô nương! Đừng châm nữa... Ma công của ta sẽ giết cô mất!" Thiên Uy cố gắng gầm lên trong cơn mê sảng, đôi mắt đỏ rực của cậu ánh lên sự dằn vặt tột cùng. Cậu không muốn nợ máu của gia đình lại kéo theo tính mạng của cô gái vô tội này.
"Im lặng! Ta là y sĩ, ta quyết định mạng sống của huynh!"
Lâm Dao lau vệt máu trên môi, ánh mắt cô hiện lên một sự quyết đoán lạnh lùng chưa từng có. Cô gạt bỏ những cây kim mỏng thông thường, reaches sâu vào đáy hộp gỗ lấy ra cây kim sắt đen dày hơn—Hắc Thiết Ngân Châm đặc biệt nhất, vốn là bảo vật dùng để châm cứu cho những cao thủ ngoại gia thiết thể có da thịt cứng như đồng thiếc.
Cô bước lên, quỳ hai gối đè lên đùi Thiên Uy để giữ chặt thân thể đang co giật của cậu. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Thiên Uy có thể ngửi thấy mùi hương thảo dược thanh khiết tỏa ra từ mái tóc cô, xua tan đi phần nào mùi lưu huỳnh dơ bẩn của mỏ quặng.
"Giữ vững tâm thần!"
Lâm Dao hét lớn, hai tay cô cầm chặt cây kim sắt đen dày dặn, vận dụng toàn bộ sức lực của cơ thể ấn mạnh thẳng xuống huyệt Đản Trung.
"Phập!"
Cây kim sắt đen đâm xuyên qua lớp da thịt xơ cứng, cắm sâu vào huyệt đạo cốt lõi giữa ngực trái của Thiên Uy. Luồng hàn độc ma công đang cuồn cuộn lao về phía tim lập tức bị chặn đứng trước bức tường kình lực của cây kim sắt đen. Thiên Uy co rúm người lại, toàn thân cậu run rẩy dữ dội, nhưng đôi mắt đỏ rực sát khí ma tính bắt đầu dịu đi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đá cổ.
Một nhịp, hai nhịp, ba nhịp...
Lâm Dao liên tục châm thêm chín cây kim nữa quanh ngực trái và sau gáy của Thiên Uy, hoàn thành đồ hình Khóa Nhiệt Châm Cứu Pháp với tổng cộng mười hai cây ngân châm bốc khói lạnh mỏng. Mỗi cây kim cắm xuống là một lần kinh mạch của Thiên Uy co thắt lại đau đớn, nhưng đồng thời cũng là lúc nhiệt lượng ma công được giải phóng ra ngoài da qua các đầu kim.
Khi cây kim thứ mười hai hoàn thành nhiệm vụ, Thiên Uy ho ra một ngụm máu đen cuối cùng, rồi đổ gục đầu vào vai Lâm Dao. Hơi thở của cậu dần trở nên shallow nhưng đều đặn, nhịp tim đập chậm rãi và ổn định trở lại dưới sự kiểm soát của Khóa Mệnh Châm Pháp. Cơ thể cậu tỏa ra một làn sương giá xám xịt mỏng, da ngực trái chuyển sang màu xám nhạt tạm thời xơ cứng như một màng bảo vệ bọc quanh tim.
Cơn sốt cao thảm khốc đã lui bước. Thiên Uy đã giữ được mạng sống, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ chân khí ma công bạo phát của cậu bị phong tỏa hoàn toàn dưới mười hai cây kim châm cứu, giới hạn nội lực thực chiến chỉ còn năm thành.
Lâm Dao mệt mỏi quỳ sụp xuống bên cạnh cậu, hai bàn tay cô đã bị bỏng lạnh nhẹ, các đầu ngón tay đỏ ửng và tê dại không còn cảm giác. Cô khẽ đưa tay lên vuốt tóc, thở phào nhẹ nhõm khi thấy sắc mặt Thiên Uy đã bớt xanh xao.
