Nhạc nềnTaohua

Bàn Tay Xám Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

"Uỳnh!"


Tiếng nổ đục ngầu vang lên giữa khoảng không gian chật hẹp của Hang Mỏ Cổ Thiết Thạch. Nắm đấm trái của Thạch Thiên Uy nện thẳng vào khối đá vôi khổng lồ đang chặn kín lối ra. Lực va chạm mạnh mẽ đến mức những tia lửa xám bắn tung tóe trong bóng tối, kèm theo tiếng răng rắc của đá tảng rạn nứt.


Tuy nhiên, khối đá chặn đường quá dày. Cú đấm toàn lực chỉ mới tạo ra một vết lõm sâu ba tốn cùng vài đường nứt mảnh như sợi tóc trên bề mặt đá vôi cứng ngắc. Đáng sợ hơn, phản lực chấn động từ cú va chạm dội ngược lại cánh tay, chạy dọc theo kinh mạch đang đông cứng và đánh thẳng vào bả vai trái của cậu.


"Hự!"


Thiên Uy loạng choạng lùi lại hai bước, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết nứt dài ba tấc trên vai trái—vết thương do sự vận khí sai lệch của Hóa Thạch Ma Công từ trước—đột ngột toác rộng thêm một phân. Cơn đau rát như bị lửa thiêu đốt bùng lên dữ dội, khiến cậu khuỵu một bên gối xuống nền đất lạnh. Từ vết nứt, những giọt máu đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và sắt rỉ bắt đầu rỉ ra nhanh hơn, thấm đẫm mảng áo vải thô rách nát bên vai trái.


Cậu cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình. Dưới thứ ánh sáng xanh lục lạnh lẽo phát ra từ mạch quặng sắt chìm trên vách hang, năm ngón tay và cổ tay của cậu hoàn toàn là một màu đá xám xịt, xù xì và nứt nẻ. Cậu cố gắng cử động các ngón tay đá, nhưng chúng chỉ phát ra những tiếng cọ xát khô khốc, hoàn toàn không có một chút xúc giác hay cảm giác nóng lạnh nào của da thịt. Cánh tay trái đã hoàn toàn hóa thạch, trở thành một khối đá vô tri bất hoại.


Không khí trong hang ngày càng loãng dần sau vụ sập hầm của Khu Mỏ Số 9 phía trên. Khí metan nóng rực bắt đầu rò rỉ qua các kẽ nứt nhỏ, khiến cổ họng Thiên Uy khô khốc và bỏng rát. Cậu biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu không thoát ra ngoài ngay lập tức, cậu sẽ chết ngạt trước khi kịp tìm Lôi Hùng để đòi nợ máu.


"Tâm phải tĩnh như đá cổ, lực phát ra từ gót chân, mượn vai làm trục..."


Thiên Uy lẩm nhẩm lại lời dạy rèn sắt của phụ thân Thạch Thiết Tâm. Cậu nhắm mắt, cố gắng đè nén cơn đau rát ở bả vai phải bằng xương thịt. Cậu áp chặt Chiếc Vòng Đá Lạnh Diệp Linh Chi bên ngực phải. Luồng hàn khí mỏng manh, dịu nhẹ từ chiếc vòng đá tỏa ra, thẩm thấu vào lồng ngực, giúp xoa dịu phần nào tà tính đang cuộn trào trong huyết quản và ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ.


Cậu mở mắt, ánh mắt lạnh lùng và kiên định như đá xám cổ xưa. Thiên Uy bước lên, dậm mạnh gót chân phải xuống đất làm điểm tựa chịu lực nén. Cậu xoay hông, mượn bả vai phải làm trục xoay ly tâm, dồn toàn bộ kình lực thô sơ của Nhập Môn Thiết Thể vào cánh tay đá trái bất hoại. Cậu không đấm thẳng bằng nắm đấm nữa, mà dùng cạnh ngoài của bàn tay đá chém mạnh từ trên xuống như một nhát búa rèn thối hỏa.


"Rắc! Rầm!"


Khối đá vôi khổng lồ chịu lực nén cực hạn cuối cùng cũng không thể chống đỡ nổi lực chém vạn cân của bàn tay đá. Nó vỡ vụn thành hàng vạn mảnh đá vụn, đổ sụp xuống, lộ ra một khe hẹp vừa đủ một người chui qua. Ánh sáng mờ tối của đêm muộn lập đông từ bên ngoài tràn vào hang, mang theo luồng gió tuyết lạnh giá thổi tạt vào gương mặt nhọ nồi của thiếu niên.


Thiên Uy dùng tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu đen, nghiêng người bò qua khe đá sụp dốc đứng. Khi đôi chân cậu chạm vào nền đất tuyết lạnh giá của sườn đồi ngoại vi Thiết Thạch Trấn, lồng ngực cậu mới có thể hít thở được những ngụm khí trời buốt giá.


Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến trái tim thiếu niên như thắt lại.


Từ trên sườn đồi nhìn xuống, khu vực ngoại ô vốn là nơi tọa lạc của Lò Rèn Thạch Gia giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Ngọn lửa tàn ác của Lôi Hùng Bang đã thiêu rụi hoàn toàn căn nhà tranh dột nát và xưởng rèn thô sơ của cha con cậu. Những cột gỗ cháy sém đen nhẻm đổ gục ngổn ngang giữa đống tro tàn xám xịt. Gió tuyết biên thùy thổi qua, cuốn theo những tàn tro nóng ấm bay mịt mù vào không trung, như tiếng khóc than câm lặng của những vong linh bị sát hại.


"Cha... Tiểu Muội..."


Thiên Uy loạng choạng chạy xuống đồi, bước chân kéo lê chậm chạp do sự mất thăng bằng trọng lượng giữa bên vai trái hóa đá nặng nề và bên vai phải bằng xương thịt. Cậu quỳ sụp xuống giữa đống tro tàn của lò rèn cũ. Bàn tay phải bằng xương thịt ấm nóng của cậu bới tung đống than đen dính đầy tuyết lạnh, hy vọng tìm thấy một chút dấu vết của gia đình, nhưng xung quanh chỉ có sự im lặng chết chóc.


"Ư... ử..."


Một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng vang lên từ dưới gầm chiếc xe kéo gỗ bọc sắt bị cháy sém một nửa ở góc xưởng rèn.


Thiên Uy giật mình, vội vàng dùng tay đá trái đẩy phăng tấm ván gỗ cháy nặng nề sang một bên. Dưới đống đổ nát, chú chó săn lai sói lớn A Phúc đang nằm co quắp. Bộ lông xám đen xơ xác của nó dính bết máu khô và bùn đất, một bên chân sau bị đá đè gãy lìa, xương trắng đâm cả ra ngoài da thịt. Đôi mắt thông minh trung nghĩa của nó đục ngầu vì khói than, nhưng khi nhìn thấy Thiên Uy, nó vẫn cố gắng vẫy chiếc đuôi rách rưới và lết cái thân thể đầy thương tích về phía cậu.


"A Phúc! Mày vẫn còn sống sao?"


Thiên Uy nghẹn ngào, cậu vội vàng ôm lấy chú chó săn vào lòng. Cánh tay trái hóa đá xám xịt, lạnh lẽo của cậu vô tình chạm vào lưng A Phúc, khiến chú chó khẽ rùng mình vì cái lạnh buốt xương của ma công. Nhận ra điều đó, Thiên Uy lập tức rụt tay đá lại, chỉ dùng cánh tay phải bằng thịt ấm nóng duy nhất để ôm chặt lấy nó, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu dính đầy nhọ nồi của con vật trung thành.


Sự tương phản tàn khốc giữa cánh tay đá xám lạnh lẽo, bất hoại và thân thể mềm mại, ấm nóng nhưng đầy thương tích của chú chó săn khiến lồng ngực Thiên Uy đau nhói. Ma công giúp cậu có cơ thể đao thương bất nhập, nhưng cũng đang tước đoạt đi khả năng sưởi ấm những thứ cậu yêu thương.


"Ai đó? Có phải... Thiên Uy cháu tôi không?"