"Cảm... cảm ơn cô..." Thiên Uy khẽ mở mắt, giọng nói khàn đặc đầy sự biết ơn câm lặng. Cậu nhìn thấy đôi bàn tay đầy vết bỏng lạnh của Lâm Dao, lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả.
"Huynh tạm thời an toàn rồi." Lâm Dao mệt mỏi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng. "Nhưng từ nay về sau, huynh đã bước vào Khóa Mệnh Châm Pháp. Mười hai cây kim này sẽ khóa chặt chân khí của huynh để bảo vệ tim không bị đông cứng. Huynh tuyệt đối không được vận công quá năm thành nội lực, nếu không kinh mạch sẽ đứt đoạn vĩnh viễn."
Thiên Uy im lặng nhìn lên mái ngói dột nát của miếu hoang. Cậu biết, giới hạn năm thành nội lực này sẽ là một trở ngại vật lý cực lớn cho hành trình báo thù sắp tới, nhưng nhìn thấy sự hy sinh của Lâm Dao, cậu khẽ gật đầu chấp nhận cái giá tích lũy tàn khốc này.
Một mối liên kết tinh thần thầm lặng, không lời nhưng sâu sắc, bắt đầu nảy nở giữa chàng thiếu niên mang cơ thể hóa đá đầy hận thù và cô con gái y sư hiền lành nhưng kiên cường giữa đêm đông lạnh giá.
Tuy nhiên, sự bình yên ngắn ngủi trong miếu hoang không kéo dài được lâu.
Bên ngoài, dưới rặng tre già khuất sau bóng tối của ngôi miếu, một bóng đen mặc áo dài y sĩ màu xanh nhạt đang đứng im lặng giữa làn tuyết rơi.
Lâm Phong, học trò lớn của Lâm Bản Thảo, đang đứng đó với gương mặt vặn vẹo vì đố kỵ và căm ghét tột cùng. Hắn thầm thương trộm nhớ Lâm Dao từ lâu, luôn coi cô là nữ nhân duy nhất của đời mình. Nhưng đêm nay, hắn đã lén theo dõi hành tung của cô khi thấy cô trộm hộp châm cứu và thuốc bột lẻn ra khỏi y quán trong đêm tối bão bùng.
Hắn đã đứng ngoài cửa sổ miếu hoang nứt nẻ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Lâm Dao quỳ đè lên người Thiên Uy, chứng kiến sự chăm sóc dịu dàng và ánh mắt ngập tràn tình cảm của cô dành cho tên tà ma ngoại đạo có cánh tay đá xám dị dạng kia.
Bàn tay Lâm Phong siết chặt lấy chiếc quạt giấy vẽ phong cảnh, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Sự ghen tuông điên cuồng bùng lên trong tim hắn như một liều kịch độc.
"Thạch Thiên Uy... Lâm Dao... Hai người dám phản bội ta, phản bội y quán!" Lâm Phong thầm rít lên qua kẽ răng, gương mặt nho nhã thường ngày giờ đây hiện lên nét âm hiểm tàn độc tột cùng.
Hắn khẽ lùi lại vào bóng tối của rặng tre, bàn tay mò vào trong tay áo lấy ra chiếc thẻ bài đệ tử ký danh bằng sắt đen của Hắc Thiết Giáo mà hắn đã lén lút nhận được từ trước. Hắn biết rõ phó đà chủ Lôi Hùng đang treo thưởng vạn lượng bạc cho cái đầu của 'Thạch Ma'.
Lâm Phong cười thầm lạnh lẽo. Hắn quay đầu lướt nhanh trên tuyết cát hướng về phía phân đà Hắc Thiết Giáo ngoại vi thị trấn, sẵn sàng bán đứng nơi ẩn náu của Thiên Uy để đổi lấy sự hủy diệt hoàn toàn của kẻ thù và đoạt lại Lâm Dao về tay mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!