Một giọng nói run rẩy, khàn đặc vang lên từ sau bức tường gạch đổ nát của lò rèn. Lão Quét, người bộc già quét dọn trung thành của Thạch gia, bước ra từ bóng tối. Lưng lão còng gập gãy, gương mặt lấm lem tro than, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi và kinh hoàng khi nhìn thấy Thiên Uy vẫn còn sống sót sau vụ sập hầm.


"Lão Quét! Chú có sao không? Cha cháu và Tiểu Muội..." Thiên Uy đứng bật dậy, hỏi dồn dập.


Lão Quét nhìn thấy cánh tay trái quấn băng gạc rách nát lộ ra những ngón tay đá xám xịt của Thiên Uy thì sợ hãi lùi lại một bước, nhưng tình nghĩa lâu năm với Thạch gia khiến lão giữ vững bình tĩnh. Lão bật khóc nức nở, giọng đầy u uất:


"Thiên Uy ơi... Thảm khịch quá! Lôi Hùng sau khi kích nổ sập hầm mỏ số 9, đã sai quân lính đến phóng hỏa thiêu rụi lò rèn này để diệt khẩu. Thúc thúc Thạch Thiết Cương của cháu bị chúng bắt đi tra tấn dã man để ép khai ra chỗ cháu trốn. Còn Thập nhị thúc Thạch Thiết Lương... ông ấy quyết không hé răng nửa lời cứu cháu, đã bị chúng đánh chết treo cổ xác ở cổng mỏ rồi!"


Nghe đến đây, đầu óc Thiên Uy như có tiếng sấm nổ vang rền. Huyết hải thâm thù chồng chất như núi đá đè nặng lên vai thiếu niên. Đôi mắt cậu trong phút chốc chuyển sang màu đỏ rực sát khí ma tính, hàn khí xám xịt bắt đầu tỏa ra nghi ngút từ bả vai trái nứt nẻ.


Lão Quét sợ hãi run rẩy, vội vàng nắm lấy tay phải ấm nóng của Thiên Uy, nói nhanh:


"Thiên Uy, cháu phải trốn đi ngay! Quân tuần binh của Lôi Hùng vẫn đang lùng sục khắp nơi. Nhưng trước khi đi, cháu phải mang theo vật này. Ta đã mạo hiểm mạng sống, lén giấu kỹ nó dưới nền đất lò nung trước khi lửa bùng lên."


Nói rồi, lão Quét chỉ tay vào đống gạch nung vỡ nát dưới bệ lò cũ. Thiên Uy tiến lại gần, dùng bàn tay đá trái thọc sâu xuống lòng đất cát nóng âm ỉ, gạt phăng những viên gạch vỡ sang một bên. Dưới lớp đất sét nung, cậu chạm vào một vật thể bằng kim loại đặc biệt nặng trịch.


Đó chính là Búa Rèn Gia Truyền 50 Cân của Thạch gia. Chiếc búa rèn nguyên khối bằng thép nguội thiên thạch, chuôi búa bọc da trâu dày dặn, bề mặt đen bóng không hề bị rỉ sét hay suy suyển bởi ngọn lửa thiêu rụi lò rèn. Đây là di vật duy nhất của phụ thân Thạch Thiết Tâm để lại cho cậu.


Thiên Uy dùng bàn tay phải bằng xương thịt siết chặt lấy chuôi búa, vận kình lực của Nhập Môn Thiết Thể để nhấc bổng chiếc búa nặng năm mươi cân lên. Sức nặng quen thuộc của chiếc búa truyền vào cánh tay, mang theo ý chí sắt đá của thế hệ thợ rèn đi trước. Cậu dùng một sợi xích sắt cũ quấn chặt chiếc búa rèn gia truyền vào sau lưng.


"Lão Quét, chú hãy đi cùng cháu!" Thiên Uy khẩn khoản.


"Không được, chân ta yếu lắm, đi theo chỉ làm vướng chân cháu thôi." Lão Quét lắc đầu, đẩy Thiên Uy đi. "Mau đi đi, hướng rừng sồi phía Nam hoang vắng hơn!"


Thiên Uy cõng chú chó săn A Phúc trên vai phải, tay phải cầm chiếc búa rèn nặng nề, dứt khoát quay đầu chạy về phía rừng sồi hoang vu ngoại ô Thiết Thạch Trấn. Tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn, phủ một lớp trắng xóa xóa nhòa dấu chân kéo lê nặng nề của thiếu niên.


Khi tiến sâu vào bìa rừng sồi hoang vắng, Thiên Uy bỗng nghe thấy tiếng bước chân chạy loạn xạ giẫm lên tuyết khô phía trước, kèm theo tiếng quát tháo hung tợn của nam nhân:


"Đứng lại! Thằng ranh con mồ côi kia, dám ăn trộm quặng sắt lậu của phân đà, hôm nay ta phải chặt chân ngươi!"


Thiên Uy nấp sau một gốc sồi cổ thụ, nhìn qua màn tuyết trắng. Cách đó không xa, một đứa trẻ gầy gò khoảng mười tuổi, mặc chiếc áo vải thô rách vai dính đầy bụi than đen—Tiểu Mộc—đang hớt hải chạy trốn. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé lấm lem nhọ nồi, đôi mắt thông minh nhưng ngập tràn sự sợ hãi tột độ. Trên lưng cậu bé đeo một chiếc gùi tre thô sơ đựng vài mảnh sắt vụn phế liệu.


Phía sau Tiểu Mộc, hai tên đệ tử tuần tra mang giáp sắt của phân đà Hắc Thiết Giáo đang cưỡi ngựa chiến xám sải bước đuổi sát nút. Một tên lính tuần tra vung chiếc roi da bọc gai sắt lên, quất mạnh thẳng hướng lưng Tiểu Mộc.


"Chát!"


Tiếng roi xé gió vang lên chói tai. Tiểu Mộc hét lên một tiếng đau đớn, tấm lưng nhỏ bị rách một đường dài, máu đỏ rỉ ra thấm đẫm áo vải. Cậu bé mất thăng bằng, ngã nhào xuống đống tuyết lạnh, chiếc gùi tre văng ra ngoài, những mảnh sắt vụn rơi tung tóe.


"Đồ rác rưởi phu mỏ! Để xem hôm nay ngươi chạy đường nào!" Tên lính tuần tra ghìm ngựa, vung đao sắt định chém xuống chân cậu bé.


Không một chút do dự, Thiên Uy đặt A Phúc nằm xuống gốc cây sồi. Cậu áp dụng bộ pháp Tuyết Cát Bộ trượt dài gót chân phải trên nền tuyết trơn trượt, thân hình như một bóng ma xám xịt lao vút ra khỏi bụi rậm.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa rừng hoang. Thiên Uy đưa cánh tay đá trái xám xịt ra đỡ trực diện lưỡi đao sắt của tên lính tuần tra. Lưỡi đao chém mạnh vào cổ tay đá của cậu, nhưng chỉ tạo ra một vết xước trắng mờ và vài tia lửa nhỏ, hoàn toàn không thể xuyên phá lớp da đá đao thương bất nhập.


"Cái... cái gì thế này? Tay của ngươi làm bằng đá sao?" Tên lính tuần tra trợn tròn mắt kinh hoàng, cố gắng rút đao lại nhưng lưỡi đao đã bị năm ngón tay đá cứng ngắc của Thiên Uy kẹp chặt không thể nhúc nhích.


Thiên Uy lạnh lùng vận kình lực Thạch Thủ Toái Đao. Cậu dùng tay đá trái vặn mạnh một góc ba mươi độ.


"Rắc!"


Thanh đao sắt của tên tuần binh gãy đôi làm hai nửa. Thiên Uy xoay người, dậm mạnh chân phải chịu lực, vung nắm đấm phải bằng thịt nhưng mang sức nặng của Nhập Môn Thiết Thể đấm mạnh vào ngực tên lính tuần tra, đánh văng gã ngã nhào khỏi lưng ngựa chiến, ngất lịm ngay tại chỗ.


Tên lính tuần tra thứ hai hoảng hốt định vung thương dài đâm tới, nhưng Thiên Uy đã nhanh hơn. Cậu trượt bộ pháp Tuyết Cát Bộ áp sát tầm ngắn, tay đá trái nắm chặt lấy cán thương bẻ gãy làm đôi, đồng thời dùng chuôi búa rèn gia truyền sau lưng đập mạnh vào mũ giáp của gã, khiến gã ngã ngựa bất tỉnh.


Tiểu Mộc ngồi dưới tuyết, trợn tròn mắt nhìn thiếu niên có cánh tay đá xám vừa cứu mạng mình. Cậu bé nhận ra Thiên Uy:


"Thiên Uy ca ca... Huynh vẫn còn sống sao? Lò rèn... lò rèn của cha huynh..."


"Ta biết rồi." Thiên Uy lạnh lùng ngắt lời, gương mặt không một chút biểu cảm nhưng bàn tay phải khẽ run rẩy. Cậu đỡ Tiểu Mộc đứng dậy. "Quân tuần binh sắp kéo tới theo tiếng còi động. Mau đi theo ta!"


Nhưng ngay khi họ chuẩn bị rút lui, tên lính tuần tra bị đập gãy thương trước khi ngất lịm đã kịp dùng hơi tàn thổi một tiếng còi đồng báo động vang dội cả khu rừng sồi.


"Uu... uu..."


Tiếng còi đồng báo động rít lên chói tai, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm đông. Từ phía bìa rừng ngoại vi Thiết Thạch Trấn, những ánh đuốc dầu bắt đầu bùng lên sáng rực, kèm theo tiếng vó ngựa dồn dập của đội kỵ binh sắt tuần tuần tra.


"Có kẻ đột kích! Sát ma có tay đá xuất hiện ở rừng sồi! Truy sát!"


Thiên Uy cõng A Phúc sau lưng, tay phải nắm chặt lấy cổ tay Tiểu Mộc để kéo cậu bé chạy nhanh hơn. Bộ pháp di chuyển kéo lê chân trái nặng nề do bả vai đá trái xơ cứng khiến tốc độ của cậu bị giảm đi đáng kể. Sự nhanh nhẹn, linh hoạt bẩm sinh của Tiểu Mộc—đứa trẻ mồ côi chuyên chạy vặt trong hầm mỏ—lúc này đã bù đắp cho sự nặng nề của Thiên Uy. Cậu bé kéo Thiên Uy lách qua những bụi gai rậm rạp, chỉ đường tránh các lối mòn dễ bị kỵ binh phát hiện.


"Đại ca, máu của huynh rơi trên tuyết rồi! Chúng sẽ theo dấu vết này tìm ra chúng ta!" Tiểu Mộc thảng thốt kêu lên khi nhìn thấy những giọt máu đen kịt rỉ ra từ vai trái Thiên Uy nhỏ xuống nền tuyết trắng tinh.


Trong đêm tối, những vệt máu đen nồng nặc mùi lưu huỳnh nổi bật một cách đáng sợ trên nền tuyết.


Tiểu Mộc rất nhanh trí. Cậu bé buông tay Thiên Uy, cúi xuống bốc từng nắm cát tuyết trộn lẫn với xỉ than đen rải rác ở bìa rừng để ném phủ lên những vết máu đen, ngụy trang hoàn hảo dấu vết trốn chạy.


"Đằng này! Chạy ra phía vách đá hẹp!" Tiểu Mộc chỉ hướng.


Thiên Uy cõng Tiểu Mộc trượt dài trên một dốc cát tuyết dựng đứng bằng chân phải chịu lực nén cực hạn. Nhưng khi họ chuẩn bị bám vào một vách đá phiến mục nát để leo xuống thung lũng, Thiên Uy sơ sẩy dùng bàn tay đá trái bám chặt vào vách đá.


"Rắc rắc!"


Độ cứng thô bạo, không có xúc giác của bàn tay đá đã nghiền nát lớp đá phiến mục nát chịu lực kém. Vách đá vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn dưới lực bám của cậu, khiến cả hai mất đà trượt chân suýt rơi thẳng xuống dốc đá nhọn hoắt bên dưới. Thiên Uy phải mạo hiểm dùng tay phải bằng thịt bám chặt lấy một rễ cây sồi cổ thụ mới giữ vững được thăng bằng trong gang tấc. Lực phản chấn từ cú trượt chân khiến vết nứt trên bả vai đá trái của cậu toác rộng thêm một phân, rỉ máu đen liên tục.


"Gâu! Gâu!"


A Phúc, dù đang bị thương nặng gãy chân sau lưng Thiên Uy, đột ngột sủa nhỏ hai tiếng, đầu nó hướng về phía một khe nứt khuất sau bụi dây leo gai bọc sắt. Nó đã đánh hơi thấy mùi khí than quen thuộc từ một lối đi tắt dắt qua hầm than đá cũ bỏ hoang.


"Lối này có hầm than cũ!" Tiểu Mộc reo lên. "Lò than này bỏ hoang lâu rồi, khói bụi than đá sẽ che mắt khứu giác của chúng!"


Thiên Uy gật đầu quyết đoán. Cậu cõng Tiểu Mộc, tay phải ôm chặt lấy A Phúc, cúi người chui nhanh vào đường hầm than đá tối tăm ẩm ướt.


Hầm than đá cũ chứa đầy khói bụi than đen bốc mùi ngột ngạt. Bụi than dính bết vào vết thương nứt nẻ trên vai Thiên Uy, gây ra một nỗi đau đớn rát bỏng tột cùng như bị nung trong lò lửa, nhưng cậu vẫn im lặng chịu đựng, nín thở vận hành nội khí để điều hòa nhịp tim đang chậm lại. Đúng như tính toán chiến thuật, làn khói than đen ngột ngạt đã triệt tiêu hoàn toàn khứu giác nhạy bén của đàn chó săn truy đuổi phía sau.


Sau nửa canh giờ luồn lách qua những đường hầm tối tăm dốc đứng, nhóm Thiên Uy cuối cùng cũng thoát ra ngoài bờ đá phía Nam, nơi tọa lạc của Miếu Thổ Địa Hoang Phế hẻo lánh.


Ngôi miếu đổ nát nằm nép mình bên rặng tre già ở ngoại ô thị trấn. Tượng thần đất bên trong đã vỡ nát nửa người, mái ngói dột nát phủ đầy mạng nhện và tuyết lạnh. Thiên Uy đặt Tiểu Mộc xuống nền đất bụi, rồi nhẹ nhàng đặt chú chó săn A Phúc nằm trên một ổ rơm khô ở góc miếu.


Cơn sốt cao do sự phản phệ của ma công bỗng nhiên bùng phát dữ dội trong lồng ngực Thiên Uy. Hàn khí lạnh buốt từ cánh tay đá trái lan rộng đến bả vai, khiến lồng ngực trái của cậu đông cứng lại, hơi thở trở nên đứt quãng và khó khăn tột cùng. Thân nhiệt cậu lúc nóng rực hỏa độc, lúc lạnh buốt như băng, khiến cậu ngã gục bên bệ thờ đổ nát.


"Thiên Uy ca ca! Huynh sao thế này?" Tiểu Mộc lo lắng chạy lại đỡ cậu.


"Ta... không sao..." Thiên Uy khàn giọng trả lời, đôi môi xám xịt run rẩy.


Đột nhiên, A Phúc đang nằm trên ổ rơm khẽ dựng đứng hai tai nhọn, đôi mắt đục ngầu hướng ra cửa miếu, phát ra những tiếng gầm gừ "gruu... gruu..." đầy cảnh giác.


Từ phía bìa rừng hoang dã cách ngôi miếu không xa, một tiếng hú dài, rùng rợn và collective của đàn chó săn Thiết Lang vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm đông.


"Húuuu..."


Tiếng hú dồn dập, đói khát bộc lộ sát khí lạnh lẽo đang tiến sát đến ngôi miếu hoang phế, báo hiệu đội quân điều khiển chó dữ của Thiết Lang đã tìm ra dấu vết máu đen rò rỉ của Thiên Uy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!